Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 89: Bí mật về cái chết của cha mẹ Vũ
Sương sớm ở làng Mộc chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh bình. Nó dày đặc, mặn chát vị muối và nồng nặc mùi của gỗ mục, của đất ẩm và một thứ mùi rờn rợn như thịt thối rữa từ sâu trong lòng đất phát tán ra. Dưới ánh bình minh nhợt nhạt như gương mặt kẻ chết trôi, đống đổ nát của cây đa cổ thụ hiện lên như một hố đen khổng lồ, nơi thực tại và u minh giao thoa.
Trần Vũ tựa lưng vào một đoạn rễ đa đã khô quắc, đen kịt như than. Mái tóc trắng của anh bay lòa xòa trước trán, che đi vết sẹo mờ nhạt nơi Cửu Nhãn vừa khép lại. Mỗi nhịp thở của anh giờ đây đều nặng nề như mang theo đá tảng. Sức lực của anh đã cạn, linh hồn anh bị bào mòn bởi những ảo ảnh kinh hoàng, nhưng đôi mắt thường – một bên đã mờ đục, một bên đỏ ngầu tia máu – vẫn đăm đăm nhìn về phía người đàn ông đang nằm sõng soài cách đó không xa.
Lý Trưởng Lâm.
Lão không còn vẻ đạo mạo của một trưởng tộc quyền uy, không còn sự tự tại của kẻ nắm giữ vận mệnh làng Mộc. Bộ quần áo lụa đắt tiền rách bươm, dính bết máu đen và bùn đất. Da mặt lão chảy xệ, xám ngoét, những đường gân xanh xao bò lổm ngổm trên cổ lão như những con giun đất đang cố thoát khỏi lớp biểu bì mục nát. Tà thuật phản phệ đang rút cạn sự sống của lão.
Lê Linh siết chặt lấy cánh tay Vũ, đôi vai cô run rẩy nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự căm phẫn. Cô nhìn về phía lão Lý, giọng khàn đặc:
– Ông đã thua rồi, Lý Trưởng Lâm. Cây đa đã chết, tà trận đã tan. Hãy nói đi… cha mẹ anh Vũ đang ở đâu?
Lý Trưởng Lâm bật ra một tiếng cười khục khục trong cổ họng. Một ngụm máu đen ngòm tràn ra khóe môi lão, bốc lên mùi hôi thối đặc trưng của những kẻ nuôi vong lâu ngày. Lão cố gượng dậy nhưng đôi chân đã hoàn toàn bại liệt, chỉ có thể dùng hai tay cào cấu xuống đất, tiến dần về phía cái giếng cổ đang bốc khói đen nghi ngút.
– Thua? – Lão thào thào, âm thanh như tiếng rễ cây khô cọ xát vào nhau. – Ta không thua… Ta chỉ là… kẻ đi trước thời đại. Lũ dân làng ngu muội này… chúng nó đáng lẽ phải cảm ơn ta. Nếu không có ta duy trì lễ tế, cây đa này đã nuốt chửng cái làng này từ tám hoánh nào rồi.
Vũ dùng chút sức tàn, nghiến răng đẩy mình đứng dậy. Anh loạng choạng tiến về phía lão Lý. Từng bước chân của anh in hằn trên lớp tro bụi trắng xóa của những mảnh xương người bị vùi lấp trăm năm.
– Đừng dùng sự bình yên giả dối đó để biện hộ cho tội ác của ông. – Vũ nói, giọng lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về. – Tôi hỏi ông lần cuối… Đêm đó, 20 năm trước, chuyện gì đã xảy ra dưới gốc đa này? Cha mẹ tôi đã làm gì ông để ông phải xuống tay tàn độc đến thế?
Lý Trưởng Lâm ngửa mặt lên trời, đôi mắt lão đục ngầu, nhìn vào khoảng không vô tận như thể đang thấy lại bóng ma của quá khứ. Lão cười, lần này tiếng cười mang theo sự điên dại tột độ.
– Cha mẹ mày? Thằng Trần Minh và con Huệ? – Lão nhổ một ngụm máu. – Chúng nó quá thánh thiện. Thánh thiện đến mức đáng tởm. Mày biết không Vũ, họ Trần nhà mày sinh ra đã mang mệnh “Kẻ Canh Giữ”. Nhưng cha mày là một kẻ phản bội! Nó không muốn canh giữ cái “tù ngục” này nữa. Nó muốn đập tan nó!
Lý Trưởng Lâm bắt đầu run rẩy, những ngón tay gầy guộc của lão chỉ về phía cái giếng cổ – nơi thực chất là “miệng” của con quái vật cây đa.
– 20 năm trước, năm đó hạn hán kéo dài, rễ đa đã bắt đầu bò vào trong từng giấc ngủ của dân làng để đòi máu. Họ Trần nhà mày phải chọn ra một vật tế để trấn an Bà Chúa Đa. Nhưng Trần Minh, cha mày, nó đã dùng Cửu Nhãn để nhìn thấu nỗi đau của Thị Mai. Nó bảo Thị Mai không cần máu, bà ấy cần sự giải thoát. Nó muốn phá phong ấn, giải phóng cho oán hồn đó để cả làng cùng thoát khỏi lời nguyền.
