Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 152: Tà Thần tái sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:23:41 | Lượt xem: 1

Gió lồng lộng thổi qua bình địa của làng Mộc, nhưng cái lạnh này không phải là cái lạnh của tiết trời lập thu, mà là cái lạnh thấu xương của âm khí tích tụ từ thiên niên kỷ. Giữa đống đổ nát của gốc đa cổ thụ – thứ vốn dĩ đã bị Trần Vũ dùng Giải Oan Trận thiêu rụi thành tro củi – một sự sống quái dị đang nảy mầm.

Trần Vũ đứng đó, cơ thể anh như một ngọn đèn trước gió. Mái tóc trắng xóa xõa xuống gương mặt già nua của một kẻ đã cạn kiệt thọ nguyên. Mỗi nhịp thở của anh đều rát buốt như có dăm gỗ đâm vào phổi. Cửu Nhãn trên trán vốn đã khép lại, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt đầy đau đớn.

Bên cạnh anh, Lê Linh vẫn giữ chặt lấy tay Vũ. Đôi bàn tay cô run rẩy nhưng đầy hơi ấm, là sợi dây duy nhất níu giữ linh hồn anh không tan biến vào cõi hư vô.

“Vũ… nhìn kìa.” Giọng Linh lạc đi vì kinh hãi.

Từ trong cái xác đen kịt của gốc đa khổng lồ, những sợi rễ non mọc ra nhanh một cách bất thường. Chúng không có màu nâu của gỗ hay màu xanh của sức sống. Chúng có màu đỏ sẫm như máu đặc, bóng loáng và trơn trượt như những búi gân người. Những sợi rễ này không đâm xuống đất, mà chúng cuộn tròn lại, đan kết vào nhau tạo thành một cái kén khổng lồ ngay tại trung tâm địa mạch.

Và kinh tởm hơn cả, chính giữa cái kén ấy là Thanh.

Thanh – người bạn nối khố, người thanh niên vốn dĩ hiền lành và tội nghiệp nhất của làng Mộc, giờ đây đang bị treo lơ lửng trong không trung bởi hàng vạn sợi rễ li ti. Những sợi rễ ấy đâm xuyên qua da thịt anh ta, luồn lách dưới mạch máu, khiến toàn thân Thanh rung lên bần bật theo từng nhịp co thắt của cái kén máu.

“Thanh!” Vũ gào lên, tiếng gọi khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau. Anh định bước tới nhưng đôi chân già nua không còn sức lực, khiến anh ngã khuỵu xuống mặt đất đầy tro tàn.

“Đừng qua đó, Vũ! Không phải là anh ấy đâu!” Lê Linh thét lên, tay cô rút từ trong vạt áo bà ba ra một nắm gạo muối và một xấp bùa lệnh màu vàng xỉn. Cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang tỏa ra từ cái kén kia, một thứ áp lực khiến những oán hồn xung quanh cũng phải kinh sợ mà tan biến.

Tiếng “răng rắc” vang lên khô khốc. Xương cốt của Thanh bắt đầu bị bẻ gãy và tái cấu trúc lại bên trong lớp rễ đỏ. Đôi mắt Thanh trợn trừng, nhưng tròng đen đã biến mất, chỉ còn lại một màu trắng dã lốm đốm những tia máu hình mạng nhện. Môi anh ta mấp máy, không phải để cầu cứu, mà là một tràng những âm thanh lạ lùng, như tiếng lá khô xào xạc hòa cùng tiếng khóc ai oán của hàng nghìn trinh nữ bị hiến tế năm xưa.

Cái xác lão Lý Trưởng Lâm đứng đằng xa, dựa vào chiếc chuông đồng, cất tiếng cười ma quái:
“Vũ ơi là Vũ… Cậu nghĩ tiêu diệt được Thị Mai là kết thúc sao? Không. Oán khí trăm năm không mất đi, nó chỉ cần một cái bình chứa mới. Một cái bình chứa tinh khiết hơn, trung thành hơn. Thanh là một kẻ vô tội, và chính sự vô tội ấy lại là mảnh đất màu mỡ nhất để Tà Thần tái sinh!”

Đột ngột, cái kén máu nổ tung. Một làn sương đỏ đục ngầu phun ra từ tâm điểm, bao phủ lấy cả khu vực.

