Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 79: Đêm trước cơn bão
CHƯƠNG 79: ĐÊM TRƯỚC CƠN BÃO
Gió đêm ở Làng Mộc chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng đêm nay, nó không mang theo hơi ẩm của đồng ruộng hay mùi ngai ngái của bùn đất. Nó mang theo mùi của sự thối rữa, mùi của tro tàn và cái vị mằn mặn của máu tươi vừa mới đổ xuống.
Trần Vũ bước đi trên con đường mòn dẫn về phía Giếng Ngọc. Đôi chân anh nặng trĩu như thể có hàng ngàn linh hồn đang đeo bám dưới gót giày. Mỗi bước chân để lại một vệt đỏ sẫm, thứ huyết dịch từ bàn tay đang siết chặt mẩu rễ đa bị ám. Phía sau anh, Lê Linh lẳng lặng đi theo. Cô nhìn bóng lưng của Vũ, trái tim thắt lại thành một khối đau đớn. Mái tóc trắng của anh bay phất phơ trong gió lạnh, không còn vẻ thanh tân của một chàng trai tuổi hai mươi lăm, mà là sự tàn tạ của một kẻ đã bước một chân qua ngưỡng cửa tử thần.
“Vũ… dừng lại nghỉ một chút đi. Vết thương của anh…” – Giọng Linh run rẩy, cô nghẹn lời khi nhìn vào những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu trên trán anh.
Vũ không dừng lại, cũng không ngoảnh đầu. Giọng anh vang lên, khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau:
“Không còn thời gian nữa, Linh. Thanh đã đi rồi. Thời gian của tôi cũng chẳng còn bao nhiêu. Nếu không dứt điểm đêm nay, tất cả chúng ta sẽ bị cái cây đó nuốt chửng. Cả làng Mộc này sẽ trở thành một nấm mồ không tên.”
Cơn đau từ Huyết Thủ Ấn bắt đầu lan tỏa. Nó không phải cái đau thông thường của da thịt bị rạch xẻ, mà là cái đau từ tận trong tủy xương. Mỗi lần Vũ vận dụng khí huyết để duy trì những ấn ký này, thọ mệnh của anh lại bị đốt cháy như một ngọn nến gặp gió lớn. Anh có thể cảm nhận được cơ thể mình đang già đi theo từng giây. Thị lực của anh mờ đi, thính giác lại trở nên nhạy bén một cách kinh dị: anh nghe thấy tiếng nhựa cây chảy rần rần trong những rễ đa xa xa, nghe thấy tiếng oán hồn của Thị Mai đang gào thét dưới tầng đất sâu, và nghe thấy cả tiếng trái tim mình đang đập những nhịp yếu ớt, lỗi nhịp.
Càng tiến gần đến Giếng Ngọc, không gian càng trở nên đặc quánh. Sương mù không còn màu trắng đục mà chuyển sang sắc xám tro, che khuất tầm mắt quá ba bước chân. Bóng của cây đa cổ thụ hiện ra từ trong màn sương, sừng sững và đáng sợ như một vị thần sa ngã. Tán lá rộng lớn bao phủ lấy toàn bộ khu vực Giếng Ngọc, ngăn tuyệt mọi ánh sáng từ những vì sao phía trên. Những sợi rễ phụ từ trên cao rủ xuống như những thòng lọng treo cổ, lưa thưa đung đưa trong gió, chốc chốc lại va vào nhau tạo nên âm thanh “lạch cạch” khô khốc.
Vũ dừng bước khi chỉ còn cách miệng giếng khoảng mười mét. Giếng Ngọc – vốn là long mạch của làng – giờ đây trông như một vết thương mưng mủ trên mặt đất. Nước giếng không còn trong vắt như gương, mà đặc sệt, đen ngòm và tỏa ra một làn hơi lạnh thấu xương.
“Tại sao lại là đêm nay?” – Linh tiến lên bên cạnh anh, hơi thở cô gấp gáp.
“Vì đêm nay là đỉnh điểm của oán khí tích tụ qua một trăm năm.” – Vũ đáp, anh cúi xuống, bắt đầu dùng ngón tay thấm máu vẽ một vòng tròn xung quanh miệng giếng – “Lý Trưởng Lâm đã chết, nhưng lòng tham và tà thuật của lão đã kích động hoàn toàn con quỷ bên dưới. Bà Chúa Đa… Thị Mai… bà ấy không còn là một linh hồn oan khuất nữa. Bà ấy đã trở thành một phần của cây đa, một thực thể sống bằng nợ máu. Và tôi là kẻ duy nhất còn lại mang dòng máu của những người đã gây ra nợ đó.”
Vũ lật bàn tay mình lên. Máu vẫn không ngừng chảy từ vết thương mà anh tự gây ra bằng rễ đa. Anh bắt đầu niệm chú, những lời chú cổ xưa bằng tiếng Phạn lẫn lộn với những lời khấn nguyện bằng tiếng Việt cổ mà anh từng thấy trong cuốn sổ của mẹ.
