Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 67: Con quỷ dưới gầm giường
Tiếng gió rít qua những kẽ lá đa cổ thụ vọng lại như tiếng gào thét của hàng ngàn vong linh bị giam cầm. Trong gian hậu điện của nhà thờ tổ họ Lý, không gian đặc quánh mùi hương bài trộn lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục và một mùi nồng nặc, lờ lợ như máu khô lâu ngày.
Trần Vũ dựa lưng vào cánh cửa gỗ khép hờ, hơi thở đứt quãng. Gương mặt anh nhợt nhạt, những sợi tóc bạc trắng xõa xuống trán, che đi ấn ký Cửu Nhãn đang lập lòe ánh tím lạnh lẽo. Phía sau lớp áo, tấm bản đồ bằng da người lấy được từ Chợ Âm Dương như một khối than hồng, tỏa ra thứ nhiệt lượng thiêu đốt, nhắc nhở anh về cái giá của sự thật.
Lê Linh ngồi thụp xuống bên cạnh, bàn tay run rẩy rút từ trong túi vải ra một nắm gạo muối và ba lá bùa bình an đã xỉn màu. Cô nhìn Vũ, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ lo âu:
– Vũ, chúng ta không thể ra ngoài lúc này. “Bách Quỷ Độc Màn” của lão Lâm đã bao trùm toàn bộ làng Mộc. Bước ra khỏi ngưỡng cửa này, hơi người của chúng ta sẽ giống như ngọn đuốc giữa đêm đen, dẫn dụ toàn bộ đám âm binh dưới sông Vong Hồn kéo tới.
Vũ gật đầu chậm chạp. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập liên hồi, mỗi nhịp đập lại khiến Cửu Nhãn nhói lên đau đớn. Năng lực này đang rút cạn sinh mệnh anh. Anh đưa mắt nhìn quanh căn buồng nhỏ hẹp phía sau hậu điện. Đây vốn là nơi nghỉ ngơi của những kẻ giữ từ đường đời trước, tồi tàn và u ám.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua ô cửa sổ tròn phía trên cao, tạo thành một quầng sáng bạc yếu ớt rọi thẳng xuống chiếc giường gỗ lim đặt ở góc phòng. Đó là một chiếc giường cổ, bốn chân giường chạm trổ hình rồng lượn nhưng những con rồng ấy không mang vẻ uy nghi, mà trông chúng dữ tợn, móng vuốt quắp chặt lấy nền đất như đang cố ghìm giữ một thứ gì đó bên dưới.
– Linh… cô có ngửi thấy mùi gì không? – Vũ thầm thì, giọng khản đặc.
Linh nhíu mày, mũi cô khẽ động đậy. Một mùi tanh nồng, hôi hối như mùi xác động vật chết trương dưới nước bắt đầu len lỏi vào cánh mũi. Mùi hương này không đến từ bên ngoài, nó bốc lên từ chính căn phòng này.
*Lạch… cạch…*
Một tiếng động lạ vang lên. Rất khẽ, chỉ như tiếng móng tay gãi nhẹ vào thớ gỗ cứng. Vũ và Linh đóng băng tại chỗ. Âm thanh ấy phát ra từ bên phải bọn họ.
*Lạch… cạch… khù khụ…*
Lần này rõ hơn. Tiếng động phát ra từ phía gầm của chiếc giường gỗ lim kia.
Vũ cảm thấy luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay anh tuy đã vỡ vụn từ những chương trước nhưng dấu vết để lại trên da thịt bỗng dưng ngứa rát như bị bỏng. Cửu Nhãn của anh chợt rung động, một linh cảm chết chóc ập đến. Trong thế giới của Cửu Nhãn, căn phòng này không còn là gỗ đá vô tri, mà là một mảng đen kịt với những luồng oán khí màu đỏ thẫm cuộn xoáy. Và tâm điểm của những luồng khí ấy chính là bóng tối đặc quánh dưới gầm giường.
– Có thứ gì đó ở dưới đó… – Vũ nói nhỏ, tay anh mò mẫm tìm chiếc đèn pin cũ.
– Đừng mở đèn! – Linh ngăn lại, giọng run rẩy – Ánh sáng sẽ kích động nó. Để em dùng hỏa phù.
Linh lẩm nhẩm quyết ấn, ngón tay kẹp một lá bùa vàng khẽ vẩy nhẹ. Lá bùa bùng cháy, tỏa ra ánh lửa xanh dịu, soi rọi một góc gầm giường tối tăm.