Trong màn sương ấy, một hình hài dần bước ra. Đó vẫn là gương mặt của Thanh, nhưng chiều cao đã tăng lên gần hai mét. Toàn bộ cơ thể không còn được bao bọc bởi da người, mà là một lớp vỏ gỗ cứng cáp xen lẫn với những thớ thịt đỏ tươi. Những chiếc rễ đa mọc ra từ cột sống của anh ta, vươn dài ra xung quanh như những xúc tu của một sinh vật ngoài hành tinh. Trên ngực của thực thể này, một viên ngọc màu đen – Nhân Tâm Chi Ngọc đã bị nhuộm đen hoàn toàn bởi tà khí – đang nhịp nhàng phát sáng như trái tim.

Tà Thần mang hình hài của Thanh bước một bước, mặt đất dưới chân liền nứt toác, nhựa cây đen xì chảy ra mùi tử khí nồng nặc.

“Vũ… cứu… tôi…”

Giọng của Thanh vang lên, trầm thấp và đau đớn. Nhưng ngay sau đó, giọng nói ấy bỗng nhiên chuyển sang thanh âm u uất của Bà Chúa Đa, rồi lại chuyển thành tiếng khàn khàn của lão Lý:

“Vũ… nhìn thấy chưa? Sự hoàn hảo của tự nhiên là đây. Một kiến trúc của sự bất tử!”

“Khốn kiếp!” Vũ nghiến răng đến mức máu rỉ ra từ kẽ lợi. Anh cảm thấy sự nhục nhã tràn trề. Tất cả những hy sinh của anh, sự lão hóa của cơ thể này, cái chết của cha mẹ anh… tất cả vẫn chưa đủ để kết thúc lời nguyền.

Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi: “Linh, hãy đi đi. Chạy khỏi đây ngay lập tức. Đây không còn là cuộc chiến của con người nữa.”

Lê Linh không lùi bước. Cô đứng chắn trước mặt Vũ, xòe bàn tay kết thành Liên Hoa Ấn. Những giọt mồ hôi chảy dài trên thái dương cô.
“Em đã nói rồi, chúng ta sẽ cùng nhau kết thúc chuyện này. Nếu làng Mộc là mồ chôn của quá khứ, thì em sẽ là người tụng kinh siêu độ cho cả ngôi làng!”

Tà Thần gầm lên một tiếng, rung chuyển cả tầng địa chất. Những rễ cây từ lưng nó vươn dài như những sợi xích tử thần, lao vút về phía hai người. Linh nhanh chóng tung nắm gạo muối ra, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tỏa ánh sáng nhạt. Khi những rễ cây chạm vào vòng sáng, chúng xèo xèo bốc khói đen nhưng sức mạnh quá lớn khiến vòng sáng của Linh bắt đầu rạn nứt.

“Rầm!” Một rễ cây khổng lồ đập mạnh xuống bên cạnh, hất tung cả hai ra xa.

Trần Vũ lăn mấy vòng trên nền đất cứng, hơi thở đứt quãng. Trong cơn mê sảng, anh thấy vết sẹo Cửu Nhãn trên trán lại bắt đầu nóng ran. Đó không phải là dấu hiệu của sức mạnh quay trở lại, mà là dấu hiệu của việc thọ nguyên cuối cùng đang bị đốt cháy để kích hoạt bản năng tự vệ của huyết thống họ Trần.

Anh thấy Thanh – hay đúng hơn là thực thể đang ký sinh trên xác Thanh – đang tiến lại gần. Mỗi bước chân của nó khiến cây cỏ xung quanh khô héo ngay tức khắc. Nó vươn tay ra, những ngón tay dài ngoằng như cành khô bóp lấy cổ Vũ, nhấc bổng anh lên.

Vũ đối diện với đôi mắt trắng dã ấy. Ở đó, anh không thấy sự thù hận. Anh chỉ thấy một khoảng không vô tận, một sự trống rỗng đến cùng cực. Tà Thần không có ý chí, nó chỉ là tập hợp của những bản năng báo thù mãnh liệt nhất bị kìm nén suốt một thế kỷ.

