Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 106: Cửu Nhãn bị thoái hóa

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:17:01 | Lượt xem: 1

Màn mưa ở làng Mộc không còn mang cái vẻ u trầm của những cơn giông vùng đồng bằng Bắc Bộ nữa. Nó mang theo vị mặn của máu và hơi lạnh của một thứ tà thuật đã bị biến chất bởi công nghệ. Trần Vũ loạng choạng bước đi trên con đường đất lầy lội, đôi tay gầy gộc bám chặt vào vai Lê Linh. Tóc anh, trắng xóa như tơ nhện dưới ánh chớp, bết lại vì nước mưa.

Bất chợt, Vũ khựng lại. Một cơn đau xé tâm can từ giữa trán xộc thẳng vào đại não. Nó không phải cái đau nhức nhối khi mở Cửu Nhãn như mọi khi, mà là cảm giác một vốc muối ớt đang bị chà xát vào các dây thần kinh đang héo úa.

“Vũ! Anh sao vậy?” – Linh hốt hoảng xoay người lại, đỡ lấy thân hình đang đổ sụp xuống của anh.

Vũ không trả lời. Hai hốc mắt của anh đột nhiên nóng rực như có ai đổ chì nóng vào. Anh nhắm chặt mắt, nhưng kỳ lạ thay, bóng tối không ập đến. Một thế giới khác, kinh tởm và rực rỡ một cách bệnh hoạn, bắt đầu thành hình phía sau nhãn cầu.

Mọi thứ vật lý quanh anh tan chảy. Anh không còn thấy khuôn mặt thanh tú đầy lo âu của Linh, không thấy con đường làng quen thuộc, cũng không thấy những mái ngói rêu phong. Trong nhãn quang của Vũ, Linh bây giờ là một khối sinh mệnh có màu trắng bạc dập dềnh, bao quanh bởi một quầng sáng ấm áp của tình yêu và sự bảo hộ. Nhưng bên ngoài quầng sáng ấy, toàn bộ không gian làng Mộc đã biến thành một mạng lưới những dòng chảy năng lượng màu đỏ thẫm và tím đen.

Vũ mở trừng mắt. Đồng tử của anh giờ đây không còn phản chiếu ánh sáng mặt trời. Chúng trở nên mờ đục, xám xịt như đôi mắt người mù, nhưng ẩn sâu bên trong là những vòng xoáy của các dòng dữ liệu linh hồn.

– Anh… anh không nhìn thấy em nữa, Linh ạ. – Giọng Vũ run rẩy, khàn đặc.

– Anh nói gì cơ? Mắt anh… – Linh đưa tay lên trước mặt Vũ, nhưng anh không hề chớp mắt. Đôi mắt ấy nhìn xuyên qua cô, nhìn thẳng vào hư vô.

– Không. Anh thấy. – Vũ hổn hển, mồ hôi vã ra hòa cùng nước mưa. – Nhưng anh không thấy người, không thấy vật. Anh thấy… cấu trúc của sự chết chóc.

Đó chính là sự “thoái hóa” tàn khốc của Cửu Nhãn. Sau khi dùng Nhãn Thạch hóa giải oán hận của Thị Mai, linh lực thuần khiết trong người Vũ đã bị vắt kiệt. Cửu Nhãn không còn đủ năng lượng để duy trì sự thăng hoa, nó tụt dốc và biến tướng. Thay vì cho anh nhìn thấy “thực tại âm dương”, nó buộc anh phải nhìn thế giới dưới dạng các thuật toán của oán khí – một sự tiến hóa ngược biến người sở hữu thành một phần của máy móc hắc ám mà Lý Thế Phong đang vận hành.

Vũ nhìn xuống mặt đất dưới chân mình. Thay vì bùn đất, anh thấy những ống dẫn quang hình rễ cây chạy chằng chịt, dẫn luồng năng lượng đỏ rực về phía nhà họ Lý. Mỗi khi một hạt mưa chạm xuống, một vòng sóng xung động năng lượng tỏa ra, báo hiệu về một tần số nỗi đau nhất định.

