Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 154: Linh bị nhiễm độc rễ đa
Không gian xung quanh làng Mộc chưa bao giờ lặng lẽ đến thế. Cái tĩnh lặng không phải sự bình yên sau cơn bão, mà là cái lặng tờ của một nghĩa địa vừa mới đào huyệt. Gió ngừng thổi, tán cây bồ đề non vừa nhú trên đống đổ nát của cây đa cổ thụ rủ xuống héo hắt, như thể nó vừa bị hút cạn nhựa sống chỉ trong một hơi thở.
Trần Vũ quỳ giữa trung tâm của trận pháp vừa tan vỡ, hơi thở anh nặng nề, lồng ngực phập phồng đau đớn. Những vết sẹo từ việc cưỡng ép mở Cửu Nhãn cấp 3 vẫn còn rỉ máu, từng giọt rơi xuống nền đất đen kịt, thấm nhanh như thể đất dưới chân anh đang khát. Anh vừa tiễn biệt Thanh – người bạn nối khố duy nhất, và cũng vừa tạm thời dập tắt được oán linh của Bà Chúa Đa.
Nhưng cái giá của sự thật luôn đắt hơn bất cứ điều gì Vũ từng hình dung.
“Vũ… em… lạnh quá…”
Tiếng thì thầm của Lê Linh vang lên, đứt quãng và mỏng manh như tơ nhện. Vũ giật mình, vội vàng xoay người lại. Linh đang tựa lưng vào một tảng đá vỡ từ miệng giếng cổ, gương mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu. Trong ánh trăng tàn cực nhạt của đêm cuối tháng, Vũ kinh hoàng nhận ra những đường gân xanh đen đang bò lan từ cổ áo cô, leo dần lên hai gò má vốn thanh tú.
Vũ lao đến, ôm lấy đôi vai lạnh toát của Linh. Khi tay anh chạm vào da thịt cô, một luồng điện lạnh lẽo như băng giá từ âm phủ xộc thẳng vào đại mạch khiến anh run bắn.
“Linh! Em bị sao thế này? Tỉnh lại, nhìn anh này!”
Linh khẽ mở mắt, nhưng đôi mắt vốn sáng như sao của cô giờ đây phủ một lớp sương mù đục ngầu. Dưới lớp da cổ của cô, cái gì đó đang chuyển động. Nó không phải là mạch máu, mà là những sợi rễ li ti, ngoằn ngoèo và cứng đờ như sắt nguội. Chúng đang bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì, tàn nhẫn len lỏi vào từng thớ thịt, từng khớp xương của cô sinh viên ngành Văn hóa học tội nghiệp.
“Rễ đa…” Vũ nghiến răng, cổ họng nghẹn đắng. “Độc rễ đa đã nhiễm vào tủy của em rồi sao?”
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Một tiếng cười trầm đục, vang lên từ tận đáy lòng đất sâu thăm thẳm, nơi vốn dĩ phải là mộ huyệt của Bà Chúa Đa. Tiếng cười ấy không phải của người đàn bà oán hận Thị Mai, mà là một thanh âm cổ xưa hơn, đáng sợ hơn – giọng nói của thứ tà thần đã mượn bóng cây đa để trú ngụ suốt ngàn năm qua.
*“Kẻ giữ nhãn… ngươi nghĩ giết được cái xác gỗ kia là xong sao?”*
Dòng máu trong người Vũ sôi lên. Anh trừng mắt nhìn về phía cái hố đen ngòm của giếng cổ. Ở đó, một luồng oán khí màu tím sẫm đang ngưng tụ thành hình hài một khuôn mặt không có ngũ quan, chỉ có một con mắt lớn đang mở ra ở chính giữa. Đó là bản thể thật sự của Tà Thần làng Mộc, kẻ đứng sau mọi nghi lễ hiến tế trinh nữ suốt bao đời nay.
