Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 155: Cửu Nhãn tầng 5: Nhập hồn

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:26:26 | Lượt xem: 1

Mùi đất ẩm nồng nặc quyện với vị tanh của máu tươi vẫn chưa tan biến sau cơn địa chấn của tầng địa đạo. Dưới đáy Giếng Ngọc, không gian vốn u uất giờ đây chỉ còn lại những hơi thở nặng nhọc và tiếng tí tách của nước ngầm rỉ ra từ kẽ đá.

Trần Vũ ngồi đó, lưng tựa vào thành giếng đổ nát. Đôi mắt anh vẫn mở, nhưng đồng tử đã mất đi ánh sáng, chỉ còn một màn sương xám xịt bao phủ. Thế giới vật chất đã rời bỏ anh, nhưng trong bóng tối vĩnh hằng đó, một loại cảm quan mới đang bắt đầu thành hình. Vết sẹo hình con mắt trên trán anh đột ngột nóng ran, hệt như có một miếng sắt nung đỏ áp vào da thịt.

“Vũ… Vũ ơi…”

Tiếng gọi của Lê Linh vang lên bên tai, nghẹn ngào và đứt quãng. Cô đã tỉnh, nhưng sức lực vẫn chưa hồi phục. Anh cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của cô đang run rẩy chạm vào gò má mình.

“Đừng khóc.” Vũ thào thào, giọng khô khốc như tiếng lá rụng. “Thanh… Thanh đâu rồi?”

Linh sững lại, ánh mắt cô nhìn về phía góc tối của hầm ngầm. Ở đó, Thanh đang nằm co quắp. Thân hình người bạn nối khố của Vũ lúc này trông thật dị hợm: những sợi rễ cây khô héo vẫn còn găm sâu vào dọc sống lưng anh ta, đâm xuyên qua lớp áo rách rưới, hòa nhập vào da thịt như một phần của hệ thần kinh. Dù Tà Thần đã bị trấn áp, nhưng “Nhân Thụ” trong người Thanh vẫn chưa chết hẳn. Nó đang rút cạn những hơi thở cuối cùng của anh để duy trì sự tồn tại của chính nó.

“Anh ấy… anh ấy không còn nhận ra ai nữa.” Linh nức nở. “Mắt anh ấy chỉ còn màu trắng dã. Vũ à, linh hồn của Thanh không còn ở trong xác nữa rồi.”

Vũ siết chặt nắm tay. Anh hiểu điều đó. Khi anh mở Cửu Nhãn đến giới hạn để cứu Linh, anh đã nhìn thấy một phần tâm thức của Thanh bị kéo sâu vào lõi của cây đa cổ thụ trước khi nó sụp đổ. Linh hồn ấy đang bị kẹt trong mê cung của oán khí, nơi mà thời gian và không gian bị bóp méo bởi hận thù trăm năm của Thị Mai và những kẻ hiến tế.

Nếu không đưa Thanh trở lại ngay bây giờ, khi rễ đa hoàn toàn khô héo, linh hồn của anh cũng sẽ tan biến theo đại thụ.

“Linh, giúp anh ngồi dậy.” Vũ ra lệnh, giọng điệu mang một vẻ uy nghiêm thần bí chưa từng có.

Linh vội vã đỡ anh ngồi khoanh chân theo tư thế kiết già. Vũ đặt hai bàn tay lên đầu gối, ngửa lòng bàn tay hướng lên trời. Một giọt máu từ vết sẹo trên trán anh từ từ chảy xuống, đọng lại ngay giữa sống mũi.

“Anh định làm gì? Vũ, anh đã kiệt sức rồi!” Linh hoảng sợ khi thấy luồng hắc khí nhàn nhạt bắt đầu bao quanh thân thể Vũ.

“Cửu Nhãn không chỉ để nhìn thấy quỷ dữ.” Vũ trầm giọng. “Tầng thứ năm của nó… là Nhập Hồn. Anh phải đưa tâm thức của mình vào bên trong tàn tích của cây đa. Chỉ có cách đó mới tìm thấy mảnh vỡ lý trí của Thanh.”

“Không được! Nhập hồn vào cõi âm là điều cấm kỵ của thầy pháp. Nếu anh không tìm được đường về, anh sẽ thành xác không hồn!”

“Không còn thời gian nữa. Linh, giữ lấy vòng dâu tằm này. Nếu sau ba nén nhang mà anh không cử động, hãy dùng dao găm gỗ dâu cụ Tứ đưa… đâm vào ngực anh. Đừng để anh trở thành một thứ gì đó khác.”

