Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 153: Sự dằn vặt của Vũ
**CHƯƠNG 153: SỰ DẰN VẶT CỦA VŨ**
Trong bóng tối đặc quánh của ý thức, Trần Vũ cảm thấy mình đang trôi lềnh bềnh trên một dòng sông máu đen ngòm. Mùi vị của bùn đất, của rễ cây mục nát và oán khí nồng nặc sộc thẳng vào thính giác. Anh muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị hàng ngàn tấn đất đá đè sụp. Vết sẹo trên trán – nơi từng là vị trí của Cửu Nhãn – đột ngột nhói lên một cơn đau xé tâm can, như có ai đó đang cầm mũi dùi nung đỏ ngoáy sâu vào não bộ.
Vũ choàng tỉnh.
Anh không còn ở bên cạnh giếng cổ, cũng chẳng thấy Lê Linh đâu. Trước mắt anh là một không gian hư ảo bị bao phủ bởi màn sương xám xịt. Mặt đất dưới chân anh mềm lún, đầy rẫy những sợi rễ cây uốn lượn như lũ rắn hổ mang đang chờ chực vồ mồi. Và phía xa, lừng lững trong bóng tối, là bóng dáng của cây đa cổ thụ – thực thể đã ám ảnh dòng họ Trần suốt cả thế kỷ.
Nhưng cây đa lúc này không còn tán lá xanh rì. Nó khô khốc, trơ trọi, và từ những kẽ nứt trên thân cây, máu tươi rỉ ra thành dòng, thấm đẫm xuống rễ.
“Vũ… cứu tớ…”
Một tiếng gọi thều thào, quen thuộc đến mức khiến tim Vũ thắt lại. Anh quay phắt người lại. Từ trong kén rễ khổng lồ ở gốc cây, một hình hài dần dần hiện ra.
Đó là Thanh.
Người bạn nối khố, người đã cùng anh trải qua những năm tháng tuổi thơ yên bình ở làng Mộc, người mà Vũ đã thề rằng sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Thanh đứng đó, nhưng thân hình anh ta đã không còn nguyên vẹn. Những sợi rễ đa thô ráp xuyên qua bả vai, đâm lút vào lồng ngực, quấn chặt lấy tứ chi như một bộ khung xương ngoại lai kinh tởm. Da thịt Thanh nhợt nhạt, những đường gân xanh xám bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì như những con sâu bướm đang phân hủy.
“Thanh?” Vũ run rẩy bước tới, bàn tay anh vô thức tìm về phía chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay, nhưng nơi đó chỉ còn là những vết lằn đỏ sẫm. Chiếc vòng đã vỡ. Vũ nhận ra mình hiện tại chẳng khác gì một kẻ tay không bắt giặc trước bóng tối vĩnh hằng.
“Vũ… đau quá… Sao cậu lại để chúng làm vậy với tớ?” Thanh nức nở. Những giọt lệ chảy ra từ hốc mắt anh ta không phải màu trong suốt, mà là một màu đỏ đen đặc quánh.
Vũ nghẹn họng, từng bước chân như nặng ngàn cân: “Tớ xin lỗi… Thanh, tớ sẽ đưa cậu ra khỏi đây. Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau rời khỏi làng Mộc mà.”
“Rời đi sao?” Giọng nói của Thanh đột ngột thay đổi. Nó không còn là tiếng khóc than của một người bạn, mà chuyển sang âm hưởng đa tầng, trầm đục và đầy chế giễu. “Ngươi nhìn lại mình đi, Trần Vũ. Ngươi là kẻ mang nợ máu. Ngươi trở về đây để cứu người, hay để hoàn tất lễ hiến tế mà tổ tiên ngươi đã bỏ dở?”