Lý Trưởng Lâm hay Thị Mai, rốt cuộc cũng chỉ là những quân cờ bị nó thao túng.
*“Con bé này là vật chứa tốt nhất mà ta tìm thấy trong trăm năm qua.”* Tiếng nói của Tà Thần vang vọng, khiến những rễ cây mục nát quanh đó đột ngột dựng đứng dậy như những con rắn hổ mang. *“Máu của nó mang hương vị của thần thánh, cơ thể nó am hiểu những lời nguyền. Nếu ngươi hoàn thành Ấn Trấn Yểm ngay bây giờ, ta sẽ tan biến, nhưng cái mầm rễ trong người nó sẽ hút sạch hồn phách nó để làm lá chắn cho ta. Nó sẽ chết cùng ta. Còn nếu ngươi muốn cứu nó… hãy dùng Cửu Nhãn của ngươi đổi lấy sự sống cho nó. Lúc đó, ta sẽ tự do.”*
Vũ bàng hoàng nhìn xuống Linh. Một sợi rễ đa thô bạo đột ngột trồi lên từ dưới đất, quấn chặt lấy cổ chân Linh, nhấc bổng cô lên không trung. Linh đau đớn hét lên một tiếng khô khốc, những vết nứt đen trên mặt cô bắt đầu chảy ra một thứ dịch lỏng bốc mùi thối rữa của gỗ mục.
Độc rễ đa là loại kịch độc tâm linh hung hiểm nhất. Nó không chỉ giết chết thể xác mà còn biến linh hồn nạn nhân thành phân bón cho cây. Trong vòng chưa đầy nửa canh giờ nữa, nếu không được thanh tẩy, Linh sẽ hoàn toàn biến thành một cái kén thịt cho Tà Thần tái sinh.
Vũ đứng dậy, bàn tay run rẩy nắm chặt những mảnh vỡ của Ấn Trấn Yểm – thứ mà anh và Linh đã phải trải qua bao sinh tử, đi khắp vạt đất hình chữ S này mới thu thập đủ. Đây là cơ hội duy nhất. Nếu anh niệm chú ngay bây giờ, sức mạnh từ nghìn năm của tổ tiên họ Trần và sức mạnh cấp 3 của Cửu Nhãn sẽ bộc phát, tạo ra một cơn lốc tâm linh quét sạch mọi tà ác trong bán kính mười dặm. Tà Thần sẽ bị diệt tận gốc, long mạch làng Mộc sẽ được khôi phục, và nhân gian sẽ bớt đi một hiểm họa.
Nhưng Linh sẽ tan biến. Cơn lốc ấy không phân biệt được oán linh và người bị nhiễm độc nặng. Cô sẽ bị xé nát cùng với thứ tà thần kia.
“Anh… Vũ… đừng nghe nó…”
Linh cố gắng thốt ra, môi cô run rẩy, máu đen trào ra từ khóe mắt. “Giết… giết nó đi… Anh phải bảo vệ… làng… đừng để mẹ và Thanh… hy sinh vô ích…”
“Câm miệng!” Vũ gầm lên, đôi mắt anh đỏ rực. Cảm giác bất lực tột cùng bủa vây lấy anh.
Tại sao? Tại sao sau tất cả những hy sinh, sau khi anh đã mất đi cha mẹ, mất đi người bạn thân thiết nhất, số phận lại ép anh phải lựa chọn một lần nữa? Một bên là trách nhiệm của kẻ mang dòng máu họ Trần, là sự an nguy của bao nhiêu người. Một bên là cô gái đã đi cùng anh qua những đêm sương lạnh ở rừng Độc Nhân, là người đã dùng máu mình để vẽ bùa hộ mệnh cho anh khi anh mất đi linh lực.
