Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 73: Chìa khóa bằng gỗ đa
**CHƯƠNG 73: CHÌA KHÓA BẰNG GỖ ĐA**
Không gian trong lòng đất rền rĩ như tiếng kêu gào của một sinh vật khổng lồ đang bị mổ xẻ sống. Vụ nổ linh áp từ Cửu Nhãn đã quét sạch màn sương đen đậm đặc, để lại một hiện trường tan hoang và đầy rẫy sự kinh hoàng. Đất đá trên trần hang liên tục lở xuống, bụi bẩn quện với mùi hôi thối của xác chết mục rữa và mùi tanh nồng nặc của mủ cây chảy ra từ những rễ đa bị đứt lìa.
Trần Vũ đổ gục trong vòng tay của Lê Linh. Mái tóc anh vốn đã bạc trắng sau những lần cưỡng ép khai mở sức mạnh, nay lại càng xơ xác, trông giống như những sợi tơ nhện dính đầy máu và đất cát. Cánh tay phải của anh, nơi vừa dùng để dẫn truyền linh lực, run lên bần bật, các mạch máu nổi cộm lên đen kịch như thể bị đầu độc bởi oán khí.
“Vũ! Đừng nhắm mắt, anh không được gục lúc này!” – Linh hét lên, giọng cô khàn đặc vì sợ hãi. Cô vội vã lấy ra từ trong túi áo một nắm tro bùa, rắc lên các vết thương hở của Vũ. Lửa tâm linh đốt cháy oán độc khiến Vũ đau đớn co giật, nhưng nhờ vậy mà thần trí anh tỉnh táo hơn một chút.
Phía trước họ, đám người sống không hồn sau khi được Vũ thức tỉnh vẫn đang quỳ rạp dưới đất. Họ không còn là những con rối vô tri, nhưng linh hồn họ đã bị bào mòn quá lâu, chỉ còn lại những cái xác kiệt quệ đang khóc không ra tiếng. Khế ước máu bị phá vỡ khiến Lý Trưởng Lâm mất đi một nửa sức mạnh. Lão đang đứng ở rìa một cái hố sâu, cơ thể vốn đã gầy guộc nay lại càng biến dạng. Những sợi rễ cây mảnh như tơ hồng đang đâm xuyên qua da thịt lão, kết nối lão trực tiếp với Bà Chúa Đa phía sau.
“Lũ khốn khiếp… tụi mày đã phá hủy… sự cân bằng của cả trăm năm!” – Giọng của Lý Trưởng Lâm giờ đây không còn là giọng người, nó trầm đục và rè cục như tiếng hai thớ gỗ khô cọ vào nhau. Đôi mắt lão đỏ ngầu, sưng húp lên vì hận thù.
Bà Chúa Đa – oán hồn Thị Mai – vẫn đứng đó, mái tóc dài quấn chặt lấy gốc đa cổ thụ khổng lồ ở tâm hang. Gương mặt bà ta chập chờn, lúc là một thiếu nữ xinh đẹp hiền hậu, lúc lại là một bộ xương trắng bọc da, đỏ rực oán khí. Tiếng khóc của bà ta rung chuyển cả vách đá, một thứ âm thanh có khả năng xuyên thấu não bộ, khiến những linh hồn vừa mới thức tỉnh của dân làng bắt đầu có dấu hiệu bị nhấn chìm một lần nữa.
Vũ gắng gượng bám lấy vai Linh để đứng dậy. Cửu Nhãn trên trán anh đã khép lại, chỉ còn lại một vết sẹo đỏ tấy, đau nhức nhối. Tuy nhiên, trong cái khoảnh khắc thần giao cách cảm khi nãy, anh đã nhìn thấy một điều. Anh nhìn về phía hai cái kén người bằng rễ cây – nơi chứa thi hài của cha mẹ mình.
“Linh… chìa khóa… không nằm ở ngoài.” – Vũ nói một cách khó nhọc, hơi thở của anh phả ra một làn hơi lạnh lẽo – “Nó nằm ở nơi sâu nhất… nơi trái tim họ gặp nhau.”
Linh sững sờ: “Ý anh là cha mẹ anh sao? Nhưng họ đã…”
“Cha mẹ tôi không phải chỉ là vật tế.” – Vũ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định đến xót xa – “Họ biết trước sẽ có ngày này. Mẹ tôi đã dùng Huyết Thư, còn cha tôi… ông ấy đã giấu thứ đó vào ngay trong chính thân thể mình trước khi bị rễ đa nuốt chửng.”
