Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 68: Bức tranh chân dung biết nói
Sương muối mỗi lúc một dày, đặc quánh như sữa, vây hãm lấy dinh thự họ Lý trong một sự im lặng rợn người. Sau khi Lý Trưởng Lâm biến mất vào làn khói đen, không gian xung quanh Trần Vũ và Lê Linh dường như bắt đầu co giãn một cách kỳ dị. Những dãy hành lang dài dằng dặc của ngôi nhà cổ không còn là con đường bằng gỗ và gạch đá bình thường nữa; chúng uốn lượn, kéo dài và thít chặt lại, biến thành một mê cung không lối thoát dưới tác động của tà thuật.
Trần Vũ khẽ rên lên một tiếng, tay anh bám chặt vào vai Linh để giữ thăng bằng. Cửu Nhãn sau khi thức tỉnh tầng thứ ba đã rút cạn sinh lực của anh. Mái tóc vốn đen nhánh nay đã bạc đi quá nửa, lòa xòa trước trán, tương phản gay gắt với khuôn mặt trẻ trung nhưng nhợt nhạt vì mất máu. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay anh – di vật duy nhất của mẹ – giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn sẫm màu, sức mạnh bảo vệ đã hoàn toàn tan biến sau khi chống đỡ đòn đánh của lão trưởng tộc tàn độc.
– Vũ, anh phải cố lên. Chúng ta không thể kẹt lại ở đây khi trăng máu đã lên đỉnh đầu. – Linh thầm thì, giọng cô run rẩy nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy hộp sọ bọc bùa đỏ.
Vũ hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mục, mùi nến tàn và một mùi tanh tao khó tả của rễ đa thối rữa xộc vào cánh mũi. Anh cố gắng vận dụng chút tàn lực còn sót lại của Cửu Nhãn. Trong tầm mắt của anh, vạn vật bắt đầu hiện lên dưới lớp màu xám xịt của cõi âm. Những rễ đa đen đúa như những con rắn khổng lồ đang bò lổm ngổm bên dưới sàn nhà, xuyên qua các khe hở của gạch lát, chực chờ quấn lấy chân họ.
Lý Trưởng Lâm không đơn giản là bỏ chạy. Lão đang biến cả dinh thự này thành một cái bẫy chết chóc để ngăn họ tiến về phía Giếng Ngọc.
– Đừng đi hướng hành lang chính nữa. – Vũ khàn giọng nói – Ma đưa lối, quỷ dẫn đường rồi. Chúng ta đang đi vòng tròn.
Họ rẽ vào một lối rẽ tối tăm, đẩy đại một cánh cửa gỗ nặng nề. Một luồng hơi lạnh buốt từ bên trong hắt ra, khiến Linh rùng mình nổi da gà. Đây là một căn phòng rộng lớn nhưng bụi bặm, ánh trăng đồng chì từ những ô cửa sổ cao tít tắp chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, ma quái.
Khi mắt họ đã quen với bóng tối, Linh hốt hoảng kêu khẽ, tay che lấy miệng.
Xung quanh bốn bức tường của căn phòng không phải là đồ đạc, mà là hàng chục bức tranh chân dung khổ lớn. Đó là chân dung các đời trưởng tộc và những người có máu mặt của họ Lý qua hơn một thế kỷ. Những gương mặt trong tranh đều mang một vẻ nghiêm nghị đến khắc khổ, đôi mắt họ được vẽ bằng một loại màu khoáng đặc biệt, phản chiếu ánh trăng máu tạo nên những đốm sáng đỏ lòm như lửa lân tinh.
Cảm giác bị hàng chục “người chết” nhìn chằm chằm khiến Vũ lạnh sống lưng. Mỗi bước chân của anh và Linh vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng đều như đánh thức những linh hồn cổ xưa đang ngủ say trong khung tranh.
– Đây là Phòng Minh Đường của nhà họ Lý… – Linh thì thầm, kiến thức về phong tục của cô bắt đầu hoạt động – Nơi đây tập trung linh khí của tổ tiên để trấn giữ điền sản. Nhưng nhìn xem, tất cả các bức tranh đều đã bị ám đen bởi oán khí.
Vũ loạng choạng tiến về phía trước. Đột nhiên, Cửu Nhãn giữa trán anh nhói lên một cơn đau xé thịt. Anh nhìn thấy những đường chỉ đen bắt đầu lan ra từ những bức tranh, quấn chặt lấy nhau tạo thành một mạng nhện khổng lồ.