Thanh ngước mặt lên. Đôi mắt anh ta lúc này đã mất đi tròng đen, chỉ còn lại hai hốc mắt sâu hoắm rực lên ánh sáng lập lòe của lân tinh. Những sợi rễ đa đột ngột siết chặt, nhấc bổng thân xác Thanh lên không trung. Từ sau lưng anh ta, hàng chục nhánh rễ sắc nhọn vươn ra như những chiếc xúc tu quỷ dị.
Vũ lùi lại một bước, hơi thở dồn dập: “Ngươi không phải là Thanh. Ngươi là tà thần ẩn trong cây!”
“Ta chính là hắn! Hắn chính là ta!” Thực thể mang gương mặt Thanh hét lên, thanh âm chấn động cả không gian hư ảo. “Linh hồn hắn đã hòa quyện với bộ rễ này. Mỗi lần ngươi dùng Nhân Tâm Chi Ngọc để tấn công ta, ngươi đang đâm vào trái tim của bạn mình. Ngươi có dám không, kẻ đại diện cho chính nghĩa?”
Một nhánh rễ vụt tới nhanh như chớp. Vũ không còn Cửu Nhãn để đoán trước quỹ đạo, anh chỉ kịp lăn người sang một bên theo bản năng của một kẻ đã quá quen với tử địa. Nhánh rễ đâm sầm xuống đất, tạo thành một hố sâu hun hút.
Vũ loạng choạng đứng dậy, lồng ngực đau nhói. Trong tay anh, mảnh vỡ của Nhân Tâm Chi Ngọc chợt tỏa ra một luồng sáng yếu ớt, mờ ảo nhưng ấm áp. Đây là thứ duy nhất anh còn lại, là sức mạnh cuối cùng để thanh tẩy oán nghiệt.
Thế nhưng, nhìn gương mặt của Thanh đang vặn vẹo trong đau đớn, đôi tay Vũ run rẩy. Anh nhớ lại những buổi chiều cả hai cùng nhau hái trộm quả sim trên đồi, nhớ lại lúc Thanh chia cho anh nửa củ khoai nướng khi cả hai cùng trốn sau miếu cổ. Thanh là người vô tội duy nhất bị kéo vào vòng xoáy này chỉ vì là bạn của anh.
Lẽ nào, cách duy nhất để tiêu diệt tà thần là xóa sổ luôn cả sự tồn tại cuối cùng của bạn mình?
“Vũ… giết tớ đi… làm ơn…” Thanh lại rên rỉ, gương mặt trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ trong chốc lát. “Tớ không muốn trở thành con quỷ này… Tớ mệt lắm rồi…”
“Không! Tớ sẽ tìm cách khác!” Vũ hét lên, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi chảy ròng ròng trên má.
“Không có cách nào cả!” Thực thể tà ác lại chiếm quyền kiểm soát. Nó cười man dại, những nhánh rễ khổng lồ đan xen vào nhau tạo thành một mạng nhện chết chóc bao vây lấy Vũ. “Ngươi luôn cho rằng mình có thể cứu rỗi tất cả. Nhưng thực chất, ngươi chỉ là kẻ ích kỷ muốn giữ lại lương tâm trong sạch của mình thôi. Chọn đi! Giết hắn để cứu làng, hoặc chết cùng hắn dưới bóng cây này!”
Vũ cảm thấy mình bị dồn vào đường cùng. Bóng tối của cây đa không chỉ quấn lấy thân xác anh mà còn len lỏi vào từng khe hở của linh hồn. Những lời chỉ trích, những hình ảnh về cái chết của cha mẹ, sự thống khổ của dân làng Mộc hiện về như một cuốn phim tua chậm. Anh nhìn xuống mảnh ngọc nứt nẻ trong tay.
*“Vũ, hãy nghe cha nói, có những lúc con phải chấp nhận buông bỏ thứ quý giá nhất để bảo vệ điều đúng đắn nhất.”* Lời nhắn nhủ từ di thư của cha đột ngột vang vọng trong trí óc.
