Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 69: Máu gà chọi và chỉ ngũ sắc
**CHƯƠNG 69: MÁU GÀ CHỌI VÀ CHỈ NGŨ SẮC**
Trong hang động tối tăm của Giếng Ngọc, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và vị mặn chát của máu. Tiếng gào thét của Lý Trưởng Lâm vang vọng vào vách đá, dội lại như những hồi chuông tử thần. Lão không còn dáng vẻ của một trưởng tộc quyền uy, mà thay vào đó là một con quái vật với những thớ thịt giật phồng, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ quạch dưới tác động của tà thuật phản phệ.
“Ngươi muốn giải oan cho nó?” Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, tay cầm chiếc đinh sắt đen dài nửa thước đang rung lên bần bật. “Thế giới này làm gì có sự công bằng? Một kẻ chết vì long mạch là vinh dự của nó! Thằng ranh con họ Trần, dòng máu của ngươi chính là mảnh ghép cuối cùng!”
Lão phất mạnh tay, những chiếc rễ đa bò lổm ngổm trên nền hang đột ngột dựng đứng lên như những con rắn hổ mang, đồng loạt lao về phía Vũ. Tốc độ của chúng nhanh đến mức xé rách không khí, tạo ra những tiếng “vút vút” rợn người.
Trần Vũ không lùi bước. Anh nghiến răng, cưỡng ép dòng khí lực chạy dọc sống lưng, tập trung vào điểm giữa hai chân mày. Cửu Nhãn vốn đang nhức nhối bắt đầu tỏa ra một vầng hào quang tím sẫm lạ kỳ. Trong tầm mắt thần bí của anh, những chiếc rễ cây không còn là thực thể gỗ cứng, mà là những sợi oán khí bện chặt vào nhau. Vũ xoay người, thanh Long Vĩ Tiên trong tay quất mạnh ra một vòng tròn hoàn mỹ.
“Xoạt! Xoạt!”
Những mẩu rễ đa đứt lìa, phun ra một thứ nhựa màu đỏ như máu tươi, hôi thối nồng nặc. Vũ gằn giọng qua kẽ răng:
– Linh! Làm nhanh lên! Tôi không cầm cự được lâu đâu!
Phía sau tảng đá lớn, Lê Linh đã quỳ xuống, đôi bàn tay mảnh khảnh nhanh thoăn thoắt mở cái túi vải cũ kỹ mang theo. Cô biết Vũ đang đánh đổi tuổi thọ để câu giờ. Nhìn mái tóc bạc trắng của anh bay loạn trong u minh, tim cô như có ai bóp nghẹt, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực sự kiên định. Cô rút từ trong túi ra một ống tre nhỏ được niêm phong kỹ bằng sáp ong và một cuộn chỉ lớn đủ năm màu: đỏ, xanh, vàng, trắng, đen.
Đây là máu của con gà chọi “linh vật” mà ông cụ Tứ đã nuôi suốt bảy năm trời, được luyện bằng linh khí của đình làng và ánh nắng buổi sớm. Máu gà chọi thuần dương, vốn là khắc tinh của âm tà, nhất là loại quỷ mộc đã tu luyện lâu năm như gốc đa cổ thụ này.
“Vũ, hãy thu hút sự chú ý của bà ta! Tôi cần phải tạo ra vòng ngũ sắc để tách oán khí của Thị Mai ra khỏi long mạch!” Linh hét lớn giữa tiếng gầm rú của gió hang.
Lý Trưởng Lâm nhận ra âm mưu của Linh. Lão điên cuồng thúc động pháp bảo, chiếc đinh sắt trong tay đột ngột bùng phát đen ngòm, lao thẳng về phía cô gái nhỏ bé.
– Đừng hòng! – Vũ gầm lên.
Anh tung mình lên không trung, cánh tay trái của anh bị một sợi rễ sắc nhọn rạch ngang một đường dài, nhưng anh không hề để tâm. Máu của Vũ – dòng máu họ Trần có khả năng kích hoạt phong ấn – rơi xuống, chạm vào mặt đất hang đá. Ngay lập tức, những đồ hình bùa chú cổ xưa mà Vũ vừa vẽ bằng Long Vĩ Tiên bừng sáng.
Cửu Nhãn của Vũ mở to đến mức tối đa, anh nhìn thấy một sợi tơ hồng mỏng manh, ẩn khuất giữa trùng điệp những đen tối đang quấn lấy linh hồn Thị Mai trên trần hang. Đó chính là sợi dây liên kết giữa người mẹ và đứa con chưa kịp chào đời năm xưa – mảnh nhân tính cuối cùng.
