Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 75: Trận chiến bên bờ suối Vong

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:48:29 | Lượt xem: 1

Gió lùa qua khe đá, mang theo mùi hôi thối của bùn lầy lâu năm và hương nhang tàn lạnh lẽo. Suối Vong không giống như những con suối bình thường có dòng nước trong vắt reo vui; nước ở đây đen kịt, lờ lững trôi như một dải lụa ma quái ôm lấy chân núi Cổ Nguyệt. Dưới lòng suối, người ta bảo không có cá, chỉ có những linh hồn không thể siêu thoát bám vào những viên đá cuội đầy rêu mục, chờ đợi một cơ hội để lôi người sống xuống đáy sâu tăm tối.

Trần Vũ khẽ ho, một dòng máu đỏ tươi thấm ướt chiếc khăn tay trắng. Mái tóc anh vốn đen nháy nay đã bạc trắng hơn một nửa, rũ xuống trán che đi vết sẹo của Cửu Nhãn. Sau những trận chiến liên tiếp với lão Lý, sinh mệnh của anh như ngọn đèn dầu trước gió, mỗi lần sử dụng năng lực tâm linh là một lần đánh cược với tử thần.

“Vũ, anh cố thêm một chút nữa thôi. Qua khỏi bờ suối này, chúng ta sẽ tiến vào khu vực phong ấn trung tâm của Giếng Ngọc.” – Lê Linh vừa nói vừa xốc nách Vũ lên. Gương mặt mộc mạc của cô dính đầy bụi đất và vết máu khô, nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, kiên định như một ngọn đuốc trong đêm đen.

Vũ nhìn cô, nụ cười héo hắt nở trên môi: “Linh này… nếu tôi không trụ được đến lúc đó, cô phải hứa… phải phá hủy gốc đa đó bằng mọi giá. Đừng để cha mẹ tôi, và cả cô nữa, phải mắc kẹt trong vòng xoáy này.”

“Đừng nói gở!” – Linh gắt khẽ, nhưng bàn tay cô run lên. Cô biết Vũ đang nói thật. Cửu Nhãn mở ra càng nhiều, huyết khí càng cạn.

Đúng lúc đó, từ phía bên kia bờ suối Vong, sương mù vốn đang yên lặng bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Những bóng đen dài dằng dặc bắt đầu xuất hiện, lừ đừ bước ra từ màn sương. Đó không phải là người, mà cũng chẳng phải ma. Đó là đám “Sát Xác” – những tay sai thân tín nhất của Lý Trưởng Lâm. Bọn chúng vốn là những thanh niên lực lưỡng trong làng bị lão dùng tà thuật đóng đinh vào đại huyệt, rồi cho nuốt rễ đa cổ thụ để biến thành những cái xác sống không biết đau đớn, chỉ biết phục tùng.

Mỗi bước chân của đám Sát Xác khiến mặt đất như rung chuyển. Tiếng rên rỉ nghẹn uất phát ra từ cuống họng của chúng như tiếng mài dao trên đá. Đi đầu là gã Quản Lợn, một kẻ vốn nổi tiếng hung bạo trong làng. Lúc này, da dẻ hắn đã chuyển sang màu xanh xao thối rữa, mắt trắng dã, đôi tay vung vẩy hai lưỡi dao mổ bò gỉ sét còn vương vất sợi tóc của những nạn nhân trước đó.

“Hừ, lão già đó quả nhiên không để chúng ta đi dễ dàng như vậy.” – Linh nghiến răng. Cô buông Vũ tựa vào một tảng đá lớn, rồi từ trong túi áo bà ba, cô lấy ra một xấp bùa vàng cùng sợi chỉ ngũ sắc đã được ngâm máu gà chọi.

“Vũ, anh giữ lấy hơi. Đám này để tôi!”

Vũ muốn đứng dậy nhưng đôi chân anh rệu rã như đi mượn. Anh nhìn thấy luồng khí đen kịt bốc lên từ đám Sát Xác – đó là oán khí từ gốc đa đang điều khiển chúng. Nếu dùng Cửu Nhãn lúc này, anh có thể chặt đứt sợi dây liên kết ấy, nhưng cái giá phải trả có lẽ là mạng sống của anh ngay tại đây.

