Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 161: Sự thật về Cửu Nhãn
Đêm ở làng Mộc sau khi cây đa cổ thụ héo tàn không còn mang cái vẻ u ám, đặc quánh của oán khí như trước, nhưng nó lại bao trùm bởi một sự tĩnh lặng đến rợn người. Gió thổi qua những tán lá khô xào xạc, nghe như tiếng thở dài của một kẻ đã sống quá lâu trong bóng tối.
Trần Vũ ngồi bên bậu cửa sổ ngôi nhà cổ của gia đình. Ánh trăng nhợt nhạt rọi vào khuôn mặt thư sinh nay đã hằn lên những nét phong trần và mệt mỏi. Mái tóc của anh, vốn đen láy, giờ đây đã bạc trắng quá nửa, trông như một dải sương muối đậu lại giữa tuổi thanh xuân. Anh đưa tay sờ lên trán, ngay giữa hai đầu chân mày. Nơi đó không còn cảm giác đau đớn dữ dội như đêm trăng máu, nhưng nó lại âm ỉ một luồng hơi lạnh, như thể có một viên đá băng được khảm sâu vào trong hộp sọ.
“Vẫn còn đau sao?”
Lê Linh bước vào, trên tay là một chén thuốc bắc nghi ngút khói. Mùi đắng nghét của cam thảo và thảo mộc lan tỏa trong không gian, nhưng không thể át đi cái mùi tử khí nhàn nhạt vẫn vương vấn trên người Vũ.
Vũ lắc đầu, mỉm cười gượng gạo: “Không đau, chỉ là… thấy trống rỗng. Linh này, cô có bao giờ tự hỏi, tại sao trong hàng vạn người của dòng tộc họ Trần, chỉ có mình tôi thức tỉnh được Cửu Nhãn?”
Linh đặt chén thuốc xuống bàn, ánh mắt cô trùng xuống. Cô là con gái của ông Từ giữ đền, cô hiểu nhiều hơn những gì cô dám nói ra. Cô ngồi xuống cạnh anh, đôi bàn tay mảnh khảnh nắm lấy bàn tay gầy gò của Vũ.
“Ông nội tôi đang đợi anh ở hầm thờ. Ông nói… đã đến lúc anh phải biết sự thật hoàn toàn về thứ đang nằm trên trán anh. Nó không phải chỉ đơn giản là một loại siêu năng lực.”
Vũ nhìn sâu vào đôi mắt của Linh. Anh thấy sự lo âu, và hơn hết là một nỗi buồn sâu thẳm. Anh đứng dậy, mặc thêm chiếc áo khoác đen, rồi cùng Linh bước ra khỏi nhà, hướng về phía nhà cụ Tứ.
Căn hầm dưới nhà cụ Tứ là một không gian tách biệt với thế giới bên ngoài. Nơi đây chất đầy những cuộn sắc phong rách nát, những chiếc mặt nạ gỗ cũ kỹ và nồng nặc mùi hương dầu hỏa. Cụ Tứ ngồi đó, bên cạnh chiếc bàn bát quái, con mắt còn lại của ông dưới ánh đèn dầu mờ ảo trông sắc lạnh như dao.
“Ngồi đi, kẻ mang nợ.” Cụ Tứ lên tiếng, giọng khàn đặc.
Vũ khẽ rùng mình trước cách gọi của ông. “Cụ vừa nói ‘kẻ mang nợ’?”
Cụ Tứ không trả lời ngay, ông dùng một thanh tre gẩy nhẹ tim đèn, làm ánh lửa bùng lên, soi rõ một bức họa cổ treo trên vách đá. Bức họa vẽ một người đàn ông đứng giữa trùng vây của vô số hồn ma, trên trán người đó mở ra một con mắt đứng dọc, phun ra những tia lửa màu đen.
“Mọi người trong giới huyền thuật đều tung hô Cửu Nhãn như một món quà từ trời đất, một đôi mắt có thể nhìn thấu âm dương, thấu thị tương lai và trấn áp tà ma,” cụ Tứ bắt đầu bằng giọng chậm rãi. “Nhưng họ quên mất một quy luật của trời đất: Thứ gì càng mạnh mẽ, cái giá phải trả càng kinh khủng. Trần Vũ, anh nghĩ tại sao dòng họ Trần lại suy tàn? Tại sao cha mẹ anh lại phải chết khi cố bảo vệ anh?”
Vũ siết chặt nắm tay: “Tôi nghĩ vì họ muốn phá bỏ lời nguyền cây đa.”
“Sai rồi!” Cụ Tứ quát khẽ, đôi vai gầy rung lên. “Họ chết để cố chặn đứng con mắt thứ chín này lại. Cửu Nhãn không phải là món quà. Nó là một loại ký sinh tâm linh. Nó là sự trừng phạt dành cho tổ tiên anh – những kẻ năm xưa đã bắt tay với họ Lý, dùng máu của Thị Mai để đổi lấy long mạch.”