Linh bật nút ống tre. Một mùi hăng nồng đặc trưng tỏa ra, át đi mùi hôi thối của nhựa cây. Cô dùng máu gà chọi vẽ nhanh một đường tròn lớn xung quanh Giếng Ngọc, đồng thời lẩm nhẩm những câu chú cổ bằng tiếng Phạn hòa lẫn tiếng Hán-Việt cổ:
“Thiên địa linh khí, ngũ sắc quy nguyên. Huyết kê tàn sát quỷ ma, chỉ hồng định hướng oan khiên…”
Máu gà chọi chạm vào nền đá âm u như gặp lửa nóng, bốc lên những làn khói trắng xóa. Linh thoăn thoắt quăng cuộn chỉ ngũ sắc đi. Kỳ lạ thay, sợi chỉ không hề rơi xuống mà tự động căng ra theo sự dẫn dắt của pháp lực, buộc chặt vào năm cọc đá ở năm phương vị: Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung cung.
Sợi chỉ ngũ sắc tạo thành một mạng nhện huyền ảo, chặn đứng những rễ đa đang cuồng loạn tấn công. Khi một sợi rễ chạm vào sợi chỉ đỏ, nó lập tức bị bỏng rát, rúm ró lại như vừa chạm vào thanh sắt nung hồng.
Lý Trưởng Lâm hộc máu mồm do bị phản phệ, lão nhìn trận pháp đang hình thành với sự sợ hãi cực độ:
– Con khốn! Nhà họ Lê các ngươi dám phá hỏng đại sự của ta?
Lão điên cuồng đập nát những bình gốm chứa vong hồn bên cạnh. Những bóng đen than khóc, la hét thoát ra, tạo thành một cơn bão linh hồn bao quanh hang động, tìm cách tấn công vào khe hở của trận pháp ngũ sắc.
– Vũ! Đứng vào tâm trận! – Linh kêu lên, gương mặt cô đã lấm tấm mồ hôi, đôi môi nhợt nhạt đi vì tiêu hao quá nhiều linh lực.
Vũ đạp vào vách đá, mượn đà nhảy lùi vào vòng tròn máu gà chọi. Ngay khi anh bước vào, áp lực của hàng vạn tiếng gào thét xung quanh đột ngột dịu đi. Anh cảm nhận được sức nóng từ vòng tròn bảo vệ, nhưng cũng nhận thấy sự dao động của Linh.
– Anh phải là người nắm giữ tâm nhãn! – Linh vừa thắt nút cuối cùng của sợi chỉ vừa nói gấp gáp – Chỉ có Cửu Nhãn của họ Trần mới dẫn dắt được sợi chỉ này xuyên qua rào cản oán hận để chạm đến Thị Mai. Vũ, hãy nhìn bằng con mắt thứ chín, đừng nhìn bằng đôi mắt thường!
Vũ nhắm mắt lại. Đôi mắt kiến trúc sư thường ngày của anh lịm đi trong bóng tối, nhưng con mắt giữa trán lại mở ra một thế giới hoàn toàn khác. Anh nhìn thấy Linh như một khối sáng rực rỡ, nhìn thấy Lý Trưởng Lâm như một hố đen hôi hám, và nhìn thấy Thị Mai – bà ta không còn là một bóng ma treo cổ đáng sợ, mà là một linh hồn đang co quắp giữa những xiềng xích oán khí màu đen kịt. Những xiềng xích đó chính là sự hiến tế của làng Mộc năm xưa.
– Tôi thấy rồi… – Vũ thầm thì.
Anh đưa tay ra, nắm lấy một đầu của sợi chỉ đỏ trong mạng lưới ngũ sắc. Máu từ vết thương trên cánh tay anh thấm vào sợi chỉ, khiến nó từ màu đỏ thường chuyển sang đỏ tươi, rực cháy như một dòng dung nham.
Lý Trưởng Lâm gào khóc, lão lao tới định tự bạo để phá hủy trận pháp, nhưng đúng lúc đó, tiếng khóc của hài nhi từ trong chiếc hộp sọ trên tay Linh vang lên sắc lẹm. Linh hồn Thị Mai trên cao bất ngờ chấn động, những sợi rễ đang quấn chặt lấy bà ta nới lỏng ra một nhịp.
– Chính là lúc này! – Linh hét lên.
Vũ vận hết tàn lực, vung sợi chỉ đỏ như một mũi tên ánh sáng lao về phía Thị Mai. Sợi chỉ ngũ sắc mang theo sức mạnh giải oán, mang theo máu gà chọi xua tan bóng tối, và mang theo sự thật đau đớn của dòng họ Trần mà Vũ đang mang trên vai.