“Trần… Vũ…” Thực thể kia lên tiếng, lực bóp ngày càng mạnh. “Dòng máu… kẻ cai trị… phải… tan biến…”

Lúc này, một tiếng hát bỗng vang lên giữa không gian chết chóc.

Lê Linh ngồi bệt trên đất, máu chảy ra từ mũi vì bị chấn động mạnh, nhưng cô vẫn bắt đầu hát. Đó là bài đồng dao cổ của làng Mộc mà cô đã biến tấu lại bằng chú ngữ nhà Phật. Tiếng hát mỏng manh như tơ trời nhưng lại thấm sâu vào lòng đất, thấm vào từng sợi rễ đang quấn chặt lấy Thanh.

*“Đa kia bóng cả ngàn năm,*
*Oán khiên gửi lại dưới nằm đất sâu.*
*Lòng người dù có bãi bể nương dâu,*
*Chữ nhân còn giữ, tà nào dám xâm…”*

Tiếng hát của Linh như một liều thuốc độc đối với thực thể kia. Nó buông Vũ xuống, hai tay ôm lấy đầu, gầm rú điên cuồng. Những rễ cây xung quanh bắt đầu co rúm lại, máu đen phun ra từ những khe hở trên lớp vỏ gỗ.

Chính lúc này, trong tâm trí của Vũ chợt hiện ra hình ảnh cuối cùng về cha mẹ mình. Họ không bị giết chỉ bởi lòng tham của lão Lý, mà họ đã tự nguyện hòa mình vào mạch ngầm dưới gốc đa để làm “xiềng xích cuối cùng” kiềm chế oán khí. Anh chợt hiểu ra, chìa khóa để tiêu diệt Tà Thần không phải là hủy diệt thể xác của nó, mà là giải phóng cho “vật chứa”.

Phải cứu lấy Thanh. Chỉ khi Thanh tỉnh lại và từ chối làm vật tế, Tà Thần mới không có nơi trú ngụ.

Vũ dồn tất cả sức tàn, dùng móng tay rạch vào giữa vết sẹo trên trán mình. Máu tươi chảy xuống, đen kịt vì ám oán khí, nhưng sâu trong lõi của dòng máu đó vẫn còn ánh lên sắc vàng của chính khí họ Trần. Anh dùng máu ấy vẽ lên lòng bàn tay một chữ “Chỉ” (Dừng lại).

“Linh! Tiếp tục hát! Đừng dừng lại!” Vũ hét lên.

Linh gật đầu, dù cổ họng cô đã bắt đầu bỏng rát và máu tươi chảy ra từ tai. Cô dốc toàn bộ linh lực vào từng lời ca, tiếng hát của cô lúc này vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm tối.

Trần Vũ lao về phía Tà Thần. Khi nó tung một đòn đánh đầy uy lực, anh không tránh né mà để nó đâm xuyên qua bả vai mình. Nỗi đau thấu xương không khiến anh lùi bước. Anh áp sát vào thực thể ấy, bàn tay mang chữ “Chỉ” đập mạnh vào vị trí của Nhân Tâm Chi Ngọc trên ngực Thanh.

“Dừng lại cho ta!”

Một luồng sáng chói lòa bùng phát tại điểm tiếp xúc. Cửu Nhãn của Vũ trong giây phút ấy bỗng mở ra một lần cuối cùng. Không phải là để nhìn thấy ma quỷ, mà là để nhìn thấu linh hồn của bạn mình.

Sâu trong tầng tầng lớp lớp oán khí đen đặc, Vũ thấy một cậu bé đang ngồi khóc giữa một khu vườn đầy nắng. Cậu bé ấy chính là Thanh của mười lăm năm trước, đang lo sợ vì bị lạc đường trong rừng đa.

“Thanh! Quay về đi! Đừng sợ, có tôi ở đây!” Vũ truyền đi ý niệm cuối cùng qua Cửu Nhãn.

Cơ thể Tà Thần khựng lại. Ánh sáng từ Cửu Nhãn xuyên thấu qua Nhân Tâm Chi Ngọc, tạo thành những đường nứt rực rỡ. Thực thể quái dị kia bắt đầu phân rã. Những rễ đa đỏ thẫm rụng rời, tan chảy thành chất lỏng đen kịt hôi thối.

