Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 108: Lời nguyền dòng nước

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:19:13 | Lượt xem: 1

Sương mù bao phủ làng Mộc vào cái buổi sớm tinh sương ấy mang một màu sắc khác lạ, không còn là cái màu xám xịt, đậm đặc oán khí của những ngày trước, mà lại trong vắt, lấp lánh dưới ánh nắng đầu ngày như những hạt bụi thủy tinh. Cơn bão của đêm qua, cuộc sụp đổ dưới lòng sông Vong Hồn dường như đã quét sạch mọi uế tạp, để lại một khung cảnh bình yên giả tạo đến nao lòng.

Nhưng trong bóng tối vĩnh hằng vừa ập xuống cuộc đời mình, Trần Vũ biết rằng sự bình yên ấy chỉ là lớp vỏ mỏng manh bọc ngoài một hố sâu tuyệt vọng mới.

Anh ngồi trên chiếc phản gỗ trong gian nhà cũ của ông Cụ Tứ. Đôi mắt anh, từng là nơi chứa đựng sức mạnh kinh hoàng của Cửu Nhãn, giờ đây chỉ còn là hai hốc mắt trống rỗng dưới làn mi khép chặt. Tóc anh trắng như tuyết, xõa xuống bờ vai gầy guộc. Thế giới của Vũ giờ đây được dệt nên từ những rung cảm của âm thanh và mùi vị. Anh nghe thấy tiếng gió lùa qua kẽ lá đa khô khốc ở phía xa, nghe thấy tiếng hơi thở dồn dập, lo âu của Linh đang sắc thuốc dưới bếp, và nghe thấy cả tiếng nước… tiếng nước chảy róc rách từ phía con sông Vong Hồn vọng lại.

Một tiếng nước quá đỗi ngọt ngào, nhưng lại ẩn chứa một nhịp điệu tàn khốc.

– Vũ… anh tỉnh rồi sao? – Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Linh vang lên.

Cô đặt bát thuốc còn nghi ngút khói xuống bàn. Bàn tay cô chạm nhẹ vào đôi bàn tay gầy yếu của anh, khẽ rùng mình khi thấy chúng lạnh ngắt như đá dưới đáy sông.

– Làng Mộc… thế nào rồi? – Giọng Vũ khàn đặc, mỗi lời nói ra như thể phải kéo từ tận đáy phổi đầy mảnh vụn linh hồn.

Linh ngập ngừng. Cô không muốn anh phải bận lòng thêm nữa. Anh đã hy sinh quá nhiều, đánh đổi cả thanh xuân, tuổi thọ và đôi mắt để khép lại ngôi miếu cổ. Nhưng cô không thể dối anh.

– Sáng nay… mọi người trong làng đều kéo nhau ra sông, Vũ ạ.

Vũ nhíu mày, đầu ngón tay anh khẽ siết chặt lấy tay Linh:
– Ra sông? Tại sao?

– Dòng nước sông Vong Hồn vốn đen đặc, sáng nay đột ngột trở nên trong vắt. Những người già trong làng nói rằng đó là lộc trời, là dấu hiệu cho thấy linh khí đã trở lại sau khi bóng ma họ Lý tan biến. Họ đang… họ đang lấy nước về dùng, thậm chí là uống trực tiếp ngay tại bến.

Vũ chợt rùng mình. Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng anh, dù anh không còn nhìn thấy bằng mắt, nhưng cái trực giác đã thấm nhuần vào xương tủy qua bao trận sinh tử đang gào thét báo động.

– Ngăn họ lại! – Vũ thốt lên, hơi thở gấp gáp. – Nước đó không thể uống! Linh, đó không phải là nước bình thường!

– Em đã cố, ông nội cũng đã ra sức ngăn cản, nhưng không ai nghe cả. Họ nói ông già rồi nên lẩm cẩm, còn nói họ Trần của anh đã phá hoại phong thủy của làng bấy lâu nay, giờ nước trong trở lại là do trời cứu mạng. Họ như bị bỏ bùa vậy…

Ngay lúc đó, một tiếng hét vang lên từ phía đầu ngõ. Tiếng hét không giống tiếng người, nó chói lót, méo mó, giống như tiếng của một con vật bị kẹt trong cổ họng đầy nước.

Linh vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn. Những gì cô thấy khiến đôi môi cô tái nhợt.