– Vũ, nhìn em này! – Linh giữ chặt mặt anh, giọng cô lạc đi trong mưa.

– Linh, đừng chạm vào đó! – Vũ bỗng hét lớn, đẩy mạnh Linh ra.

Trong tầm mắt quái dị của mình, Vũ thấy một sợi tơ mảnh như dây đàn, rực cháy sắc đỏ điện từ, vừa quét ngang qua vị trí Linh đứng. Đó là sóng siêu âm của thiết bị thu thập mà Lý Thế Phong đặt ở cổng làng. Nếu chạm phải, hệ thống thần kinh của cô sẽ bị “mã hóa” ngay lập tức để làm thức ăn cho máy chủ.

– Có chuyện gì thế? Anh thấy cái gì? – Linh run rẩy, nhìn xung quanh nhưng chỉ thấy màn đêm và sương mù.

– Làng Mộc không còn là một ngôi làng nữa. – Vũ lẩm bẩm, hơi thở dồn dập. – Nó đã trở thành một bảng mạch khổng lồ. Thế Phong đang biến oán khí của trăm năm thành dữ liệu thô. Mỗi linh hồn là một bit thông tin. Và hắn… hắn đang gõ phím trên mạng sống của mọi người.

Vũ gồng mình đứng dậy. Sự thoái hóa này khiến cơ thể anh lão hóa nhanh chóng. Những bước đi trở nên nặng nề như đeo chì, nhưng bộ não của anh lại bị ép phải xử lý một lượng thông tin khổng lồ mà đôi mắt đang truyền về. Cơn đau khiến anh muốn móc mắt mình ra, nhưng nếu anh nhắm mắt, anh sẽ hoàn toàn mất đi phương hướng trong mạng lưới rực rỡ những cái bẫy chết chóc này.

– Đi bên trái! – Vũ chỉ tay vào một khoảng không đen kịt trước mắt (theo hướng nhìn của Linh là một bụi chuối rậm rạp). – Chỗ đó năng lượng đang ở mức thấp nhất, chúng ta có thể lách qua kẽ hở của mạng lưới cảm biến.

Linh nghe theo không chút do dự. Cô cõng một bên vai anh, dìu anh đi theo những chỉ dẫn lạ lùng. Có lúc Vũ bắt cô phải đứng yên suốt năm phút giữa mưa lạnh vì “có một cơn lốc dữ liệu vừa tràn qua”, có lúc lại bắt cô chạy thật nhanh qua một đoạn đường trông hoàn toàn bình thường.

Sau hơn một tiếng đồng hồ đánh vật với sự hành hạ của thị giác mới, họ cũng đến được trước cổng nhà ông cụ Tứ.

Trong mắt Vũ, ngôi nhà của cụ Tứ hiện lên như một ốc đảo cô độc. Những lá bùa cổ xưa cụ treo trước cửa phát ra một làn sương xanh lá cây dịu nhẹ, đẩy lùi những dòng năng lượng đỏ thẫm của Lý Thế Phong. Đó là sức mạnh của thuật pháp truyền thống đang cố gắng chống lại sự xâm lấn của công nghệ hắc ám.

– Cụ Tứ! Mở cửa! Cháu là Vũ đây! – Vũ đập tay vào khoảng không (thực chất là cánh cổng gỗ đã mục nát).

Cánh cửa mở ra kèm theo tiếng rít dài của bản lề khô dầu. Ông cụ Tứ bước ra, trên tay cầm một chiếc đèn bão ánh sáng vàng vọt. Khi ánh đèn chiếu lên mặt Vũ, ông cụ bỗng rùng mình, đánh rơi cả chiếc đèn.

– Cửu Nhãn… Huyết Thần Quang… – Cụ Tứ lùi lại một bước, đôi mắt còn lại của cụ đầy vẻ kinh hoàng. – Sao lại thành ra thế này? Trần Vũ, cậu đã nhìn thấy “cõi số” rồi sao?