Tiếng thét của Tà Thần không còn mang theo uy quyền, mà chỉ còn là sự sợ hãi của một bóng tối bị ánh sáng dồn vào đường cùng.

Lão Lý Trưởng Lâm đứng đó, kinh ngạc thấy chiếc chuông đồng trên tay mình bỗng dưng vỡ nát thành từng mảnh vụn. “Không… không thể nào! Đại kế của Hội Đồng…”

Một tiếng nổ lớn vang lên từ dưới lòng đất. Gốc đa chết khô đổ sụp hoàn toàn, cuốn theo toàn bộ oán khí và tro tàn vào một hố sâu thăm thẳm.

Trần Vũ và Thanh cùng ngã xuống. Làn sương đỏ tan đi, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Vũ nằm trên mặt đất, hơi thở anh cực kỳ mỏng manh. Anh nhìn sang bên cạnh. Thanh đã trở lại hình dáng bình thường, nhưng toàn thân đầy những vết thương hở toác và nhựa cây đen bám chặt. Thanh vẫn còn thở, dù rất yếu. Anh ta từ từ mở mắt, nhìn Vũ, môi run rẩy: “Vũ… ông nội tôi… tôi đã thấy ông ấy… ông ấy bảo… làng Mộc phải cháy hết…”

Vũ định mỉm cười nhưng cơ bắp trên mặt đã cứng đờ. Anh cảm thấy bóng tối đang bao vây lấy mình. Mọi giác quan đều mờ mịt đi.

Lê Linh lao đến bên anh, ôm lấy cái cơ thể gầy gò, héo hon như củi khô ấy. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên mặt Vũ.

“Chúng ta thắng rồi… Vũ, chúng ta thắng rồi. Đừng nhắm mắt, nhìn em này!”

Vũ muốn nói gì đó, muốn bảo cô rằng anh mệt quá, anh muốn ngủ một chút. Nhưng anh nhìn thấy trên vai Linh, một sợi tơ đen mỏng manh vẫn còn nối liền với bóng tối của giếng cổ phía xa. Tà Thần đã bị đẩy lùi, nhưng rễ đa không dễ dàng chết đi như vậy.

Từ trong đống tro tàn, một mầm đa nhỏ xíu, màu đỏ sẫm như máu, lại lén lút trồi lên mặt đất.

Cuộc tái sinh của Tà Thần không phải là một sự kiện nhất thời, nó là một quá trình liên tục. Thanh không chết, nhưng anh ta đã mang trong mình mầm mống của yêu thụ vĩnh viễn. Và Trần Vũ, kẻ mang trên mình gánh nặng của dòng họ, biết rằng cái giá phải trả cho một khắc yên bình này mới chỉ là sự khởi đầu của một nợ máu mới.

Dưới bầu trời đêm âm u của làng Mộc, tiếng gió thổi qua những hang hốc đá vôi nghe như tiếng cười nhạo nhễ của một thực thể vẫn đang ẩn mình quan sát. Bóng tối dưới cây đa chưa bao giờ thực sự biến mất, nó chỉ đang chuyển dời sang một hình hài mới, một vật chứa mới mà không ai ngờ tới.

Trần Vũ chìm vào hôn mê, tay anh vẫn nắm chặt lấy mảnh vụn của chiếc vòng dâu tằm – vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố.

Trên trán anh, Cửu Nhãn không còn, nhưng máu từ vết sẹo ấy bắt đầu thấm vào đất, như một sự hiến tế cuối cùng để trì hoãn cơn thịnh nộ của thần linh cổ đại.

“Vũ… chờ em…” Linh thì thầm, cô nhặt lấy Nhân Tâm Chi Ngọc đã nứt nẻ trên mặt đất, ánh mắt chợt đổi sang một sắc thái kỳ lạ mà Vũ nếu còn tỉnh táo chắc chắn sẽ rùng mình kinh hãi.

Bí mật dưới bóng cây đa cổ, một lần nữa lại bị chôn vùi dưới những lớp vỏ bọc mới đầy gian xảo. Tà Thần không cần phải tái sinh hoàn toàn, nó chỉ cần sống trong trái tim của những kẻ còn sống sót.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8