Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 156: Trận chiến trong tâm thức

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:27:26 | Lượt xem: 1

Tiếng cười của Lý Thế Phong vang vọng trong hầm ngầm, âm thanh ấy không chỉ dội vào vách đá mà như xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào vỏ não của Trần Vũ. Hắn búng nhẹ ngón tay, chiếc hộp gỗ cổ xưa bật nắp, một luồng khói đen đặc quánh thoát ra, không bay lên cao mà bò lổm ngổm dưới đất như những xúc tu của một loài sinh vật biển sâu.

Vũ cảm thấy một lực hút khủng khiếp phát ra từ chiếc hộp. Toàn bộ không gian xung quanh anh bắt đầu vặn xoắn. Hình bóng của Lê Linh đang hốt hoảng lao về phía anh bỗng mờ dần, kéo dài ra như một vệt sơn chưa kịp khô trên khung vải thực tại. Tiếng gọi “Vũ ơi!” của cô trở thành một dải âm thanh kéo dài, rè nhiễu rồi tắt lịm.

Bóng tối sập xuống. Nhưng đó không phải là cái tối của hang sâu, mà là một khoảng không vô tận, đặc quánh áp suất.

Khi Vũ mở mắt lần nữa, anh nhận ra mình đang đứng giữa một làng Mộc rất khác. Bầu trời không có sao, không có trăng, chỉ có một màu đỏ sẫm của máu loãng. Cây đa cổ thụ khổng lồ nằm ở trung tâm, nhưng tán lá của nó không còn là màu xanh của sự sống mà là hàng triệu sợi dây cáp đen ngòm, bò ngoằn ngoèo trên các cành khô héo. Mỗi đầu sợi dây đều cắm chặt vào đầu của một dân làng. Họ đứng đó, bất động như những pho tượng sáp, mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm những đoạn mã vô nghĩa.

“Chào mừng tới hệ thống tâm thức của ta.”

Giọng nói của Lý Thế Phong vang lên từ mọi phía. Một bóng hình khổng lồ của hắn hiện ra trên bầu trời đỏ ối, tay hắn cầm một bộ điều khiển làm từ xương người.

“Trần Vũ, ngươi nghĩ ngươi là vị cứu tinh sao? Ngươi nhìn xem, tổ tiên họ Trần của ngươi đang ở đâu?”

Mặt đất dưới chân Vũ rung chuyển. Những ngôi mộ của dòng họ Trần bắt đầu nứt toác. Những bóng ma mặc áo dài khăn đóng, khuôn mặt hốc hác với đôi mắt trống rỗng bò lên từ dưới đất. Họ không tấn công Vũ bằng sức mạnh vật lý. Họ bao quanh anh, thì thầm bằng hàng ngàn giọng nói trầm đục:

“Tại sao ngươi lại phá bỏ giao ước?”
“Kẻ phản nghịch! Chính chúng ta đã dùng máu để đổi lấy sự thịnh vượng, ngươi có quyền gì mà tước đoạt?”
“Hãy trả lại mạng sống cho chúng ta… Hãy trở thành một phần của bộ rễ này…”

Vũ cảm thấy lồng ngực mình đau thắt. Những mảnh vỡ vòng dâu tằm trong tay anh bắt đầu nóng ran, nóng đến mức da thịt anh bốc khói, nhưng anh vẫn không buông. Anh hiểu rằng đây không phải là làng Mộc thực tại. Đây là vùng chiến địa tâm linh, nơi Lý Thế Phong đã sử dụng tà thuật “số hóa oán khí” để biến ký ức và nỗi sợ của Vũ thành vũ khí.

“Im đi!” Vũ hét lên, nhưng âm thanh của anh nhỏ bé giữa tiếng sóng oán niệm cuồn cuộn.

Một bóng người phụ nữ hiện ra giữa những rễ cây cáp điện. Đó là Thị Mai – Bà Chúa Đa. Nhưng lần này, bà không mang vẻ uy nghiêm, oán hận như thường lệ. Bà bị những sợi dây cáp xuyên qua tứ chi, treo lơ lửng như một con rối bị hỏng. Những tia chớp tím điện tử chạy dọc khắp cơ thể bà, mỗi lần một tia chớp đi qua, tiếng thét của bà lại làm rách toạc không gian tâm thức.

“Ngươi thấy không?” Lý Thế Phong cười khoái trá. “Ngay cả oán hồn trăm năm cũng chỉ là nguồn tài nguyên năng lượng dồi dào. Ta đã nén linh hồn của ả thành các dòng lệnh. Và giờ, ta cần Cửu Nhãn của ngươi để đồng bộ hóa toàn bộ mạng lưới này với linh khí của đất trời. Đưa nó cho ta!”

Một luồng áp lực vô hình đè sụp vai Vũ xuống. Những bóng ma họ Trần lao vào anh, đôi tay gầy guộc của họ bóp chặt lấy cổ anh, kéo anh lún xuống vũng bùn đen đặc mùi dầu máy và tử khí.