Vũ không đợi Linh trả lời. Anh lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết cổ xưa mà anh chưa từng biết mình thuộc lòng. Đó là ký ức từ dòng máu họ Trần đang sôi sục trong huyết quản.

*“Thiên địa vô cực, Cửu Nhãn khai môn. Hồn ly phách tán, nhập nội đa hồn…”*

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm thức của Vũ. Cơn đau ập đến hệt như có ai đó dùng rìu bổ đôi linh hồn anh. Cảm giác cơ thể biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ bẫng đến rợn người.

Khi Vũ “mở mắt” một lần nữa, anh không còn thấy bóng tối của kẻ mù lòa.

Trước mặt anh là một không gian vô tận, rực cháy một màu đỏ ối của máu và hoàng hôn vĩnh cửu. Dưới chân anh không phải là đất đá, mà là một mạng lưới rễ cây khổng lồ, nhằng nhịt như những sợi gân của một con quái vật cổ đại. Mỗi nút thắt của rễ cây lại hiện lên một khuôn mặt người đang la hét trong câm lặng.

Đây chính là bên trong của Cây Đa Cổ – nghĩa địa của những linh hồn bị nuốt chửng suốt một thế kỷ qua.

Vũ bước đi. Mỗi bước chân của anh khiến những sợi rễ dưới chân run rẩy. Anh gọi to:

“Thanh! Thanh ơi! Có nghe thấy tôi không?”

Tiếng gọi của anh vọng lại, bị bóp méo thành những tiếng cười sặc sụa của hàng nghìn âm hồn.

“Lại một kẻ nhà họ Trần tìm đến chết…”
“Máu của ngươi… thơm quá…”
“Trả lại mạng cho chúng ta!”

Những cái bóng đen ngòm bắt đầu trồi lên từ kẽ rễ. Chúng không có hình dạng rõ rệt, chỉ là những khối oán khí với đôi mắt đỏ lừ. Chúng lao vào Vũ, định xé xác kẻ xâm nhập.

“Cút đi!” Vũ quát lớn.

Con mắt trên trán anh đột ngột bừng sáng, tỏa ra một luồng kim quang lạnh lẽo. Uy lực của Cửu Nhãn tầng 5 không phải là hữu hình, nó là sức mạnh của ý chí. Trong thế giới tâm linh này, ý chí của Vũ chính là pháp luật. Luồng kim quang quét qua, khiến đám oán linh thét lên rồi tan rã thành tro bụi.

Vũ tiếp tục đi sâu vào tâm lõi. Càng vào sâu, không gian càng thu hẹp lại, giống như đang chui vào huyết quản của một sinh vật sống. Anh bắt đầu nghe thấy một tiếng gõ nhịp đều đặn.

*Thình thịch. Thình thịch.*

Đó là nhịp tim của cây đa. Dù thân xác bên ngoài đã chết, nhưng cái tâm cốt của nó – kết tinh từ trăm năm oán hận – vẫn còn đang đập.

Và ở đó, ngay bên dưới “trái tim” bằng gỗ mục đen ngòm, anh thấy Thanh.

Thanh đang ngồi thu mình trong một chiếc lồng bằng rễ cây. Nhưng đó không phải là Thanh của hiện tại. Đó là hình ảnh của Thanh năm sáu tuổi, cái ngày hai đứa còn cùng nhau trèo cây đa đầu làng hái quả. Cậu bé Thanh ấy đang bịt tai, khóc nức nở, xung quanh là những bóng ma của người làng Mộc đang chìa những bàn tay khẳng khiu ra đòi mạng.

“Thanh! Đứng dậy đi!” Vũ lao đến.

Nhưng khi anh vừa chạm tay vào chiếc lồng rễ cây, một luồng điện đen ngòm hất văng anh ra xa. Từ phía sau “trái tim” cây, một bóng người từ từ hiện ra.

Đó là một người phụ nữ mặc áo bà ba đỏ rách nát, mái tóc dài phủ kín gót chân, che khuất khuôn mặt. Thị Mai. Không phải là oán linh đã bị Vũ trấn yểm ngoài kia, mà là “tí tửu” – phần chấp niệm mạnh nhất của bà ta còn sót lại bên trong cây.

“Kẻ canh giữ… ngươi vẫn chưa buông tha cho chúng ta sao?” Giọng của Thị Mai thanh mảnh nhưng chứa đựng một sự áp bức khủng khiếp.

“Tôi đến để đưa bạn mình về. Bà đã trả được thù, Lý Trưởng Lâm đã đền tội. Hãy để những người vô tội được sống!” Vũ đứng vững, Cửu Nhãn trên trán xoay chuyển liên tục, tỏa ra áp lực đối kháng.

