Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 90: Cơn phẫn nộ của Cửu Nhãn
Trong hầm ngầm âm u dưới gốc đa cổ thụ, không khí dường như đặc quánh lại bởi mùi tanh nồng của máu và mùi thối rữa của những xác chết bị yểm bùa. Ánh sáng từ những ngọn đuốc mỡ người gắn trên vách đá bập bùng, hắt lên những hình thù vặn vẹo, gớm ghiếc của bộ rễ đa đang xuyên qua trần hang, thòng xuống như những con mãng xà đang chờ trực nuốt chửng con mồi.
Trần Vũ quỳ dưới nền đất lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng. Chiếc áo sơ mi trắng đã rách nát, thấm đẫm máu tươi và bùn đất. Phía trước anh, Lý Trưởng Lâm đứng trên một đài cao được xây bằng sọ người, khuôn mặt lão biến dạng trong cơn cuồng vọng. Đôi mắt lão đỏ sọc, những nếp nhăn trên mặt như những rãnh sâu chứa đựng bóng tối. Lão cười, tiếng cười khản đặc vang vọng trong không gian hẹp:
“Họ Trần nhà mi… trăm năm trước gieo nhân, trăm năm sau gặt quả! Vũ ạ, mi nghĩ chút bản lĩnh đó có thể đấu lại sức mạnh của đại trận nghìn năm này sao? Cửu Nhãn? Ha ha! Đó là món quà của quỷ dữ, và hôm nay, ta sẽ thu hồi nó!”
Vũ không đáp, anh cảm nhận được một cơn đau thấu tận tâm can đang cào xé vùng trán. Vết sẹo hình con mắt ở giữa hai chân mày đang giật liên hồi, nóng bỏng như có ai đó đóng một thanh sắt nung đỏ vào đầu. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, một nửa thế giới hóa thành màu đỏ của máu, nửa còn lại là màu xám xịt của tử khí.
“Vũ! Đừng nghe lão!”
Tiếng của Lê Linh vang lên đầy lo lắng. Cô bị xích vào một rễ đa lớn, cơ thể yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Những sợi rễ bắt đầu quấn quanh cổ tay cô, rút dần sinh khí khiến khuôn mặt xinh đẹp trở nên nhợt nhạt.
Chứng kiến cảnh đó, lồng ngực Vũ như vỡ tung. Một luồng nộ khí cuồn cuộn dâng lên từ đan điền, chạy dọc theo sống lưng rồi tụ lại nơi huyệt ấn đường. Anh nghe thấy trong đầu mình hàng vạn tiếng gào thét oán hận của những linh hồn bị giam cầm dưới gốc đa, tiếng khóc than của Thị Mai, và cả hơi thở yếu ớt của cha mẹ anh từ cõi vĩnh hằng.
“Trả lại… trả lại tất cả cho ta!”
Vũ gầm lên một tiếng xé lòng. Đột ngột, vết sẹo trên trán anh nứt ra. Không phải là một kẽ hở thông thường, mà là sự rách toạc của da thịt. Một dòng máu đen đặc, nhầy nhụa bắt đầu rỉ ra, chảy dọc xuống sống mũi rồi lăn vào khóe miệng. Máu mang vị đắng chát của oán hận và vị tanh nồng của chết chóc.
Con mắt thứ chín – Cửu Nhãn – chính thức khai mở ở một trạng thái chưa từng có.
Một nhãn cầu đỏ rực như được luyện từ nham thạch của địa ngục lộ ra, con ngươi bên trong có hình dạng như một hoa văn cổ xưa phức tạp, xoay chuyển không ngừng. Một luồng hắc khí đậm đặc từ Cửu Nhãn bộc phát, tạo thành một cơn lốc nhỏ cuốn phăng những mẩu xương vụn xung quanh.
Lý Trưởng Lâm biến sắc, nụ cười trên môi lão vụt tắt:
“Cái gì? Tầng thứ năm? Không thể nào… một kẻ phàm trần làm sao chịu đựng được sức mạnh này!”
Lão điên cuồng vẫy tay, những lá bùa đen từ trong tay áo bay ra như đàn dơi quỷ. “Âm binh mượn đường, vạn quỷ cắn cốt! Giết nó cho ta!”