Vũ thấy mình chìm dần. Trong khoảnh khắc oxy dần cạn kiệt, những ký ức tồi tệ nhất ùa về. Anh thấy cảnh cha mẹ mình bị trói chặt dưới gốc đa trong đêm mưa tầm tã năm xưa. Cha anh nhìn anh bằng ánh mắt đau đớn, còn mẹ anh thì gào khóc: “Chạy đi Vũ! Đừng bao giờ quay lại!”. Nhưng trong thực tại tâm thức này, họ không bảo anh chạy. Họ nhìn anh với vẻ căm phẫn: “Tại sao con lại để chúng ta chết đau đớn thế này? Tại sao con không cứu chúng ta sớm hơn?”.

“Không… không phải như vậy…” Vũ thều thào, máu từ vết sẹo Cửu Nhãn trên trán chảy xuống mắt, cay xè.

“Mọi sự cố gắng của ngươi đều vô ích.” Giọng Lý Thế Phong thì thầm ngay bên tai. “Ngươi sở hữu Nhân Tâm Chi Ngọc nhưng lòng ngươi đầy rẫy sự sợ hãi và hối hận. Một kẻ có tâm không tịnh, làm sao dùng được ngọc quý? Hãy giao nộp linh hồn, ta sẽ cho ngươi gặp lại cha mẹ trong thế giới ảo mộng này mãi mãi.”

Sự cám dỗ như một liều thuốc tê làm dịu đi nỗi đau. Vũ cảm thấy đôi tay mình đang lỏng dần. Mảnh vỡ vòng dâu tằm sắp rơi khỏi kẽ tay.

Đúng lúc đó, một hơi ấm lạ lùng truyền đến từ mu bàn tay anh. Một ánh sáng trắng mờ ảo, nhỏ bé như đom đóm nhưng vô cùng kiên định, bắt đầu lan tỏa.

“Vũ… nghe em nói không? Đừng nhìn vào họ… hãy nhìn vào em…”

Tiếng của Linh. Cô không ở đây, nhưng sợi chỉ ngũ sắc mà cô từng tặng anh trên thực tế đang phát ra rung động mãnh liệt. Trong tâm thức, sợi chỉ ấy biến thành một sợi dây thần thông xuyên qua tầng tầng lớp lớp oán khí, nối thẳng vào trái tim anh.

Vũ bừng tỉnh. Anh nhận ra một chân lý mà bấy lâu nay anh luôn bỏ qua. Cửu Nhãn không phải là công cụ để nhìn thấy ma quỷ, mà là để thấu thị nhân tâm. Lý Thế Phong dù mạnh đến đâu, hắn cũng chỉ là một kẻ sử dụng kỹ thuật để thao túng ngoại lực. Hắn không có “tâm”, nên hắn vĩnh viễn không hiểu được sức mạnh của sự hy sinh.

“Nhân Tâm Chi Ngọc… không phải để chiếm hữu…” Vũ lẩm bẩm, bàn tay anh siết chặt mảnh vỡ vòng dâu tằm. Những mảnh gỗ dâu sắc lẹm đâm sâu vào lòng bàn tay, máu của anh – dòng máu giải tội của họ Trần – chảy ra, thấm đẫm vào món di vật của người mẹ quá cố.

“Nó là để… giải thoát!”

Một luồng sáng chói lòa bùng phát từ tâm điểm lòng bàn tay Vũ. Không phải là ánh sáng rực rỡ của mặt trời, mà là ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng rằm, mang theo hơi thở của sương sớm làng Mộc trước khi thảm họa xảy ra.

Ánh sáng lan đến đâu, những sợi dây cáp điện tử khô héo và đứt gãy đến đó. Những bóng ma họ Trần bị luồng sáng chạm vào không tan biến trong tiếng thét, mà gương mặt họ dần trở nên thanh thản. Những nếp nhăn của hận thù giãn ra, họ cúi đầu nhìn Vũ rồi hóa thành những đốm lân tinh bay về phía bầu trời.

“Cái gì? Ngươi làm cái gì thế?” Lý Thế Phong hoảng hốt. Gương mặt khổng lồ trên bầu trời biến dạng, lộ ra vẻ kinh hoàng. “Dừng lại! Ngươi đang phá hủy toàn bộ dữ liệu của ta!”

Vũ đứng dậy giữa vùng bùn lầy, thân hình anh bây giờ không còn rệu rã mà bao phủ bởi một lớp màng hào quang mỏng manh. Vết sẹo trên trán anh không còn chảy máu đen, nó phát ra một luồng khí lạnh lẽo, thanh khiết.

Anh nhìn về phía Thị Mai.

“Thị Mai tỷ… trăm năm oán hận, xin hãy dừng lại ở đây. Họ Lý và họ Trần đã trả giá. Làng Mộc không nợ bà, bà cũng không nợ mảnh đất này. Hãy đi đi.”