Cụ Tứ rút từ trong ống tay áo ra một tờ giấy bản cũ nát, bên trên có những ký tự bằng máu đã ngả sang màu nâu đen.
“Cửu Nhãn, thực chất là ‘Cửu Nghiệp’. Khi một người khai mở nó đến tầng thứ ba, nó bắt đầu ăn dần vào linh hồn của vật chủ. Mỗi lần anh nhìn thấy một linh hồn, mỗi lần anh phá một tà trận, con mắt ấy lại hút đi một phần tinh huyết của anh để nuôi dưỡng chính nó. Anh có thấy mái tóc mình bạc đi không? Đó không phải vì mệt mỏi, mà là vì thọ nguyên của anh đang bị con mắt này nuốt chửng.”
Vũ bàng hoàng, cảm giác lạnh lẽo từ trán đột ngột lan ra toàn thân. Anh lùi lại một bước, va vào chồng sách cũ.
“Vậy… cha mẹ tôi…”
“Cha mẹ anh đã phát hiện ra điều đó khi anh vừa mới chào đời. Một đứa trẻ sinh ra đã mang dấu ấn Cửu Nhãn ẩn tàng là một cái họa lớn,” cụ Tứ nhìn Vũ bằng ánh mắt đầy thương hại. “Họ đã mang anh rời khỏi làng, dùng chiếc vòng dâu tằm mẹ anh để lại – một linh vật được luyện bằng máu tim của bà suốt bảy năm ròng – để khóa chặt con mắt đó lại. Họ chấp nhận biến mình thành vật tế phụ dưới gốc đa, không phải để giữ bí mật cho làng, mà để làm mồi nhử cho oán khí của Thị Mai không tìm đến anh. Họ dùng mạng mình để che mắt quỷ!”
Tai Vũ như ù đi. Những ký ức rời rạc về tiếng khóc của mẹ, về cái nhìn kiên định nhưng đầy đau xót của cha trước khi họ biến mất khỏi đời anh hiện về như một cơn lốc. Tất cả những năm qua, anh oán hận dòng họ, anh tò mò về bí mật cây đa, nhưng anh không ngờ mình mới chính là tâm điểm của bi kịch.
Linh bước tới, định an ủi Vũ, nhưng cụ Tứ giơ tay ngăn lại.
“Chưa hết. Sự thật tàn khốc nhất nằm ở đây. Khi Cửu Nhãn đạt đến tầng thứ chín – tầng cao nhất, người sở hữu nó sẽ không còn là chính mình. Nó sẽ trở thành một cánh cổng. Một cánh cổng dẫn đường cho những thứ không thuộc về thế giới này quay trở lại. Tổ tiên họ Trần không phải bảo vệ làng, họ là những ‘Kẻ Canh Giữ’ chính cái lỗ hổng mà họ đã tạo ra trên trán con cháu mình.”
Cụ Tứ cầm một chiếc gương đồng lên, đưa trước mặt Vũ.
“Nhìn đi! Nhìn kỹ vào con mắt đó!”
Vũ run rẩy nhìn vào gương. Trong ánh đèn dầu leo lắt, anh thấy vết sẹo trên trán mình khẽ chuyển động. Nó không còn là một vết sẹo nữa. Lớp da mỏng tang dường như trở nên trong suốt, và phía sau đó, anh thấy một nhãn cầu màu tím sẫm, đang nhìn lại anh với một vẻ thèm khát và lạnh lùng. Đó không phải là đôi mắt của anh. Nó chứa đựng hàng ngàn tiếng thét oán than, hàng ngàn năm u tối.
“Nó đang đói, đúng không?” giọng cụ Tứ lạnh lẽo như từ dưới mộ vang lên. “Cây đa chết đi, oán khí của Thị Mai tan biến, nguồn thức ăn từ bên ngoài của nó đã hết. Bây giờ, nó sẽ bắt đầu ăn chính anh từ bên trong. Mỗi lần anh ngủ, nó sẽ mở ra. Mỗi lần anh đau lòng, nó sẽ lớn mạnh.”
Vũ khuỵu xuống, hơi thở dồn dập. Anh nhớ lại những giấc mơ gần đây, những cơn đau đầu kịch liệt mà anh nghĩ chỉ là dư chấn của trận chiến.
“Có cách nào… để loại bỏ nó không?” Linh lên tiếng, giọng cô run rẩy vì xúc động. “Ông nội, người phải có cách chứ?”
Cụ Tứ im lặng một lúc lâu, ánh lửa trong hầm chao đảo rồi phụt tắt, chỉ còn lại làn khói xanh mờ ảo.
“Chỉ có một cách duy nhất. Nhưng đó là con đường chết.”
“Nói đi cụ!” Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quyết liệt. Anh thà chết chứ không muốn trở thành con quỷ nuốt chửng linh hồn của chính cha mẹ mình, của ngôi làng này.