Vũ khuỵu xuống hiên nhà, máu từ hai khóe mắt bắt đầu chảy ra thành dòng. Linh vội vàng đỡ anh vào trong. Trong nhà cụ Tứ, mùi hương trầm nồng nặc phần nào làm dịu đi cái vị kim loại nồng nặc mà Vũ đang phải ngửi bằng nhãn quan thoái hóa.

– Cụ Tứ… cứu cháu… – Vũ hổn hển. – Mắt cháu không tắt được… Cháu thấy mọi thứ… Cháu thấy cái chết đang được số hóa…

Cụ Tứ nhanh tay đóng sầm cửa lại, lấy từ trên bàn thờ xuống một dải lụa đen có thêu chỉ vàng chữ “Vạn”. Cụ nhanh nhẹn quấn quanh mắt Vũ nhiều vòng.

– Ngồi yên! Đừng cố nhìn nữa! Nếu cậu tiếp tục xử lý những hình ảnh đó, não cậu sẽ nổ tung trước khi trời sáng. Đó là “Nhãn Độc”, là hậu quả khi thần thông bị tà ý của kẻ khác đồng hóa.

Cái chạm mát lạnh của dải lụa thần giúp Vũ thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Thế giới dữ liệu hắc ám tạm thời bị chặn lại bởi lớp pháp lực trên mảnh vải. Anh tựa đầu vào vách tre, lòng ngực phập phồng.

– Lý Thế Phong… hắn đang làm gì làng Mộc vậy cụ? – Vũ hỏi, giọng lạc đi.

Ông cụ Tứ thở dài, ngồi xuống bên cạnh, châm một nén hương mới. Khói hương bao trùm lấy họ như một bức màn bảo vệ.

– Thằng Phong không muốn làm thầy cúng, nó muốn làm Chúa trời. Cha nó, lão Lâm, cả đời chỉ biết luyện vong, nuôi quỷ theo lối mòn. Nhưng thằng Phong đã du học phương Tây, nó nhận ra rằng linh hồn thực chất là một dạng năng lượng điện từ đặc biệt. Di chúc máu của lão Lâm để lại chính là mã khóa để Phong mở cổng kết nối giữa hạ tầng viễn thông hiện đại với long mạch bị nguyền rủa của làng ta.

Linh rùng mình, ôm lấy cánh tay mình:
– Nghĩa là… những cái chết ban nãy ở cổng làng…

– Đó là “Up-link” (tải lên). – Vũ tiếp lời, giọng đầy cay đắng. – Hắn đang thu thập tần số đau đớn khi con người hấp hối. Đau đớn là thứ năng lượng tinh chất nhất, dễ chuyển hóa thành mã nguồn nhất. Hắn dùng rễ cây đa – giờ đã biến thành những sợi cáp sinh học – để truyền dẫn toàn bộ oán niệm về một cái lõi trung tâm.

Ông cụ Tứ nhìn Vũ với ánh mắt đau xót:
– Cậu nhìn thấy được điều đó là vì Cửu Nhãn của cậu đã bị đồng bộ với hệ thống của nó. Cậu bây giờ chính là một “màn hình hiển thị” ngoài ý muốn của Lý Thế Phong. Cậu thấy được hắn, nghĩa là hắn cũng bắt đầu định vị được cậu qua đôi mắt đó.

Linh hét lên một tiếng nhỏ vì sợ hãi. Vũ siết chặt tay. Hóa ra, việc anh sống sót và nhìn thấy thế giới năng lượng này không phải là một sự cứu rỗi, mà là một bước đi trong nước cờ của kẻ thù.

– Vậy mảnh linh hồn cuối cùng của Thị Mai… – Vũ gắng gượng hỏi. – Có phải là thứ mà hắn cần để hoàn thiện “Hệ điều hành” của quỷ dữ không?

Cụ Tứ im lặng một hồi lâu rồi gật đầu chậm rãi:
– Đúng. Linh hồn Thị Mai là “Oán căn”. Mọi thứ rễ cây, mọi nỗi đau trong trăm năm qua đều bắt nguồn từ bà ta. Nếu Phong có được mảnh linh hồn đó, nó sẽ có “quyền quản trị tối cao” đối với toàn bộ oán khí của làng Mộc. Khi đó, nó có thể điều khiển bất cứ ai, giết chết bất cứ ai chỉ bằng một nút bấm trên màn hình điện thoại.