Ngay lập tức, Lý Trưởng Lâm như hiểu ra ý định của Vũ. Lão cuồng loạn ra lệnh cho hệ thống rễ cây tấn công. Hàng chục chiếc rễ nhọn hoắt như mũi giáo đồng loạt đâm về phía họ. Linh nhanh nhẹn rung chuông đồng, tạo ra những đợt sóng âm vàng nhạt đẩy lùi sự tấn công. Nhưng oán khí ở đây quá đậm đặc, mỗi lần rung chuông là một lần cô phải trả giá bằng việc khóe môi rỉ máu do bị chấn động kinh mạch.
“Vũ, nhanh lên! Tôi không cầm cự được lâu đâu!” – Linh hét lên, bàn tay nắm chặt lấy chuông đồng đến trắng bệch.
Vũ lê bước chân nặng nề tiến về phía hai cái kén rễ cây. Anh ngã quỵ xuống bên cạnh kén người của cha mình. Trong không gian tâm linh nhòe nhoẹt, Vũ dường như thấy lại bóng dáng của cha – một người đàn ông khắc khổ nhưng luôn có ánh mắt ấm áp nhìn anh. Rễ đa quấn quanh xác thân ấy như những xiềng xích vĩnh cửu.
Anh thò bàn tay run rẩy chạm vào phần ngực của cái xác cha. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh. Đột nhiên, những chiếc rễ đa xung quanh cái kén như cảm nhận được dòng máu họ Trần đang chảy trong huyết quản Vũ, chúng bắt đầu nới lỏng ra, nhưng lại rỉ ra một thứ nhựa đỏ lòm như máu.
Vũ cắn răng, anh đẩy sâu bàn tay vào trong khoang ngực khô héo của người cha quá cố. Đó là một cảm giác vừa kinh tởm vừa đau lòng tột độ. Giữa những mảng xương sườn gãy nát, tay anh chạm phải một vật cứng, nhám rỡ. Anh nắm chặt nó rồi rút ra.
Lúc này, từ trong bóng tối, Lý Trưởng Lâm lao đến như một con thú bị dồn vào đường cùng. Lão không dùng rễ cây nữa mà dùng chính móng tay sắc nhọn, đen ngòm như vuốt quỷ để vồ lấy Vũ.
“Trả nó đây! Thứ đó thuộc về dòng họ Lý!”
*Keng!*
Chiếc chuông đồng của Linh bay đến, va chạm với vuốt quỷ của Lý Trưởng Lâm tạo ra một tia lửa xanh lét. Linh lao tới, chắn ngang giữa lão và Vũ. Cô dùng tất cả sức bình sinh, niệm chú rồi dùng chuông đồng đập mạnh vào trán lão. Lý Trưởng Lâm bị đẩy lùi, trán lão bị bùa chú đốt cháy đen, bốc mùi khét lẹt.
“Khốn khiếp… con ranh này!” – Lão gầm lên.
Trần Vũ lúc này đã đứng vững. Trên tay anh là một thứ vật phẩm kỳ lạ. Nó là một thanh gỗ nhỏ dài chừng một gang tay, được gọt giũa thô sơ nhưng đường nét vô cùng tinh xảo, uốn lượn như một con rồng đang cuộn mình. Điểm đặc biệt nhất là thanh gỗ này không phải được làm từ gỗ khô, mà nó còn xanh tươi, lá non mọc ra từ đầu thanh gỗ như thể nó vẫn còn sống.
Đó chính là **Chìa khóa bằng gỗ đa**.
Nó được rèn từ một nhánh gỗ đa nghìn năm vốn đã mọc ngược vào trong, lấy máu tim của người giữ phong ấn họ Trần để nuôi dưỡng. Nó không phải là một chiếc chìa khóa thông thường, mà là hiện thân của sự hy sinh và ý chí kiên định.
Khi chiếc chìa khóa xuất hiện, toàn bộ hang động bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Những tiếng gào thét của Thị Mai bỗng chuyển thành tiếng rên rỉ u sầu. Chiếc chìa khóa tỏa ra một luồng sáng xanh biếc, dịu nhẹ nhưng vô cùng mãnh liệt, quét sạch mọi oán khí xung quanh nó.
