Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 91: Phá hủy vòng dâu tằm cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:04:10 | Lượt xem: 1

Sương sớm của làng Mộc không giống bất kỳ nơi nào khác. Nó đặc quánh, mang theo vị mằn mặn của đất đỏ và mùi mục nả của rễ cây đa nghìn năm tuổi. Khi ánh mặt trời đầu ngày le lói qua tán rừng Độc Nhân, nó không mang lại hơi ấm mà chỉ làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo của những bóng ma đang dần tan biến vào cõi hư vô.

Trần Vũ ngồi tựa lưng vào một tảng đá rêu phong, hơi thở anh nặng nhọc, mỗi nhịp tim đập đều mang theo một cơn đau nhói từ vùng trán – nơi Cửu Nhãn đang nhấp nháy một cách bất ổn. Phía sau anh, hầm ngầm của nhà họ Lý đã hoàn toàn đổ sụp, chôn vùi tất cả những tội ác trăm năm dưới hàng tấn đất đá. Thế nhưng, trái tim Vũ vẫn không cảm thấy bình yên. Một linh cảm chẳng lành đang bóp nghẹt lấy lồng ngực anh.

“Vũ… anh không sao chứ?” Lê Linh khẽ tiến lại gần, giọng cô run rẩy. Cô dùng vạt áo bà ba đã lấm lem bùn đất và máu khô để lau những vệt mồ hôi trên trán anh.

Vũ mở mắt, ánh nhìn của anh giờ đây chia làm hai thái cực: một con mắt bình thường đầy mệt mỏi và con mắt thứ chín giữa trán đang rực lên sắc tím thẫm của oán linh. Anh đưa bàn tay run rẩy lên, chạm vào những hạt dâu tằm còn sót lại trên cổ tay trái. Chiếc vòng vốn là vật hộ thân duy nhất người mẹ quá cố để lại, nay chỉ còn lại vỏn vẹn ba hạt gỗ. Những hạt gỗ này không còn màu nâu xám nguyên thủy mà đã chuyển sang màu đỏ sẫm, nứt toác như những vết thương hở.

“Chưa hết đâu Linh…” Vũ thầm thì, giọng khản đặc. “Tà khí của Lý Trưởng Lâm chỉ là một phần. Hắn… hắn vẫn còn ở đó.”

Như để minh chứng cho lời nói của Vũ, từ phía bìa rừng mù mịt, một luồng hắc khí đột ngột bốc lên. Không phải là thứ oán khí hỗn loạn của những linh hồn bị hiến tế, mà là một luồng sức mạnh ổn định, lạnh lẽo và tàn độc đến tận cùng. Một bóng người mặc áo choàng đen hiện ra, bước đi trên thảm lá khô nhưng không hề phát ra tiếng động. Kẻ đó dừng lại cách họ khoảng mười trượng, chiếc mặt nạ gỗ khắc hình mặt quỷ hung tợn che khuất dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực như than hồng.

“Tội nghiệp thay kẻ mang dòng máu họ Trần,” kẻ áo đen cất giọng, âm thanh như tiếng rít của gió qua khe đá. “Ngươi tưởng phá hủy được cái xác của họ Lý và cái gốc cây khô đó là đã xong sao? Ngươi chỉ mới bóc đi lớp vỏ bên ngoài của một bí mật mà chính tổ tiên ngươi cũng không dám đối mặt.”

Lê Linh chắn trước mặt Vũ, tay thủ sẵn mấy lá bùa vàng cuối cùng: “Ngươi là ai? Tại sao lại thao túng làng Mộc bấy lâu nay?”

Kẻ áo đen cười khẩy, tiếng cười mang theo uy lực tâm linh khiến những hàng cây xung quanh run rẩy. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là… thứ trong trán của thằng nhóc kia. Cửu Nhãn không thuộc về kẻ yếu đuối, nó cần được giải phóng hoàn toàn khỏi sự kiềm tỏa của thứ đồ chơi rẻ tiền trên tay ngươi.”

Vũ cảm nhận được sự cộng hưởng. Ba hạt dâu tằm trên cổ tay anh đột nhiên nóng rực lên như nung trong lửa đỏ. Anh thét lên một tiếng đau đớn, quỵ xuống đất. Vòng dâu tằm – vật trấn yểm dùng để bảo vệ anh khỏi bị oán khí nuốt chửng, đồng thời cũng là thứ xiềng xích ngăn không cho Cửu Nhãn đạt tới trạng thái cực hạn. Mẹ của Vũ năm xưa biết rõ gánh nặng của con trai, bà đã gửi gắm tình yêu và sự bảo hộ vào chiếc vòng này để anh mãi mãi giữ được tính người, không bị biến thành một “ma nhãn” vô tri.