Linh nhìn sang Vũ, đôi mắt nhạt nhòa lệ:
– Vậy chúng ta phải làm gì? Vũ đã như thế này…

Vũ tháo dần dải lụa đen trên mắt mình ra, dù cụ Tứ cố ngăn cản. Khi mảnh vải rơi xuống, đôi mắt xám xịt của Vũ lại lóe lên những tia sáng màu đỏ tà ác.

– Anh phải dùng chính sự thoái hóa này để đấu với hắn. – Vũ nói, giọng chắc nịch. – Hắn muốn dùng anh làm màn hình, vậy anh sẽ dùng tầm nhìn này để hack vào hệ thống của hắn. Linh, cụ Tứ, cháu cần mọi người đưa cháu đến Giếng Ngọc.

– Giếng Ngọc? Đó là tâm điểm của mạng lưới cảm biến! – Linh thốt lên. – Anh đến đó chẳng khác nào nộp mạng cho hắn!

– Không. – Vũ cười đau đớn, những lọn tóc bạc rũ xuống trán. – Ở đó có “điểm mù”. Cửu Nhãn của anh đang cho thấy một sự nhiễu loạn ngay phía trên mặt nước giếng. Đó là nơi mảnh linh hồn cuối cùng đang nấp. Bà Chúa Đa… bà ấy đang chờ một người có cùng “tần số” với bà ấy để kết thúc mọi chuyện.

Linh nhìn sâu vào đôi mắt không còn thị lực của người yêu. Cô thấy trong đó không chỉ có oán khí đỏ rực, mà còn có một ngọn lửa của sự hy sinh không bao giờ tắt. Cô lau nước mắt, đứng thẳng dậy.

– Em sẽ đi với anh. Cho dù anh nhìn thấy gì, cho dù thế giới có biến thành một mạng lưới quỷ dữ, em vẫn sẽ là người dẫn đường cho anh.

Ông cụ Tứ thở dài, rút từ sau lưng áo ra một con dao găm chuôi gỗ dâu tằm cổ:
– Cầm lấy cái này. Nó là thứ duy nhất không có năng lượng điện từ, thằng Phong sẽ không thấy được con dao này qua máy móc của nó. Đi đi… trước khi con quỷ bên dưới cổng làng bò đến đây.

Ngay khi cụ Tứ vừa dứt lời, từ ngoài sân, một tiếng *tít tít* dồn dập vang lên. Vũ quay ngoắt đầu lại. Trong nhãn quan của mình, anh thấy một bóng đen khổng lồ, cấu tạo từ những dòng mã vạch đen xì, đang bò lổm ngổm qua tường rào. Đó không còn là con người, mà là người đàn ông ở cổng làng ban nãy, kẻ đã bị “số hóa” hoàn toàn và giờ đây trở thành một “Bot” thu thập của Lý Thế Phong.

– Nó đến rồi! – Vũ hét lên. – Chạy mau!

Hai người trẻ lao ra cửa sau, biến mất vào màn mưa đen kịt. Phía sau họ, ngôi nhà của cụ Tứ rung chuyển bởi một làn sóng siêu âm cực mạnh, hất tung những mái lá. Vũ vừa chạy vừa mở to đôi mắt đầy máu, anh phải quét liên tục để tìm ra những khoảng trống giữa các vector chết chóc đang bủa vây khắp ngôi làng.

Mỗi bước chạy là một lần tuổi thọ của anh bị rút ngắn. Tóc anh bắt đầu rụng từng lọn nhỏ, rải rác trên con đường vạn dặm đầy oán khí. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn về phía Giếng Ngọc – nơi bí mật cuối cùng của cây đa cổ thụ đang chờ đợi được phơi bày dưới ánh sáng của một “Cửu Nhãn” đã bị thoái hóa đến tận cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8