“Gừ… giết… giết sạch…” – Gã Quản Lợn rống lên một tiếng đục ngầu, cả đám Sát Xác đồng loạt lao tới như những con thú đói. Chúng lao qua dòng nước suối Vong, nước đen bắn tung tóe nhưng tuyệt nhiên không một bóng linh hồn dưới nước nào dám chạm vào chúng, bởi lẽ tà khí của Bà Chúa Đa tỏa ra từ cơ thể chúng quá mạnh.

Linh đứng hiên ngang bên bờ suối. Cô ném xấp bùa lên không trung, đôi tay bắt ấn liên tục, miệng lẩm nhẩm chú ngữ:
“Nhất thiết duy tâm tạo, phù chú trấn tà cương. Cửu thiên huyền nữ cấp cấp như luật lệnh!”

Xấp bùa trên không trung đột nhiên rực cháy, không phải bằng ngọn lửa vàng thông thường mà là một màu xanh lam lạnh lẽo. Cô dùng sợi chỉ ngũ sắc quất mạnh vào mặt nước suối. Một tiếng nổ lớn vang lên, dòng nước đen cuộn sóng thành một bức tường ngăn cản đám xác sống.

Nhưng đám Sát Xác không hề lùi bước. Gã Quản Lợn lao thẳng vào bức tường nước, mặc cho dòng nước ăn mòn da thịt mục nát. Hắn vung con dao mổ bò, một luồng tà khí đỏ rực bắn ra xé toạc tấm bùa trấn áp của Linh.

“Linh, cẩn thận phía sau!” – Vũ hét lên.

Một tên Sát Xác khác đã vòng qua khe đá, đôi tay thâm tím của hắn chực vồ lấy cổ cô. Linh xoay người cực nhanh, tay trái rút ra một cành dâu tằm đã được vót nhọn, đâm thẳng vào giữa trán tên quỷ dữ.

*Xoẹt!*
Khói đen bốc ra nghi ngút. Tên Sát Xác rú lên thảm thiết rồi tan chảy thành một đống bùn đen nhầy nhụa. Nhưng ngay lập tức, ba tên khác đã áp sát. Chúng không tấn công đơn lẻ mà phối hợp theo một trận pháp kỳ quái – rễ cây đa bắt đầu mọc ra từ lòng bàn chân chúng, bám chặt xuống đất, biến chúng thành những cỗ máy giết người vững chãi.

Linh bắt đầu thấm mệt. Bùa chú của cô vốn dĩ dùng để trấn yểm, nhưng trước sự hung hãn và số lượng đông đảo của đám xác bị quỷ ám này, cô dần rơi vào thế bị động. Một lưỡi dao sượt qua vai Linh, máu đỏ thấm đẫm tay áo bà ba.

“Khốn kiếp!” – Linh cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ một vòng tròn xung quanh mình và Vũ. – “Vòng bát quái bảo mệnh, kẻ nào xâm phạm, thần hồn câu diệt!”

Hàng phòng thủ cuối cùng được dựng lên. Đám Sát Xác đâm đầu vào vòng tròn ánh sáng đỏ, bị đánh bật ra nhưng chúng vẫn điên cuồng cào cấu. Âm thanh móng tay quỷ sắc lẻm miết trên màn bảo vệ tạo ra những tiếng rít chói tai khiến đầu óc người ta muốn nổ tung.

Chứng kiến Linh đang liều mạng bảo vệ mình, trái tim Vũ thắt lại. Anh biết, nếu cứ thế này, cả hai sẽ bỏ xác tại bờ suối này trước khi kịp thấy mặt mặt trời. Anh không thể hèn nhát đứng nhìn người con gái mình thương bị xâu xé.

Vũ hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt lấy chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay – vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố. Một hơi ấm kỳ lạ lan tỏa, như thể linh hồn người mẹ đang cố can ngăn anh, hoặc cũng có thể là đang trao cho anh chút sức tàn cuối cùng.

“Xin lỗi mẹ…” – Vũ thì thầm.

Anh nhắm mắt lại. Trong tâm khảm, anh gọi tên nguồn sức mạnh bị nguyền rủa nhưng cũng là cứu cánh duy nhất: Cửu Nhãn.

“Mở!”

Một tiếng vang rền từ trong tâm thức. Tại vị trí giữa hai chân mày của Vũ, vết sẹo mờ nhạt đột ngột rách ra. Một con mắt thứ chín, đỏ rực như chứa cả một biển máu và những ngôi sao tàn, bắt đầu hé mở.

