Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 109: Ký sinh trùng tâm linh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:20:06 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 109: KÝ SINH TRÙNG TÂM LINH**

Bóng tối bao trùm lấy ngoại ô thành phố như một tấm vải liệm ẩm ướt. Sau khi thảm họa tại làng Mộc kết thúc bằng sự sụp đổ kinh hoàng xuống đáy hồ, dư chấn của nó không dừng lại ở những con số thống kê về người mất tích. Có một thứ gì đó, tà ác và kiên nhẫn hơn cả cái chết, đang lẳng lặng bò theo những đường ống nước, ngấm vào lòng đất và len lỏi vào từng mạch máu của thành phố không ngủ này.

Trần Vũ ngồi bên cửa sổ của căn gác mái tàn tạ nằm khuất sau khu chợ cũ. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt anh, giờ đây trông như một bức tượng sáp bị nung chảy. Mới hai mươi lăm tuổi, nhưng mái tóc anh đã bạc trắng như tuyết, làn da khô khốc và hằn sâu những nếp nhăn của một ông lão bát tuần. Cái giá của việc mở Cửu Nhãn tầng cuối cùng và thi triển Giải Oan Trận không chỉ là tuổi thọ, mà còn là sự trống rỗng đến tận cùng trong linh hồn.

Vũ đặt bàn tay run rẩy lên ngực, nơi trái tim vẫn đập những nhịp yếu ớt. Con mắt thứ chín giữa trán anh đã khép lại, để lại một vết sẹo dài màu tím bầm như một lời nhắc nhở nghiệt ngã. Anh đã cứu được linh hồn cha mẹ, đã đánh sụp cây đa cổ, nhưng anh biết rõ, Thị Mai và Lý Trưởng Lâm không hề ra đi một mình.

Bên cạnh anh, Lê Linh đang tỉ mẩn sắc thuốc. Mùi trầm hương trộn lẫn với mùi lá ngải đắng nghét bao phủ căn phòng. Đôi mắt Linh trũng sâu, quầng thâm lộ rõ trên gương mặt thanh tú.

“Vũ, uống chút thuốc đi. Anh đã không ngủ ba ngày rồi,” Linh khẽ nói, giọng cô khản đặc.

Vũ không quay lại, ánh nhìn mờ đục của anh vẫn dán chặt vào vòi nước đang rỉ từng giọt xuống chậu sứ ở góc phòng. *Tỏng… tỏng… tỏng…* Tiếng động ấy, với người bình thường chỉ là sự phiền toái, nhưng với đôi tai nhạy cảm của kẻ đã từng bước qua lằn ranh âm dương như Vũ, đó là tiếng gõ cửa của tử thần.

“Linh… em có nghe thấy không?” Vũ thào phào.

Linh dừng tay, vẻ mặt trở nên cảnh giác: “Nghe thấy gì cơ?”

“Tiếng nước. Nó không còn là nước nữa. Nó là hơi thở… của cây đa.”

Linh rùng mình, cô đi lại gần vòi nước. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, giọt nước đọng lại nơi đầu vòi không trong suốt mà mang một sắc tím cực nhạt, lẩn khuất bên trong là những sợi tơ mỏng manh như tơ nhện nhưng lại ngọ nguậy một cách sinh học. Cô định chạm tay vào thì Vũ gắt lên:

“Đừng chạm vào! Nó đang tìm vật chủ.”

Cùng lúc đó, tại một khu chung cư bình dân cách đó vài cây số, anh Nam – một nhân viên giao hàng vừa trở về nhà sau ca làm muộn – đang thở dốc vì cơn khát cháy cổ. Anh mở vòi nước máy, vục mặt uống lấy uống để. Nước tràn vào thực quản, mát lạnh, nhưng ngay sau đó là một cảm giác lạo xạo lạ lùng, giống như anh vừa nuốt phải một nhúm hạt cát mịn.