Vũ nhắm mắt lại, răng cắn chặt đến mức bật máu. Sự dằn vặt xâu xé anh như hàng vạn con dao sắc lẹm.
“Thanh… tớ nợ cậu một mạng sống. Nếu có kiếp sau, hãy để tớ trả lại cho cậu tất cả.”
Vũ mở bừng mắt. Một luồng sáng vàng rực bùng lên từ vết sẹo Cửu Nhãn dù nó đã khép lại. Anh không dùng nhãn lực, anh dùng tâm lực. Anh lao thẳng về phía cái kén rễ, mặc cho những sợi gai nhọn đâm nát da thịt, máu chảy đầm đìa trên áo.
Thực thể mang gương mặt Thanh gầm lên, tung toàn bộ rễ cây nhắm vào tim Vũ. Nhưng lần này, Vũ không né tránh. Anh đón nhận tất cả. Một ngọn giáo rễ xuyên thủng vai trái anh, một sợi rễ khác quấn chặt lấy cổ.
Vũ dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay phải, cắm thẳng mảnh Nhân Tâm Chi Ngọc vào giữa lồng ngực của Thanh – nơi khối thịt ký sinh đang đập phập phồng như một trái tim đen tối.
*Phập!*
Một âm thanh khô khốc vang lên. Cả không gian rúng động.
Máu đen phun ra, nhuộm sẫm cả gương mặt Vũ. Trong khoảnh khắc ấy, sự rung động từ mảnh ngọc truyền qua tay anh, cho anh cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của linh hồn Thanh đang dần thoát ra khỏi xiềng xích của tà thần.
“Cảm ơn… Vũ…”
Gương mặt của Thanh không còn vặn vẹo nữa. Anh mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm như đứa trẻ vừa được gỡ bỏ gánh nặng quá sức.
Cái kén rễ bắt đầu nứt vỡ, tan biến thành những hạt bụi than đen kịt. Cây đa khổng lồ phía sau phát ra tiếng kêu rắc rắc rồi đổ sụp xuống hư vô. Bóng tối vốn đậm đặc như mực giờ đây bị ánh sáng từ Nhân Tâm Chi Ngọc thiêu rụi hoàn toàn.
Vũ ngã khuỵu xuống đất, ôm chặt lấy thân xác đang dần tan biến của bạn mình. Anh không thấy vinh quang của kẻ thắng trận, chỉ thấy một khoảng không mênh mông, đau đớn đến tê dại trong lòng. Thanh đi rồi. Sự thật về bí mật dưới bóng cây đa đã được hóa giải bằng cái giá quá đắt.
“Vũ! Vũ tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi của Lê Linh vang lên từ phía bên kia của thực tại.
Vũ thở hắt ra một hơi, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt. Anh thấy mình đang nằm trên nền đất lạnh lẽo của làng Mộc. Linh đang ôm lấy anh, đôi mắt cô đầy lo âu và… một tia sáng lạ lùng mà anh chưa kịp nhận định.
Nhìn về phía giếng cổ, cây đa giờ đây chỉ còn là một đống gỗ mục nát, không còn chút hơi thở nào của sự sống tà ác. Nhưng sâu trong tâm khảm, Vũ biết rằng vết sẹo trên trán anh và nỗi đau trong tim này sẽ không bao giờ mờ đi. Tà thần đã chết, nhưng sự dằn vặt của kẻ ở lại mới chính là bản án chung thân dành cho anh.
Vũ đưa tay lên ngực, nơi mảnh ngọc đã vỡ nát hoàn toàn. Anh nhắm mắt lại, để mặc cho sự mệt mỏi nhấn chìm mình vào một cơn ngủ dài, mặc kệ lời thì thầm bí ẩn của gió đêm qua những tán lá bồ đề vừa mới nhú mầm. Bí mật dưới cây đa đã khép lại, nhưng bóng tối trong lòng người, có lẽ, mới chỉ bắt đầu nảy mầm từ trong chính sự hy sinh đau đớn này.