Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 87: Linh dùng tiếng hát trấn hồn
Màn đêm ở Làng Mộc vốn đã nặng nề, giờ đây sau trận tử chiến với Lý Trưởng Lâm, không gian càng trở nên đặc quánh như thể sương mù không được tạo ra từ hơi nước mà từ tro cốt của những kẻ đã khuất. Dưới ánh sáng le lói của buổi bình minh đang bị bóp nghẹt bởi mây đen, xác thân lão Lý chỉ còn là một vũng nước đen kịt, hôi hám. Nhưng từ giữa đống tàn dư ấy, vệt đen thần bí đã lao thẳng vào gốc đa, mang theo sự tà ác cuối cùng của một kẻ chết không nhắm mắt.
Tiếng khóc của đứa trẻ bắt đầu.
Lúc đầu, nó chỉ như tiếng gió rít qua kẽ lá, xa xăm và mỏng manh. Nhưng chỉ trong chớp mắt, âm thanh ấy đặc lại, vang lên nỉ non, ai oán ngay bên tai, khiến da gà da vịt của bất cứ ai nghe thấy cũng phải dựng đứng lên. Đó không phải tiếng khóc của một sinh linh vừa chào đời, mà là tiếng gào rú của một linh hồn bị bóp nghẹt giữa sự sống và cái chết, một âm thanh chất chứa oán hận ngàn năm.
Trần Vũ cố gượng dậy, nhưng mỗi cử động nhỏ cũng khiến xương cốt anh kêu lên răng rắc như gỗ mục. Mái tóc bạc trắng rũ rượi che lấy khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Cửu Nhãn trên trán đã khép lại thành một vết sẹo đỏ tươi, liên tục rỉ máu, đó là cái giá quá đắt mà anh phải trả để mượn sức mạnh thiên địa.
“Vũ! Đừng cử động!” Lê Linh hốt hoảng ôm chặt lấy anh. Bàn tay cô run rẩy, nhưng ánh mắt lại chứa chan một sự quyết tâm lạ lùng.
Vũ hổn hển, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng:
“Linh… nhìn kìa. Nó… nó không chịu buông tha cho ngôi làng này.”
Theo hướng tay Vũ chỉ, cây đa cổ thụ đầu làng đang diễn ra một sự biến đổi kinh hoàng. Những chiếc lá đa xanh thẫm vốn đã khô héo, nay lại đột ngột căng tràn nhựa sống, nhưng nhựa cây không phải màu xanh mà là một sắc đỏ bầm như máu khô. Bộ rễ khổng lồ phía dưới đất bắt đầu trồi lên, chúng uốn lượn, vặn vẹo như những con trăn khổng lồ đang thức giấc sau giấc ngủ dài. Đất đá xung quanh gốc cây nứt toác, từ dưới những kẽ nứt ấy, hơi lạnh thấu xương phả ra, mang theo mùi của sự thối rữa và tử khí đậm đặc.
Tiếng khóc đứa trẻ mỗi lúc một lớn hơn, nó chuyển từ tiếng rấm rứt sang tiếng thét xé lòng. Trong màn sương mờ ảo, dưới tán cây đa, lờ mờ hiện ra bóng dáng của những đứa trẻ nhỏ thó, làn da xám xịt, đôi mắt chỉ có lòng đen đang bò lổm ngổm quanh gốc cây.
“Linh Nhi…” Linh thảng thốt kêu lên. “Đó là những đứa trẻ bị hiến tế để trấn yểm bộ rễ này suốt trăm năm qua. Lý Trưởng Lâm đã chết, phong ấn của lão cũng tan, nhưng oán khí của chúng không còn nơi kìm giữ, chúng sẽ nuốt chửng tất cả!”
Đúng như lời Linh nói, những linh hồn bé nhỏ kia bắt đầu vươn những bàn tay gầy guộc, xanh xao về phía họ. Chúng không có ý thức, chúng chỉ có nỗi đau. Và nỗi đau ấy chính là chất độc mạnh nhất thế gian. Một rễ đa lớn như bắp đùi người trưởng thành đột ngột quất mạnh về phía Vũ.
Dù sức cùng lực kiệt, Vũ vẫn đẩy Linh ra một bên. Rễ cây quất sượt qua vai anh, xé toạc lớp áo, để lại một vết thương đen ngòm, thối rữa ngay tức khắc. Vũ ngã xuống đất, máu từ vết thương không chảy ra mà cứ đông đặc lại.