Thế giới trong mắt Vũ thay đổi hoàn toàn. Màn sương lam biến mất, chỉ còn lại một màu xám tro. Những tên Sát Xác lúc này không còn là cơ thể người, mà chỉ là những bó gân máu xanh đen đang quấn quýt lấy nhau, trung tâm mỗi tên là một chiếc lá đa đen ngòm đóng vai trò là “tim”.

Cơn đau buốt lên tận đại não. Mỗi giây trôi qua khi Cửu Nhãn mở ra, Vũ cảm thấy những sợi dây sinh mệnh của mình bị đốt cháy như than hồng. Da mặt anh tái nhợt đi trông thấy, nhưng ánh mắt anh lại toát ra uy áp cực hạn.

“Linh, nằm xuống!” – Vũ quát.

Linh nghe thấy giọng anh có sự biến đổi lạ thường, lập tức thu hồi bùa chú rồi nằm rạp xuống đất.

Vũ vung tay, luồng ánh sáng từ Cửu Nhãn phóng ra như một thanh gươm của thần linh. Thanh ánh sáng này đi tới đâu, không gian như bị xé rách tới đó. Nó không chém vào da thịt đám xác sống, mà chém trực tiếp vào “nguyên thần tà ác” của chúng.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Ba chiếc lá đa trong lồng ngực của ba tên Sát Xác phía trước nát vụn. Bọn chúng khựng lại trong tích tắc, rồi đổ sụp xuống như những ngôi nhà giấy bị đốt. Gã Quản Lợn thấy vậy, đôi mắt trắng dã lộ ra sự kinh hãi hiếm hoi. Hắn vội vã lùi lại, định nhảy xuống suối Vong để lẩn trốn vào làn khói đen.

“Trốn đâu cho thoát!” – Vũ nghiến răng, máu từ con mắt thứ chín bắt đầu chảy ròng ròng xuống mặt.

Anh bước tới, mỗi bước chân là một vòng tròn khí lực tỏa ra. Anh giơ bàn tay ra, nắm lấy không trung. Trong tầm nhìn của Cửu Nhãn, anh đang tóm lấy sợi tơ mệnh nối giữa gã Quản Lợn và gốc đa cổ thụ ở làng Mộc.

“Đoạn!”

Vũ giật mạnh tay. Một tiếng rầm vang lên như có sét đánh giữa trời quang. Sợi tơ mệnh đứt lìa, mang theo một phần linh hồn oán hận của Bà Chúa Đa đang ký sinh trong đó. Gã Quản Lợn rú lên một tiếng rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn gỗ mục và máu đen đặc.

Sau khi tên cầm đầu ngã xuống, đám Sát Xác còn lại như rắn mất đầu. Chúng lảo đảo rồi tan biến vào màn sương mù mịt của suối Vong.

Trận chiến kết thúc chóng vánh sau sự bùng nổ của Cửu Nhãn, nhưng hậu quả để lại là vô cùng thảm khốc. Vũ đổ sụp xuống ngay khi con mắt thứ chín vừa khép lại. Anh không còn sức để thở, lồng ngực phập phồng đau đớn, mái tóc bây giờ đã bạc trắng hoàn toàn, không còn lấy một sợi đen.

“Vũ! Vũ ơi, anh đừng làm em sợ!” – Linh lao tới, ôm lấy đầu anh đặt lên đùi mình. Cô run rẩy dùng vạt áo lau đi vết máu đỏ thẫm đang tuôn ra từ giữa hai chân mày của anh.

Vũ thở dốc, ánh mắt lờ đờ nhìn bầu trời âm u: “Linh… nhìn xem… sương mù… tản chưa?”

Linh ngước lên. Quả thật, sau khi tà khí bị tiêu diệt, màn sương trên suối Vong đã thưa thớt hơn nhiều. Phía xa xa, trên đỉnh núi, ánh trăng máu đang chuẩn bị đạt tới đỉnh điểm của nó. Đó là điềm báo cho thời khắc cuối cùng sắp tới.

“Tản rồi, tản rồi anh. Chúng ta thắng rồi.” – Linh nói trong tiếng nức nở.

Vũ khẽ gật đầu, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi, như thể tất cả gánh nặng của tuổi tác và bệnh tật vừa mới đây đều biến thành hư không. Nhưng đó không phải là tin mừng, đó là dấu hiệu của việc linh hồn đang dần tách rời xác thân.

“Lấy… lấy trong túi tôi ra… cái ống trúc…” – Vũ nói rất khẽ.