Nam không để ý. Anh lau miệng, định đi tắm. Nhưng khi bước vào phòng tắm, anh chợt thấy cổ mình ngứa ngáy kinh khủng. Anh đưa tay gãi, ban đầu nhẹ nhàng, sau đó điên cuồng như thể có hàng ngàn con kiến đang bò dưới lớp da.

Trong gương, Nam kinh hoàng nhìn thấy những đường gân xanh trên cổ mình bắt đầu phồng rộp lên. Chúng không phải là mạch máu bình thường. Chúng nhấp nhô, chuyển động và bắt đầu chuyển sang màu nâu sẫm của vỏ cây khô. Một cơn đau xé tâm can ập đến, Nam ngã gục xuống sàn nhà, hai tay bấu chặt lấy cổ họng.

“Nước… cho tôi… thêm nước…”

Nam gào lên trong câm lặng. Từ kẽ móng tay của anh, thay vì máu, những sợi rễ trắng muốt, li ti bắt đầu đâm xuyên qua da thịt, mọc dài ra như những vòi bạch tuộc nhỏ xíu. Chúng không mọc ra ngoài, mà dường như đang tìm đường chui vào sâu bên trong xương tủy. Nam thấy đầu óc mình lịm đi, tiếng thì thầm của hàng vạn lá đa xào xạc bắt đầu vang lên trong não bộ. Đó không còn là ý thức của một con người, mà là khát vọng bành trướng của một loài thực vật ký sinh cổ xưa.

Sáng hôm sau, thành phố bắt đầu hỗn loạn.

Bệnh viện Đa khoa thành phố quá tải bởi hàng trăm ca nhập viện với cùng một triệu chứng kỳ quái: bệnh nhân cực kỳ khát nước, cơ thể mất nước trầm trọng nhưng bụng lại trương phình, và trên da xuất hiện những vết bầm tím có hình thù như lá đa.

Trần Vũ cố gắng đứng dậy, dựa vào vai Linh để bước xuống đường. Dù sức cùng lực kiệt, anh vẫn phải tận mắt chứng kiến thảm họa này. Đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, anh thấy một đám đông đang vây quanh một người đàn ông trung niên đang quằn quại trên vỉa hè.

“Cứu… cứu tôi… bên trong… cái gì đó đang mọc…” Người đàn ông rên rỉ, hai mắt trắng dã.

Vũ nhìn bằng đôi mắt thường, nhưng kinh nghiệm nhiều năm đối đầu với tà vật giúp anh nhận diện được chân tướng. Anh nhìn thấy bên dưới lớp áo của người kia, những rễ cây đa mảnh như sợi tóc đã đan thành một tấm lưới chằng chịt, bọc lấy lục phủ ngũ tạng của nạn nhân. Đây chính là “Huyết Mạch Hồi Sinh” mà Lý Trưởng Lâm đã nhắc tới trong nghi lễ cuối cùng ở làng Mộc. Hắn không cần hồi sinh dưới hình hài con người, hắn biến toàn bộ oán khí của Bà Chúa Đa thành một loại ký sinh trùng tâm linh, phát tán qua nguồn nước bị ô nhiễm bởi oán niệm.

Linh run rẩy bám chặt lấy tay Vũ: “Vũ, nếu mọi người đều uống nước máy… thì cả thành phố này sẽ trở thành rừng đa sao?”

Vũ không trả lời. Anh nhìn lên những tòa nhà cao tầng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm giữa không gian náo nhiệt thường ngày. Anh chợt nhìn thấy trên ban công của một căn hộ tầng năm, một người phụ nữ đang đứng im lìm như một pho tượng. Từ lỗ tai và hốc mắt của cô ta, những nhánh đa nhỏ màu đỏ thẫm đã vươn ra, đung đưa trong gió. Cô ta không còn là người, mà là một “giá thể” để cây đa nuôi dưỡng mầm mống của mình.