Từ bóng tối, hàng chục cái xác không đầu, những oán linh dị dạng bò lổm ngổm ra, lao về phía Vũ. Tiếng móng tay cào trên đá và tiếng rên rỉ u linh khiến không gian trở nên cực kỳ rợn người.
Thế nhưng, Trần Vũ lúc này không còn là kiến trúc sư yếu đuối của vài tháng trước. Trong đôi mắt của anh, thế giới đã không còn hình hài vật lý. Anh nhìn thấy những sợi chỉ oán khí đen kịt đang nối liền Lý Trưởng Lâm với đại trận, thấy mạch máu của những cái xác kia thực chất chỉ là những rễ đa tí hon đang điều khiển.
Vũ giơ bàn tay run rẩy lên, nắm lấy thanh Long Vĩ Tiên đã sứt mẻ. Ngay lập tức, máu từ Cửu Nhãn truyền xuống cánh tay, nhuộm đỏ thanh roi thần.
“Cút!”
Vũ vung roi. Một đường cung bằng lửa đỏ tía xé toạc không gian. Những âm binh lao đến chưa kịp chạm vào chéo áo của anh đã bị uy lực của Cửu Nhãn đánh tan thành tro bụi. Sức mạnh này không phải là đạo pháp chính tông, nó là sự phẫn nộ thuần túy của một linh hồn bị dồn vào đường cùng, là quyền năng nhìn thấu và phá hủy bản chất của sự sống và cái chết.
Máu từ mắt thứ chín chảy ra mỗi lúc một nhiều, thấm đẫm nửa khuôn mặt Vũ, khiến anh trông giống như một chiến thần bước ra từ vũng máu. Mỗi bước chân anh đi, nền đá dưới chân lại nứt toác, hắc khí lan tỏa đến đâu, rễ đa cổ thụ run rẩy đến đó.
“Lý Trưởng Lâm, nợ máu của làng Mộc, nợ mạng của cha mẹ ta… hôm nay kết thúc ở đây.”
Giọng của Vũ không còn là giọng người thường. Nó vang lên với âm hưởng trầm đục, như thể có hàng ngàn giọng nói đang cùng lúc thốt ra. Anh giơ tay về phía trước, không dùng đến roi, mà chỉ đơn giản là trỏ một ngón tay về phía đài sọ người.
Cửu Nhãn chợt co rụt lại rồi giãn ra cực độ. Một luồng sóng xung kích vô hình phát ra, mang theo sức nóng khủng khiếp. Đài sọ người nổ tung thành nghìn mảnh. Lý Trưởng Lâm bị hất văng vào vách đá, lão hộc ra một búng máu đen lẫn với những mảnh nội tạng vụn.
“Khốn kiếp… ngươi đang tự đốt cháy tuổi thọ của mình!” Lý Trưởng Lâm vừa thở dốc vừa hét lên, lão run rẩy lôi ra một hũ sứ nhỏ, bên trong chứa một thứ nước màu đỏ thẫm – máu của trinh nữ được luyện trong bảy bảy bốn chín ngày. “Ta không tin không giết được ngươi!”
Lão đập vỡ hũ sứ, máu bắn tung tóe lên một bức tượng gỗ quỷ dị đặt giữa hang. Bức tượng bắt đầu lớn dần, hút lấy tất cả oán khí xung quanh, biến thành một con quái vật cao hơn hai mét, thân hình đầy rễ cây và những khuôn mặt người đang khóc than gào thét trên da thịt nó.
Đó là hiện thân của tất cả những tội ác mà họ Lý và họ Trần đã gây ra trong suốt một thế kỷ qua.
Con quái vật rễ cây gầm lên, giáng một cú đấm ngàn cân xuống vị trí của Vũ.
*Rầm!*
Mặt đất rung chuyển, bụi đá mù mịt. Lê Linh hét lên trong tuyệt vọng. Thế nhưng, khi bụi mờ tan đi, cô kinh ngạc thấy Vũ đứng đó, chỉ dùng một bàn tay đỡ lấy nắm đấm khổng lồ của con quái vật.
Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Mái tóc của anh, vốn đã bạc trắng một nửa, nay dưới tác động của sức mạnh vượt ngưỡng, những sợi đen còn lại cũng nhanh chóng mất đi sắc tố. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ mái tóc của chàng trai 25 tuổi đã trở nên trắng xóa như tuyết. Da mặt anh khô lại, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, rướm máu.
Cửu Nhãn bắt đầu rung động dữ dội. Máu không chỉ rỉ ra mà bắn thành tia. Sức mạnh của nó đã đạt đến tầng phá diệt.
“Nhìn vào ta đi…” Vũ thầm thì.
Con quái vật dường như cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy, nó định lùi lại nhưng đã quá muộn. Vũ ép mở hoàn toàn nhãn thuật. Từ Cửu Nhãn, một luồng ánh sáng màu huyết dụ phóng thẳng vào trán con quái vật.
Không có tiếng nổ lớn, chỉ có tiếng kêu xèo xèo như thịt gặp lửa. Tất cả những oán linh cấu thành nên thực thể kia bắt đầu bị Cửu Nhãn thanh tẩy một cách tàn nhẫn. Chúng bị hút ngược vào trong con mắt thứ chín, bị nghiền nát trong vòng xoáy của nhân quả. Con quái vật rễ cây héo hon dần, rồi đổ sụp xuống như một đống củi khô.
Lý Trưởng Lâm lúc này hoàn toàn tuyệt vọng. Lão bò lết trên mặt đất, định lẩn trốn vào hầm ngầm phía sau, nhưng một sợi xích bằng khí đỏ từ tay Vũ đã quấn chặt lấy cổ chân lão, lôi sềnh sệch trở lại.
Vũ bước tới, mỗi bước đi là một sự tra tấn lên chính cơ thể anh. Anh quỳ thụp xuống trước mặt lão, đôi mắt bình thường của anh giờ đã lờ đờ, vô hồn, chỉ còn Cửu Nhãn trên trán là vẫn sáng rực một cách quái dị.
“Lý Trưởng Lâm… nhìn xem đây là cái gì?”
Vũ tóm lấy tóc lão, ép lão nhìn thẳng vào Cửu Nhãn. Trong khoảnh khắc đó, Lý Trưởng Lâm rú lên một tiếng kinh hoàng. Lão không nhìn thấy Vũ, lão nhìn thấy toàn bộ tội ác của mình đang hiện về. Lão thấy mình bị phân thây bởi những người lão đã giết, lão thấy linh hồn mình bị ném vào vũng máu vĩnh hằng dưới gốc đa.
“Tha… tha cho ta…”
“Tha cho lão? Vậy ai tha cho Thị Mai? Ai tha cho cha mẹ ta? Ai tha cho những người dân vô tội đã làm vật tế suốt trăm năm qua?”
Cơn phẫn nộ của Vũ lên đến đỉnh điểm. Máu từ Cửu Nhãn phun ra, nhuộm đỏ toàn thân Lý Trưởng Lâm. Lúc này, sức mạnh nhãn thuật bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát, nó không chỉ phá hủy đối thủ mà còn bắt đầu ăn mòn cả chủ nhân.
Lê Linh dùng hết sức bình sinh phá vỡ những sợi rễ đang yếu dần, cô lao đến, ôm chặt lấy Vũ từ phía sau.
“Vũ! Dừng lại! Đừng để nó nuốt chửng anh! Dừng lại đi!”
Hơi ấm của Linh như một dòng nước mát rót vào tâm hồn đang bốc cháy của Vũ. Nhịp đập trái tim cô áp vào lưng anh, kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự điên loạn. Cửu Nhãn chợt lóe lên một tia sáng trắng rồi mờ dần, khép lại một cách đau đớn.
Lý Trưởng Lâm đổ vật xuống, đôi mắt lão giờ đây trắng dã, tinh thần đã hoàn toàn tan nát. Lão chưa chết, nhưng linh hồn đã bị Cửu Nhãn giam cầm trong một vòng lặp vĩnh hằng của nỗi sợ hãi.
Vũ đổ sụp vào vòng tay Linh. Anh ho ra máu, hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè yếu ớt. Toàn thân anh nóng như lò lửa, và mái tóc trắng xóa lòa xòa trên vai Linh.
“Em… em không sao chứ?” Anh hỏi, giọng mỏng manh như gió thoảng.