Vũ lặng người. Những mảnh ký ức vụn vỡ về người cha hiền từ, người thường ngồi dưới hiên nhà kể cho anh nghe về lòng nhân ái, bắt đầu ghép lại.
– Và ông đã ngăn cản họ? – Vũ gằn giọng.
– Phải! Ta phải ngăn cản! – Lý Trưởng Lâm gào lên, hai mắt lão trợn ngược. – Nếu phong ấn bị phá, họ Lý của ta sẽ mất đi quyền lực. Cái làng này sẽ trở nên nghèo nàn, héo úa như bao ngôi làng khác. Sự giàu sang, danh vọng của chúng ta đều dựa trên hơi thở của cây đa này. Ta không thể để thằng cha mày phá hỏng sự nghiệp trăm năm của dòng họ Lý!
Lão Lý khẽ nấc lên, một giọt nước mắt đen đục rỉ ra từ kẽ mắt. Sự độc ác trong lão đã đạt đến đỉnh điểm khi lão kể về giây phút cuối cùng của cha mẹ Vũ:
– Đêm hôm đó, trăng cũng đỏ như máu vậy. Ta lừa cha mẹ mày ra đây, bảo rằng ta đồng ý giúp họ thực hiện nghi lễ giải oán. Họ tin ta. Chúng nó quá ngu ngốc khi tin vào một con rắn độc như ta. Khi Trần Minh đang quỳ xuống dùng máu mình vẽ đồ hình lên miệng giếng, ta đã đứng từ phía sau…
Vũ nhắm mắt lại, một cơn đau buốt óc xuyên qua thái dương. Hình ảnh ảo giác từ Cửu Nhãn chợt lóe lên trong tiềm thức anh. Một bóng người cao lớn dùng một cây đinh gỗ dâu tằm dài một trượng đâm xuyên qua lưng người đàn ông đang quỳ.
– Ta đã đâm nó! – Lý Trưởng Lâm rít lên đầy khoái trá. – Đinh dâu tằm đóng chặt linh hồn, khiến nó không thể siêu thoát, không thể dùng năng lực của Cửu Nhãn để phản kháng. Mẹ mày, con Huệ, nó gào khóc định lao vào cứu chồng, nhưng rễ đa… chính rễ đa đã giúp ta. Những sợi rễ như những con rắn dài, quấn chặt lấy cổ nó, kéo nó vào bóng tối.
Linh che miệng để không bật ra tiếng khóc. Cô cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người Vũ. Anh không run rẩy, anh tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu, một sự tĩnh lặng trước cơn bão hủy diệt.
– Mày biết cha mẹ mày chết thế nào không? – Lý Trưởng Lâm bò sát lại chân Vũ, gương mặt lão vặn vẹo như quỷ dữ. – Ta không giết họ ngay lập tức. Ta đẩy họ vào “miệng” cây đa khi họ vẫn còn thở. Ta nhìn thấy họ bị những sợi rễ xuyên qua da thịt, luồn lách vào mạch máu, hút cạn sinh khí của họ ngay trước mắt ta. Trần Minh nhìn ta… ánh mắt nó không hề căm thù. Nó chỉ nhìn về phía ngôi làng, nơi mày đang ngủ say, rồi nó lẩm bẩm một câu gì đó mà đến tận bây giờ, đêm nào ta cũng nghe thấy.
– Ông ấy đã nói gì? – Vũ hỏi, giọng anh bình thản đến đáng sợ.
Lý Trưởng Lâm run bắn người, giọng lão thấp xuống như tiếng thì thầm của quỷ:
– Nó nói: “Nghiệp chướng sẽ dừng lại ở đời chúng tôi. Vũ… đừng trở về.” Ha ha ha! Nhưng mày đã về! Mày về để hoàn thành cái nghi lễ chết tiệt đó! Mày về để trở thành phân bón cuối cùng cho cây đa của ta!
Vũ nhìn sâu vào đôi mắt điên dại của Lý Trưởng Lâm. Anh không thấy hận thù, anh chỉ thấy một sự đáng thương tột cùng cho một kẻ đã đánh đổi linh hồn để lấy quyền lực từ quỷ dữ.
– Ông sai rồi, Lý Trưởng Lâm. – Vũ đưa bàn tay gầy gộc, xanh xao ra. Trên tay anh, mầm non bồ đề lúc nãy bỗng tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ nhưng kiên định. – Cha mẹ tôi không chết vì họ ngu ngốc. Họ chết vì họ đã chọn gánh lấy nghiệp chướng cho cái làng này. Họ chọn dùng thân xác mình để kìm hãm sự trỗi dậy của Bà Chúa Đa thêm 20 năm, để chờ đến ngày hôm nay. Ngày mà ánh sáng của sự thật phá tan bóng tối của dòng họ Lý.
