Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 158: Hy sinh để hóa giải
**CHƯƠNG 158: HY SINH ĐỂ HÓA GIẢI**
Không gian dưới lòng địa đạo làng Mộc đang tan rã theo từng nhịp thở của mặt đất. Tiếng rạn nứt không chỉ đến từ những khối đá phía trên đầu, mà còn phát ra từ chính thực thể đang hiện hữu trước mắt Trần Vũ.
Thanh đứng đó, hay đúng hơn là một cái kén thịt khổng lồ mang hình hài của Thanh. Những sợi rễ đa thô bạo xuyên thủng qua lồng ngực, quấn chặt lấy các khớp xương và cắm sâu vào tủy sống anh. Tà Thần — thứ oán linh ngàn năm tích tụ dưới bóng cây đa cổ — đang cố gắng thực hiện bước cuối cùng để hoàn thiện cơ thể mới. Da thịt của Thanh đang bị kéo căng đến mức trong suốt, để lộ ra những dòng máu đen đặc quánh chảy ngược lên phía não bộ.
“Vũ… chạy đi…”
Giọng nói của Thanh khản đặc, như thể tiếng rít của gió qua khe cửa mục nát. Đôi mắt anh, vốn dĩ đã mất đi tròng trắng, lúc này đang ánh lên một tia thần trí cuối cùng, mỏng manh như ngọn nến trước bão.
Trần Vũ khuỵu xuống, máu từ vết sẹo Cửu Nhãn trên trán chảy dài xuống khóe mắt, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong một màu đỏ lựng. Cơn đau vì tuổi thọ bị rút cạn khiến tóc anh bạc thêm từng sợi ngay trong tích tắc. Anh đưa bàn tay run rẩy ra phía trước, giọng lạc đi:
“Thanh! Tao sẽ không bỏ mày lại. Đừng… đừng để nó nuốt chửng mày!”
Lê Linh bên cạnh vừa kịp gượng dậy. Cô nhìn thấy thực thể phía sau Thanh — một bóng ma khổng lồ mang hình hài Bà Chúa Đa đang nhe hàm răng đen ngòm, tay vuốt ve đỉnh đầu Thanh như một người mẹ hiền từ đang vỗ về đứa con, nhưng thực chất là để hút cạn những tia linh hồn cuối cùng.
“Anh Vũ! Muộn rồi!” Linh thét lên, nước mắt giàn giụa. “Cơ thể của Thanh đã trở thành vật dẫn duy nhất cho tà thần tái sinh. Nếu nó hoàn tất quá trình này, cả làng Mộc, cả thành phố ngoài kia… không ai sống sót được!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn. Một tảng đá lớn rơi xuống, chắn ngang lối thoát duy nhất của địa đạo. Ánh sáng từ những lá bùa trấn yểm trên vách đá đang tắt dần. bóng tối đặc quánh bò ra từ đôi mắt của Thanh, bắt đầu bao trùm lấy không gian.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thanh chợt mỉm cười. Cái cười khiến Trần Vũ lặng người đi, bởi nó mang theo hình bóng của cậu thiếu niên làng Mộc ngày xưa, kẻ từng rủ anh đi trộm ổi, kẻ từng thề sẽ bảo vệ anh khỏi những trò bắt nạt của đám trẻ trong làng.
“Vũ này…” Thanh thì thầm, hơi thở mang theo mùi mục nát của gỗ đa già. “Hóa ra, định mệnh của tao là ở lại đây. Tổ tiên dòng họ mày đã gieo mầm, dòng họ Lý đã tưới máu, và tao… tao chính là cái cây để chúng kết trái. Tao không thể thoát khỏi cái bóng của cây đa này được đâu.”
“Mày im đi!” Vũ gầm lên, cố gắng kích hoạt nốt tàn lực cuối cùng của Cửu Nhãn. Anh muốn dùng máu của mình để vẽ ra một đạo bùa cứu mạng, nhưng mỗi khi anh định thủ ấn, Cửu Nhãn lại nhói lên một cơn đau xé tâm can. Con mắt thứ chín của anh đang nhìn thấy một sự thật nghiệt ngã: Thanh và Tà Thần đã đồng hóa thành một. Huyết mạch của anh bạn nối khố đã hòa làm một với rễ đa.
Nếu Tà Thần chết, Thanh chết. Nếu Thanh chết, Tà Thần mới bị diệt.
Thanh chợt vươn đôi tay gầy gò, đầy những nốt sần sùi của vỏ cây, cầm lấy bàn tay của Vũ. Lần này, cái chạm không hề lạnh lẽo như ma quỷ, mà nóng bỏng như một lời thề.
“Cái Nhân Tâm Chi Ngọc… nó nằm trong tim tao.” Thanh thở dốc, mỗi lời nói ra đều kèm theo máu tươi trào khỏi miệng. “Nó không phải là để cứu tao sống lại. Nó là ngòi nổ. Vũ, dùng Cửu Nhãn đi. Kích hoạt nó. Phá nát cái lõi này đi!”
“Không! Tao không làm được!” Vũ gào lên tuyệt vọng.
“Mày phải làm!” Thanh hét lên, áp lực của Tà Thần bên trong khiến da đầu anh bắt đầu nứt ra. “Mày nhìn quanh đi! Hồn phách của cha mẹ mày vẫn đang bị xích dưới gốc đa này! Hàng nghìn oan hồn làng Mộc đang bị rễ cây này xuyên qua tim! Nếu mày không kết liễu tao bây giờ, tất cả bọn họ sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh. Tao cũng vậy… Tao không muốn làm quỷ!”