Linh khóc không thành tiếng, cô vội vàng dùng tà áo lau đi những vệt máu đen trên mặt anh. “Em không sao. Chúng ta phải ra khỏi đây, Vũ ơi. Hang này sắp sập rồi.”
Phía trên đỉnh đầu họ, những tiếng răng rắc khô khốc vang lên. Cây đa cổ thụ bên trên, sau khi mất đi sự cung cấp oán khí và bị Cửu Nhãn đánh trọng thương, đang bắt đầu chết khô. Những rễ cây khổng lồ mất đi sức sống, trở nên giòn vụn và bắt đầu đổ gãy, kéo theo toàn bộ kết cấu của hầm ngầm sụp xuống.
Vũ cố gắng gượng dậy, nhưng chân tay anh không còn chút cảm giác nào. Việc bộc phát tầng thứ năm của Cửu Nhãn đã rút cạn sinh mệnh lực của anh.
Đúng lúc đó, từ trong đống đổ nát của thực thể rễ cây lúc nãy, một bóng mờ màu đỏ hiện ra. Là Thị Mai.
Oán hồn người phụ nữ không còn vẻ đáng sợ thường ngày. Gương mặt bà hiện rõ nét u uất nhưng đã thanh thản hơn. Bà nhìn Vũ, nhìn mái tóc trắng của kẻ mang dòng máu đã phản bội mình, rồi bà nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía một lối thoát nhỏ đang bị đá che lấp.
Bà không nói, nhưng trong tâm trí Vũ vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhõm: *“Hết rồi… trả nợ đã xong.”*
Thị Mai lướt qua, một làn gió mang theo hương thơm của hoa dâu tằm bao quanh Vũ và Linh, nâng đỡ lấy cơ thể kiệt quệ của Vũ.
“Đi mau!”
Vũ nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng, cùng với sự hỗ trợ của Linh và sức mạnh kỳ lạ của Thị Mai, loạng choạng lao về phía lối thoát. Phía sau họ, căn hầm ngầm nghìn năm tội ác sụp đổ hoàn toàn trong một cơn địa chấn kinh hoàng, chôn vùi Lý Trưởng Lâm và những bí mật đen tối vào lòng đất sâu.
Khi họ thoát ra ngoài rừng Độc Nhân, mặt trời cũng vừa ló dạng nơi chân trời. Ánh bình minh vàng rực rỡ chiếu xuống làng Mộc, xua đi màn sương dày đặc đã bao phủ nơi này suốt bấy lâu.
Trần Vũ nằm trên thảm cỏ, nhìn lên bầu trời. Cơn đau dần dịu đi, nhưng anh biết mình đã không còn như trước. Mỗi hơi thở lúc này đều quý giá vô ngần.
Anh đưa tay chạm vào mái tóc trắng của mình, cười khổ:
“Trông anh có già quá không?”
Linh nắm chặt lấy tay anh, nước mắt vẫn lăn dài trên má nhưng cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà anh từng thấy.
“Không, anh đẹp lắm. Anh là anh hùng của em, và của cả làng Mộc này.”
Dưới chân họ, từ nơi gốc đa cổ thụ giờ chỉ còn là một khúc thân mục nát, những chiếc lá đa xanh tươi cuối cùng rụng xuống. Gió cuốn chúng bay đi, như đưa tiễn những linh hồn vừa được giải thoát về với hư không.
Trần Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của nắng sớm. Cửu Nhãn đã khép, nhưng một tầm nhìn mới đã mở ra trong lòng anh. Anh đã thấy sự thật, đã đối diện với quỷ dữ và đã chiến thắng bằng tình yêu của mẹ, niềm tin của cha và sự kề vai của Linh.
Cơn phẫn nộ đã qua, chỉ còn lại sự bình yên mỏng manh nhưng thật thà. Nhưng Vũ biết, bóng tối sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chừng nào con người còn lòng tham và oán hận, những mầm mống của cây đa cổ sẽ còn ẩn nấp đâu đó. Và anh, kẻ mang mái tóc bạc và vết sẹo Cửu Nhãn, sẽ mãi là người canh giữ sự thật này, cho đến hơi thở cuối cùng.