*“Nhân quả xoay vần, huyết nợ trả bằng huyết linh… Trần tộc tạo nghiệp, nay Trần tộc giải nghiệt…”*
Mỗi lời anh thốt ra, vòng tròn máu dưới đất lại bùng lên một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị. Những rễ đa xung quanh bắt đầu rung động. Chúng co rúm lại rồi lại đột ngột vươn dài ra như những con rắn bị đánh thức. Tiếng lá xào xạc trên cao bỗng dưng chuyển thành tiếng cười chói tai, xen lẫn tiếng khóc tỉ tê của hàng trăm giọng nói khác nhau.
Linh lấy ra từ trong túi áo những lá bùa Trấn Hồn mà cụ Tứ để lại. Cô biết mình không có sức mạnh như Vũ, nhưng cô am hiểu về trận pháp. Cô nhanh chóng đặt các lá bùa vào tám phương vị theo bát quái đồ, bao bọc lấy vị trí Vũ đang đứng.
“Vũ, em sẽ hỗ trợ anh giữ chân các oán linh xung quanh. Anh hãy tập trung vào Giếng Ngọc!” – Linh hét lên để át đi tiếng gió gào rú.
Vũ gật đầu. Anh quỳ thụp xuống trước miệng giếng, áp cả hai bàn tay đẫm máu vào thành giếng đá rêu phong.
“Hỡi linh hồn của Thị Mai! Tôi biết bà đang ở dưới đó. Tôi biết bà đã phải chịu đựng nỗi đau xé nát tâm can trong cái giếng lạnh lẽo này suốt một thế kỷ. Nhưng nợ máu đã đổ đủ rồi. Hãy nhìn xem, những kẻ hại bà đã hóa cát bụi, dòng họ Trần cũng đã tan hoang. Hãy dừng lại đi!”
Đáp lại lời Vũ là một tiếng gầm vang lên từ lòng giếng. Mặt nước đen ngòm bắt đầu xoáy mạnh, tạo thành một cái phễu khổng lồ hút hết không khí xung quanh vào trong. Từ trong cái xoáy nước đó, những cánh tay trắng nhợt, gầy guộc bắt đầu vươn lên. Không phải một, không phải mười, mà là hàng trăm cánh tay của những vật tế từ quá khứ, đang cố gắng bấu víu vào thành giếng để leo lên.
Vũ nghiến răng, mặc cho những móng tay sắc lẹm của các linh hồn đó cào xước vào da thịt mình. Anh vẫn không buông tay khỏi thành giếng. Sức mạnh từ Huyết Thủ Ấn đang rút cạn sự sống của anh để tạo thành một màng chắn vô hình, đẩy ngược lũ quỷ xuống lại âm ty.
Bất chợt, một bóng người đỏ rực hiện ra ngay phía trên mặt nước giếng. Đó là Thị Mai. Nhưng bà ta không còn giữ hình dáng của một người phụ nữ nữa. Khuôn mặt bà bị chia cắt bởi những đường nứt nẻ như vỏ cây, mái tóc dài chính là những sợi rễ đa quấn quýt, và đôi mắt… đôi mắt là hai hốc đen sâu hoắm, từ đó chảy ra thứ chất lỏng sền sệt giống như nhựa đa đỏ.
“Trần… Vũ…” – Một giọng nói vang lên, dường như từ mọi phía, nhưng cũng dường như vang vọng từ sâu trong đại não của anh – “Ngươi nghĩ mình có thể cứu rỗi sao? Máu của ngươi… nồng nặc mùi của sự phản bội. Các người đã trồng cái cây này bằng thịt xương của ta, đã dùng nó làm tù ngục giam cầm ta. Giờ đây, cái cây đã lớn, nó cần thêm nhiều thịt xương hơn nữa.”
Cùng với lời nói đó, cây đa cổ thụ đột ngột vươn những cành lớn xuống như những chiếc tua bạch tuộc khổng lồ, quật mạnh vào trận pháp của Linh. Những lá bùa cháy rực rồi tan thành tro. Linh bị hất văng ra xa, va mạnh vào một gốc cây gần đó, máu từ khóe môi cô chảy ra.
“LINH!” – Vũ gầm lên.
Sự phẫn nộ làm bùng phát nốt chút linh lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể tàn tạ của anh. Ấn ký trên trán Vũ đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, vượt qua cả ánh sáng đỏ của máu, đó là ánh sáng trắng lạnh lẽo của Cửu Nhãn sắp tan biến hoàn toàn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh lại thấy được toàn bộ mạch lạc của thế giới linh hồn.
Anh nhìn thấy bên dưới Giếng Ngọc không phải chỉ có xương người, mà là một hệ thống dây chằng chịt kết nối trực tiếp với tim của cây đa. Cây đa và Thị Mai là một. Muốn phong ấn hoàn toàn, không thể chỉ đánh vào linh hồn, mà phải cắt đứt mạch sống giữa linh hồn đó và cái cây.
