Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 88: Đối đầu trực diện dưới gốc đa

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:01:42 | Lượt xem: 1

Gió rú lên qua những kẽ hở của thân cây đa mục nát, âm thanh nghe như tiếng gào thét của vạn linh hồn đang bị giam cầm trong một lồng ngực bằng gỗ. Giữa đống đổ nát của trận pháp “Vạn Quỷ Quy Tông” vừa bị đánh tan, sương mù lẫn lộn với khói đen ngùn ngụt bốc lên.

Trần Vũ đứng đó, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. Mái tóc trắng xóa của anh bay vật vờ trong cơn gió lạnh lẽo của rừng Độc Nhân, một sự tương phản nghiệt ngã với gương mặt còn quá trẻ. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay đã vỡ vụn, chỉ còn lại những sợi chỉ đỏ tơi tả, nhưng ánh mắt của anh vẫn rực cháy một tia sáng rợn người. Đó là luồng sáng từ Cửu Nhãn – con mắt thứ chín đang mở trừng trừng ở trung tâm trán, tỏa ra sát khí lẫn bi lương.

Phía đối diện, từ trong đám khói mù đặc quánh, một bóng hình vặn vẹo đang từ từ đứng dậy. Lý Trưởng Lâm không còn vẻ uy nghi, đạo mạo của một trưởng tộc hay sự xảo quyệt của một lão cáo già nữa. Lão hiện giờ là một con quái vật thực thụ. Trận pháp bị phản phệ đã băm vằn lớp da thịt của lão, máu đen chảy ròng ròng xuống tà áo pháp bào rách nát. Điều kinh khủng nhất là những rễ đa nhỏ như những sợi gân máu đang luồn lách dưới da lão, nhô lên khỏi cổ và gò má, khiến khuôn mặt lão biến dạng hoàn toàn.

“Trần Vũ… thằng ranh con họ Trần…” Giọng của Lý Trưởng Lâm khàn đặc, giống như tiếng đá sỏi cọ xát vào nhau trong một chiếc bình rỗng. “Mày nghĩ… mày thắng được tao sao? Tao đã dùng máu của dòng họ Lý nuôi dưỡng cái làng này một trăm năm qua! Tao là thần… tao là quỷ… tao chính là cái cây đa này!”

Lão cười điên dại, bàn tay run rẩy đưa lên trời. Ngay lập tức, mặt đất dưới gốc cây đa rung chuyển dữ dội. Những khúc xương trắng hếu từ dưới hầm ngầm bị hất tung lên mặt đất. Những rễ đa chết khô bỗng chốc co giật, trường ra như những con rắn hổ mang, hướng về phía Trần Vũ mà tấn công.

“Linh! Tránh xa ra!” Vũ hét lên, tay phải vung mạnh thanh Long Vĩ Tiên.

Thanh roi da rồng rít lên trong không khí, mỗi nhát quất xuống đều mang theo hỏa khí cuồn cuộn, chém đứt những rễ ma đang lao đến. Nhưng Lý Trưởng Lâm đã không còn là con người, lão không hề cảm thấy đau đớn. Lão bước tới, mỗi bước chân đều để lại một dấu chân bằng máu đen lân tinh. Lão đang rút cạn những chút tàn lực cuối cùng của linh mạch làng Mộc để đánh cược một ván cuối cùng.

“Vũ! Coi chừng đằng sau!” Tiếng của Lê Linh vang lên lạc lõng giữa tiếng gió gào. Cô đang đứng ở bìa trận pháp, tay nắm chặt những lá bùa hộ thân còn sót lại, ánh mắt tràn đầy lo âu nhìn người đàn ông đang đánh đổi cả tuổi thọ để bảo vệ mình.

Trần Vũ xoay người, Cửu Nhãn trên trán lóe sáng đỏ rực. Anh nhìn thấy luồng hắc khí đậm đặc đang tụ lại trong lòng bàn tay của Lý Trưởng Lâm. Lão đang luyện hóa “Oán hồn hạch” – thứ cốt lõi nhất tạo nên sự bất tử sai lầm của lão.

“Mày có Cửu Nhãn… nhưng mày chỉ là một thằng người trần mắt thịt!” Lý Trưởng Lâm gầm lên, lão phóng thẳng tới như một bóng ma đen.

