Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 92: Linh hồn Thị Mai phân thân

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:04:58 | Lượt xem: 1

Tiếng chuông chùa làng Mộc xa xăm vang lên, xé toạc màn sương mù u ám của buổi sớm tinh sương. Trần Vũ thấy mình đang lửng lơ trong một khoảng không vô định, nửa tỉnh nửa mê. Cơn đau từ việc ép đóng Cửu Nhãn tầng 4 vẫn còn âm ỉ như có hàng ngàn mũi kim châm cứu cắm sâu vào hộp sọ. Anh muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo đá.

Trong bóng tối thẳm sâu của tâm thức, một tiếng cười lảnh lót nhưng lạnh lẽo bỗng vang lên.

“Trần Vũ… ngươi nghĩ mọi chuyện kết thúc đơn giản thế sao?”

Hư không bỗng chốc rung chuyển. Một làn khói đỏ sẫm từ hư vô tụ lại, kết thành hình dáng một người phụ nữ. Chiếc áo tứ thân đỏ rách nát, mái tóc dài chấm gót rũ rượi. Đó chính là Thị Mai – Bà Chúa Đa. Nhưng lần này, bà ta không mang hình hài khổng lồ của ác quỷ nhân thụ, mà là hình hài một người phụ nữ mảnh khảnh, đầy ai oán.

Vũ gắng gượng đứng dậy trong không gian ý niệm đó. Anh nhận ra đây là một loại thuật “Tâm Nhãn Chi Diễn”, nơi linh hồn kẻ mạnh áp chế linh hồn kẻ yếu để thực hiện cuộc tấn công cuối cùng vào lý trí.

“Thị Mai, bà đã thắng. Lý Trưởng Lâm đã đền tội, làng Mộc đã bình yên. Sao bà còn chưa buông bỏ?” Vũ thào thào, giọng nói vang vọng trong chính đầu mình.

Thị Mai không trả lời. Bà ta vung tay. Đột ngột, từ sau lưng bà ta, những luồng oán khí tách ra, đông đặc lại thành năm, sáu hình bóng khác nhau. Vũ kinh hoàng nhận ra tất cả đều là Thị Mai, nhưng ở những độ tuổi và trạng thái khác nhau. Đây chính là “Thất Phách Phân Thân” – oán niệm của bà ta quá sâu nặng, khiến bảy vía không thể hòa hợp mà tách rời thành những mảnh vỡ ký ức.

Phân thân thứ nhất tiến về phía anh. Đó là một thiếu nữ mười tám tuổi, má phấn môi son, trên tay cầm một chiếc khăn tay thêu đôi chim nhạn. Cô gái nhìn Vũ bằng ánh mắt trong trẻo nhưng ngập tràn nước mắt:
“Cậu Vũ… tại sao tổ tiên các người lại lừa tôi? Tôi đã tin vào lời hứa của họ Trần, rằng sẽ giúp tôi gặp lại người thương, để rồi họ lại dìm tôi xuống giếng cổ, đóng những chiếc đinh đồng ấy vào da thịt tôi…”

Vũ lùi lại một bước, trái tim thắt nghẹt. Cửu Nhãn trên trán anh nhói lên một nhịp. Qua ánh nhìn thấu thị, anh thấy thiếu nữ này chính là mảnh linh hồn “Sảng Linh” – đại diện cho sự ngây thơ bị phản bội.

Chưa kịp lên tiếng, một phân thân khác đã lướt tới. Lần này là một người phụ nữ mang thai, bụng lùm lùm sau lớp áo nâu sồng, cổ đeo một sợi dây thừng rớm máu. Bà ta rít lên qua kẽ răng, âm thanh như tiếng gỗ mục cọ vào nhau:
“Đứa trẻ… đứa trẻ của tôi! Nó chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời đã bị các người dùng làm vật tế phụ. Các người có nghe thấy tiếng nó khóc dưới gốc đa hàng đêm không? Tại sao máu của họ Trần lại có thể lạnh lẽo đến thế?”