“Tìm thấy rồi…” – Vũ thầm thì. Anh nhìn vào chiếc chìa khóa, rồi nhìn về phía cái kén của mẹ. Trong nháy mắt, anh nhận ra trên thân gỗ có những vết khía nhỏ, khớp hoàn toàn với những chữ cái trong bài đồng dao mà mẹ anh thường hát năm xưa.
Chiếc chìa khóa bỗng rung động, chỉ hướng về phía gốc cây đa mẹ ở chính giữa hang – nơi một khối u khổng lồ đang đập thình thình như một quả tim thực thụ. Đó chính là “Trái tim gỗ”, trung tâm năng lượng của cả ngôi làng và là nơi giam giữ sức mạnh tối thượng của Bà Chúa Đa.
Lý Trưởng Lâm thấy chiếc chìa khóa trong tay Vũ, sự sợ hãi cuối cùng cũng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của lão. Lão biết, nếu chiếc chìa khóa đó được tra vào phong ấn, tất cả sự giàu sang, quyền lực và cuộc đời kéo dài đầy tội lỗi của lão sẽ tan thành mây khói.
“Ngươi không biết mình đang làm gì đâu Vũ!” – Lão đổi giọng thuyết phục, đầy gian trá – “Nếu ngươi mở phong ấn đó, linh hồn Thị Mai sẽ được giải phóng hoàn toàn! Cả cái vùng đất này sẽ tan nát! Chỉ có ta… chỉ có sự trấn yểm của ta mới giữ cho ngôi làng này tồn tại!”
“Sự tồn tại được xây dựng trên máu và sự dối lừa thì không đáng được gìn giữ.” – Vũ lạnh lùng đáp.
Anh nhìn sang Linh, người đang thở dốc vì kiệt sức. Hai người gật đầu với nhau. Không cần lời nói, họ hiểu rằng đây chính là con đường duy nhất để giải thoát cho mọi người, cho cha mẹ họ, và cho chính cả người phụ nữ oan khuất Thị Mai đang gào thét kia.
Vũ cầm chắc chiếc chìa khóa bằng gỗ đa, từng bước một tiến về phía “Trái tim gỗ”. Những chiếc rễ cây định ngăn cản anh đều bị ánh sáng từ chiếc chìa khóa thiêu rụi thành tro. Dòng máu họ Trần trong Vũ đang cộng hưởng mãnh liệt với linh vật.
Càng tiến gần đến quả tim, oán khí càng trở nên đặc quánh như vôi tôi nóng. Vũ cảm thấy phổi mình như bị xé toạc ra, nhưng anh không dừng lại. Ánh mắt anh xoáy sâu vào khối gỗ đang đập liên hồi ấy, nơi có một khe hở nhỏ vừa vặn cho chiếc chìa khóa anh đang cầm.
Ở đằng xa, Bà Chúa Đa Thị Mai đột nhiên ngừng khóc. Bà ta đứng lặng đi, nhìn chăm chằm vào Trần Vũ. Trong một thoáng, Vũ thấy đôi mắt đỏ ngầu của bà ta hiện lên một tia hy vọng cuối cùng, một sự khát khao được chấm dứt cơn ác mộng kéo dài hàng thế kỷ.
Nhưng ngay khi Vũ đưa chiếc chìa khóa lại gần khe hở, Lý Trưởng Lâm điên cuồng hét lên một câu chú cổ. Lão hy sinh nốt cánh tay còn lại, biến nó thành một đống rễ cây sắc bén bắn thẳng về phía tim của Vũ từ phía sau.
“Chết cùng ta đi!”
Linh hét lên một tiếng thất thanh, cô lao người tới chắn cho Vũ. Tiếng kim loại va chạm và tiếng máu phụt ra khô khốc vang vọng khắp hang động. Chiếc chuông đồng vỡ nát, nhưng Linh đã dùng chính cơ thể mình để cản lại đòn chí tử cho Vũ.
Vũ quay đầu lại, đôi mắt anh nổ tung vì sự đau xót và căm phẫn. Cửu Nhãn một lần nữa trỗi dậy trong vô thức, rực sáng như mặt trời trong đêm tối. Anh dùng hết sức bình sinh, nhấn mạnh chiếc chìa khóa bằng gỗ đa vào sâu trong “Trái tim gỗ”.
Một âm thanh *rắc* khô khốc vang lên.
Ánh sáng xanh từ chiếc chìa khóa bùng phát dữ dội, nuốt chửng lấy cả “Trái tim gỗ”, cả hang động và tất cả những linh hồn đang hiện diện tại đó.
—
**[HẾT CHƯƠNG 73]**