Rầm!

Một cú va chạm kinh thiên động địa xảy ra ngay dưới bóng cây đa. Trần Vũ dùng cán Long Vĩ Tiên đỡ lấy đòn tấn công từ đôi bàn tay mọc đầy móng vuốt của lão Lý. Khí đen và ánh sáng trắng từ Cửu Nhãn va vào nhau, tạo ra những tia lửa điện tâm linh nổ lách tách. Vũ cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương đang len lỏi vào huyết mạch qua đôi tay, làm đôi môi anh tái nhợt đi.

“Nhân quả… không phải do ông định đoạt!” Vũ rít qua kẽ răng, mồ hôi chảy xuống che mờ một bên mắt thường nhưng Cửu Nhãn vẫn quan sát được từng kẽ hở trong tà thuật của đối phương.

Lão Lý cười gằn, mặt lão sát sát mặt Vũ, hơi thở bốc mùi tử khí nồng nặc: “Nhân quả là do kẻ mạnh viết nên! Cha mẹ mày chết vì họ ngu ngốc! Họ muốn phá bỏ gốc đa, chính là muốn phá bỏ sự phồn vinh của làng này. Tao giết họ… là tao làm phúc cho trăm họ!”

Nghe đến đây, trái tim Vũ thắt lại. Một cơn đau buốt tận tâm can bùng nổ, hóa thành một luồng sức mạnh cuồng bạo.

“Làm phúc cho trăm họ bằng cách hiến tế trinh nữ? Bằng cách nuôi dưỡng một con quỷ dữ?” Vũ gầm lên, một luồng sóng xung kích từ Cửu Nhãn bùng phát, hất văng Lý Trưởng Lâm ra xa.

Lão Lý đập mạnh lưng vào thân cây đa khô khốc. Cây đa vốn đã chết nay lại rên rỉ dưới lực tác động. Vũ không để cho đối phương kịp thở, anh lao tới như một mũi tên. Long Vĩ Tiên biến ảo khôn lường, tạo thành một mạng lưới ánh sáng vây chặt lấy lão Lý.

Nhưng khi thanh roi chuẩn bị quấn lấy cổ lão, Lý Trưởng Lâm đột ngột lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết cổ xưa bằng thứ ngôn ngữ không phải của người sống. Bỗng nhiên, từ trong gốc cây đa, một bóng áo đỏ rách nát hiện ra. Đó là oán linh Thị Mai (Bà Chúa Đa). Tuy linh hồn bà đã bị Vũ làm suy yếu ở chương trước, nhưng dưới sự cưỡng cầu của tà thuật Lý gia, bà lại bị kéo ra làm lá chắn.

Vũ khựng lại. Anh không thể xuống tay. Cửu Nhãn cho anh nhìn thấy sự đau đớn vô bờ bến trong ánh mắt của người phụ nữ ấy. Bà cũng chỉ là nạn nhân của sự tham lam tàn độc.

“Hahaha! Nhân từ chính là điểm yếu của mày!” Lý Trưởng Lâm nhân cơ hội đó, đâm mạnh một thanh thủy thủ bằng xương người vào vai trái của Vũ.

Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ tà áo sơ mi trắng đã rách nát của anh. Vũ lảo đảo lùi lại, khuỵu một chân xuống đất. Máu từ vết thương không đỏ thắm mà mang một sắc tím lạ lùng do dính tà độc.

“Vũ!” Linh định lao vào nhưng Vũ giơ tay ngăn lại. “Đừng đến đây… tà khí ở đây sẽ giết chết em…”

Lý Trưởng Lâm liếm vết máu trên thanh đoản kiếm bằng xương, gương mặt lão lộ vẻ khoái trá tột cùng: “Máu của kẻ có Cửu Nhãn… thơm ngon hơn bất cứ vật tế nào. Trăm năm rồi, làng Mộc mới lại có một bữa tiệc linh đình thế này!”

Vũ cảm nhận được sự sống đang dần trôi đi theo từng nhịp tim đập. Tóc anh càng lúc càng bạc thêm, những nếp nhăn mờ ảo bắt đầu xuất hiện nơi khóe mắt. Cái giá của việc mở Cửu Nhãn ở cấp độ cực hạn là sinh mạng của chính mình.

