Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 107: Ngôi miếu dưới lòng sông
Màn mưa đen như mực đổ xuống làng Mộc, từng giọt nước lạnh buốt chạm vào da thịt khiến người ta có cảm giác như bị hàng ngàn cây kim nhỏ đâm vào. Trần Vũ thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh nồng. Tóc anh vốn đã bạc trắng quá nửa, nay dính bết vào trán, khiến khuôn mặt trẻ trung của một kiến trúc sư trông già nua và hốc hác đến lạ thường.
Lê Linh nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, đôi mắt cô rực sáng trong đêm tối, không phải nhờ một loại phép thuật nào, mà là sự tinh anh của một người con gái đã sinh trưởng giữa những điển tích và bùa chú. Cô cảm nhận được nhịp tim đập loạn nhịp của Vũ, cảm nhận được sinh mệnh của anh đang bị cái hố đen mang tên “Cửu Nhãn” bào mòn từng giây từng phút.
– Vũ, anh cố lên! Sông Vong Hồn ngay phía trước rồi!
Vũ không trả lời, hay đúng hơn là anh không còn hơi sức để đáp lại. Trong nhãn quan của Cửu Nhãn, thế giới không còn màu sắc. Tất cả chỉ là một mạng lưới chằng chịt những sợi tơ đen và những quầng sáng oán hận đỏ rực. Anh thấy những thực thể số hóa của Lý Thế Phong đang quét qua ngôi làng như những tia laser từ địa ngục, san phẳng mọi linh hồn ngáng đường. Chúng đang đuổi sát nút, tiếng chân không phát ra âm thanh nhưng rung động của chúng làm không khí vặn vẹo.
Họ lao qua những lùm cây đa con mọc dại, rễ của chúng trồi lên như những cánh tay quỷ vương cố kéo chân người sống. Cuối cùng, một dải nước đen thẫm hiện ra, phẳng lặng đến đáng sợ. Sông Vong Hồn.
Dòng sông này vốn là một nhánh của sông Cái, nhưng từ khi cây đa cổ thụ bén rễ, nó trở thành một vùng nước chết. Không tôm cá, không bèo hoa, chỉ có những xác cây khô mục nổi lềnh bềnh.
– Anh thấy rồi… – Vũ thầm thì, giọng khản đặc. – Dưới lòng sông… không phải chỉ có cát bùn.
Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột rung lên bần bật. Cơn đau như thể có ai đó dùng khoan sắt đâm xuyên qua đại não. Trong tầm nhìn linh giới, Vũ thấy một khối kiến trúc khổng lồ nằm sâu dưới lòng nước. Nó không phải là một công trình sụp đổ, mà là một ngôi miếu được xây dựng cực kỳ kiên cố, bao phủ bởi một lớp màng oán khí đặc quánh như nhựa đường.
Những rễ đa khổng lồ từ bờ bên kia không đâm xuống đất mà đâm thẳng xuống lòng sông, quấn chặt lấy ngôi miếu đó như thể một con trăn đang siết chặt con mồi. Chúng không chỉ hút dinh dưỡng từ đất, chúng đang hút oán niệm từ những kẻ đã gieo mình xuống dòng sông này suốt trăm năm qua.
– Linh, chúng ta phải xuống đó. – Vũ quay sang, ánh mắt anh đầy vẻ cương quyết dù máu từ khóe mắt bắt đầu rỉ ra.
Linh rùng mình nhìn dòng nước đen ngòm:
– Xuống đó? Nhưng chúng ta không thể thở được, và oán khí dưới kia có thể làm mục nát thân thể ngay lập tức.
Vũ rút con dao găm bằng gỗ dâu tằm mà cụ Tứ vừa đưa cho. Anh rạch một đường dài lên lòng bàn tay. Máu của dòng họ Trần – dòng máu của kẻ canh giữ và cũng là kẻ tội đồ – tuôn ra, nhỏ xuống dòng sông. Lạ thay, nước sông chạm vào máu Vũ không tan đi mà bắt đầu sủi bọt, rẽ sang hai bên tạo thành một lối đi dốc đứng dẫn xuống đáy sâu.