Đây là “U Tinh” – mảnh linh hồn chứa đựng sự uất ức và bản năng làm mẹ bị tước đoạt. Áp lực tâm linh tỏa ra từ người phụ nữ này khiến Vũ quỵ xuống. Một cảm giác tội lỗi truyền đời từ dòng máu chảy trong huyết quản anh như muốn bùng nổ, thúc ép anh tự sát để tạ tội.

“Vũ! Đừng nghe bà ta! Đó chỉ là những mảnh oán niệm!”

Tiếng nói của Lê Linh từ thế giới bên ngoài vọng vào như một sợi chỉ vàng mảnh dẻ xuyên qua bóng tối. Vũ trấn tĩnh lại. Anh hiểu rằng nếu anh gục ngã ở đây, linh hồn anh sẽ bị oán khí này nuốt chửng, và anh sẽ trở thành một rễ đa mới cho ngôi làng.

Vũ cố gắng điều động chút chính khí còn sót lại từ chiếc vòng dâu tằm đã vỡ. Dù chiếc vòng vật lý không còn, nhưng mẹ anh đã dùng linh hồn của bà để gieo một hạt giống bảo vệ vào sâu trong thức hải của anh. Một luồng sáng ấm áp lan tỏa từ lồng ngực Vũ, đối kháng với làn khói đỏ của Thị Mai.

“Tôi không phủ nhận tội lỗi của tổ tiên!” Vũ dõng dạc nói, ánh mắt kiên định. “Tôi trở về làng Mộc chính là để đối diện với nó. Nếu bà muốn mạng của tôi để hóa giải oán hận 100 năm, tôi có thể đưa cho bà. Nhưng nếu bà muốn biến tôi thành con rối để tiếp tục hành hạ dân làng, thì dù có chết, tôi cũng sẽ kéo bà vào hư vô cùng tôi!”

Các phân thân của Thị Mai bắt đầu xoay tròn xung quanh Vũ, tạo thành một trận pháp kỳ quái. Những tiếng khóc, tiếng cười, tiếng ru con xen lẫn tiếng chửi rủa tạo thành một thứ âm thanh ma quỷ bóp nghẹt tâm trí anh.

Đột nhiên, từ trong đám đông phân thân, một hình bóng quen thuộc bước ra. Vũ chết lặng.

Đó là một người phụ nữ có khuôn mặt hiền hậu, trên cổ tay cũng đeo một chiếc vòng dâu tằm y hệt của anh. Bà nhìn anh với ánh mắt đầy thương xót:
“Vũ… con trai… đủ rồi. Đến đây với mẹ. Để mẹ gánh vác thay con. Hãy để linh hồn con tan chảy vào gốc đa, con sẽ không còn thấy đau đớn, không còn thấy già nua nữa…”

“Mẹ?” Vũ run rẩy. Lý trí của anh bắt đầu lung lay. Đây là đòn hiểm độc nhất của Thị Mai: “Vọng Tâm Biến”. Bà ta sử dụng ký ức đau thương nhất của đối phương để kiến tạo ảo giác.

“Mẹ” của anh tiến lại gần, bàn tay bà lạnh lẽo chạm vào gò má đầy nếp nhăn của Vũ. Trong giây phút ấy, Vũ chỉ muốn nhắm mắt lại và buông xuôi. Sự mệt mỏi sau bao nhiêu năm tìm kiếm sự thật, nỗi đau của sự già nua nhanh chóng, sự cô độc của người mang Cửu Nhãn… tất cả đổ ập xuống như sóng thần.

Nhưng đúng lúc môi “mẹ” chạm vào trán anh, nơi vết sẹo Cửu Nhãn đang ẩn giấu, Vũ chợt nhận thấy một chi tiết nhỏ. Chiếc vòng dâu tằm trên tay bà có mười ba hạt, trong khi chiếc vòng của mẹ anh tặng anh chỉ có mười hai hạt – tương ứng với Thập Nhị Nhân Duyên.

“Bà không phải là mẹ tôi!” Vũ gầm lên.