*“Chọn đi, Trần Vũ!”* Tà Thần rít lên đầy đắc ý. Những rễ đa dưới đất bắt đầu đâm xuyên qua đôi chân Linh, máu đỏ tươi thấm vào vỏ cây xù xì khiến những đóa hoa đa máu rợn người bắt đầu nở rộ trên thân thể cô. *“Một anh hùng vĩ đại cứu thế gian, hay một kẻ tình si ôm lấy cái xác không hồn? Cửu Nhãn của ngươi đang yếu đi đấy, mỗi giây trôi qua là tuổi thọ của ngươi đang cháy sạch!”*
Vũ cảm thấy một cơn đau thắt nơi đáy mắt. Cửu Nhãn ở giữa trán anh đang rung động dữ dội. Nó là sức mạnh thần thánh, nhưng cũng là một lời nguyền. Nó đang hối thúc anh phải trảm yêu trừ ma, nó đang thôi thúc anh hoàn thành sứ mệnh của mình. Sức mạnh cấp 3 bắt đầu tự động kích hoạt, một vòng tròn ánh sáng vàng kim rộng lớn bao phủ lấy khu vực cây đa, tỏa ra uy áp khủng khiếp khiến Tà Thần phải run rẩy lùi lại phía sau cái giếng.
Ánh sáng vàng ấy chạm vào người Linh, khiến những rễ đa trong người cô gào rú, đốt cháy da thịt cô. Linh oằn mình trong đau đớn, tiếng thét của cô xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
“Dừng lại! Ta bảo dừng lại!” Vũ hét lên với chính con mắt thứ 9 của mình. Anh dùng hai tay che lấy con mắt ở giữa trán, cố gắng ngăn cản dòng năng lượng đang muốn phát nổ.
Nước mắt Vũ rơi lã chã, hòa cùng dòng máu từ trán chảy xuống. Trong khoảnh khắc giữa ranh giới sinh tử ấy, ký ức về lần đầu gặp Linh ở ngôi miếu hoang ùa về. Lời cảnh báo của cô về gương thần, dáng vẻ cô mặc áo bà ba đứng dưới nắng chiều, cả cái nắm tay vội vàng khi trốn chạy khỏi đám vong hồn trong rừng Độc Nhân…
Linh không chỉ là đồng đội. Cô là hơi ấm duy nhất còn lại trong cuộc đời nhuốm màu tang tóc của anh.
“Nếu cứu cả thế giới mà không cứu được người mình yêu, vậy sức mạnh này để làm gì?” Vũ thầm thì, giọng anh trở nên bình thản một cách đáng sợ.
Vũ buông tay khỏi trán. Thay vì hướng sức mạnh của Cửu Nhãn về phía Tà Thần đang yếu ớt trong giếng, anh đột ngột đổi ấn quyết.
“Trần Vũ! Ngươi điên rồi!” Tà Thần hoảng sợ hét lên. “Ngươi định truyền linh lực Cửu Nhãn vào người nó? Ngươi sẽ chết! Con mắt đó sẽ nổ tung, linh hồn ngươi sẽ vĩnh viễn không được đầu thai!”
Vũ phớt lờ lời đe dọa đó. Anh lao đến, ôm chặt lấy Linh vào lòng, mặc cho những rễ đa nhọn hoắt đâm xuyên qua vai và lồng ngực mình. Máu của anh và máu của cô hòa làm một.
“Linh, nghe anh nói. Đừng buông xuôi. Hãy dẫn lối cho ánh sáng của anh vào bên trong tâm mạch của em.”
Vũ nhắm chặt hai con mắt thường lại, dồn toàn bộ tinh lực vào Cửu Nhãn. Thay vì tỏa ra luồng ánh sáng diệt thế, con mắt thứ 9 giờ đây thu liễm lại, tỏa ra một màu xanh biếc dịu nhẹ – màu của sự sống, màu của sự thanh tẩy tột cùng. Đây là cấm thuật mà Cụ Tứ từng nhắc đến: “Cửu Nhãn Tế Hồn”. Dùng con mắt để lọc sạch tà khí, nhưng cái giá phải trả là người dùng sẽ trở thành một kẻ mù lòa hoàn toàn, cả về thể xác lẫn linh hồn cảm quan.