Dưới lòng đất, một tiếng ầm vang dội lên. Những đoạn rễ đa cuối cùng của cây đa cổ thụ bắt đầu co quắp lại như bị lửa đốt. Từ miệng giếng cổ, những đốm sáng trắng nhàn nhạt bắt đầu bay lên.
Đó là những linh hồn bị giam giữ bấy lâu.
Lý Trưởng Lâm nhìn thấy những đốm sáng đó, lão hoảng sợ tột độ, cố gắng bò lùi lại:
– Không! Tránh xa ta ra! Thị Mai! Trần Minh! Đừng đến đây!
Giữa muôn vàn đốm sáng, hai bóng hình mờ ảo hiện ra. Một người đàn ông cao gầy, thư sinh với đôi mắt u sầu nhưng ấm áp. Một người phụ nữ với mái tóc dài, gương mặt hiền hậu đang nhìn Vũ bằng tình yêu thương vô bờ bến.
Cha. Mẹ.
Vũ quỵ xuống, nước mắt tràn ra khỏi đôi mắt đã mờ đục. Anh vươn tay ra nhưng không thể chạm vào họ. Họ chỉ là những tàn ảnh cuối cùng còn sót lại sau khi phong ấn bị phá vỡ.
Trần Minh khẽ gật đầu với con trai. Ông đưa tay về phía Lý Trưởng Lâm. Không phải là để trả thù, mà là để buông bỏ. Nhưng chính sự buông bỏ đó lại là hình phạt lớn nhất đối với lão Lý. Khi không còn sự bảo hộ của oán khí từ những linh hồn hiến tế, tà thuật trong người Lý Trưởng Lâm bắt đầu tự thiêu rụi lão.
– Khôngggg! – Lý Trưởng Lâm hét lên kinh hoàng khi thấy làn da mình bắt đầu bốc khói đen, rụng rời từng mảng. – Cứu ta! Vũ! Linh! Cứu tôi!
Lão Lý ngã nhào vào miệng giếng. Tiếng hét của lão lịm dần khi bóng tối dưới lòng đất nuốt chửng lão vào sâu trong lòng địa mạch – nơi mà hàng trăm linh hồn bị lão hại chết đang chờ sẵn để đòi nợ. Đó là một vòng lặp vĩnh viễn của khổ đau mà lão phải tự gánh lấy.
Màn sương đen đặc quánh bắt đầu tan biến. Ánh mặt trời lúc này đã thật sự xuyên qua những kẽ lá mầm bồ đề, rực rỡ và vàng óng.
Trần Vũ thấy cha mẹ mình mỉm cười lần cuối rồi tan biến vào hư không theo những sợi nắng. Trước khi mất dạng, mẹ anh dường như đã lướt nhẹ bàn tay qua mái tóc trắng của anh, một hơi ấm thoáng qua khiến anh thấy tim mình thắt lại rồi dần dần bình lặng.
Lê Linh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy bờ vai đang rung lên của Vũ.
– Họ đã thanh thản rồi, Vũ à. Họ đã thực hiện được tâm nguyện là giải cứu cho anh và ngôi làng này.
Vũ ngửa mặt lên nhìn bầu trời cao xanh phía trên làng Mộc. 20 năm u tối, 20 năm bị che phủ bởi bóng cây đa khổng lồ giờ đã trôi qua như một cơn ác mộng dài. Bí mật đen tối nhất đã được phơi bày dưới ánh mặt trời.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, vết sẹo Cửu Nhãn không còn đau đớn nữa. Tuy anh phải trả giá bằng tuổi thọ, bằng mái tóc bạc trắng ở tuổi 25, nhưng lần đầu tiên anh thấy thế giới này thật sự đẹp đẽ. Anh nhìn Linh, thấy bóng dáng cô in trong đôi mắt mình, bình dị mà quý giá.
– Linh… – Anh thì thào.
– Em đây.
– Cây đa đã chết rồi, nhưng những mầm non khác sẽ mọc lên. Chúng ta phải ở lại để bảo vệ chúng. Không bao giờ được phép để bóng tối đó quay trở lại một lần nào nữa.
Dưới gốc cây bồ đề nhỏ nhoi vừa mới mọc, gió sớm xào xạc mang theo tiếng chuông từ ngôi miếu hoang đã được tu sửa lại. Tiếng khóc của Thị Mai đã không còn, thay vào đó là tiếng chim bắt đầu hót râm ran từ phía bìa rừng. Làng Mộc cuối cùng đã được sinh ra một lần nữa từ đống tro tàn của oán hận.
Trần Vũ dựa vào vai Linh, đôi mắt anh dần khép lại trong sự mệt mỏi cùng cực, nhưng môi anh khẽ mỉm cười. Anh biết, ở nơi sâu thẳm của cõi vĩnh hằng, cha mẹ anh đang nắm tay nhau bước đi trong ánh sáng, dõi theo anh, bảo vệ anh – kẻ giữ lại hơi ấm cuối cùng cho vùng đất này.
Bí mật dưới bóng cây đa đã khép lại, mở ra một chương mới cho những linh hồn đã mỏi mệt tìm về bến đỗ yên bình.