Dưới ánh lửa xanh lét ấy, cả Vũ và Linh đều rùng mình rụng rời.
Không phải là một con quỷ trong tưởng tượng với nanh dài mắt đỏ. Dưới gầm giường là một sinh vật dị dạng, da dẻ xám xịt, nhăn nheo như lớp vỏ cây già nua. Nó gầy gò đến mức xương sườn lộ rõ, bộ dạng giống như một người đàn ông nhưng toàn thân bị quấn chặt bởi những sợi rễ cây đa mảnh như sợi chỉ màu đen. Những sợi rễ ấy không chỉ quấn quanh, mà chúng găm sâu vào da thịt, chui qua các lỗ chân lông, len lỏi vào trong hốc mắt và khoang miệng của nó.
Thứ đó đang nằm sấp, đầu ngoẹo sang một bên, hai hốc mắt sâu hoắm không có con ngươi đang nhìn chằm chằm về phía họ. Đôi bàn tay nó, thay vì móng tay, là những cái rễ gỗ nhọn hoắt, đang không ngừng cào vào chân giường gỗ lim.
– Đó là… “Nhân Thụ”! – Linh thất thanh gọi tên thực thể – Là những kẻ hiến tế bị thất bại. Linh hồn họ bị cây đa nuốt chửng nhưng thể xác không được siêu thoát, bị biến thành những kẻ canh cổng cho nhà họ Lý!
Con quái vật dường như bị đánh động bởi tiếng động của Linh. Nó phát ra một tiếng rít khô khốc trong cổ họng, âm thanh như gỗ mục cọ xát vào nhau. Nó bắt đầu trườn ra khỏi gầm giường. Động tác của nó vô cùng kỳ quái, chân tay co quắp, xương cốt kêu rắc rắc như những cành cây khô bị bẻ gãy.
Vũ đẩy Linh lùi lại phía sau cánh cửa:
– Mau tránh ra! Nó nhắm vào tôi!
Tấm bản đồ máu trên ngực Vũ dường như có sức hút kỳ lạ đối với sinh vật này. Nó lao đến nhanh như một con báo già, những cánh tay dài ngoằng phóng ra các sợi rễ đen kịt về phía Vũ.
– Phóng! – Linh ném mạnh lá bùa Hỏa phù thứ hai.
Một vầng lửa bùng lên ngay trước mặt con quỷ. Nó hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại trong bóng tối, nhưng chỉ vài giây sau, những vết bỏng trên da thịt nó bắt đầu mọc ra những chồi non xanh mướt, kỳ lạ thay, chúng hút lấy năng lực của lá bùa để tự chữa lành.
– Không ổn rồi, rễ cây đa đang nuôi dưỡng nó từ lòng đất! – Linh hét lên – Vũ, chúng ta phải chặt đứt sự liên kết giữa nó và cái giường. Chiếc giường này chính là trạm trung chuyển khí lực từ gốc đa cổ!
Vũ cảm thấy tầm nhìn mình bắt đầu nhuốm màu tím thẫm. Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột mở trừng trừng. Đau đớn như có ai đó dùng mũi dùi nung đỏ đâm xuyên qua đại não khiến anh quỵ xuống. Nhưng chính lúc đó, anh nhìn thấy bản chất thực sự của con quái vật.
Trong hư ảnh tím thẫm, Vũ thấy một sợi dây huyết mạch lớn như cánh tay, nối liền từ xương sống của con quái vật xuyên qua mặt đất, luồn dưới chân chiếc giường gỗ lim rồi đâm thẳng ra ngoài, hướng về phía cây đa cổ ở đầu làng. Con quỷ này chỉ là một bộ phận nhỏ trong hệ thần kinh khổng lồ của Bà Chúa Đa.
– Vũ! Cẩn thận! – Tiếng của Linh vọng lại từ một nơi xa xăm.
Con quỷ nhân thụ đã áp sát. Nó vươn cái cổ dài ngoằng, những sợi rễ từ trong miệng nó bắn ra như những tia máu đen, quấn chặt lấy cổ tay Vũ. Cảm giác lạnh lẽo tột độ thấm thấu vào xương tủy. Anh nghe thấy tiếng thì thầm trong đầu, một giọng nói nữ giới khàn đặc, ai oán:
– “Trần… Vũ… trả mạng… nợ máu phải trả bằng máu…”
Linh lao đến, dùng con dao bằng đồng chuyên dùng để cắt chỉ ngũ sắc, chém mạnh vào những sợi rễ đen. Nhưng sợi rễ cứng như thép nguội, dao đồng chạm vào phát ra tiếng *keng* chát chúa rồi văng ra xa.