Bà Sáu bán bún ở đầu làng – người vốn hiền lành, chịu thương chịu khó – đang bò lổm ngổm trên mặt đất. Quần áo bà ướt đẫm nước sông. Nhưng kinh dị nhất là làn da của bà. Dưới ánh nắng mặt trời, da thịt bà Sáu trở nên trong suốt một cách kỳ lạ, như thể các thớ thịt đang dần biến thành thạch thủy tinh. Qua lớp da mỏng dính ấy, Linh có thể thấy những dòng nước đang chảy luồn lách qua các tĩnh mạch, thay thế hoàn toàn cho máu.

Bà Sáu không còn gào khóc bằng lời. Mỗi khi bà mở miệng, một lượng nước lớn lại trào ra, mang theo những mảnh thịt vụn trắng ởn. Bà đang tìm kiếm… bà đang hướng về phía giếng nước giữa làng với một cơn khát cuồng loạn.

– Vũ… Bà Sáu… bà ấy biến đổi rồi! – Linh run rẩy kêu lên.

Vũ đứng phắt dậy, dù không nhìn thấy, anh vẫn chuẩn xác lần theo vách tường tiến ra phía cửa.

– Đưa anh ra đó! Lời nguyền không mất đi, Linh ơi! Thị Mai và ngôi miếu sụp đổ, oán khí không tan biến mà nó đã hòa tan hoàn toàn vào dòng nước. Đó là cái giá cuối cùng của Lý Trưởng Lâm trước khi chết… Lão ta muốn biến cả cái làng này thành một phần của sông Vong Hồn!

Bên ngoài, khung cảnh hỗn loạn bắt đầu lan rộng như một đám cháy rừng.

Dưới bến sông, hàng chục dân làng vẫn đang mải mê múc nước. Họ uống, uống một cách tham lam. Vị nước ngọt như mật ong, thanh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy mọi mệt mỏi, đau đớn trên cơ thể đều tan biến ngay tức khắc. Nhưng sự sảng khoái ấy chỉ kéo dài trong chốc lát.

Anh Thanh – người vừa được Vũ cứu sống khỏi rễ cây đa vài ngày trước – cũng đang cầm một chiếc gáo dừa, uống từng ngụm lớn. Đột nhiên, anh khựng lại. Chiếc gáo dừa rơi khỏi tay, vỡ tan.

– Khát… khát quá… – Thanh thì thầm.

Giọng anh vang lên trầm đục như tiếng nước đổ vào hang tối. Hai con mắt của Thanh dần giãn ra, đồng tử mất đi tiêu cự, thay vào đó là một màu xanh lơ vô hồn. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những kẽ móng tay bắt đầu rỉ nước. Một thứ chất lỏng trong suốt, đặc quánh như nhầy cá chảy ra từ lỗ tai, từ khóe mắt anh.

Những người xung quanh cũng bắt đầu có biểu hiện tương tự. Họ bắt đầu cào cấu cổ họng mình. Họ không thấy đau, vì các dây thần kinh đã bị nước làm tê liệt. Họ chỉ thấy khát. Một cơn khát vượt ra ngoài giới hạn sinh lý của con người.

– Nước! Cho tôi nước! – Tiếng kêu gào vang lên khắp nơi.

Người dân làng Mộc bắt đầu phát điên. Những người uống nhiều nước nhất bắt đầu tấn công những người uống ít hơn để giành giật gáo nước trên tay họ. Một người đàn ông lực lưỡng lao vào bóp cổ chính vợ mình, chỉ vì chị đang giữ một vò nước sông vừa múc lên. Chị vợ ngã xuống, nước trong vò đổ lênh láng. Người chồng không thèm quan tâm đến sự sống chết của vợ, lao xuống đất, dùng lưỡi liếm láp từng giọt nước lẫn trong bùn đất một cách điên cuồng.

Khi Linh đưa Vũ ra đến con đường chính của làng, họ sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Ngôi làng Mộc hiền hòa giờ đây như một địa ngục trần gian ngập trong nước.

Nhưng đó không phải là lũ lụt. Đó là những “con người nước”.

Những người dân làng Mộc đi lại xiêu vẹo, cơ thể họ căng mọng như những quả bong bóng chứa đầy nước. Mỗi bước chân của họ đều phát ra tiếng “õng ẽo” ghê rợn bên trong bụng. Da họ mỏng đến mức nhìn thấy được cả nội tạng bên trong cũng đang chuyển sang màu trắng bệch và mủn ra như bông ngấm nước.

– Dừng lại! Đừng uống nữa! – Linh hét lên đến khản cả cổ, nhưng tiếng gọi của cô bị chìm nghỉm trong tiếng rầm rì như sóng biển từ hàng trăm cổ họng.