– Đi thôi! Trước khi con quái vật số hóa kia tìm thấy lối này!
Họ bước xuống, bước chân đạp trên những mỏm đá nhầy nhụa và xương cốt của các loài sinh vật lạ. Không gian dưới lòng sông im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng nước réo gào bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình của máu và bùa chú.
Khi xuống sâu khoảng mười mét, ngôi miếu dần hiện ra rõ rệt. Nó không giống bất kỳ ngôi miếu thờ thần linh nào mà Vũ từng thấy. Nó được xây bằng đá xanh nặng nề, mái lợp ngói đen vẩy rồng nhưng đã bị rêu và địa y ám đỏ như máu bao phủ. Trên cổng vào, có ba chữ lớn viết bằng chữ Hán nhưng bị nét rễ cây che khuất, chỉ còn thấy lờ mờ một chữ “Tà”.
– Đây là Miếu Thủy Tà… – Linh thốt lên, giọng cô run rẩy. – Trong ghi chép của cha em, đây vốn là nơi đặt linh đài của Thị Mai trước khi bà ấy bị đóng đinh dưới gốc đa. Người làng sợ bà ấy hóa quỷ nên đã xây miếu trấn yểm dưới lòng sông, dùng nước sông Vong Hồn để gột rửa oán niệm. Nhưng họ đã lầm… rễ đa đã tìm thấy nơi này.
Họ bước vào sân miếu. Mặt đất lát bằng những tấm phiến đá tạc hình những khuôn mặt người đang la hét. Mỗi bước chân của Vũ như dẫm lên nỗi đau của hàng vạn linh hồn.
Ngay chính giữa điện thờ, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Thay vì thờ tượng Phật hay Thánh, ngôi miếu này chứa đựng một cái gốc cây khổng lồ – là điểm hội tụ của tất cả các rễ đa đang xuyên qua tường miếu. Trên cái gốc cây ấy, hàng trăm thi thể bị rễ cây xuyên qua hốc mắt, lồng ngực, treo lơ lửng như những quả chuông thịt. Những xác chết này không thối rữa, da thịt họ trắng bệch, căng bóng như được bảo quản bằng một loại nhựa kỳ lạ.
– Những vật tế của họ Lý… – Vũ nghiến răng. – Những người mất tích trong làng suốt mấy thập kỷ qua đều ở đây. Họ không chết, họ bị biến thành bình chứa năng lượng cho cây đa.
Bỗng nhiên, từ trong những cái kén thịt ấy, một tiếng rên rỉ u uất vang lên. Những xác chết đồng loạt mở mắt, nhưng bên trong không có nhãn cầu, chỉ có những dòng mã vạch đen sì chảy dài.
– Không ổn rồi! Lý Thế Phong đã cài cắm “virus” của hắn vào cả những xác chết cổ xưa này! – Linh hét lên, cô vội vàng rút trong túi ra những lá bùa bình an cuối cùng, dán lên trán.
Vũ quỵ xuống, đôi mắt Cửu Nhãn của anh phát ra luồng ánh sáng tím lịm, đốt cháy không khí xung quanh. Anh nhìn thấy ở trung tâm của gốc cây trong miếu có một khối tinh thể hình trái tim đang đập nhịp nhàng. Mỗi nhịp đập của nó gửi đi một làn sóng chấn động khiến cả lòng sông rung chuyển.
– Đó là trái tim thứ hai của Bà Chúa Đa… “Nhân Tâm Chi Bảo”. Linh, em phải cầm chân bọn chúng, anh cần tiếp cận khối tinh thể đó!