Trong lúc họ đang loay hoay tìm cửa ra phía sau, một âm thanh sột soạt vang lên. Nó giống như tiếng giấy lụa bị xé, hay đúng hơn là tiếng một người đang cố gắng cử động các khớp xương khô khốc sau một thời gian dài bị đông cứng.
– Nhìn kìa! – Linh thét lên một tiếng nhỏ, chỉ tay về phía góc phòng.
Bức tranh nằm ở vị trí trang trọng nhưng bị phủ bởi một lớp tơ nhện dày đặc nhất bắt đầu rung động. Đó là chân dung của một người đàn ông trung niên, mặc bộ áo dài gấm xanh cổ điển, nét mặt không hung dữ như những vị trưởng tộc khác mà mang một vẻ u uất, cam chịu. Phía dưới bức tranh có đề ba chữ Hán cổ: “Lý Cao Minh”.
Trước sự bàng hoàng của hai người, đôi môi trên bức vẽ của Lý Cao Minh khẽ động đậy. Một làn khói nhạt từ từ thoát ra khỏi bề mặt tranh, kết lại thành một bóng hình mờ ảo nhưng thanh thoát hơn nhiều so với những vong hồn oán hận dưới gốc đa.
“Kẻ mang Cửu Nhãn… rốt cuộc cậu cũng đã đến…”
Giọng nói ấy không phát ra bằng âm thanh vật lý, mà nó vang vọng trực tiếp trong tâm thức của Vũ. Nó trầm buồn như tiếng chuông chùa giữa đêm đông, mang theo sự mệt mỏi của trăm năm sám hối.
Vũ gồng mình đứng vững, anh đưa tay chắn trước người Linh:
– Ông là ai? Tại sao lại biết tôi?
Cái bóng trong tranh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả mùi hương trầm thoang thoảng:
“Ta là Lý Cao Minh, đời trưởng tộc thứ tư… cũng là kẻ tội đồ duy nhất của họ Lý đã định ngăn cản lễ hiến tế Thị Mai năm ấy, nhưng thất bại. Linh hồn ta bị chính tổ tiên mình phong ấn vào bức họa này để ‘canh giữ’ bí mật của dòng tộc, bắt ta phải tận mắt chứng kiến sự hưng thịnh giả tạo của con cháu dựa trên xương máu người vô tội.”
Linh kinh ngạc:
– Ông nói… ông muốn ngăn cản lễ hiến tế? Trong khi cha ông của ông đều tham gia vào việc đóng đinh trấn yểm Thị Mai?
Đôi mắt trong tranh của Lý Cao Minh bỗng chảy ra hai dòng lệ màu đỏ thẫm. Những giọt lệ không thấm vào giấy mà rơi lộp bộp xuống sàn nhà gỗ, hóa thành những đóm lửa xanh leo lét.
“Nhân quả không bỏ sót một ai… Họ Lý chúng ta đã vay mượn của âm giới quá nhiều. Các người tưởng Lý Trưởng Lâm là kẻ chủ mưu sao? Không, lão ta cũng chỉ là một quân cờ bị oán khí của chính dòng họ mình nuốt chửng. Hiện giờ, lão đang ở Giếng Ngọc để thực hiện nghi thức Huyết Thệ cuối cùng. Nếu lão thành công, linh hồn Thị Mai sẽ không bao giờ được siêu thoát, và bà ta sẽ trở thành công cụ để lão biến cả vùng đất này thành địa ngục.”
Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Tình hình tồi tệ hơn anh tưởng. Cửu Nhãn của anh báo hiệu một sự sụp đổ đang đến rất gần.
– Chúng tôi đang tìm lối thoát để đến Giếng Ngọc. Lý Trưởng Lâm đã b bịt kín lối ra bằng quỷ kế. Xin ông, nếu thực sự có tâm sám hối, hãy chỉ đường cho chúng tôi.
Cái bóng của Lý Cao Minh khẽ run lên khi có tiếng rễ cây đa bên ngoài đập thình thịch vào vách tường phòng tranh như muốn phá cửa xông vào. Oán khí của Bà Chúa Đa đang truy lùng sự phản bội này.
“Thời gian của ta không còn nhiều. Nghe đây, kẻ hậu sinh họ Trần… Cây đa cổ có chín rễ chính, tượng trưng cho chín luồng hận thù của Thị Mai. Lý Trưởng Lâm đã dùng xác cha mẹ cậu để làm vật tế bổ trợ, mục đích là để cầm chân linh hồn họ Trần các người mãi mãi dưới gốc cây. Muốn đến được Giếng Ngọc mà không bị rễ đa xé xác, các người không thể đi trên mặt đất.”