“Bỏ ra… Vũ… làm ơn bỏ ra…” Linh khóc nức nở, cô cố gắng đẩy anh ra nhưng không còn chút sức lực nào.
“Anh đã mất tất cả rồi, Linh à. Anh không thể mất em được nữa.”
Vũ nghiến răng, thực hiện động tác cuối cùng. Anh dùng tay móc lấy mầm rễ đa lớn nhất đang chui vào ngực Linh, rút mạnh ra. Cùng lúc đó, toàn bộ hào quang của Cửu Nhãn rót thẳng vào vết thương của cô.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ phía giếng cổ. Oán khí của Tà Thần mất đi vật chứa, lại bị phản phệ bởi dòng linh lực thuần khiết của dòng họ Trần, bắt đầu bị kéo ngược xuống đáy giếng bởi một lực hút khổng lồ.
“Trần Vũ! Ta nguyền rủa ngươi! Ngươi sẽ sống không bằng chết trong bóng tối!” Tiếng gào thét của Tà Thần nhỏ dần rồi mất hút dưới hàng nghìn lớp bùa chú mà Vũ đã âm thầm đặt xung quanh giếng từ trước bằng tàn dư linh lực của mình.
Đất đá sụt lún, miệng giếng cổ đổ sụp, vùi lấp toàn bộ tàn tích của cây đa và bóng dáng của quỷ dữ vào lòng đất sâu nghìn trượng.
Khói bụi mịt mù tan dần.
Giữa đống đổ nát, Trần Vũ vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy Linh. Những đường gân đen trên mặt Linh biến mất hoàn toàn, hơi thở của cô đã trở nên đều đặn, dù vẫn còn hôn mê sâu. Độc rễ đa đã được hóa giải, nhưng những vết sẹo trên người cô có lẽ sẽ cần rất lâu mới lành.
Vũ khẽ buông tay. Con mắt thứ 9 trên trán anh từ từ khép lại, để lại một vết sẹo dài trông như một đường chỉ máu cũ kỹ. Hai con mắt thường của anh vẫn mở, nhưng chúng đờ đẫn, không còn tiêu cự. Thế giới của anh bây giờ chỉ còn là một màn đêm đen đặc, không một tia sáng, không một hình ảnh.
Anh không còn nhìn thấy gì nữa. Cả Cửu Nhãn lẫn đôi mắt phàm trần đều đã hy sinh cho sự sống của Linh.
Vũ cảm thấy bàn tay Linh hơi động đậy. Cô sắp tỉnh lại.
Vũ mỉm cười, một nụ cười héo hắt và đầy mãn nguyện. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, thì thầm vào tai cô:
“Chào mừng em trở lại, Linh.”
Anh cảm thấy hơi ấm từ bàn tay cô đang tìm kiếm tay anh, tiếng khóc của cô lại vang lên, nhưng lần này là tiếng khóc của sự nhẹ nhõm. Vũ gục đầu xuống vai cô, hơi thở anh lịm dần. Anh không biết tương lai sẽ ra sao khi anh trở thành một người tàn phế, không biết Hội Đồng Trưởng Lão hay kẻ mặc áo đen bí ẩn kia sẽ còn mang đến tai họa gì.
Nhưng ít nhất, vào giây phút này, dưới bóng của một khởi đầu mới, anh không còn một mình.
Cây đa cổ đã chết, bí mật đã bị chôn vùi, và nợ máu đã được trả bằng ánh sáng từ đôi mắt của kẻ canh giữ cuối cùng. Đêm ở làng Mộc rốt cuộc cũng đã tàn, nhường chỗ cho một ánh bình minh le lói mà Vũ không bao giờ còn thấy được bằng mắt, nhưng anh có thể cảm nhận được nó qua nhịp đập trái tim của người con gái đang ôm chặt lấy mình.