– Anh điên rồi Vũ! Tiếp xúc trực tiếp với nó sẽ khiến linh hồn anh bị nuốt chửng ngay lập tức! – Linh chắn trước mặt anh, tay thủ sẵn ấn quyết.
Nhưng đã quá muộn. Những cái kén thịt bắt đầu rách ra, những thực thể bán linh hồn, bán cơ giới bò lổm ngổm trên trần miếu, nhỏ xuống những chất dịch màu đen sền sệt. Chúng không tấn công bằng tay chân, mà từ miệng chúng phát ra những luồng âm thanh chói tai, mang theo các câu lệnh xóa sổ thực tại.
Vũ nhắm chặt đôi mắt thường, chỉ để Cửu Nhãn dẫn đường. Anh thấy một lối đi hẹp giữa những rễ cây đang uốn lượn như những con rắn mang bao. Anh lao đi, mặc cho những cái chạm của rễ cây làm da thịt anh bỏng rát.
Trong sâu thẳm ngôi miếu, một hình bóng phụ nữ hiện ra. Bà ta mặc bộ áo dài màu đỏ thẫm, nhưng thay vì khuôn mặt hung ác thường thấy trong những giấc mơ, người phụ nữ này đang ngồi gục đầu bên một chiếc gương vỡ. Đó là linh hồn của Thị Mai – phần thiện lương và đau đớn nhất còn sót lại, bị giam cầm trong lõi của cây đa dưới lòng sông này.
Bà ta ngẩng đầu lên. Khuôn mặt bà không có vết sẹo, không có máu chảy, chỉ có một nỗi buồn thiên cổ.
– Kẻ mang máu họ Trần… ngươi lại đến đây để đóng đinh ta một lần nữa sao? – Tiếng nói của bà vang lên trực tiếp trong tâm trí Vũ.
– Không. – Vũ dừng lại trước mặt bà, hơi thở đứt quãng. – Tôi đến để trả lại sự thật. Dòng họ tôi đã sai, cả ngôi làng này đã sai. Nhưng sự trả thù của bà đang nuôi dưỡng một con quỷ thực sự… Một kẻ muốn biến tất cả chúng ta thành những dòng mã vô hồn.
Vũ đưa tay ra, chiếc vòng dâu tằm dù đã vỡ vụn nhưng những hạt gỗ còn lại vẫn phát ra hơi ấm kỳ lạ. Đó là hơi ấm từ lời cầu nguyện của mẹ anh năm xưa, một người cũng từng là vật tế nhưng đã dùng tình yêu để chống lại lời nguyền.
Thị Mai nhìn vào đôi mắt đang chảy máu của Vũ. Bà thấy trong đó không có sự sợ hãi, không có sự tham lam muốn trừ ma diệt quỷ, mà chỉ có một sự đồng cảm sâu sắc của những kẻ bị định mệnh trêu ngươi.
Lúc này, bên ngoài sảnh chính, tiếng Linh hét lên đau đớn. Những xác chết mã vạch đã bao vây cô. Một “Bot” khổng lồ với hình dạng giống như Lý Thế Phong hiện ra từ màn sương nước, tay hắn cầm một thiết bị điều khiển phát sáng xanh loét.
– Phá hủy lõi đi, Trần Vũ! Nếu không cả linh giới này sẽ trở thành nô lệ cho thuật toán của ta! – Giọng nói vang vọng của Lý Thế Phong khiến ngôi miếu rung chuyển dữ dội.
Vũ không nhìn lại. Anh áp lòng bàn tay đầy máu của mình vào khối tinh thể đang đập.
Một luồng ký ức khổng lồ ùa vào tâm trí anh. Anh thấy cảnh Thị Mai bị người dân làng Mộc lôi kéo, anh thấy tổ tiên mình cầm chiếc đinh dài đâm vào trái tim bà dưới ánh trăng 100 năm trước. Anh thấy nỗi đau của từng chiếc lá đa rụng xuống.