Linh tiến lên một bước:
– Vậy chúng tôi phải đi đường nào?
“Dưới chân các người.” – Cái bóng chỉ vào bức tường phía sau bức họa chân dung của chính mình – “Phía sau bức chân dung này là một đường hầm thông thẳng tới điện thờ của nhà họ Lý, rồi từ đó dẫn xuống hệ thống hang ngầm của Giếng Ngọc. Đó là lối đi của những kẻ hành hình năm xưa dùng để vận chuyển thi thể người hiến tế trong âm thầm.”
Vũ liếc nhìn bức chân dung, rồi nhìn cái bóng đang mờ dần.
– Tại sao ông lại giúp chúng tôi? Tổ tiên của tôi và ông vốn là đồng phạm.
Lý Cao Minh nở một nụ cười khổ sở, thân hình mờ nhạt bắt đầu bị những sợi tơ đen của căn phòng quấn lấy.
“Bởi vì ta mệt rồi. Ta đã nhìn dòng họ mình thối rữa từ bên trong hơn một trăm năm qua. Cậu mang Cửu Nhãn, cậu là hy vọng duy nhất để cắt đứt sợi dây oan nghiệt này. Đi đi! Đừng để ánh trăng máu lặn xuống, nếu không, linh hồn của cha mẹ cậu sẽ vĩnh viễn tan biến vào bộ rễ của cây đa!”
Nói xong, bóng hình vị tổ tiên họ Lý đột ngột tan rã thành một đám bụi trắng. Cùng lúc đó, những bức tranh chân dung khác xung quanh bỗng chốc trở nên điên cuồng. Những gương mặt vẽ tay bắt đầu vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu trồi hẳn ra ngoài mặt tranh. Tiếng gào thét, tiếng rên rỉ của hàng chục vong hồn họ Lý vang lên lởm chởm trong căn phòng.
– Vũ! Nhìn kìa! – Linh hét lên.
Những bức tranh bắt đầu chảy ra một thứ nước đen đặc, tanh nồng. Thứ nước đó rơi xuống sàn, nhanh chóng biến thành những bàn tay xương xẩu trồi lên, định túm lấy chân họ. Những vị tổ tiên ác độc của nhà họ Lý không cho phép bất cứ sự phản bội nào xảy ra.
Vũ không chút do dự, anh dồn hết sức bình sinh, túm lấy khung tranh của Lý Cao Minh và giật mạnh. Sau lớp gỗ cũ kỹ và lớp mạng nhện nghìn nghịt, đúng là hiện ra một cánh cửa đá nhỏ hẹp, bên trên khắc một ký hiệu phong ấn đã mờ nhạt theo thời gian.
– Mau vào trong! – Vũ đẩy Linh vào trước.
Vừa lúc đó, một bức chân dung lớn ở đầu phòng – vị trưởng tộc đời thứ nhất với bộ mặt dữ tợn – bỗng dưng bứt ra khỏi khung tranh, hóa thành một bóng đen khổng lồ lao về phía Vũ. Móng tay của con quỷ tranh sắc lẹm, chém sượt qua vai Vũ khiến áo anh rách toang, máu tươi bắn ra.
Đau đớn kích thích bản năng sinh tồn. Vũ không lùi bước, anh đưa bàn tay còn lại ra, tập trung mọi suy nghĩ vào vùng giữa chân mày.
– Cửu Nhãn… Khai!
Một luồng ánh sáng màu tím sẫm từ trán anh bắn ra, mạnh mẽ hơn hẳn những lần trước đó do áp lực của sự sống và cái chết. Luồng sáng như một ngọn lửa thiên binh, thiêu rụi bóng đen của vị trưởng tộc đời đầu, khiến nó gào thét rồi tan thành những mảnh vụn giấy cháy đen.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Vũ ngã quỵ xuống, máu từ hốc mắt rỉ ra, thấm qua gò má bạc phếch.
– Vũ! – Linh kéo mạnh tay anh vào bên trong cánh cửa đá.
Họ vừa lọt vào trong hầm thì những rễ cây đa bên ngoài cũng đã đập vỡ cửa sổ phòng tranh, xông vào như những con thủy quái. Cánh cửa đá nặng nề đóng sầm lại bằng một cơ quan bí mật bên trong, ngăn cách hoàn toàn với sự điên loạn phía ngoài.
