Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 157: Sức mạnh của tình bạn
Đất đá rầm rập đổ xuống như những trận mưa thiên thạch trong bóng tối mịt mùng của lòng đất làng Mộc. Những tiếng răng rắc khô khốc của bộ rễ cây đa cổ thụ khi bị đứt gãy vang lên liên hồi, nghe giống như tiếng xương người bị nghiền nát dưới một cỗ máy khổng lồ.
Trần Vũ vừa kéo Lê Linh chạy về phía Giếng Ngọc, vừa cảm thấy phổi mình như bị lấp đầy bởi bụi đá và mùi hôi thối nồng nặc của xác gỗ mục. Trên tay anh, mảnh Nhân Tâm Chi Ngọc tỏa ra một thứ ánh sáng xanh huyền dị nhưng yếu ớt, chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước. Mỗi bước chạy là một lần Vũ cảm nhận được cái chết đang sượt qua vai mình.
“Vũ! Cẩn thận!”
Lê Linh hét lên, cô dùng hết sức đẩy mạnh Vũ vào vách đá. Ngay giây sau đó, một khối đá lớn nặng hàng tấn từ trần hầm sụp xuống ngay vị trí anh vừa đứng. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn. Vũ ho sù sụ, bàn tay quệt qua vết máu trên trán, ánh mắt lo lắng nhìn về phía trước.
Trong làn khói bụi đặc quánh đó, một bóng người cao lớn, xiêu vẹo đang đứng lù lù ngay sát miệng Giếng Ngọc. Thứ ánh sáng xanh từ dưới giếng hắt lên, rọi vào tấm lưng trần chi chít những đường gân xanh xao, sần sùi như vỏ cây. Đó là Thanh. Hay đúng hơn, đó là cái xác của Thanh – thứ đáng lẽ đã gục ngã sau khi tà thần ký sinh bị tiêu diệt ở chương trước.
Nhưng giờ đây, cơ thể ấy lại đứng đó, run rẩy và vặn vẹo trong những tư thế không dành cho con người. Những đoạn rễ đa đen ngòm vẫn còn quấn chặt quanh tứ chi của anh ta, đâm xuyên qua da thịt, biến Thanh trở thành một thực thể nửa người nửa cây đầy quái dị.
“Thanh…?” Vũ thốt lên, giọng lạc đi vì đau đớn.
Cái bóng đó từ từ quay lại. Đôi mắt vốn dĩ tinh anh, hay cười của chàng thanh niên làng Mộc ngày nào giờ đây chỉ còn là hai hốc mắt trống rỗng tỏa ra oán khí đỏ ngầu. Môi Thanh mấp máy, nhưng không phải tiếng người mà là những âm thanh rít lên kèn kẹt như gỗ cọ vào nhau. Một đợt sóng xung kích tâm linh đột ngột đánh thẳng vào trí não Vũ, khiến anh quỵ xuống, ôm đầu đau đớn.
“Vũ, đừng nhìn vào mắt anh ấy! Phần quỷ của cây đa vẫn đang cố tận dụng những hơi tàn của thể xác để thực hiện cuộc hiến tế cuối cùng!” Linh hét lớn, tay cô run rẩy rút ra một nắm chỉ ngũ sắc, định tiến lên trấn yểm.
Nhưng Vũ ngăn cô lại. Thông qua mảnh Nhân Tâm Chi Ngọc đang rung động kịch liệt trên lòng bàn tay, Vũ nghe thấy một thứ gì đó khác. Giữa những tiếng gào thét của vạn linh hồn oán hận đang cuộn trào trong địa đạo, có một tiếng thì thầm vô cùng quen thuộc. Đó là tiếng cười của Thanh vào những buổi trưa hè hai đứa còn cùng nhau leo trèo trên những cành đa cao vút. Đó là lời hứa “anh em mình cùng bảo vệ làng” khi cả hai đứng trước mộ cha mẹ Vũ.
“Không, Linh… Thanh vẫn còn ở đó. Tôi cảm nhận được anh ấy.”
Vũ gượng đứng dậy. Mỗi bước chân tiến về phía Thanh là một lần Cửu Nhãn (dù đã khép lại) nhói lên như có ngàn mũi kim châm. Áp lực từ thực thể tà ác trong xác Thanh khiến lớp bảo hộ từ chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ vỡ vụn từng mảnh.
Lý Thế Phong từ phía xa, giữa những đống đổ nát, cười sằng sặc: “Vô ích thôi Trần Vũ! Cái xác đó giờ là lõi của trận pháp tự hủy. Khi rễ đa cuối cùng đứt gãy, nó sẽ nổ tung cùng với cả ngôi làng này. Tình bạn của các ngươi chính là cái bẫy hoàn hảo nhất!”