“Lý Trưởng Lâm… lão già tàn ác…” Vũ nghiến răng, một ngụm máu đen tràn ra từ khóe miệng. “Lão dùng dân làng làm vật tế, nhưng dùng cả thành phố này để làm phân bón.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng khóc u uất của trẻ con từ phía hạ nguồn sông Vong Hồn. Cửu Nhãn của Vũ dù đã khép lại, nhưng trong thâm tâm anh đột ngột hiện lên một viễn cảnh hãi hùng: Dưới lòng thành phố này, hàng triệu rễ cây đang hội tụ về phía các nhà máy xử lý nước và bể chứa trung tâm. Chúng đang kết lại với nhau, tạo thành một hệ thống thần kinh thực vật khổng lồ. Khi mặt trăng tròn sắp tới, mỗi người bị nhiễm sẽ nổ tung từ bên trong, giải phóng ra những hạt mầm mới.

“Vũ! Nhìn kìa!” Linh thốt lên, tay chỉ về phía công viên trung tâm.

Giữa lòng hồ nhân tạo, nơi vốn là nơi vui chơi của trẻ nhỏ, một tán lá rộng lớn màu đen đang trồi lên khỏi mặt nước với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Đó là một cây đa con, nhưng lá của nó lại có hình dáng giống như những khuôn mặt người đang gào thét. Thân cây không được cấu thành từ gỗ bình thường mà từ những khối thịt sẫm màu kết lại, nhịp nhàng đập theo một nhịp điệu của trái tim ma quỷ.

Bỗng nhiên, người đàn ông quằn quại trên vỉa hè dừng lại. Ông ta đứng bật dậy với một động tác gãy gọn của một con rối. Đôi mắt ông ta biến mất, thay vào đó là hai nhành cây xanh rờn đâm ra từ nhãn cầu. Ông ta quay đầu lại, hướng về phía Vũ và Linh.

Không chỉ có ông ta, mà tất cả những người đang nhiễm bệnh trên phố đều đột ngột dừng mọi hành động. Họ đồng loạt quay về một hướng: hướng có Trần Vũ.

Tiếng thì thầm vang lên đồng thanh từ hàng trăm cổ họng bị rễ cây xuyên qua:

“Kẻ… canh… giữ… Trả… nợ… máu…”

Vũ hiểu rằng, dù anh đã mất đi Cửu Nhãn, nhưng dòng máu họ Trần trong người anh vẫn là mục tiêu lớn nhất của chúng. Cây đa cổ thụ không chỉ muốn chiếm lấy vùng đất mới, nó muốn dùng máu của kẻ giải tội cuối cùng để hoàn thiện nghi lễ trường sinh bất tử.

“Chạy đi Linh! Chúng ta phải tìm đến trung tâm điều khiển nước trước khi quá muộn!” Vũ đẩy Linh đi, đôi chân anh run rẩy nhưng ý chí lại bùng lên như một ngọn đèn sắp cạn dầu.

Bọn “vật chủ” bắt đầu di chuyển. Chúng không chạy, nhưng những sợi rễ dưới chân chúng đâm sâu xuống kẽ gạch, đẩy cơ thể chúng lao đi với tốc độ đáng kinh sợ. Tiếng rễ cây quệt trên mặt đường xi măng phát ra những âm thanh rợn tóc gáy, như tiếng mài dao trong đêm tối.

Khi chạy ngang qua một vòi cứu hỏa bị hỏng, Vũ nhìn thấy dòng nước phun ra đang kết lại thành hình dạng một người phụ nữ không có mặt – hình bóng của Thị Mai. Bà ta không còn là một linh hồn cần được giải oan nữa, bà ta đã trở thành ý chí của cái rừng ký sinh này. Bà ta vẫy tay, và những sợi nước như những dải lụa thắt cổ bay lơ lửng, ngăn cản con đường phía trước của hai người.

“Nhân tâm chi ngọc… Vũ, anh còn giữ nó không?” Linh hét lớn khi thấy lũ vật chủ áp sát.