Bên trong đường hầm là một bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo đến thấu xương. Linh bật một ngọn nến sáp đen mà cô luôn mang theo trong túi áo bà ba. Ánh lửa vàng vọt lập lòe chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước.
Vách hầm được xây bằng đá tảng, rêu phong phủ đầy nhưng vẫn còn ngửi thấy mùi máu khô ám vào từng khe đá. Đây thực sự là con đường dẫn linh hồn những cô gái tội nghiệp xuống nơi hành hình.
Vũ dựa lưng vào vách đá, thở dốc. Tóc anh lúc này đã hoàn toàn trắng xóa, trông như một ông lão ở tuổi thất thập dù khuôn mặt vẫn mang nét thư sinh của tuổi 25. Sự tương phản này trông vừa bi thương vừa hào hùng.
– Anh có sao không? Đừng bỏ cuộc lúc này… – Linh vừa lau máu trên mặt anh, vừa nức nở.
Vũ khẽ mỉm cười, cái nắm tay của anh dành cho cô vẫn rất chặt:
– Tôi không sao… Ít nhất chúng ta đã thoát khỏi cái mê cung đó. Vị tổ tiên kia đã nói đúng, oán khí của họ Lý đáng sợ vì nó chứa đựng cả sự tham lam lẫn hối hận.
– Nhưng lối đi này… – Linh nhìn vào sâu trong hầm, nơi những âm thanh kỳ lạ như tiếng nước chảy hay tiếng gió rít qua khe kẽ đang vọng lại – Nó dẫn đến nơi Thị Mai bị đóng đinh năm xưa. Vũ, chúng ta đang đi vào lòng của tử thần đấy.
Vũ đứng dậy, ánh mắt anh lúc này trở nên kiên định đến lạ lùng. Cửu Nhãn dù đang tạm thời mờ đi nhưng nó đã cho anh thấy một sợi chỉ mờ ảo màu đỏ đang dẫn lối phía trước. Đó không phải chỉ là dẫn tới Giếng Ngọc, mà còn dẫn tới chân tướng cuối cùng của dòng họ Trần.
– Tôi nghe thấy tiếng khóc của bà ta. – Vũ thì thầm – Thị Mai không phải đang đe dọa chúng ta… Bà ta đang chờ. Bà ta chờ kẻ họ Trần duy nhất dám nhìn vào sự thật để kết thúc tất cả.
Họ tiếp tục tiến sâu vào lòng đất. Càng đi xuống, độ ẩm càng tăng cao. Những mầm rễ đa bắt đầu xuất hiện trên trần hầm, chúng không thô bạo như trên mặt đất mà rủ xuống như những sợi tóc của người phụ nữ, đung đưa theo từng đợt gió lạnh.
Mỗi bước chân của Vũ vang lên giữa hầm đá lạnh lẽo đều khiến anh nhớ về những gì đã thấy qua chiếc trâm ngọc. Hình ảnh Thị Mai bị những người đàn ông mình từng tin tưởng phản bội, bị đóng 12 chiếc đinh đồng vào xương khớp khi còn sống để giữ long mạch cho ngôi làng này… Nỗi đau đó, anh đang dần cảm nhận được thông qua dòng máu họ Trần đang chảy trong huyết quản.
Linh đột nhiên dừng lại, ánh nến trên tay cô run rẩy.
– Vũ… nhìn xem.
Trên vách hang ngầm lúc này hiện ra những bức họa được vẽ bằng máu khô. Không phải chân dung trưởng tộc, mà là hàng loạt hình vẽ ghi lại nghi lễ hiến tế. Một cô gái bị treo cổ dưới gốc đa, rễ cây bắt đầu quấn lấy cơ thể bà ta, hút lấy sinh lực. Những kẻ đứng xung quanh đều che mặt bằng mặt nạ quỷ, nhưng Vũ nhận ra vóc dáng của một kẻ trong số đó… Rất giống với những bức chân dung cha anh từng lưu lại.
Lòng anh thắt lại. Cha mẹ anh đã cố gắng ngăn chặn nghi lễ 20 năm trước, nhưng tổ tiên họ Trần… chính là những kẻ bắt đầu tất cả. Tội lỗi của cha ông, đời con phải trả. Anh là kiến trúc sư, nhưng hôm nay, anh không thiết kế những ngôi nhà, anh đang phải đập bỏ những “ngôi nhà” u ám mà tổ tiên mình đã xây dựng bằng sự tàn ác.