Thanh bất ngờ gầm lên một tiếng đầy man dại, lao đến với tốc độ kinh người. Đôi tay gầy guộc nhưng cứng như sắt đá bóp chặt lấy cổ Vũ, nhấc bổng anh lên không trung. Vũ cảm thấy oxy thoát khỏi phổi mình, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. Những sợi rễ cây nhỏ li ti từ bàn tay Thanh bắt đầu đâm vào da cổ Vũ, tham lam muốn hút lấy dòng máu họ Trần.
Linh lao đến dùng thanh Long Vĩ Tiên quất mạnh vào đôi tay ấy, nhưng sức mạnh của tà thuật quá lớn khiến cô bị đánh văng ra xa, va vào vách đá ngất lịm.
Chỉ còn lại Vũ và Thanh.
“Thanh… nghe tôi nói không?” Vũ thều thào, đôi tay run rẩy không phải để chống cự, mà là để chạm vào gò má tái nhợt của bạn mình. “Mẹ anh… vẫn đang chờ anh về ăn cơm… Anh đã hứa với tôi… sẽ đưa tôi đi thăm lại căn nhà cũ… nhớ không?”
Sức ép ở cổ đột ngột khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của Thanh bắt đầu co giật kịch liệt. Một dòng chất lỏng màu đen, hôi hám chảy ra từ khóe mắt anh ta – đó là nước mắt của một linh hồn bị giam cầm.
Sâu trong thung lũng tâm thức của Thanh, một trận chiến kinh thiên động địa đang diễn ra. Linh hồn của Thanh, nhỏ bé và run rẩy như một ngọn đèn trước gió, đang bị bóp nghẹt bởi những bóng đen khổng lồ của Bà Chúa Đa và các oán hồn họ Lý. Nhưng khi giọng nói của Vũ truyền tới, cùng với luồng sáng tinh khiết từ Nhân Tâm Chi Ngọc, một mảnh ký ức bừng sáng.
Đó là mảnh ký ức về cái ngày Thanh chia đôi củ khoai nướng cho Vũ khi anh lần đầu theo cha mẹ về làng, lúc đó Vũ vẫn là một đứa trẻ nhút nhát và đơn độc.
“Của cậu này… ở làng Mộc, đã là bạn thì không ai để ai đói đâu!”
Chính cái tâm niệm thuần phác ấy đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, âm thầm cháy rực giữa biển oán khí mênh mông.
“Vũ… chạy… đi…”
Một âm thanh khàn đặc, yếu ớt nhưng rõ mồn một phát ra từ cuống họng của Thanh. Áp lực ở cổ Vũ biến mất. Thanh lùi lại, đôi bàn tay gớm ghiếc của anh tự cào cấu vào lồng ngực mình, cố gắng bóc tách những sợi rễ đang ăn sâu vào tim.
“Thanh! Anh làm gì thế?” Vũ hốt hoảng lao tới.
“Trần Vũ! Nhìn kìa!” Tiếng của Lý Thế Phong thét lên đầy kinh hãi.
Cơ thể Thanh bắt đầu phát ra ánh sáng vàng rực – thứ ánh sáng đối lập hoàn toàn với màu xanh của Giếng Ngọc. Đó là ánh sáng của sự hy sinh, của một linh hồn chấp nhận tự thiêu đốt bản thân để đẩy lùi bóng tối. Những sợi rễ đa chạm vào luồng sáng đó đều bốc khói đen và tan biến.
Trong một khoảnh khắc thần diệu, quyền kiểm soát cơ thể hoàn toàn trở về với Thanh. Gương mặt anh không còn méo mó quỷ dị, mà hiện ra với vẻ thanh thản lạ kỳ. Anh đứng chắn trước cửa Giếng Ngọc – nơi luồng oán khí tự hủy đang dâng cao nhất.
“Thằng Vũ… xin lỗi nhé… định cùng cậu đi nhậu một bữa, mà xem ra hết cơ hội rồi.” Thanh cười, một nụ cười héo hắt nhưng chân thật như mười mấy năm về trước.
“Đừng, Thanh! Tôi có thể cứu anh! Nhân Tâm Chi Ngọc… nó có thể…” Vũ nức nở, anh cố dùng chút sức tàn để lao đến, nhưng một rào cản năng lượng vô hình đã ngăn anh lại.