Vũ sực nhớ ra viên ngọc nhỏ mà linh hồn Thanh đã để lại trong tâm trí anh trước khi tan biến. Đó là chút sức mạnh cuối cùng của sự thiện lương, là vật duy nhất chưa bị ô nhiễm bởi oán khí. Anh nhắm mắt, cố gắng khơi gợi chút tàn lực còn sót lại trong huyết quản.

Một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ tỏa ra từ lồng ngực Vũ, tạo thành một vòng bảo vệ nhỏ, đẩy lui làn sương nước đầy bào tử độc. Nhưng ngay khi ánh sáng hiện ra, Vũ cảm thấy cơ thể mình già đi thêm mười tuổi. Tóc anh bắt đầu rụng từng mảng, và đôi mắt anh mờ đi thấy rõ.

“Anh không trụ được lâu đâu, Vũ!” Linh khóc nức nở. “Đừng dùng sức mạnh nữa, anh sẽ chết mất!”

“Nếu không ngăn được hạt mầm này nảy mầm trong đêm nay… thành phố này sẽ không còn một người sống. Anh có chết… cũng phải mang theo bí mật này xuống mộ.”

Họ chạy vào tầng hầm của nhà máy nước, nơi tối tăm và ẩm thấp. Tại đây, nồng độ oán khí đặc quánh đến mức Linh phải lấy khăn thấm máu gà chọi che mũi. Những đường ống dẫn nước lớn bị bao phủ bởi lớp rêu tím dày đặc. Và ở chính giữa sảnh lớn, trên chiếc bể lọc nước khổng lồ, một khối thịt khổng lồ đang phập phồng.

Đó là cái xác của Lý Trưởng Lâm. Lão không chết ở làng Mộc. Lão đã biến cơ thể mình thành trái tim của “cây đa trung tâm” này. Những rễ đa quấn chặt lấy lão, luồn vào từng lỗ chân lông, biến lão thành một thứ sinh vật lai tạp kinh tởm. Mắt lão mở trừng trừng, không còn con ngươi, chỉ còn lại một màu tím thăm thẳm của cõi u minh.

“Vũ… con cháu họ Trần… cuối cùng ngươi cũng đến dâng máu.” Giọng của Lý Trưởng Lâm phát ra từ những rung động của rễ cây xung quanh.

Vũ nhìn xuống đôi bàn tay đã trơ xương của mình, rồi nhìn sang Linh – người duy nhất còn hy vọng. Anh nhận ra, bí mật dưới bóng cây đa cổ không phải là một kho báu hay quyền lực, mà là sự tị hiềm và oán hận được nuôi dưỡng qua hàng thế kỷ, chỉ chờ đợi một giây phút yếu lòng của con người để bùng nổ.

“Lý Trưởng Lâm, ông đã biến con người thành đất bón. Nhưng ông quên mất một điều… cây có gốc mới bền, còn thứ cây mọc trên oán khí và máu người… chỉ là một ảo ảnh tử thần mà thôi.”

Vũ quay sang Linh, thì thầm những lời cuối cùng: “Linh, khi anh tấn công vào tim hắn, em hãy đổ hũ tro cốt của cha mẹ anh vào bể nước này. Đó là linh hồn của những người canh giữ chân chính. Chỉ có sự cứu rỗi của họ mới có thể thanh tẩy được nguồn nước này.”

“Nhưng anh sẽ không sống nổi đâu!”

Vũ mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ kỳ trên gương mặt già nua. Anh lao về phía khối thịt khổng lồ, máu từ vết sẹo Cửu Nhãn trên trán tuôn ra, đỏ thẫm và nóng hổi như dung nham. Đó là máu của kẻ gánh vác tội nghiệt, cũng là máu của kẻ giải trừ xiềng xích.

Ký sinh trùng trong cơ thể những người ngoài kia đồng loạt rít lên đau đớn. Cuộc chiến giành giật từng hơi thở cuối cùng cho thành phố bắt đầu dưới bóng tối âm u của tầng hầm, nơi những hạt mầm tâm linh đang điên cuồng đòi mạng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8