Anh nhìn vào chiếc bóng cây đa trùm lên mặt đất. Trong bóng tối âm u đó, anh dường như thấy lại hình bóng cha mẹ mình. Họ không gào khóc, họ chỉ đứng đó, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và đầy hy vọng.

“Trần Vũ… nhớ kỹ…” Một tiếng thì thầm vang lên trong tâm trí anh. “Họ Trần ta không diệt ác bằng ác, mà diệt ác bằng sự thật.”

Vũ hít một hơi thật sâu. Anh buông thanh Long Vĩ Tiên xuống đất. Hành động này khiến Lý Trưởng Lâm khựng lại một nhịp.

“Mày muốn đầu hàng? Hay là… chết quách đi cho xong?” Lão Lý thận trọng tiến lại gần, tà hỏa trong tay lão lại bùng lên.

Vũ không trả lời. Anh ngồi xếp bằng ngay giữa vòng vây của những rễ đa đang ngoe nguẩy. Hai tay anh kết thành ấn “Vô Úy”, con mắt thứ chín trên trán đột ngột thu hẹp lại rồi nở rộng ra, nhưng lần này không phải màu đỏ của máu mà là màu trắng tinh khiết của đại huệ.

“Lý Trưởng Lâm… Ông nói ông là thần của làng này?” Giọng Vũ bình thản đến lạ lùng, nhưng nó vang vọng khắp rừng Độc Nhân, át cả tiếng gió. “Thần không sống bằng cách ăn thịt con dân. Thần không trốn chạy sự thật bằng cách chồng chất tội ác.”

Vũ đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào trán mình, ngay tại Cửu Nhãn: “Hôm nay, bằng dòng máu họ Trần và linh nhãn được ban cho, tôi không giết ông. Tôi sẽ cho ông thấy thứ mà ông sợ hãi nhất.”

“Mày định làm gì?” Lão Lý biến sắc, lão cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang nén chặt không gian lại. Lão vội vàng phóng luồng hắc khí mạnh nhất về phía Vũ: “Chết đi!”

Nhưng luồng hắc khí đó khi chạm vào vòng hào quang phát ra từ Vũ thì tan biến như sương gặp nắng.

“Cửu Nhãn – Khai Thị!”

Một luồng sáng trắng lòa từ trán Vũ bắn ra, bao trùm lấy toàn bộ cây đa và Lý Trưởng Lâm. Đó không phải là đòn tấn công vật lý, mà là một đòn đánh vào ý thức. Trong luồng sáng đó, toàn bộ sự thật về vụ hiến tế năm xưa, nỗi đau của Thị Mai, cái chết thảm khốc của cha mẹ Vũ, và cả những linh hồn của dân làng bị lão giết hại… tất cả hiện ra rành mạch như một cuộn phim chân thực đến nghẹt thở.

Lý Trưởng Lâm gào lên một tiếng đau đớn. Lão bị luồng sáng ép chặt vào thân cây. Những rễ đa từng bảo vệ lão nay bỗng nhiên nổi loạn, chúng quấn chặt lấy tay chân lão như những sợi xiềng xích. Oán khí của Thị Mai bên trong thân cây bỗng chốc được giải phóng khỏi sự thao túng của tà thuật họ Lý. Bà không còn là một công cụ nữa, bà trở thành sự phán xét của nhân quả.

“Không! Buông tao ra! Tao đã cho tụi mày cuộc sống sung túc!” Lão Lý gào lên, đôi mắt lão bắt đầu chảy máu.

Từ dưới lòng đất, hàng ngàn cánh tay xương trắng của những người từng bị chôn sống dưới gốc cây đa này trồi lên, nắm chặt lấy vạt áo lão, kéo lão xuống hố sâu thăm thẳm của quá khứ.

Vũ đứng dậy, bóng dáng anh cao lớn lạ thường dưới ánh sáng kỳ ảo. Anh bước từng bước nặng nề đến trước mặt Lý Trưởng Lâm lúc này đang bị rễ cây đa bao trùm đến tận cổ.