Vũ buông một tay khỏi thành giếng, lôi từ trong ngực áo ra cuốn Huyết Thư đã nhuốm màu năm tháng. Đây là thứ mà cha mẹ anh đã đánh đổi mạng sống để bảo vệ. Anh ném nó vào giữa vòng tròn máu.
“Thị Mai! Nhìn cho kỹ đi! Đây không phải là sự phản bội! Đây là tâm nguyện của cha mẹ tôi! Họ đã tìm cách giải thoát cho bà từ hai mươi năm trước!”
Cuốn Huyết Thư bùng cháy trong ngọn lửa xanh biếc. Những trang giấy bay lả tả trong không trung, hiện lên những ký tự lấp lánh. Đó không phải là bùa chú chết chóc, mà là một bài kinh cầu siêu thoát được viết bằng tất cả lòng trắc ẩn của những người họ Trần chính nghĩa.
Hồn ma của Thị Mai khựng lại khi nhìn thấy những mảnh giấy cháy rực. Những sợi rễ đa đang điên cuồng tấn công cũng bỗng dưng chững lại. Một khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách và tiếng thở dốc của Vũ.
Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài lâu. Đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ lớn phát ra từ thân cây đa. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên thân cây già nua, từ đó trào ra thứ nhựa màu đỏ tươi như máu. Cả cái cây như đang oằn mình trong một cơn đau cực độ.
“Không… cái cây không cho ta đi… nó là nhà của ta… nó là thù hận của ta…” – Tiếng của Thị Mai trở nên hỗn loạn, gào thét đau đớn.
Vũ nhận ra, cây đa đã trở thành một loài yêu thực tự thân, nó đã hấp thụ oán khí đủ lâu để có ý thức riêng. Giờ đây, nó đang giữ chặt linh hồn Thị Mai để tiếp tục tồn tại. Nó không muốn bị phá hủy, nó muốn biến tất cả thành dinh dưỡng.
Cơn bão thực sự bắt đầu nổi lên. Gió xoáy cuốn những chiếc lá đa sắc như dao mỏng cắt nát không gian xung quanh Giếng Ngọc. Linh gượng dậy, cô hiểu rằng đây chính là thời điểm quyết định. Cô dùng chút sức tàn, bò về phía Vũ, đưa cho anh mảnh Nhãn Thạch cuối cùng mà họ đã lấy được từ kho cổ vật nhà họ Lý.
“Dùng cái này đi Vũ! Kết hợp nó với Huyết Thủ Ấn! Anh phải đâm thẳng vào tim của nó!” – Linh hét lên trong tiếng gió bão.
Vũ đón lấy viên đá. Nó lạnh ngắt và nặng nề. Anh nhìn Linh, ánh mắt tràn ngập vẻ nuối tiếc. Anh biết sau đêm nay, thế giới của mình sẽ không bao giờ như trước nữa. Có thể anh sẽ chết, có thể anh sẽ sống nhưng chỉ còn là một cái xác không hồn với tuổi thọ đã cạn.
“Linh… nếu tôi không quay lại… hãy nhớ rằng làng Mộc này chưa bao giờ là vùng đất chết. Nó chỉ bị bao phủ bởi quá khứ quá đen tối thôi.”
Nói xong, Vũ đứng phắt dậy. Anh không chạy trốn những rễ cây đang lao đến, mà lao thẳng vào giữa lòng cây đa, hướng về cái hốc tối đen – nơi được cho là trung tâm của thực thể tà ác này.
Cả khu rừng Độc Nhân phía sau làng bỗng chốc rộ lên những tiếng chim kêu thảm thiết. Những ngôi mộ “kết phát” bắt đầu lún sâu xuống đất. Toàn bộ oán khí của làng Mộc đang co cụm lại về một điểm duy nhất: Giếng Ngọc.
Bầu trời đêm đột ngột bị xé toạc bởi một tia chớp màu tím. Một tiếng sấm vang dội dường như muốn làm sụp đổ cả vùng thung lũng. Dưới ánh chớp ấy, người ta chỉ thấy bóng một chàng trai tóc trắng bạc, cầm trên tay một viên đá sáng ngời, lao mình vào bóng tối bao trùm của cây cổ thụ.
Đêm trước cơn bão kết thúc trong một âm thanh vỡ vụn của không gian. Mọi chuẩn bị đã hoàn tất. Nghiệp chướng một trăm năm giờ đây chỉ còn chờ một nhát chém cuối cùng để định đoạt sinh tử.
Và bên dưới Giếng Ngọc, nơi biển xương trắng vẫn đang âm thầm dịch chuyển, sự thật cuối cùng bắt đầu lộ diện khỏi lớp sương mù của hận thù. Trần Vũ, người mang trên vai gánh nặng của cả một dòng họ, đã chấp nhận đánh đổi tất cả cho khoảnh khắc này.
Gió bão gào rú, cây đa rung chuyển, và lòng người cũng đảo điên theo vận mệnh. Cơn bão thật sự bây giờ mới chính thức đổ bộ.