“Không kịp đâu. Cái chết của tôi đã được định sẵn khi tôi bước chân vào rừng Độc Nhân năm ấy.” Thanh nói nhanh, giọng anh rung lên vì áp lực ngàn cân của địa đạo đang đè nặng. “Nhưng tôi sẽ không để thằng chó Lý Thế Phong và cây đa này mang theo cả làng đi xuống địa ngục. Tôi là người làng Mộc… chết cũng phải bảo vệ làng.”
Thanh quay người lại, nhìn sâu xuống Giếng Ngọc. Anh giơ tay ra, Nhân Tâm Chi Ngọc trong tay Vũ bỗng dưng bay vút tới, nằm gọn trong lòng bàn tay Thanh. Sự kết hợp giữa linh hồn tinh khiết của kẻ hy sinh và mảnh ngọc thần thánh đã tạo nên một cột sáng trắng khổng lồ xuyên thẳng lên mặt đất, đi qua thân cây đa đang sụp đổ.
“VŨ! ĐƯA CÔ LINH RA KHỎI ĐÂY NGAY!”
Thanh gào lên, dùng sức mạnh cuối cùng tạo ra một cơn lốc xoáy bằng khí đẩy Vũ và Linh về phía lối ra của địa đạo – một lối ra bí mật vừa được hé lộ dưới chân vách đá nhờ sự dịch chuyển của địa tầng.
Vũ nhìn lại lần cuối. Anh thấy bóng dáng người bạn nối khố của mình đang dang rộng hai tay, tựa như một vị thần hộ mệnh đang dùng chính xác thân mình để vá lại vết rạn nứt của long mạch. Toàn bộ oán khí bị cột sáng đó thanh hóa, tiếng than khóc của trăm năm tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng trang nghiêm.
“THANH!!!”
Tiếng gào của Vũ bị chìm lấp trong tiếng nổ cực đại. Toàn bộ khu vực Giếng Ngọc đổ sập hoàn toàn. Cả địa đạo chấn động mạnh mẽ rồi bắt đầu quá trình sụp đổ vĩnh viễn.
Vũ kịp ôm lấy cơ thể vẫn còn bất tỉnh của Linh, lao ra khỏi khe nứt ngay trước khi toàn bộ hầm ngầm phía sau bị vùi lấp dưới hàng nghìn khối đất đá.
***
Trên mặt đất, ngôi làng Mộc rùng mình một cái cuối cùng. Cây đa cổ thụ trăm năm, biểu tượng của sự u ám và những bí mật truyền đời, đã chính thức gãy đôi và đổ sụp về phía nghĩa trang. Lạ kỳ thay, khi cây đa ngã xuống, không có tiếng động lớn. Nó tan ra như một đống tro bụi khổng lồ, bị gió cuốn đi tán mác khắp cánh đồng.
Trăng đêm đó bỗng dưng sáng lạ thường. Ánh trăng dịu hiền soi rọi xuống đống đổ nát, nơi trước đây là biểu tượng của sự sợ hãi.
Vũ nằm trên bãi cỏ, toàn thân rã rời, hơi thở dốc hụt hẫng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi gốc đa từng đứng. Linh đã tỉnh lại từ lúc nào, cô lặng lẽ ngồi bên cạnh, tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Vũ. Cả hai không ai nói lời nào, nỗi đau quá lớn khiến mọi ngôn từ đều trở nên thừa thãi.
Sức mạnh của tình bạn… nó không phải là thứ có thể dời núi lấp bể trong các truyền thuyết hào hùng, mà là tiếng gọi thức tỉnh giữa muôn trùng bóng tối, là một nụ cười hiền lành chấp nhận tan biến để người ở lại có cơ hội được sống.
Giữa đống tro tàn của gốc đa, Vũ bỗng thấy một thứ gì đó lấp lánh. Anh gượng dậy, bước tới.
Đó là một mầm cây nhỏ, xanh mướt, chỉ cao chừng nửa đốt ngón tay, mọc lên ngay giữa vị trí Thanh đã đứng ở dưới địa đạo. Cạnh mầm cây ấy, là những mảnh vỡ của chiếc vòng dâu tằm của mẹ anh, giờ đã kết thành một vòng tròn bao quanh lấy sự sống mới này.
Vũ quỳ xuống, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lớp đất ấm.
Anh biết, Thanh vẫn ở đây. Trong mỗi hơi thở của gió, trong mỗi sự sống đang tái sinh của làng Mộc. Bí mật dưới bóng cây đa cổ đã được bóc trần hoàn toàn, nhưng bài ca về một người bạn mang tên Thanh sẽ mãi mãi được lưu truyền trong tâm khảm của kẻ sống sót.
Sức mạnh của tình bạn chính là đó – sự cứu rỗi cuối cùng trước ngưỡng cửa của hư vô.