“Lý Trưởng Lâm, cái làng này chưa bao giờ cần sự ‘phồn vinh’ nhuốm máu của ông. Họ cần sự bình yên thực sự.”

“Vũ… cứu… cứu tao…” Giọng lão Lý yếu dần, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn xuống vực thẳm xương trắng đang mở rộng dưới chân.

Vũ im lặng. Anh không cứu, nhưng anh cũng không trực tiếp ra tay giết. Anh để lão tự đối diện với những kẻ mà lão đã gây tội. Sự thật chính là thanh gươm sắc bén nhất.

Bùm!

Một tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đất vang lên. Toàn bộ cây đa cổ thụ rùng mình một cái cuối cùng. Oán khí tích tụ trăm năm thoát ra ngoài theo một luồng hắc long bay vút lên bầu trời rồi tan biến vào sương mù.

Thân cây đa – vật chứa của mọi tội ác – bắt đầu nứt toác. Những thớ gỗ già nua mủn ra như cám. Lý Trưởng Lâm biến mất hoàn toàn vào trong lòng thân cây đang sụp đổ, tiếng gào của lão bị nuốt chửng bởi tiếng gỗ gãy vụn và tiếng khóc của gió.

Làn sương đen đặc bủa vây suốt nhiều thập kỷ qua bỗng chốc loãng dần.

Trần Vũ đứng trơ trọi giữa đống gỗ mục và xương trắng. Anh lảo đảo, Cửu Nhãn trên trán từ từ khép lại, để lại một vết sẹo mờ nhạt hình lá đa. Mái tóc anh giờ đây không còn sợi đen nào, bạc trắng hoàn toàn như một ông lão ở tuổi xế chiều.

Anh quỵ xuống, đôi mắt thường lờ đờ vì kiệt sức.

“Vũ! Vũ ơi!”

Tiếng gọi của Linh vang lên bên tai. Cô lao đến, đỡ lấy cơ thể gầy gò của anh. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang giúp Vũ lấy lại một chút tỉnh táo. Anh nhìn thấy giọt nước mắt của cô rơi trên tay mình, ấm áp và chân thật.

“Cây đa… hết rồi…” Vũ thì thào, giọng anh yếu đến mức gần như chỉ là tiếng gió lướt qua tán lá khô. “Sự thật… đã xong rồi…”

Linh ôm chặt lấy anh, khóc nức nở: “Đúng rồi, hết rồi. Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Đừng nói nữa, em đưa anh về.”

Trên bầu trời, những vạt sáng đầu tiên của buổi rạng đông bắt đầu xé tan màn mây đen kịt. Ánh nắng yếu ớt nhưng ấm áp chiếu xuống ngôi làng Mộc, nơi từ nay về sau sẽ không còn những bóng ma treo cổ, không còn sự sợ hãi nấp dưới bóng cây cổ thụ.

Dưới đống đổ nát của thân cây đa vạn năm, giữa lớp mùn gỗ mục và xương trắng nay đã bắt đầu hóa thành tro bụi, một mầm xanh bé xíu bỗng nhiên vươn lên. Một mầm cây bồ đề nhỏ nhoi, bắt lấy giọt sương sớm, tượng trưng cho một sự bắt đầu mới, một sự cứu rỗi bắt đầu nảy mầm từ chính nơi oán hận tận cùng.

Trần Vũ dựa đầu vào vai Linh, nhắm mắt lại. Anh thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ. Món nợ của dòng họ Trần, bí mật của cha mẹ anh, nỗi đau của làng Mộc… tất cả đã được hóa giải bằng cái giá cao nhất của một con người.

Trận chiến dưới gốc đa cổ thụ cuối cùng đã kết thúc, để lại một huyền thoại về người thanh niên tóc trắng mang đôi mắt của thần linh, kẻ đã dùng ánh sáng của sự thật để soi rọi góc tối kinh hoàng nhất của nhân gian.

Trong giấc ngủ chập chờn của mình, Vũ dường như thấy bóng áo đỏ của Thị Mai mỉm cười gật đầu chào anh lần cuối trước khi tan biến vào ánh bình minh rực rỡ. Hòa bình đã thật sự trở về với đất làng Mộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8