Nhưng anh cũng thấy một bí mật khác. Dưới ngôi miếu này, dưới lòng sông này, có một thứ gì đó cổ xưa hơn cả cây đa. Đó là một mạch nước ngầm chảy từ cõi âm, và ngôi miếu này thực chất là một cái nút thắt để giữ cho cõi âm không tràn lên mặt đất. Cây đa là cái lồng, nhưng nó cũng là bộ lọc. Nếu phá hủy hoàn toàn lõi này, toàn bộ ngôi làng sẽ bị nhấn chìm trong đại hồng thủy của oán khí.
– Vũ! Đừng phá nó hoàn toàn! – Tiếng của Linh vang lên yếu ớt. – Anh phải trung hòa nó!
Vũ hiểu ra. Anh không dùng Cửu Nhãn để tiêu diệt, mà anh bắt đầu “vẽ”. Sử dụng kiến thức của một kiến trúc sư, anh dùng năng lượng của Cửu Nhãn để vẽ lại sơ đồ của ngôi miếu trong linh giới. Anh kết nối những rễ cây đa không phải để chúng hút máu, mà để chúng trở thành những mạch dẫn trả oán khí về lại dòng sông.
Tóc Vũ trắng xóa hoàn toàn trong phút chốc. Da thịt anh khô héo lại.
Mảnh linh hồn của Thị Mai đột ngột đứng dậy, bà đặt bàn tay hư ảo lên vai Vũ.
– Ngươi muốn dùng mạng để cứu họ sao?
– Tôi không cứu họ… – Vũ thì thầm, máu trào ra từ miệng. – Tôi cứu lấy sự bình yên của bà… và của mẹ tôi.
Một luồng sáng vàng rực – ánh sáng của Phật tính và sự buông bỏ – đột ngột bùng phát từ tâm của ngôi miếu. Nó không chói lòa như ánh mặt trời, mà dịu dàng như ánh trăng rằm. Luồng sáng ấy quét qua những xác chết mã vạch, khiến chúng tan biến như khói. Nó quét qua Lý Thế Phong khiến thực thể ảo ảnh của hắn hét lên một tiếng đau đớn rồi nổ tung thành những mảnh pixel li ti.
Ngôi miếu dưới lòng sông bắt đầu sụp đổ. Những rễ cây đa dần rút lại, không còn vẻ hung tợn mà trở nên mềm mại.
Linh lao đến, đỡ lấy cơ thể đổ sụp của Vũ ngay khi bức tường nước của dòng sông bắt đầu đổ xuống.
– Vũ! Đừng bỏ em!
Vũ hé mắt, ánh sáng tím của Cửu Nhãn đã biến mất, chỉ còn lại đôi mắt màu đen thuần khiết nhưng vô hồn. Anh không còn thấy gì nữa. Anh đã hoàn toàn mù.
Nhưng trong bóng tối đó, anh nghe thấy một tiếng cười trẻ thơ nhẹ tênh. Anh nghe thấy tiếng lá đa xào xạc một cách bình yên ở đâu đó trên mặt đất.
– Linh… ngôi miếu… đã khép lại rồi. – Vũ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện giữa đống đổ nát của lòng sông.
Nước sông Vong Hồn tràn vào, nhưng không còn là thứ nước đen chết chóc. Nó mát lành và tinh khiết lạ kỳ. Linh ôm chặt Vũ, cả hai bị cuốn đi trong dòng xoáy, rời khỏi ngôi miếu bí mật – nơi cuối cùng còn giữ lại sự thật về một thời đại u tối của làng Mộc.
Bên trên mặt đất, cây đa cổ thụ rùng mình lần cuối. Những chiếc lá đa đỏ rực rụng xuống như cơn mưa máu, rồi tất cả chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Bí mật đã được phơi bày, nhưng cái giá phải trả… có lẽ chỉ mình Trần Vũ mới thấu hiểu hết trong bóng tối vĩnh hằng mà anh vừa lựa chọn bước vào.