Anh dồn hết sức lực, không phải để tấn công, mà để mở toang tâm thức. Thay vì kháng cự, anh đón nhận tất cả những phân thân oán hận kia vào lòng mình. Anh mở rộng lòng ngực, để cho những mảnh vỡ của Thị Mai đâm xuyên qua linh hồn mình.

“Tôi cảm nhận được nỗi đau của bà!” Vũ thét lên trong nước mắt. “Sự lạnh lẽo của giếng cổ, nỗi đau của những chiếc đinh đồng, sự mất mát của đứa con… Tôi gánh lấy tất cả! Hãy nhìn vào mắt tôi, Thị Mai! Nhìn xem dòng họ Trần hôm nay đang quỳ dưới chân bà với tất cả sự sám hối chân thành nhất!”

Cửu Nhãn trên trán Vũ đột ngột tự mở ra một lần nữa, nhưng lần này nó không phát ra ánh sáng tím hủy diệt. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, rực rỡ như ánh mặt trời ban mai tuôn trào từ đó. Đó là cấp độ cao nhất của Cửu Nhãn: “Thấu Thị Từ Bi”.

Những phân thân của Thị Mai bị luồng ánh sáng này bao phủ. Hình ảnh người mẹ giả mạo tan biến, lộ ra nguyên hình là một mảnh hồn đen kịt. Dưới ánh sáng của Vũ, những mảnh hồn này không bị tiêu diệt, mà chúng bắt đầu tan chảy, rũ bỏ lớp oán khí xám xịt bên ngoài để lộ ra những đốm sáng trắng linh liêng ban đầu.

Mảnh linh hồn thiếu nữ mỉm cười.
Mảnh linh hồn người mẹ gật đầu.
Mảnh linh hồn ác quỷ gào thét rồi cũng dịu lại.

Tất cả những phân thân bay ngược lại, nhập vào hình thể gốc của Thị Mai đang đứng phía xa. Khi các mảnh hồn quy nhất, Thị Mai không còn là Bà Chúa Đa kinh dị nữa. Bà hiện lên là một người phụ nữ Việt cổ với vẻ đẹp buồn man mác, ánh mắt đã lấy lại được sự thanh tịnh.

Bà tiến lại gần Vũ, lúc này đang kiệt sức nằm trên mặt đất ảo mộng. Bà đưa bàn tay hư ảo của mình vuốt nhẹ lên mái tóc bạc trắng của anh.

“Ngươi… thực sự giống người đó. Người họ Trần duy nhất năm ấy đã cố gắng ngăn cản nghi lễ, người đã bí mật mang xác con ta đi chôn cất nơi đất sạch… Tiếc thay, ông ấy đã chết dưới tay đồng tộc…”

Vũ ngước nhìn, hơi thở khó nhọc: “Bà… bà đang nói về ai?”

“Ông sơ của ngươi. Ông ấy là người duy nhất coi ta là con người, không phải vật hiến tế.” Thị Mai mỉm cười, một nụ cười không còn mang theo hận thù. “Món nợ trăm năm, máu họ Trần chảy trên tay ngươi và sự sám hối của ngươi hôm nay… đã đủ rồi.”

Hình bóng Thị Mai bắt đầu nhạt dần, hóa thành hàng vạn cánh hoa đa vàng bay lấp lánh trong không gian ý niệm.

“Trần Vũ, đừng để Cửu Nhãn trở thành gánh nặng. Nó là quà tặng của đất trời để người trần mắt thịt biết đâu là thiện, đâu là ác. Ngươi đã dùng nó đúng cách.”

Dứt lời, toàn bộ không gian tối tăm sụp đổ.

Vũ hốt hoảng mở choàng mắt ở thế giới thực. Anh thấy mình vẫn đang nằm dưới gốc đa chết khô, đầu gối lên đùi Lê Linh. Linh đang khóc, những giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi trên mặt anh.

“Vũ! Anh tỉnh rồi! Tạ ơn trời đất!” Linh ôm chầm lấy anh, cơ thể cô run rẩy vì lo sợ.