Nhưng lúc này, trước sự áp đảo của kẻ áo đen, sự bảo hộ ấy đang dần trở thành trở lực.

“Vũ, đừng nghe hắn!” Linh hét lớn, cô ném mấy lá bùa về phía kẻ áo đen, nhưng chúng chưa kịp chạm đến chéo áo hắn đã tự bốc cháy thành tro bụi.

Kẻ áo đen phất tay, một luồng luồng gió đen từ tay hắn đánh thẳng vào Linh, hất văng cô vào gốc cây bồ đề non. Linh phun ra một ngụm máu tươi, ngất đi.

“LINH!” Vũ gầm lên. Cơn giận dữ bộc phát khiến Cửu Nhãn tỏa ra một luồng hắc quang tím ngắt. Tuy nhiên, mỗi khi sức mạnh này dâng cao, ba hạt dâu tằm trên cổ tay lại siết chặt lấy da thịt anh, phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt của Phật gia để trấn áp. Hai nguồn sức mạnh đối chọi ngay trong cơ thể khiến Vũ như bị xé làm đôi. Một bên là oán khí ngút trời đòi trả thù, một bên là sự bao dung, khắc chế của mẹ.

Kẻ áo đen thong dong tiến lại gần, thanh kiếm dài trong tay hắn tỏa ra tử khí đặc quánh. “Cái vòng đó đang bảo vệ linh hồn ngươi, nhưng nó cũng đang giết chết cơ thể ngươi. Khi ngươi cố sử dụng sức mạnh tầng cao mà bị xiềng xích giữ lại, mạch máu của ngươi sẽ vỡ vụn trước khi ngươi kịp chạm vào ta. Hãy chọn đi: Giữ lấy chút ‘tính người’ mong manh đó và chết cùng con bé kia, hay vứt bỏ tất cả để trở thành thần linh của sự hủy diệt?”

Vũ nhìn sang phía Linh đang nằm bất động, rồi nhìn xuống mái tóc bạc trắng rủ trước mắt. Anh chợt nhớ về hình bóng người mẹ trong ký ức xa xăm, giọng bà dịu dàng: *”Vũ à, dẫu cho cả thế giới có quay lưng lại với con, dẫu cho con mắt này có nhìn thấy bao nhiêu bóng tối, thì chiếc vòng này sẽ luôn nhắc con rằng con là con trai của mẹ, là một con người…”*

“Mẹ ơi…” Lệ anh chảy dài, nhưng ngay khi rơi xuống, nó đã bị sức nóng của oán khí bốc hơi.

Vũ nhận ra, sự bảo vệ của mẹ chính là món quà lớn nhất, nhưng trong hoàn cảnh này, nó cũng là rào cản khiến anh không thể cứu được người mình yêu thương nhất. Để chiến thắng quỷ dữ, đôi khi con người ta phải chấp nhận đánh đổi lấy chính linh hồn mình.

“Xin lỗi mẹ…” Vũ thầm thì. Anh dùng bàn tay còn lại nắm chặt lấy ba hạt dâu tằm cuối cùng.

“Vũ! Đừng làm thế!” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Là ông cụ Tứ, từ phía sau rừng lao đến, đôi chân khập khiễng nhưng tay vẫn vung gậy gỗ đào. “Vòng vỡ, tâm ma sẽ chiếm giữ! Cậu sẽ không còn là chính mình nữa đâu!”

Vũ không quay đầu lại. Anh nhìn thẳng vào kẻ áo đen, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. “Nếu cái giá của sự bình yên cho làng Mộc và sự sống cho Linh là linh hồn tôi, thì tôi chọn đánh đổi.”

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Hạt dâu tằm thứ nhất vỡ vụn.

Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, khiến mặt đất nứt toác. Vũ cảm thấy mạch máu mình nóng ran, một dòng sức mạnh tinh thuần từ cõi u minh đổ dồn vào Cửu Nhãn. Thị lực của anh thay đổi hoàn toàn, giờ đây anh thấy những dòng chảy của linh khí và oán khí đan xen trong không gian như những sợi tơ nhện khổng lồ.

*Rắc!*

Hạt thứ hai vỡ nát.

Tóc của Vũ bạc trắng toàn bộ chỉ trong một hơi thở. Khuôn mặt thư sinh của anh hốc hác hẳn đi, nhưng uy áp phát ra từ anh khiến ngay cả kẻ áo đen cũng phải lùi lại một bước, tay thủ thế kiếm. Bầu trời làng Mộc đột ngột bị mây đen che phủ, tiếng sấm nổ vang rền dù không có mưa. Cây đa cổ thụ đã chết khô ở xa xa bỗng nhiên phát ra tiếng kêu rắc rắc như đang than khóc.