– Vô ích thôi! – Một giọng nói già nua, nham hiểm vang lên từ phía cửa sổ.
Lý Trưởng Lâm xuất hiện, lão đứng trên bục đá cao, nhìn qua ô cửa sổ tròn vào bên trong với ánh mắt đắc thắng. Gương mặt lão nhăn nheo, trong tay cầm một cái chuông đồng nhỏ có khắc hình đầu lâu.
– Trần Vũ, ngươi tưởng lấy được bản đồ là có thể thoát sao? Căn buồng này chính là cái bẫy dành riêng cho kẻ mang huyết thống họ Trần. Con quỷ dưới gầm giường kia… ngươi có biết nó là ai không?
Vũ nghiến răng, cố gắng chống chọi với cơn co thắt ở cổ. Cửu Nhãn của anh rực sáng, ánh tím lan tỏa khắp phòng.
Lý Trưởng Lâm cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng quạ kêu:
– Nó chính là người chú họ của ngươi, Trần Đình. Năm xưa hắn ta hèn nhát muốn đầu hàng để giữ mạng cho vợ con, nhưng ta đã giúp hắn “trường sinh” bằng cách gieo mầm đa vào xương tủy hắn. Bây giờ, hắn sẽ là người tự tay bóp chết hy vọng cuối cùng của nhà họ Trần!
Vũ khựng lại. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào thực thể dị dạng trước mặt. Qua lớp rễ cây chằng chịt, anh lờ mờ nhận ra những đường nét quen thuộc trên gương mặt bị biến đổi. Sự căm phẫn bùng lên trong lòng anh như một ngọn núi lửa. Những người thân của anh, cả dòng họ anh, đã bị biến thành công cụ, thành phân bón cho dục vọng của kẻ ác.
– Chết đi! – Lý Trưởng Lâm lắc mạnh cái chuông đồng.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng chuông như một sắc lệnh điều khiển tử thi. Con quỷ nhân thụ bỗng nhiên trở nên điên cuồng. Những cái rễ đen từ trên trần nhà và gầm giường đồng loạt mọc ra, đan xen lại thành một cái kén lớn, bao trùm lấy Vũ và Linh. Không gian thu hẹp lại, oxy trở nên loãng dần.
Linh ho sặc sụa, cô cố gắng đọc chú trấn hồn nhưng áp lực từ oán khí quá lớn khiến cô không thể tập trung.
– Vũ… chúng ta… không xong rồi…
Vũ nhìn Linh, thấy gương mặt cô bắt đầu tím tái đi. Trong giây phút sinh tử, một mảnh ký ức về bức thư của người cha quá cố chợt lóe lên trong trí não anh: *”Dòng máu họ Trần không chỉ là chìa khóa của lời nguyền, mà là thuốc độc đối với tà vật nếu ngươi biết cách thức tỉnh chân nhãn.”*
Vũ nhắm mắt lại. Anh không chống cự nữa, mà ngược lại, anh mở rộng mọi giác quan để đón nhận cơn đau từ Cửu Nhãn. Anh dồn toàn bộ sự chú ý vào tâm nhãn trên trán.
“Nếu máu của tôi là chìa khóa… thì hãy nhận lấy!”
Vũ lấy tay quào mạnh vào vết thương cũ trên trán, nơi ấn ký đang phát sáng. Máu tươi từ Cửu Nhãn chảy ra, nhưng không phải màu đỏ thẫm, mà là màu vàng kim pha lẫn sắc tím. Anh quệt máu lên lòng bàn tay, rồi bất ngờ chộp lấy cái đầu gớm ghiếc của con quái vật.
– Trần gia pháp nhãn, khai quang hóa sát!
Một luồng sáng chói lòa bùng phát ngay từ tâm căn của Vũ. Máu của anh chạm vào da thịt của con quái vật, khiến nó rít lên một tiếng đau đớn thấu trời. Chỗ nào máu chạm vào, rễ đa khô héo và cháy đen chỗ đó. Luồng ánh sáng tím vàng lan tỏa khắp căn phòng, xé toạc cái kén rễ cây và đánh bật Lý Trưởng Lâm lùi lại phía sau.