Vũ nhìn quanh. Bầu không khí làng Mộc đã trở nên nhẹ bẫm. Màn sương đen đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là không gian quang đãng của một ngày nắng đẹp. Xác của cây đa cổ thụ đang mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được, từng thớ gỗ khô héo biến thành mùn đất.

Thanh đang đứng cách đó không xa, ánh mắt đã lấy lại được vẻ linh hoạt của người bình thường, dù trông anh vẫn còn rất xanh xao. Thanh nhìn Vũ, nghẹn ngào: “Vũ à… tớ… tớ thấy nhẹ người lắm. Hình như thứ rễ cây trong tủy tớ đã tan mất rồi.”

Vũ cố sức ngồi dậy, anh cảm thấy cơ thể mình già nua và rệu rã như một cỗ máy đã hết niên hạn sử dụng. Tóc anh không còn một sợi đen, đôi bàn tay nhăn nheo như người bát tuần. Tuy nhiên, vết sẹo Cửu Nhãn trên trán đã biến mất hoàn toàn, không để lại chút dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại.

Anh nắm lấy tay Linh, mỉm cười yếu ớt: “Linh, Thị Mai đi rồi. Bà ấy… đã thực sự đi rồi.”

Đúng lúc đó, từ dưới đống tro tàn của gốc đa khổng lồ, một tiếng động nhẹ vang lên. Vũ và Linh cùng nhìn về phía đó. Giữa đống gỗ mục và mùn đất, một chồi non xanh mướt, bé nhỏ nhưng tràn đầy sinh khí đang vươn lên. Đó không phải là mầm đa, mà là một cây bồ đề.

Vũ biết, cuộc chiến này không chỉ là tiêu diệt cái ác, mà là cuộc chiến để tìm thấy sự thiện lương bên dưới bóng tối của lịch sử. Những linh hồn bị xé nát đã được hàn gắn, và mảnh đất bị nguyền rủa này cuối cùng cũng đã được tưới mát bằng sự tha thứ.

Tuy nhiên, khi nhìn về phía bìa rừng, nơi dẫn ra khỏi làng Mộc, Vũ chợt thoáng thấy một bóng đen đang đứng quan sát họ từ xa. Cái bóng mang dáng dấp của một thầy pháp, cầm một chiếc chuông đồng cũ kỹ. Kẻ đó khẽ rung chuông, tạo ra một tiếng “Leng keng” khô khốc rồi tan biến vào sương mỏng.

Vũ nheo mắt. Dù đã mất đi Cửu Nhãn, bản năng kiến trúc sư nhạy cảm với không gian của anh vẫn báo động rằng mọi chuyện chưa kết thúc hoàn toàn. Bí mật dưới bóng cây đa cổ có thể đã khép lại, nhưng những kẻ nuôi vong, những kẻ mưu lợi từ sự oán hận như Lý Trưởng Lâm vẫn còn lẩn khuất đâu đó ngoài kia, trong bóng tối của những ngôi làng cổ khác trên dải đất này.

Linh thấy Vũ trầm ngâm, cô siết nhẹ tay anh: “Đừng lo nữa, Vũ. Chúng ta đã làm hết sức mình rồi. Giờ là lúc để anh sống cho chính mình.”

Vũ nhìn xuống đôi bàn tay già nua, rồi nhìn nụ cười của Linh. Anh mỉm cười, cảm nhận luồng sinh mệnh yếu ớt nhưng bình yên đang chảy trong ngực. “Ừ, về thôi Linh. Về nhà của chúng ta.”

Gió xuân thổi qua làng Mộc, mang theo mùi của đất ẩm và sự tái sinh. Bóng tối dưới cây đa đã lùi vào dĩ vãng, để lại bài học về nhân quả nhãn tiền cho những kẻ còn ở lại. Trên bầu trời cao, một đàn chim nhạn bay ngang qua, kêu lên những tiếng rộn rã, báo hiệu một mùa xuân mới thực sự bắt đầu trên vùng đất từng bị lãng quên này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8