“Vũ!”
Linh lao đến, nước mắt cô không còn chảy nữa. Cô nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục dùng bùa chú hay dùng máu của Vũ để trấn áp, tất cả sẽ cùng chết. Oán khí của hàng chục đứa trẻ bị hiến tế cùng nỗi đau của Thị Mai đang hòa làm một, tạo thành một cơn bão tâm linh khủng khiếp. Sức mạnh của Cửu Nhãn là sự hủy diệt, nhưng thứ mà ngôi làng này cần lúc này là sự xoa dịu.
Lê Linh đứng thẳng người dậy. Cô hít một hơi thật sâu, mùi nhang tàn và mùi đất ẩm xộc vào lồng ngực. Cô nhớ về những đêm trăng thanh vắng khi còn nhỏ, ngồi bên hiên đền nghe ông nội – Cụ Tứ – kể về những linh hồn lầm lạc. Ông đã từng nói: *“Có những vết thương không thể lành bằng thuốc, cũng chẳng thể ép buộc bằng quyền năng. Chỉ có chân tâm mới thấu tới chân linh.”*
Linh ngồi xuống ngay giữa vòng vây của những rễ cây đang điên cuồng nhảy múa. Cô đặt đầu Vũ lên đùi mình, một tay vuốt nhẹ mái tóc bạc trắng của anh, một tay bắt ấn Liên Hoa đặt trước ngực.
Rồi, cô bắt đầu hát.
Giọng của Linh không quá lớn, nhưng giữa tiếng rít gào của gió và tiếng khóc xé lòng của lũ quỷ nhỏ, giọng hát ấy vang lên thanh khiết như tiếng chuông đồng ngân vọng giữa rừng già. Đó không phải là một bài kinh Phật uy nghiêm, cũng không phải bài chú của thầy pháp. Đó là một bài đồng dao cổ của vùng đất này, một bài hát mà những người mẹ Làng Mộc vẫn thường hát ru con từ thuở sơ khai, trước khi bóng tối của họ Lý phủ trùm lên tất cả.
*”À ơi… Cái ngủ mày đi đâu xa?*
*Cây đa bóng mát, bồ đề che thân.*
*Nửa đêm lá rụng ngoài sân,*
*Cái đau gởi gió, cái hờn gởi mây…”*
Tiếng hát của Linh mang theo một tần số kỳ lạ. Ban đầu, những rễ đa đang hung hăng định lao tới bỗng chốc khựng lại, chúng run rẩy giữa không trung như đang phân vân. Những linh hồn nhỏ bé đang bò dưới đất cũng dừng lại, chúng nghiêng đầu, đôi mắt đen kịt trừng trừng nhìn về phía cô gái đang ngồi hát giữa vùng tử địa.
Vũ nằm trên đùi Linh, anh cảm nhận được một luồng hơi ấm từ giọng hát của cô lan tỏa vào trong từng mạch máu đang đóng băng của mình. Cơn đau từ vết thương trên vai dịu đi rõ rệt.
Linh vẫn tiếp tục, giọng cô mỗi lúc một ấm áp và trìu mến hơn, như thể cô thực sự là mẹ của những linh hồn khốn khổ kia:
*”Con ơi con ngủ cho tròn,*
*Hận thù như lá, héo mòn theo thu.*
*Trần gian một giấc phù du,*
*Cửa âm mở lối, mây mù tan đi…*
*Về đi con, về nơi không còn tiếng gông xiềng,*
*Về đi con, nơi cỏ non xanh ngắt chân trời…”*
Lúc này, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Từ dưới gốc đa, oán khí màu đen kịt bắt đầu chuyển hóa. Những làn khói đen dần dần trở nên trong suốt, rồi hóa thành những đốm sáng trắng li ti như đom đóm trong đêm hè. Tiếng khóc trẻ con nỉ non bấy lâu nay bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là những tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Bóng dáng của một đứa trẻ nhỏ nhất bò đến gần sát chân Linh. Nó ngước khuôn mặt tái nhợt lên, đôi bàn tay bé xíu run rẩy chạm vào gấu áo bà ba của cô. Linh không sợ hãi, cô mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu linh hồn nhỏ bé ấy.
Ngay khoảnh khắc tay Linh chạm vào nó, đứa trẻ không tan biến ngay mà hóa thành một dải lụa sáng trắng, quấn lấy cổ tay Linh một vòng rồi mới từ từ bay vút lên không trung, hòa vào màn đêm đang dần nhạt đi.