Lúc này, một bóng người to lớn từ trong đám đông lảo đảo bước về phía họ. Đó là Thanh.

Linh định lao đến giúp anh, nhưng Vũ đột ngột kéo cô lại:
– Đừng chạm vào anh ta! Cửu Nhãn của anh dù mất đi, nhưng anh vẫn cảm nhận được… Linh, anh ta không còn là Thanh nữa. Linh hồn anh ta đã bị hòa tan rồi!

Thanh ngước nhìn họ. Từ đôi mắt anh, không phải nước mắt chảy ra, mà là hai dòng nước sông Vong Hồn trong vắt chảy dài xuống ngực. Anh há miệng, nhưng thay vì nói, một luồng áp suất nước từ bên trong cơ thể anh bắn mạnh ra ngoài.

– Vũ… cứu… – Một mẩu ý thức cuối cùng của Thanh bật ra, rồi ngay lập tức biến mất.

Cơ thể anh bắt đầu biến dạng một cách khủng khiếp. Các thớ cơ vặn xoắn, xương cốt gãy gập nhưng không phát ra tiếng rắc thường thấy, mà là tiếng bì bõm. Thanh gục xuống, người anh bỗng chốc tan chảy ra như một khối đá gặp lửa, chỉ trong vài giây, tại vị trí anh đứng chỉ còn lại một vũng nước lớn, bên trên lềnh bềnh vài sợi tóc và bộ quần áo cũ.

– Thanh! – Linh quỵ xuống, nước mắt trào ra.

Người bạn nối khố, người đã cùng họ trải qua bao hoạn nạn, giờ đây lại kết thúc một cách đau đớn như vậy. Và Thanh không phải là duy nhất. Khắp làng, những “con người nước” bắt đầu đạt đến giới hạn chịu đựng của cơ thể. Từng người, từng người một sụp đổ và tan chảy thành những vũng nước lấp lánh dưới nắng.

Nước từ cơ thể họ chảy xuống các rãnh thoát nước, rồi lại theo độ dốc chảy ngược về phía sông Vong Hồn. Một vòng lặp tàn nhẫn: người uống nước sông, hóa thành nước, rồi lại trở về sông.

Vũ đứng đó, giữa cảnh tượng tan hoang mà anh chỉ có thể nghe thấy qua tiếng đổ vỡ và hơi thở lạnh lẽo của nước. Anh cảm nhận được oán khí của dòng sông đang cười nhạo mình. Lý Trưởng Lâm đã thua cuộc chiến về pháp thuật, nhưng lão đã thắng cuộc chiến về sự hủy diệt. Lão đã dùng chính khát vọng sống và sự tham lam của dân làng để làm mồi nhử cho lời nguyền cuối cùng.

– Linh, chúng ta phải rời khỏi đây ngay. – Vũ nói, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ để che giấu sự đau đớn.

– Nhưng còn những người khác? Còn ông nội? – Linh nghẹn ngào.

– Cụ Tứ đã biết trước điều này, nên ông đã vào rừng từ sớm để tìm lá bùa trấn giữ mạch núi. Chúng ta phải tìm ông. Dòng nước này… nó sẽ không chỉ dừng lại ở người dân đâu. Nó đang đánh thức thứ gì đó dưới lòng đất làng Mộc một lần nữa.

Lời Vũ vừa dứt, một tiếng rùng mình chạy dài dưới chân họ.

Mặt đất rung chuyển. Từ những vũng nước mà dân làng vừa tan biến ra, những mầm cây đa nhỏ xíu, đỏ rực như máu bắt đầu đâm chồi. Chúng không cần đất, chúng mọc ngay trên đá, trên gỗ, hút lấy chất lỏng từ những vũng “người” để lớn nhanh như thổi.

Sự kinh dị của cây đa cổ thụ chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ thay đổi hình thức. Mỗi người dân làng Mộc chết đi, chính là một nguồn dinh dưỡng mới để loài ác thực này tái sinh.

Lúc này, từ phía bờ sông, một tiếng gào thét căm hận vang lên. Một khối nước khổng lồ bắt đầu tích tụ lại, mang theo hình dáng của một người phụ nữ khổng lồ không rõ mặt mũi, tóc dài bằng những dải rong rêu đen kịt.

Bà Chúa Đa? Không. Đó là hiện thân của tất cả oán linh từng bị hiến tế dưới gốc cây qua trăm năm, giờ đây đã hợp nhất thành một thể qua dòng nước sông Vong.