Chỉ còn lại một hạt duy nhất. Hạt hạt dâu tằm cuối cùng nằm chính giữa cổ tay, nơi có vết sẹo mờ từ một tai nạn nhỏ năm anh lên sáu – cái lần mẹ anh đã khóc rất nhiều và ôm chặt lấy anh. Hạt gỗ này dường như cảm nhận được ý định của chủ nhân, nó rung động bần bật, phát ra hơi ấm cuối cùng như muốn an ủi.

Kẻ áo đen dường như nhận ra sự nguy hiểm, hắn không đợi nữa, lao đến như một bóng ma, thanh tử kiếm đâm thẳng vào tim Vũ. “Để ta giúp ngươi kết thúc sự đau đớn này!”

Vũ không né tránh. Anh nhìn hạt dâu tằm cuối cùng, nở một nụ cười đẫm máu. “Mẹ… con sẽ đi tìm mẹ sớm thôi.”

Anh bóp nát hạt gỗ cuối cùng bằng tất cả sức tàn.

*UỲNH!*

Một cột sáng tím thẫm phóng thẳng lên trời xanh, xuyên thủng tầng mây đen kịt. Chiếc vòng dâu tằm hoàn toàn biến mất, để lại trên cổ tay Vũ một vòng tròn đỏ sẫm như bị bỏng. Không còn sự trấn yểm, không còn sự bảo hộ, Cửu Nhãn tầng thứ 4 chính thức vượt ngưỡng, tiến vào một cảnh giới mà chính tổ tiên họ Trần cũng chưa từng đạt tới.

Giữa trán Vũ, con mắt thứ chín giờ đây không còn khép mở mà mở to hoàn toàn, con ngươi là một khối hắc tinh thể lấp lánh như vũ trụ bao la.

Thanh tử kiếm của kẻ áo đen dừng lại ngay sát ngực Vũ, không thể tiến thêm dù chỉ một phân. Một lớp màng bảo vệ bằng oán khí nguyên thủy đã ngăn cản nó.

Vũ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh không còn một chút u sầu, chỉ còn lại sự hư vô tĩnh lặng. “Ngươi nói đúng. Cửu Nhãn không dành cho kẻ yếu đuối.”

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lưỡi kiếm của đối phương. Chỉ bằng một động tác đơn giản, thanh kiếm vốn được luyện từ sắt nguội âm ti và máu người chết vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh vụn. Kẻ áo đen kinh hãi thốt lên một tiếng không rõ lời, hắn định quay đầu bỏ chạy nhưng không kịp.

“Đóng băng linh hồn.”

Giọng Vũ vô hồn, trầm đục như đến từ dưới chín tầng địa ngục.

Sức mạnh từ Cửu Nhãn tỏa ra, không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là sự can thiệp thẳng vào bản chất của sự sống. Không gian xung quanh kẻ áo đen bị bẻ cong, hắn đứng im lìm như một bức tượng, lớp vải đen bỗng nhiên khô giòn rồi tan biến trong gió, để lộ ra một cái xác khô héo, trắng hếu không có huyết sắc.

Vũ tiến lại gần, bàn tay anh bóp chặt lấy cổ họng của thực thể đó. Anh nhìn thấy sâu trong ký ức của hắn – một kẻ từ giáo phái cổ xưa, đã rình rập làng Mộc suốt cả thế kỷ chỉ để chờ ngày trái tim của cây đa chín muồi. Hóa ra, Lý Trưởng Lâm chỉ là một quân cờ không hơn không kém.

“Kết thúc rồi,” Vũ nói nhẹ nhàng. Một luồng hỏa diễm màu tím bùng lên từ tay anh, thiêu rụi hoàn toàn kẻ áo đen ngay lập tức, không để lại dù chỉ là một hạt bụi linh hồn.

Sau khi đối thủ biến mất, sự yên lặng trở lại với khu rừng Độc Nhân. Nhưng đó là một sự yên lặng rợn người. Trần Vũ đứng đó, mái tóc trắng bay trong gió sớm, toàn thân anh tỏa ra luồng khí tức khiến ngay cả chim chóc cũng không dám cất tiếng hót.

Anh quay lại nhìn ông cụ Tứ và Linh. Cửu Nhãn của anh quét qua cơ thể họ, nhìn thấu từng mạch máu, từng suy nghĩ nhỏ nhất. Sự thật và sức mạnh quá lớn khiến anh cảm thấy mọi thứ trên thế gian này bỗng trở nên nhỏ bé và vô nghĩa.

Vũ chậm rãi bước về phía Linh. Mỗi bước chân của anh khiến cỏ dại dưới chân chết héo ngay lập tức. Ông cụ Tứ loạng choạng đứng dậy, chắn trước mặt cháu gái, tay cầm gậy gỗ đào nhưng run bần bật.