Linh vội vàng tìm kiếm và lôi ra một ống trúc nhỏ được dán kín bằng bùa xanh. Cô mở ra, bên trong là một loại nhang kỳ lạ màu tím than, tỏa ra mùi thơm của đất ẩm sau mưa và gỗ đàn hương cổ thụ.

“Đây là… Nhang Dẫn Hồn của thầy Tứ gửi cho tôi trước khi đi.” – Vũ thều thào. – “Thắp nó lên… khói sẽ dẫn đường cho cô đi qua đoạn suối này nhanh nhất. Lý Trưởng Lâm chắc chắn đang ở Giếng Ngọc. Lão đang hiến tế linh hồn Thị Mai để đổi lấy bất tử… Chúng ta… chúng ta phải chặn lão lại.”

“Chúng ta cùng đi!” – Linh quả quyết, cô xé tà áo của mình để băng bó vết thương cho Vũ, sau đó đeo túi hành trang lên vai. – “Anh đừng mong bỏ lại em ở đây.”

Linh thắp nén nhang tím lên. Khói nhang kỳ lạ không bay lên trời mà tỏa ra xung quanh, bao bọc lấy cả hai như một cái kén bảo vệ. Kỳ diệu thay, khi khói nhang chạm vào những linh hồn u uất dưới suối Vong, bọn chúng lập tức giãn ra, cúi đầu nhường đường như gặp được một vị tôn thần.

Dưới sự hỗ trợ của Nhang Dẫn Hồn và sự dìu dắt kiên cường của Linh, cả hai từng bước vượt qua bờ suối Vong đầy hiểm hóc. Tuy nhiên, lòng Linh càng lúc càng nặng nề. Cô nhận thấy nhiệt độ cơ thể Vũ đang hạ thấp một cách đáng sợ. Máu đã ngừng chảy trên trán anh, nhưng thay vào đó là một vết bầm tím tái, như thể sự sống bên trong đã bị vắt kiệt.

Khi họ vừa đặt chân lên bờ bên kia, một tiếng chuông đồng đột nhiên vang lên từ phía xa. Âm thanh khô khốc, vang vọng qua các vách núi, nghe như tiếng khóc của quỷ dữ đòi nợ.

“Chuông gọi hồn của họ Lý!” – Linh biến sắc. – “Nghi lễ bắt đầu rồi!”

Ở phía trước, qua một lối mòn nhỏ quanh co đầy rễ đa quấn quýt như những con rắn khổng lồ, một luồng ánh sáng đỏ rực đang tỏa ra. Đó chính là khu vực Giếng Ngọc – nơi khởi nguồn của mọi oán hận và cũng là nơi chôn giấu bí mật cuối cùng của dòng họ Trần và họ Lý.

Vũ dồn chút sức lực cuối cùng, nắm lấy tay Linh: “Dù có chuyện gì xảy ra… hãy dùng cái gương bát quái trong ba lô tôi… Gương đó chứa hơi thở của cha tôi… nó là thứ duy nhất có thể lay động được oán khí của Thị Mai…”

“Anh im lặng đi, giữ sức để tí nữa còn tận mắt thấy lão Lý bị quả báo chứ!” – Linh gắt gội để giấu đi sự nghẹn ngào.

Hai bóng người cô độc, một già (trong lốt người trẻ) và một trẻ, lảo đảo tiến về phía vầng sáng đỏ. Dưới bóng tối của cây đa cổ thụ đang vươn rễ bao trùm cả không gian, cuộc chiến tại suối Vong chỉ mới là màn khai vị. Thứ đang chờ đợi họ ở Giếng Ngọc thực sự mới là cơn ác mộng kinh hoàng nhất, nơi ranh giới giữa cái thiện và cái ác, giữa sự hy sinh và lòng tham sẽ được phán xét một cách tàn nhẫn bởi nhân quả trăm năm.

Gió lại thổi, tiếng suối Vong vẫn rì rào kể lại những câu chuyện về người chết. Nhưng lần này, trong tiếng nước chảy, dường như có cả tiếng thì thầm động viên của những người đã khuất, mong chờ một kết thúc cho vòng xoáy nghiệt ngã này. Bước chân họ dấn sâu vào bóng tối, để lại sau lưng suối Vong đầy máu và tro tàn, hướng thẳng tới trận chiến sinh tử cuối cùng dưới gốc đa cổ thụ làng Mộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8