Hàng nghìn cánh tay nước vươn ra từ dòng sông, quờ quạng khắp các nẻo đường, cuốn phăng những ngôi nhà và những người còn đang thoi thóp. Tiếng nước chảy giờ đây đã trở thành tiếng gầm thét của quỷ dữ.

– Chạy đi! – Vũ nắm lấy tay Linh, kéo cô chạy về phía bìa rừng, nơi có ngôi miếu của cụ Tứ.

Trong bóng tối của đôi mắt, Vũ nghe thấy tiếng “Xào xạc… xào xạc…”. Không phải tiếng lá đa rụng, mà là tiếng những chiếc rễ đa đỏ rực đang bò lổm ngổm dưới đất, đuổi theo sau lưng họ như những con rắn nước.

Dòng nước sau lưng họ dâng cao, cao mãi, che khuất cả ánh nắng mặt trời buổi sáng, để lại một bóng râm chết chóc bao trùm lên toàn bộ làng Mộc. Lời nguyền dòng nước không phải là sự giải thoát, nó là sự thanh trừng.

Vũ vừa chạy vừa lẩm nhẩm một câu chú bảo mệnh, máu từ khóe môi anh lại rỉ ra. Mỗi bước chạy là một lần tuổi thọ anh bị rút ngắn. Tóc anh không còn là trắng nữa, mà bắt đầu khô giòn, rụng xuống từng sợi.

Khi họ lên đến đỉnh đồi, Linh quay đầu nhìn lại lần cuối. Làng Mộc – nơi cô sinh ra và lớn lên – giờ đây đã biến mất dưới một mặt hồ xanh trong veo, phẳng lặng đến rợn người. Dưới đáy nước ấy, người ta vẫn thấy những bóng đen đang lờ lững di chuyển, và những gốc đa đỏ máu đang vươn rễ ra khắp nơi.

Làng Mộc đã trở thành một ngôi làng chết dưới nước.

Vũ khuỵu xuống bên gốc một cây cổ thụ ven rừng. Anh không còn sức để đi tiếp.

– Vũ! Anh đừng làm em sợ! – Linh ôm lấy cơ thể lạnh toát của anh.

Vũ thở hắt ra, ánh nhìn mù lòa của anh hướng về phía mặt hồ nơi làng Mộc vừa chìm xuống.

– Bí mật… chưa kết thúc đâu Linh… Dòng nước đó… nó đang chảy về phía hạ nguồn… về phía thành phố. – Anh thì thầm trong hơi thở đứt quãng. – Lý Trưởng Lâm… không chỉ muốn làng Mộc chết. Hắn muốn… đưa lời nguyền này… vào toàn bộ mạng lưới nước của cả vùng này.

Linh rùng mình kinh hãi. Nếu đúng như lời Vũ nói, thì thảm họa ở làng Mộc chỉ là sự bắt đầu. Một sự bắt đầu của một thời đại mà nước – nguồn sống của muôn loài – lại trở thành lưỡi hái tử thần.

Trần Vũ thiếp đi trong vòng tay Linh, đôi mắt trắng dã của anh đột ngột trợn lên trong giây lát. Một tia sáng tím cực mỏng, cực nhỏ le lói rồi tắt ngấm. Cửu Nhãn của anh đã thực sự biến mất, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng ấy, nó đã cho anh thấy một tương lai kinh hoàng hơn gấp bội.

Dưới làn nước xanh trong của dòng sông Vong Hồn đang cuồn cuộn chảy đi khắp nơi, có hàng nghìn, hàng vạn bào tử của cây đa cổ thụ đang theo dòng chảy mà phát tán. Chúng sẽ len lỏi vào từng gia đình, từng bát cơm, từng hớp nước của người sống.

Cuộc chiến này, có lẽ Trần Vũ và Lê Linh không còn là những người duy nhất phải gánh vác nữa. Nhưng lúc này, trên đỉnh đồi hoang vu, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái trẻ và hơi thở mỏng manh như tơ trời của người đàn ông tóc trắng, giữa lúc bóng tối của “lời nguyền dòng nước” chính thức bắt đầu nuốt chửng thế gian.

Ánh trăng non bắt đầu hiện lên trên bầu trời buổi chiều tà, phản chiếu xuống mặt hồ xanh nơi từng là làng Mộc. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Dưới đáy hồ, một bông hoa đa đỏ rực đột ngột nở rộ trên xác của một người dân, rồi tàn đi, giải phóng ra một làn khói tím mờ ảo.

Bí mật dưới bóng cây đa cổ… giờ đây đã tan vào nước, và nước thì hiện diện ở khắp mọi nơi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8