Con quái vật run rẩy dữ dội. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi những rễ đa bị thiêu rụi, đôi hốc mắt đen của nó bỗng chốc hiện ra một chút ánh sáng thanh tịnh. Nó nhìn Vũ, đôi môi nứt nẻ mấp máy một từ không thành tiếng: *”Chạy…”*
Rồi toàn bộ thân xác nó bùng cháy trong ngọn lửa tâm linh từ Cửu Nhãn. Cái giường gỗ lim nổ tung, vụn gỗ bay tứ tung. Sự liên kết với cây đa cổ bị chặt đứt đột ngột khiến cho mặt đất rung chuyển dữ dội.
Vũ ngã gục xuống, toàn thân kiệt quệ. Mái tóc anh vốn đã bạc giờ đây trông như một lớp sương muối trắng xóa dưới ánh trăng.
– Vũ! Anh có sao không? – Linh lao đến đỡ lấy anh, nước mắt trào ra khi thấy máu vẫn chảy không ngừng từ con mắt thứ ba trên trán anh.
– Tôi… chưa chết được. – Vũ thều thào, hướng ánh nhìn ra cửa sổ.
Lý Trưởng Lâm lúc này đã bò dậy từ bãi đá phía ngoài, khuôn mặt lão biến dạng vì giận dữ. Một bên mắt của lão đã chuyển sang màu đỏ ngầu của quỷ dữ.
– Trần Vũ! Ngươi dám hủy đi kẻ gác cổng của ta! Đêm trăng máu chưa kết thúc, các ngươi sẽ không bao giờ ra khỏi làng Mộc được đâu!
Nói xong, lão vung tay áo, một đám khói đen cuộn lên và lão biến mất trong màn đêm sương mờ.
Vũ được Linh dìu đứng dậy. Trong đống đổ nát của căn buồng, nơi chiếc giường gỗ lim từng tọa lạc, một cái hầm ngầm nhỏ hiện ra. Dưới đó không có châu báu, mà chỉ có một chiếc hộp sọ nhỏ nhắn được bao bọc bởi những lá bùa màu đỏ tươi.
Linh cầm chiếc hộp sọ lên, giọng run run:
– Đây là… mảnh linh hồn bị kẹt lại của Thị Mai. Lý Trưởng Lâm đã chia cắt linh hồn của bà ta để dễ bề điều khiển. Thảo nào oán khí dưới gốc đa lại điên cuồng như vậy.
Vũ cầm lấy tấm bản đồ da người, giờ đây những đường gân trên đó không còn nhảy múa nữa mà chỉ hướng thẳng về phía Giếng Ngọc.
– Đem theo nó. Đây là thứ duy nhất có thể giúp Thị Mai siêu thoát hoàn toàn.
Bên ngoài, tiếng quạ kêu thê lương báo hiệu giờ Tý đã điểm. Trăng trên cao bắt đầu chuyển sang một màu đồng đỏ quạch, tà mị. Những rễ đa dưới nền đất nhà thờ họ Lý vẫn không ngừng bò lổm ngổm như muốn tìm cách trả thù cho con quỷ vừa bị tiêu diệt.
Trần Vũ dựa vào Linh, bước ra khỏi gian hậu điện. Phía trước họ là con đường dẫn vào rừng Độc Nhân, nơi sương mù đang dâng cao đến tận ngực. Cuộc chiến thực sự với Bà Chúa Đa và Lý Trưởng Lâm mới chỉ vừa bắt đầu, và cái giá phải trả có lẽ sẽ lớn hơn tất cả những gì anh tưởng tượng.
– Linh này… – Vũ khẽ nói khi họ đi qua sân nhà thờ lạnh lẽo.
– Dạ?
– Nếu tôi không trụ được đến lúc mặt trời mọc… hãy lấy tấm bản đồ này và chạy thật xa. Đừng bao giờ quay lại mảnh đất này nữa.
Linh không trả lời, cô chỉ nắm chặt lấy tay anh hơn. Những sợi chỉ đỏ gắn kết giữa họ khẽ rung lên dưới ánh trăng máu, như một lời thề nguyền âm thầm giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Bóng của cây đa cổ thụ từ xa đổ dài xuống ngôi làng, đen kịt và đe dọa như một bàn tay khổng lồ sẵn sàng bóp nghẹt mọi hy vọng vừa nhen nhóm.
Bí mật dưới gầm giường đã được giải mã bằng máu và nước mắt, nhưng bí mật dưới lòng đất sâu… vẫn đang chờ đợi sự hiến tế cuối cùng.