“Vô tội?” Thị Mai bật cười, tiếng cười nghe như tiếng sành sứ vỡ. “Ở làng Mộc này, làm gì có ai vô tội? Tổ tiên ngươi đã đóng đinh vào tim ta, cha mẹ ngươi đã dùng máu để gia cố phong ấn. Còn thằng bé này… nó mang trong mình dòng máu của những kẻ đã đứng nhìn ta bị chôn sống mà không một lời can ngăn. Nó phải ở lại đây, làm phân bón cho kiếp sau của ta!”

Nói đoạn, những sợi rễ cây quanh lồng Thanh bắt đầu mọc ra những chiếc gai dài, từ từ đâm vào cơ thể cậu bé. Thanh thét lên một tiếng đau đớn, linh hồn cậu bắt đầu mờ nhạt đi.

Vũ nghiến răng. Anh biết rằng ở thực tại, thời gian của anh không còn nhiều. Nhập hồn quá lâu sẽ khiến sợi dây liên kết giữa hồn và xác bị mòn vẹt.

“Nếu bà không thả, tôi sẽ phá hủy toàn bộ cái tâm thức này!”

Vũ dồn toàn bộ linh lực vào đôi mắt thứ chín. Khác với những tầng trước, tầng 5 Nhập Hồn cho phép anh đồng hóa sức mạnh của mình với môi trường xung quanh. Anh đặt tay xuống bộ rễ khổng lồ, hét lớn:

“Cửu Nhãn – Vạn Vật Quy Tâm!”

Cả thế giới đỏ ối rung chuyển. Vũ bắt đầu hút ngược oán khí của cây đa vào chính bản thân mình. Đây là một hành động điên rồ. Oán khí của trăm năm có thể khiến một thầy pháp cao tay điên loạn ngay lập tức. Nhưng Vũ không còn lựa chọn. Anh dùng thân thể mình làm vật chứa, rút cạn năng lượng đang duy trì hình hài của Thị Mai và cái lồng rễ cây.

Mặt Vũ bắt đầu biến dạng, những đường gân đen nổi lên như rễ cây trên da thịt anh. Máu từ mắt, tai, mũi anh chảy ra.

“Ngươi… ngươi dám nuốt chửng ta sao?” Thị Mai hoảng hốt. Hình hài bà ta bắt đầu mờ dần khi nguồn năng lượng bị Vũ cưỡng ép tước đoạt.

“Vì Thanh… tôi có thể thành quỷ!” Vũ gầm lên.

Chiếc lồng rễ cây vỡ vụn. Vũ lao đến, chộp lấy tay cậu bé Thanh.

“Thanh! Nhìn tôi! Là Vũ đây! Chúng ta phải về thôi!”

Đứa trẻ nhìn lên, đôi mắt nhòe lệ dần dần lấy lại tiêu cự. “Vũ… Vũ à? Tối quá… tớ sợ lắm…”

“Đừng sợ! Nắm chặt lấy tay tôi! Chạy đi, đừng nhìn lại!”

Vũ dùng toàn bộ sức tàn còn lại, kiến tạo một con đường bằng ánh sáng kim quang xuyên qua màn sương đỏ ối. Anh đẩy linh hồn của Thanh vào con đường đó. Cùng lúc ấy, một sức hút cực lớn từ phía sau kéo anh lại. Thị Mai, giờ chỉ còn là một bóng đen yếu ớt, đang bám chặt lấy chân anh.

“Nếu ta chết, ngươi cũng phải ở lại đây với ta!”

Thế giới tâm thức bắt đầu sụp đổ. Những khối gỗ khổng lồ rơi xuống từ phía trên. Vũ cảm thấy ý thức mình bắt đầu tan rã. Những ký ức về cha mẹ, về Linh, về cuộc đời ở thành phố lướt qua như một thước phim hỏng.

“Vũ! Anh không được bỏ cuộc!”

Tiếng gọi của Linh vang lên từ một nơi rất xa, xuyên qua cả ranh giới âm dương. Vũ thấy hiện lên hình ảnh Linh đang khóc, bàn tay cô nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh dưới hầm ngầm, những nén nhang dâu tằm đã cháy đến đoạn cuối cùng.

Chiếc vòng dâu tằm trên tay Linh bỗng nhiên phát ra một luồng sáng ấm áp. Đó là di vật của mẹ anh. Trong giây phút sinh tử, hơi ấm ấy chính là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn Vũ không bị nhấn chìm trong biển oán khí.