“Anh phải tìm đến ‘Nhân Tâm Chi Ngọc’ thực sự – không phải thứ ảo ảnh anh đã phá hủy ở gốc đa, mà là chân thân của nó. Chỉ có sự từ tâm thuần khiết nhất mới có thể cảm hóa được Cửu Nghiệp, biến nó từ tà nhãn thành phật nhãn. Nhưng để làm được điều đó, anh phải đi vào cõi u minh, đối mặt với chính những tội lỗi của tổ tiên mình trong quá khứ. Anh phải gánh chịu lại tất cả nỗi đau mà Thị Mai và những người bị hiến tế đã phải trải qua.”
Cụ Tứ nhìn vào đôi mắt bạc trắng của Vũ, nói tiếp: “Đa số những người tìm cách hóa giải Cửu Nhãn đều phát điên hoặc tan biến linh hồn trước khi kịp nhìn thấy ánh sáng. Trần Vũ, anh đã mất đi thọ nguyên, sức khỏe suy kiệt. Nếu anh thất bại, anh sẽ vĩnh viễn không thể siêu thoát.”
Vũ im lặng. Trong không gian chật hẹp của căn hầm, tiếng tim đập của anh vang lên thình thịch như tiếng trống trận. Anh nghĩ về cha mẹ, những người đã hy sinh cả cuộc đời để anh được sống như một con người bình thường. Anh nghĩ về Linh, người con gái đã kề vai sát cánh cùng anh qua bao lần sinh tử.
Vũ đứng dậy, lần này anh không còn run rẩy. Anh cầm lấy chén thuốc đã nguội trên bàn, uống cạn trong một hơi. Vị đắng làm anh tỉnh táo hẳn lại.
“Nếu tôi là điểm bắt đầu của lời nguyền này, tôi cũng sẽ là người kết thúc nó,” Vũ nói, giọng chắc nịch.
Linh bước lại gần, nắm chặt lấy tay anh. “Dù là u minh hay địa ngục, em sẽ không để anh đi một mình.”
Cụ Tứ thở dài, ông biết mình không thể ngăn cản hai người trẻ tuổi này. Ông đứng dậy, tiến tới một góc khuất trong hầm, đẩy một tảng đá ra để lộ một hộp tráp nhỏ làm bằng đồng đen.
“Đây là những gì còn sót lại của dòng tộc họ Trần mà cha mẹ anh đã gửi lại cho ta trước khi họ đi vào chỗ chết. Một chiếc kim bằng xương của mẹ anh và một bùa hộ mệnh bằng máu của cha anh. Chúng sẽ dẫn đường cho anh đi qua màn sương oán hận.”
Vũ nhận lấy hộp tráp, cảm nhận được một luồng hơi ấm thân quen lan tỏa từ đó. Anh biết, con đường trước mắt không còn là cuộc khảo sát kiến trúc, cũng không phải cuộc tìm kiếm hài cốt bình thường. Đó là cuộc chiến giành giật lại linh hồn từ một lời nguyền đã bén rễ quá sâu.
Bên ngoài, một trận mưa rào đột ngột đổ xuống làng Mộc. Mưa rửa trôi bụi bẩn trên những gốc cây khô, nhưng lại làm nổi bật lên những vệt màu đen sẫm trên mặt đất – những dấu tích của rễ đa một thời.
Trong bóng tối của đêm đen, Cửu Nhãn trên trán Vũ khẽ rung động. Nó cảm nhận được sự thách thức của vật chủ. Nó bắt đầu xoay tròn, tạo ra những ảo ảnh kỳ quái trước mắt anh: hình ảnh những người dân làng mặc đồ trắng đi đưa tang, hình ảnh cây đa cổ thụ lại mọc lên rợp trời, và giữa tất cả là hình bóng cha mẹ anh đang đứng giữa biển lửa.
“Ngươi không thắng được ta đâu,” Vũ thầm thì, anh nhắm mắt lại, dùng ý chí kiên định nhất để trấn áp cái nhìn của con mắt quỷ.
Cuộc hành trình vào sâu trong sự thật về Cửu Nhãn giờ đây mới thực sự bắt đầu. Bí mật dưới bóng cây đa cổ không chỉ là về một oán hồn, mà là về bóng tối sâu thẳm nhất trong lòng mỗi con người, nơi mà chỉ có ánh sáng của sự hy sinh và lòng nhân tâm mới có thể soi thấu.
Linh nhìn theo bóng lưng của Vũ khi anh bước lên những bậc thang của căn hầm. Cô biết, người đàn ông này đang mang trên vai gánh nặng của cả một thế kỷ tội lỗi. Nhưng cô cũng tin, trong đôi mắt bạc trắng của anh, vẫn còn một tia sáng chưa bao giờ tắt – tia sáng của một kiến trúc sư muốn xây dựng lại công lý trên những đổ nát của quá khứ.
Tiếng mưa mỗi lúc một lớn hơn, như muốn xóa sạch mọi dấu vết, nhưng câu chuyện về làng Mộc và con mắt thứ chín vẫn cứ âm thầm chảy tiếp, cuốn theo định mệnh của những kẻ không bao giờ cúi đầu trước bóng tối.