Tiếng nước chảy đột ngột to dần lên. Mùi khoáng chất và mùi rêu xanh nồng nặc.
– Chúng ta đến rồi. – Vũ nói, giọng anh lạc đi vì xúc động xen lẫn kinh hãi.
Trước mắt họ, đường hầm mở ra một khoảng không rộng lớn. Đó là một hang đá vôi tự nhiên nằm sâu dưới lòng đất làng Mộc. Ngay giữa hang là một hồ nước tròn, xanh ngắt và lặng tờ như một tấm gương khổng lồ: Giếng Ngọc.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là cái giếng. Ngay phía trên mặt nước, từ trần hang rủ xuống là một bộ rễ đa khổng lồ, trông như một trái tim đen đang đập những nhịp chậm chạp. Trong đám rễ đó, lồng lộng trong ánh trăng máu xuyên qua một khe nứt nhỏ trên đỉnh hang, là một tà áo đỏ rách nát.
Người phụ nữ treo lơ lửng, mái tóc dài chạm vào mặt nước giếng, lay động theo nhịp của hơi thở tử thần.
– Thị Mai… – Linh run rẩy kêu lên.
Bất ngờ, từ phía bóng tối bên kia của giếng nước, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. Lý Trưởng Lâm bước ra, trên tay lão cầm một thanh đoản kiếm bằng đồng đen, mắt lão rực lên sự điên cuồng của kẻ đã mất hết nhân tính.
– Trần Vũ, tao đã đánh giá thấp mày. Thoát khỏi Phòng Minh Đường bằng lối đi của kẻ phản đồ Lý Cao Minh sao? Khá lắm! Nhưng đến đây là tận số rồi.
Lão chỉ tay về phía Giếng Ngọc:
– Nhìn đi, long mạch đang trỗi dậy. Chỉ cần ta đóng nốt chiếc đinh cuối cùng vào đỉnh đầu con khốn này bằng máu của một kẻ mang Cửu Nhãn, ta sẽ có được sức mạnh cai trị cả vùng đất này vĩnh viễn!
Vũ đẩy Linh lùi lại sau một tảng đá, anh tiến về phía trước, đối diện với lão già đang hóa quỷ.
– Ông đã sai rồi, Lý Trưởng Lâm. Ông không phải cai trị long mạch, ông đang biến mình thành món nợ máu tiếp theo của cây đa. Ông có nhìn thấy những người đứng sau lưng ông không?
Lão Lý khựng lại một giây, ánh mắt hoảng hốt nhìn ra sau, nhưng rồi lại cười sằng sặc:
– Đừng dùng quỷ kế đó với ta! Chết đi!
Lý Trưởng Lâm vung thanh kiếm đồng, rễ đa xung quanh lập tức rung chuyển dữ dội như nghe lệnh lão. Nhưng cùng lúc đó, chiếc hộp sọ trong tay Linh bắt đầu phát ra tiếng khóc u uất, hòa cùng tiếng gió rít qua hang đá.
Bà Chúa Đa trên cao đột ngột mở mắt. Đôi mắt ấy hoàn toàn đen ngòm, không có tròng trắng, nhìn chằm chằm vào Vũ.
Trong khoảnh khắc đó, bức chân dung của Lý Cao Minh trước lúc tan biến hiện lại trong tâm trí Vũ một lời chỉ dẫn cuối cùng: *”Cửu Nhãn không phải để tiêu diệt oán linh, mà để nhìn thấy sợi tơ duy nhất còn giữ lại nhân tính của họ.”*
Vũ hít một hơi thật sâu, mặc kệ vết thương trên vai đang rỉ máu, mặc kệ mái tóc bạc trắng bay trong gió hầm, anh không nhìn Lý Trưởng Lâm, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của Thị Mai.
– Bà không phải là quái vật… – Vũ nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể – Bà là người mẹ, là người con gái bị tước đoạt cuộc sống. Hãy để tôi nhìn thấy nỗi đau của bà… và kết thúc nó.
Xung quanh, không khí dường như đông cứng lại. Trận chiến tại Giếng Ngọc bắt đầu bước vào giai đoạn quyết định, giữa một bên là sự tham tàn mù quáng của Lý Trưởng Lâm, và một bên là sự cứu rỗi mang theo cái giá bằng cả mạng sống của Trần Vũ.
Tiếng lá đa khô xào xạc trên mặt đất hang dù chẳng có gió. Cuộc hội ngộ trăm năm cuối cùng cũng bắt đầu dưới ánh trăng máu tà mị.
[Hết Chương 68]