“Vũ… cậu… cậu còn là Trần Vũ không?” Ông cụ Tứ hỏi, giọng đầy lo sợ. Ông biết rất rõ, khi con người ta tiếp nhận quá nhiều oán khí và mất đi vật hộ mệnh, họ rất dễ bị con mắt ấy chiếm hữu tâm trí, trở thành một con quỷ mới, thậm chí còn đáng sợ hơn cả Thị Mai.

Vũ dừng lại. Anh nhìn xuống vòng tròn đỏ trên cổ tay – dấu vết của chiếc vòng dâu tằm. Một cơn đau xót xa bỗng len lỏi vào tim anh, xuyên qua lớp oán khí đặc quánh. Hình bóng mẹ anh, ánh mắt lo âu của Linh, sự trung hậu của Thanh… những ký ức ấy bắt đầu đấu tranh quyết liệt với dòng máu đen đang chảy trong huyết quản.

Vũ đưa tay lên, tự bóp chặt lấy trán mình, ngay vị trí Cửu Nhãn. Anh rên rỉ đau đớn. Sức mạnh này muốn anh tàn sát, muốn anh biến ngôi làng này thành địa ngục để nuôi dưỡng sự trường tồn của nó. Nhưng cái phần “người” ít ỏi còn lại, phần được nuôi dưỡng bởi sự hy sinh của chiếc vòng dâu tằm suốt hai mươi lăm năm, đang cố gắng chống lại.

“Linh… đi… đi mau…” Vũ nghiến răng, máu rỉ ra từ khóe mắt thứ chín.

Đúng lúc này, Lê Linh tỉnh dậy. Cô nhìn thấy Vũ trong bộ dạng tàn tạ, tóc trắng như tuyết, đôi mắt tím đầy sát khí, nhưng cô không sợ hãi. Cô bò dậy, lảo đảo tiến lại gần anh, phớt lờ sự ngăn cản của ông nội.

“Vũ! Nhìn em đây!” Linh ôm chặt lấy anh từ phía sau, áp khuôn mặt đẫm lệ vào tấm lưng lạnh ngắt của anh. “Vòng dâu tằm có thể vỡ, nhưng tình yêu của mẹ anh vẫn ở đây… trong trái tim anh. Anh không phải là con quái vật, anh là kiến trúc sư Trần Vũ, anh là người đã cứu em!”

Sức nóng từ cơ thể Linh, từ những giọt nước mắt ấm áp của cô dường như có một sức mạnh kỳ diệu. Dòng chảy oán khí trong Vũ chậm lại. Ánh tím từ Cửu Nhãn bắt đầu thu liễm, dần dần trở nên ôn hòa hơn.

Vũ quỵ xuống, hơi thở dồn dập. Anh cảm nhận được chiếc vòng dâu tằm đã biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã làm xong sứ mệnh của mình: nó đã bảo vệ anh đủ lâu để anh có thể tự mình lựa chọn. Không phải sức mạnh hay số phận làm nên một con người, mà là sự lựa chọn trong những giờ khắc đen tối nhất.

Vũ hít một hơi thật sâu, dùng chút ý chí cuối cùng cưỡng ép Cửu Nhãn khép lại. Ánh sáng tím nhạt dần, con mắt trên trán thu lại thành một đường chỉ mờ như vết sẹo nhỏ. Sức mạnh kinh người biến mất, để lại một Trần Vũ kiệt quệ, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Anh ngã vào vòng tay của Linh, nụ cười nhẹ hiện lên trên khuôn mặt già nua trước tuổi.

“Anh… anh thắng rồi, Linh ạ.”

Bình minh thực sự đã đến. Ánh nắng không còn lạnh lẽo nữa mà bao phủ lên đôi trẻ, lên cả mảnh đất làng Mộc đã gánh chịu quá nhiều đau thương. Cây đa cổ thụ giờ đây chỉ còn là một biểu tượng của quá khứ đen tối đã lùi xa.

Trần Vũ biết, cái giá của việc phá hủy vòng dâu tằm cuối cùng và sử dụng sức mạnh tầng 4 là rất lớn. Tuổi thọ của anh đã bị rút ngắn một cách thê thảm, cơ thể anh sẽ mang gánh nặng của oán khí này suốt đời. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười của Linh và sự bình yên của ngôi làng, anh thấy tất cả đều xứng đáng.

Dưới bóng cây bồ đề non, mầm sống mới đang vươn lên, hứa hẹn một sự khởi đầu mới từ đống tro tàn của những bí mật cổ xưa. Trần Vũ nhắm mắt, đón nhận cơn buồn ngủ kéo đến, lòng nhẹ tênh khi nhận ra rằng, dù không còn chiếc vòng dâu tằm trên tay, mẹ vẫn luôn ở bên anh, trong chính cái lương tri mà anh đã dùng cả linh hồn để bảo vệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8