“Mẹ…”

Vũ gầm lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt thứ chín phát nổ, giải phóng một lượng năng lượng kinh thiên động địa.

Rầm!

Một chấn động dữ dội quét sạch mọi thứ.

Tại dưới đáy Giếng Ngọc.

Linh đang định cầm con dao găm dâu tằm lên trong tuyệt vọng thì đột nhiên, cơ thể Thanh co giật mạnh. Một luồng khí trắng thoát ra từ hư không nhập thẳng vào lồng ngực Thanh. Cùng lúc đó, Vũ mở bừng mắt.

Anh ho ra một búng máu đen đặc, cả cơ thể đổ sụp về phía trước.

“Vũ! Anh tỉnh rồi!” Linh ôm lấy anh, nước mắt giàn giụa.

Vũ không nói được gì. Cửu Nhãn trên trán anh giờ đã biến thành một vết hầm hố, nhầy nhụa máu. Sức mạnh tầng 5 đã phá hủy hoàn toàn con mắt thần bẩm sinh của anh. Anh lại rơi vào trạng thái mù lòa, nhưng lần này là sự kiệt quệ đến tận xương tủy.

Ở góc bên kia, Thanh bắt đầu ho sặc sụa. Anh ta mở mắt, đôi mắt đã trở lại màu đen bình thường, dù vẫn còn hốc hác và sợ hãi.

“Vũ… Linh… đây là đâu? Tại sao… tại sao tôi lại ở đây?” Thanh ngơ ngác, giọng run rẩy.

Thấy bạn mình đã tỉnh táo lại, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi Vũ. Anh đã thành công. Anh đã đổi đôi mắt của mình, tuổi thọ của mình để lấy lại cuộc đời cho người bạn thân nhất.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng cười khẩy vang lên từ lối vào địa đạo.

“Thật là một vở kịch cảm động. Kẻ canh giữ hy sinh thân mình cứu bạn… Ta chưa từng thấy điều gì ngu xuẩn hơn.”

Linh giật mình quay lại. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin, một bóng người mặc áo đen trùm kín đầu đang thong dong bước xuống. Trên tay kẻ đó cầm một chiếc hộp gỗ cổ xưa – thứ mà Vũ nhận ra chính là hộp đựng mảnh linh hồn cuối cùng của Thị Mai mà anh đã đánh mất trong trận chiến.

Lý Thế Phong – đứa con trai lưu vong của Lý Trưởng Lâm, kẻ mang tư duy công nghệ kết hợp với tà thuật, kẻ mà Vũ cứ ngỡ đã bị chôn vùi trong đống đổ nát của nhà thờ họ Lý.

Hắn tiến lại gần, nhìn vết sẹo nát bét trên trán Vũ với vẻ thích thú:

“Cửu Nhãn của ngươi đã hỏng, linh lực đã cạn. Trần Vũ, ngươi có biết tại sao ta lại để ngươi vào đây cứu thằng nhóc này không? Vì ta cần một linh hồn đã từng đi xuyên qua tâm thức của cây đa để làm ‘vật dẫn’ cho nghi lễ số hóa oán khí.”

Hắn giơ chiếc hộp lên, nụ cười trở nên tàn độc.

“Ngươi vừa mới dọn dẹp sạch sẽ mớ oán khí hỗn loạn bên trong cây, tạo ra một ‘vùng trống’ hoàn hảo. Giờ thì, ta sẽ dùng mảnh linh hồn này để khởi động lại hệ thống mạng lưới làng Mộc… theo cách của ta.”

Vũ muốn đứng dậy, nhưng đôi chân anh không còn cảm giác. Linh che chắn trước mặt anh, tay nắm chặt dao găm, nhưng cô biết mình không phải là đối thủ của kẻ vừa có súng, vừa có tà thuật này.

Bí mật dưới bóng cây đa chưa hề kết thúc. Khi rễ cây khô héo, một loại mạng lưới mới – đáng sợ và tinh vi hơn – đang chuẩn bị bao phủ lấy làng Mộc.

“Ngươi… sẽ không… thành công…” Vũ thều thào, đôi bàn tay anh âm thầm lần tìm một thứ gì đó trong túi áo.

Đó là những mảnh vỡ của chiếc vòng dâu tằm. Chúng vẫn còn ấm.

Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu khi ánh sáng của đôi mắt khép lại. Dưới bóng tối vĩnh hằng, Vũ nhận ra rằng “Nhập Hồn” không chỉ là vào người khác, mà còn là tìm thấy sức mạnh thực sự nằm sâu trong bóng tối của chính mình.

Đêm dài của làng Mộc, một lần nữa, lại rung chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8