Vũ giơ tay về phía Bà Chúa Đa. Những sợi dây cáp trói buộc bà bỗng chốc hóa thành những cánh hoa đa rơi rụng. Thị Mai rơi xuống, được luồng sáng của Vũ đỡ lấy. Bà nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu dần trở lại màu đen lánh của người thiếu nữ năm nào. Bà không nói gì, chỉ mỉm cười – một nụ cười không còn mang theo chút sương gió u minh nào – rồi tan biến vào hư không.

Bầu trời đỏ sẫm sụp đổ từng mảng lớn. Thế giới ảo của Lý Thế Phong vỡ nát như một chiếc gương bị đập bằng búa tạ.

“Không! Không thể nào! Ta đã tính toán kỹ lưỡng… Thuật toán của ta là tuyệt đối!” Lý Thế Phong gào thét, hình hài khổng lồ của hắn bị những dòng mã lỗi (error) ăn mòn, dần thu nhỏ lại và tan biến.

Vũ cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Không gian tâm thức đẩy anh ra ngoài.

Lồng ngực anh phập phồng, Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mùi nấm mốc của địa đạo và cả mùi hương bồ kết quen thuộc trên mái tóc của Linh. Anh đã quay lại thực tại.

Lê Linh đang ôm chặt lấy anh, gương mặt cô đầy nước mắt. Đối diện họ, Lý Thế Phong đang quỳ sụp dưới đất, miệng hộc ra những ngụm máu đen. Chiếc hộp gỗ cổ xưa trên tay hắn đã vỡ nát, mảnh linh hồn bên trong đã biến mất, chỉ còn lại những vệt dầu máy đen xì chảy tràn ra sàn đá.

Thiết bị đeo trên cổ tay hắn nổ tung, bắn ra những tia lửa điện nhỏ. Hắn ngước nhìn Vũ bằng ánh mắt căm hận tột cùng, nhưng hơi thở đã yếu ớt:

“Ngươi… ngươi đã dùng thứ gì… để phá vỡ hệ thống của ta?”

Vũ yếu ớt tựa vào lòng Linh, anh mở lòng bàn tay ra. Những mảnh vỡ vòng dâu tằm bây giờ đã không còn màu đen, chúng lấp lánh như những hạt ngọc trai dưới ánh đèn pin.

“Thứ mà ngươi mãi mãi không có…” Vũ thều thào. “Là sự bình yên trong tâm hồn.”

Nhưng đúng lúc họ tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, địa đạo bỗng rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Một tiếng gầm rú vang lên từ phía sâu trong gốc đa, nơi Giếng Ngọc tọa lạc. Cây đa cổ thụ, dù đã héo hon sau trận chiến tâm thức, dường như đang thực hiện một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ bí mật kinh thiên động địa bên dưới bộ rễ của mình.

Những mảng tường địa đạo bắt đầu bong tróc, để lại những lỗ hổng hun hút tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương.

“Vũ! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Linh hốt hoảng hét lên khi thấy trần hầm có dấu hiệu sụp đổ.

Lý Thế Phong bò dậy, nở một nụ cười điên dại giữa những lọn máu: “Muộn rồi… hệ thống bị phá hủy đã kích hoạt quy trình tự hủy của toàn bộ làng Mộc. Nếu ta không thể có nó, thì không ai có được gì cả!”

Hắn nhấn vào một nút chìm bên cạnh vách đá, một tiếng động cơ lớn gầm rú lên dưới lòng đất. Cả địa đạo rung chuyển như một cơn động đất cấp độ mạnh.

Vũ cảm thấy sức lực đã cạn kiệt, nhưng ánh nhìn của anh hướng về phía sâu nhất của hang động – nơi tỏa ra một ánh sáng xanh biếc lạ lùng. Đó là Giếng Ngọc, và anh biết, thứ nằm dưới đó không chỉ có vàng bạc hay quyền lực.

Có một sự thật cuối cùng về dòng họ Trần, về cái gọi là “Nhân Tâm Chi Ngọc”, vẫn đang chờ anh ở dưới đáy sâu nhất của sự đổ nát này.

“Linh… đi thôi.” Vũ nắm lấy tay cô, đôi mắt anh rực sáng lên một lần cuối. “Trận chiến này… chưa xong đâu.”

Dưới bóng tối đang sụp đổ, bóng dáng của hai người trẻ tuổi lao về phía luồng sáng xanh, để lại sau lưng một kẻ điên loạn và một kỷ nguyên oán hận đang dần bị chôn vùi. Trên mặt đất, cây đa cổ thụ trăm năm bỗng dưng rung lá xào xạc, dù lúc này không hề có một cơn gió nào thổi qua làng Mộc. Một giọt nhựa cây đỏ như máu chảy dài trên lớp vỏ xù xì, nhỏ xuống đất, lặng lẽ và u uất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8