Sợi chỉ xuyên qua màn sương oán hận, quấn chặt lấy bàn tay gầy guộc của oán hồn.
Một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ tâm Giếng Ngọc. Lý Trưởng Lâm bị đánh văng vào vách đá, thân hình lão bắt đầu bị những rễ cây đa phản lại, chúng quấn lấy chân tay lão, lôi kéo lão xuống lòng đất tối tăm. Lão gào thét, tuyệt vọng cào cấu vào khoảng không:
– Không… long mạch là của ta… sức mạnh là của ta!
Vũ khuỵu xuống, cảm giác như tất cả sinh lực đang bị rút cạn. Anh thấy Thị Mai dần dần hạ xuống mặt đất. Gương mặt bà không còn bị mái tóc dài che khuất. Một gương mặt thanh tú nhưng đầy u sầu hiện ra dưới ánh sáng của trận pháp. Bà nhìn Vũ, rồi nhìn về phía Linh và chiếc hộp sọ nhỏ bé.
Sợi chỉ ngũ sắc giữa Vũ và Thị Mai bắt đầu truyền tải những hình ảnh quá khứ. Vũ thấy mình đang đứng giữa ngôi làng Mộc của trăm năm trước, thấy cảnh Thị Mai bị đóng đinh, nghe tiếng khóc xé lòng của người mẹ mất con. Sự đau đớn đó, oán hận đó lớn đến mức có thể thiêu rụi cả một vùng đất.
– Bà không cần phải gánh chịu điều này một mình nữa… – Vũ thào thào, hơi thở anh lạnh ngắt.
Linh vội vàng chạy lại đỡ lấy Vũ, cô dùng tay xoa lên những vết thương của anh, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi linh hồn đang đứng đối diện. Trận pháp ngũ sắc đã tách được oán hồn ra khỏi sự ràng buộc của cây đa, nhưng để giải thoát hoàn toàn, họ cần một điều gì đó nhiều hơn thế.
Dưới đáy Giếng Ngọc, mặt nước vốn tĩnh lặng trăm năm bắt đầu sôi sục. Những oan hồn bị Lý Trưởng Lâm nuôi dưỡng lúc nãy giờ đây thoát khỏi khống chế, chúng không còn tấn công Vũ mà quay lại bám lấy Lý Trưởng Lâm, kéo lão vào sự trừng phạt vĩnh viễn dưới bóng tối.
Thị Mai đưa tay ra, khẽ chạm vào sợi chỉ ngũ sắc mà Vũ đang nắm giữ. Một dòng hơi ấm lạ lùng chạy vào người Vũ, bù đắp lại một phần linh khí anh đã mất. Bà không nói, nhưng thông qua sợi chỉ, Vũ nghe thấy một tiếng thở dài thanh thản.
Máu gà chọi trên nền đất vẫn cháy âm ỉ, giữ cho tà khí không thể tái sinh. Nhưng Vũ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của nghi lễ giải oan. Cây đa cổ thụ bên ngoài hang chắc chắn đang cảm nhận được sự đứt gãy này. Nó sẽ không để “nguồn thức ăn” của mình dễ dàng rời đi như vậy.
Vách hang đá bắt đầu rung chuyển, đất đá rơi xuống rào rào. Cây đa cổ đang giãy chết, hoặc nó đang cố gắng sụp đổ để chôn vùi tất cả những kẻ dám phá hỏng khế ước trăm năm.
– Vũ! Phải ra khỏi đây ngay! – Linh dìu anh dậy, cuộn chỉ ngũ sắc vẫn đang nối liền giữa anh và oán hồn Thị Mai.
Trần Vũ nhìn sâu vào đôi mắt đen của bà Chúa Đa, giờ đây đã không còn oán độc mà chỉ còn là sự thỉnh cầu lặng lẽ. Anh gật đầu, máu từ Cửu Nhãn rịn ra thành hàng dài trên mặt:
– Chúng ta sẽ mang bà và đứa bé ra khỏi đây. Sự thật sẽ không bao giờ bị bóng cây che khuất nữa.
Dưới bóng đêm của Giếng Ngọc, ba cái bóng – hai sống một chết – bắt đầu cuộc chạy đua với sự sụp đổ của một huyền thoại kinh hoàng. Sợi chỉ ngũ sắc lấp lánh dẫn đường, xuyên qua màn sương độc của máu gà chọi, tiến về phía ánh sáng mập mờ nơi cửa hang. Sau lưng họ, tiếng gầm rú của Lý Trưởng Lâm và sự sụp đổ của một tội ác trăm năm đang bị nhấn chìm vào lòng đất mẹ.