Chứng kiến cảnh đó, những linh hồn trẻ thơ khác cũng bắt đầu buông bỏ sự điên cuồng. Chúng nối đuôi nhau, lặng lẽ bước đi quanh gốc đa như đang tham gia một trò chơi rước đèn cuối cùng, rồi lần lượt hóa thành những điểm sáng xanh dịu nhẹ, thăng thiên.
Gốc đa cổ thụ rung chuyển một hồi cuối cùng. Những chiếc lá đỏ bầm bấy lâu nay đồng loạt rụng xuống, phủ kín mặt đất một màu đỏ thắm nhưng không còn vẻ kinh dị mà như một thảm hoa rực rỡ tiễn đưa những người con của làng. Khi chiếc lá cuối cùng chạm đất, bộ rễ khổng lồ đang trồi lên cũng từ từ rút sâu vào lòng đất, trả lại sự bằng phẳng vốn có cho miếu hoang.
Oán khí của Bà Chúa Đa – Thị Mai – lúc này hiện ra lần cuối sau gốc cây. Bà không còn mặc bộ áo đỏ rách nát, đẫm máu. Hiện diện trước mắt họ là một người phụ nữ với vẻ đẹp mộc mạc của một thế kỷ trước, đôi mắt bà không còn sự căm thù, chỉ còn lại sự thanh thản vô ngần. Bà khẽ gật đầu chào Linh và Vũ, rồi tan vào làn sương rạng đông.
Tiếng hát của Linh nhỏ dần, rồi tắt hẳn. Cô gục đầu xuống vai Vũ, hơi thở dồn dập vì kiệt sức. Cả ngôi làng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những giọt sương sớm rơi trên cỏ.
Mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía chân trời xa, xuyên qua những tán lá khô của cây đa đã chết. Vâng, cây đa cổ thụ ấy cuối cùng đã thật sự chết. Nó đã hoàn thành sứ mệnh làm lồng giam, làm vật chứa, nay khi oán khí đã tan, nó chỉ còn là một thân cây gỗ mục xám xịt dưới nắng sớm.
Vũ cố sức nắm lấy tay Linh, giọng anh yếu ớt nhưng đầy nhẹ nhõm:
“Em đã làm được… Linh à. Em đã cứu họ.”
Linh ngước lên, những giọt nước mắt ấm áp lăn dài trên má. “Không, Vũ. Là chúng ta. Em chỉ hát lên những lời mà tâm hồn họ muốn nghe thôi.”
Hai người ngồi đó, giữa đống hoang tàn của một cuộc chiến dài đằng đẵng qua nhiều thế hệ. Làng Mộc từ hôm nay sẽ không còn những tiếng khóc đêm trăng khuyết, không còn những bí mật nhuốm máu dưới bóng cây già.
Tuy nhiên, khi Vũ đưa mắt nhìn về phía đống đổ nát của gốc cây đa nay đã chết khô, anh chợt nhìn thấy một mầm non bé xíu, xanh mướt đang vươn lên từ chính giữa hốc cây mục nát. Nó không phải rễ đa, mà là một mầm cây Bồ Đề.
Vũ biết rằng, nghiệp chướng đã hết, nhưng nhân quả vẫn sẽ tiếp tục xoay vần. Những người nằm xuống đã được siêu thoát, nhưng người ở lại vẫn còn những vết thương phải chữa lành. Và dưới cái bóng của cây mới này, có lẽ một sự bắt đầu mới, tươi sáng hơn, đang chờ đợi họ.
Sương mù dần tan, để lộ con đường mòn dẫn vào làng. Phía xa, tiếng chuông chùa Thiên mụ bắt đầu ngân vang từng nhịp chậm rãi, thanh lọc bầu không khí vừa trải qua cơn bão dữ. Trần Vũ nhắm mắt lại, dựa vào Linh, lần đầu tiên sau 20 năm, anh tìm thấy một giấc ngủ bình yên thật sự, không có tiếng khóc, không có bóng người treo cổ, chỉ có tiếng gió lướt qua tán lá và tiếng nhịp tim của người con gái đang kề cạnh.
Trận chiến bên bóng cây đa cổ cuối cùng đã hạ màn bằng một bản tình ca buồn, nhưng lại ấm áp tình người.