Lê Linh đứng phía sau, cô hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả. Cô bước tới, đặt tay lên vai Vũ, giọng cô run rẩy nhưng kiên định: “Anh Vũ, để anh Thanh được giải thoát đi. Đó là ý nguyện cuối cùng của một con người. Đừng để anh ấy phải chết như một quái vật.”
Tà Thần như cảm nhận được sự nguy hiểm, nó bắt đầu gầm rống thông qua cổ họng của Thanh. Những sợi rễ đa quanh phòng đột ngột vươn dài, sắc nhọn như giáo mác lao về phía Vũ và Linh. Vũ theo bản năng dùng thân mình che chắn cho Linh, nhưng Thanh đã nhanh hơn. Anh dùng chút sức tàn điều khiển các sợi rễ khác quấn chặt lấy bản thân mình, ngăn cản sự tấn công của thực thể ma quỷ.
“Làm đi!!!”
Thanh rống lên một tiếng xé trời. Một luồng sáng xanh biếc từ lồng ngực anh tỏa ra — đó chính là Nhân Tâm Chi Ngọc, báu vật tâm linh duy nhất có thể thanh tẩy oán khí nghìn năm. Viên ngọc đang đập theo nhịp tim của Thanh, nhưng mỗi nhịp đập của nó lại khiến cơ thể anh vỡ vụn thêm một chút.
Trần Vũ đứng thẳng dậy. Tóc anh lúc này đã bạc trắng hoàn toàn. Đôi mắt Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột mở trừng ra, không còn là màu đỏ của máu, mà là một màu vàng kim lẫm liệt, ánh nhìn xuyên thấu vạn vật.
Anh nhìn thấy linh hồn của Thanh đang co quắp bên trong khối thịt đen đúa ấy, mỉm cười và gật đầu với anh. Anh thấy bóng dáng cha mẹ mình mỉm cười trong màn sương mù mịt phía sau.
Vũ đưa hai ngón tay lên, máu trên đầu ngón tay anh hóa thành một ngọn lửa bạc. Anh lẩm nhẩm chú ngữ, mỗi chữ thốt ra đều làm rung chuyển linh hồn của những kẻ có mặt.
“Trời có mắt, đất có linh. Huyết nhục làm dẫn, Cửu Nhãn khai quang. Nhân tâm nhất tâm, diệt trừ yêu nghiệp!”
Vũ lao về phía trước, ngón tay ấn thẳng vào vị trí giữa ngực Thanh, nơi viên ngọc đang phát sáng.
Một tiếng nổ lầm trời vang lên. Ánh sáng vàng kim từ Cửu Nhãn và ánh sáng xanh từ Nhân Tâm Chi Ngọc giao hòa vào nhau, tạo thành một cơn bão linh lực khủng khiếp quét sạch mọi oán khí trong địa đạo.
Thanh mở to mắt, nhìn vào Vũ lần cuối. Trong luồng sáng chói lòa ấy, Vũ nghe thấy tiếng Thanh thì thầm bên tai:
“Cảm ơn mày… thằng bạn tốt. Thay tao… chăm sóc cho làng Mộc nhé.”
Cơ thể Thanh bắt đầu tan ra thành những hạt bụi sáng li ti. Cùng lúc đó, bóng ma của Bà Chúa Đa và thực thể Tà Thần thét lên một tiếng tuyệt vọng trước khi bị ngọn lửa linh thánh thiêu rụi thành tro. Những rễ đa đen đúa bám quanh vách đá héo quắt lại, khô khốc rồi vụn nát như gỗ mục.
Áp lực linh lực quá lớn khiến địa đạo bắt đầu sụp xuống một cách toàn diện. Trần Vũ bị hất văng ra xa, đầu va vào vách đá. Trước khi tầm mắt chìm vào bóng tối, anh thấy Lê Linh lao đến ôm lấy mình. Và ở giữa đống đổ nát đang lấp dần, anh thấy linh hồn của Thanh, trong bộ quần áo mộc mạc ngày thường, vẫy tay chào anh trước khi tan biến vào cõi hư vô rực rỡ ánh sáng.
Bí mật dưới bóng cây đa cổ thụ cuối cùng đã tan thành mây khói theo sự hy sinh của người thanh niên ấy.
Làng Mộc hôm nay, sau bao nhiêu năm bị mây mờ che phủ, bỗng nhiên có nắng. Một tia nắng hanh vàng của buổi sớm mai chiếu thẳng xuống nơi trước đây là dinh thự họ Lý, giờ chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm chứa đầy cát trắng và những kỷ niệm đau thương đã được gột rửa.
Trần Vũ lịm đi, tay vẫn nắm chặt mảnh vỡ của chiếc vòng dâu tằm, hơi thở anh nặng nề nhưng thanh thản. Món nợ của dòng họ Trần, món nợ của cả một ngôi làng, cuối cùng đã được trả bằng một thứ sức mạnh cao cả hơn bất cứ phép thuật nào: Sự hy sinh của tình bạn chân chính.
Mặt đất rung chuyển thêm một lúc rồi hoàn toàn im lặng. Trên mặt đất, cây đa cổ thụ rùng mình trút lá lần cuối rồi khô héo, để lộ ra khoảng trời xanh ngắt mà dân làng đã hàng thế kỷ chưa bao giờ thấy rõ ràng đến thế.
Lễ giải oan cuối cùng cũng đã kết thúc. Nhưng cái giá của nó… sẽ mãi mãi hằn sâu trên mái tóc bạc trắng của người ở lại.