Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 103: Một bóng đen mới

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:14:33 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 103: MỘT BÓNG ĐEN MỚI**

Sương mù trên sông Vong Hồn không giống như sương của đất trời bình thường. Nó đặc quánh, đục ngầu như màu mắt của một người chết trôi lâu ngày, và mang theo cái mùi hăng hắc của bùn loãng trộn lẫn với mùi tanh tao nồng nặc. Con thuyền nan nhỏ nhoi lọt thỏm giữa lòng sông rộng lớn, tiếng mái chèo khua nước lạch cạch vang lên cô độc giữa thinh không tĩnh mịch.

Trần Vũ ngồi ở mạn thuyền, tấm áo khoác rộng thùng thình bao phủ lấy thân hình gầy rộc. Sau đêm kinh hoàng ấy, khi anh dùng toàn bộ thọ nguyên và huyết nhãn để cưỡng ép thi triển “Giải Oan Trận”, sức lực trong người Vũ dường như đã bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng. Mái tóc của anh, vốn đen lánh thanh xuân, nay trắng rợ như những sợi rễ đa già nua bị phơi ra dưới nắng gắt. Mỗi hơi thở đối với anh bây giờ đều nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá vô hình trên ngực.

Con mắt thứ chín ở giữa trán – thứ “Cửu Nhãn” kiêu hãnh và bí ẩn – nay chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt, khô khốc. Nó không còn râm ran đau đớn, cũng chẳng còn truyền dẫn linh khí. Vũ đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo ấy, cảm giác lòng mình trống hoác. Mất đi khả năng thấu thị cõi âm, anh thấy thế giới trước mắt bỗng trở nên mù mịt một cách đáng sợ.

“Vũ, anh uống chút nước đi.”

Linh khẽ khàng quỳ xuống bên cạnh, đưa cho anh chiếc bình tông đựng nước ấm. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu vì thức trắng nhiều đêm, nhưng ánh nhìn dành cho anh vẫn dịu dàng, bao dung đến lạ. Vũ nhận lấy bình nước, bàn tay anh run run, những khớp xương nổi lên rõ rệt dưới làn da mỏng tang, tái nhợt.

“Sắp ra khỏi địa phận làng Mộc rồi chứ?” Vũ hỏi, giọng anh khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ trên mặt gỗ khô.

Linh nhìn về phía sau, nơi chỉ còn thấy những bóng cổ thụ mờ mịt và cái đỉnh miếu hoang đã sụp đổ hoàn toàn. “Đi hết con sông này là đến ngã ba phía Bắc. Qua khỏi đoạn này, oán khí của cây đa sẽ không còn chạm tới chúng ta nữa.”

Phía trước mũi thuyền, Thanh đang nghiến răng chèo. Những đường gân xanh nổi lên trên bắp tay rắn chắc của gã thanh niên làng Mộc. Thanh vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn sau những ngày bị oán hồn điều khiển, khuôn mặt gã thỉnh thoảng lại co giật nhẹ theo bản năng. Mỗi khi mái chèo chạm xuống mặt nước đen ngòm, gã lại rùng mình như thể đang chạm phải da thịt của một thứ gì đó sống sờ sờ dưới lòng sông.

“Thuyền nặng quá, Vũ ạ.” Thanh lầm bầm, giọng đầy bất an. “Lẽ ra rời bến lâu thế này, chúng ta phải qua đoạn hạ lưu từ lâu rồi mới phải. Sao tớ cảm thấy… chúng ta cứ đang dậm chân tại chỗ?”

Vũ nheo đôi mắt đã không còn linh lực nhìn xuống mặt sông. Không còn Cửu Nhãn, anh không thể thấy được những sợi tà khí mỏng manh đang quấn lấy đáy thuyền, nhưng bản năng của một kẻ mang dòng máu “người canh giữ” vẫn khiến anh rợn tóc gáy. Mặt sông phẳng lặng đến kỳ quặc. Không một gợn sóng, không một con cá nhảy, ngay cả đám bèo lục bình cũng đứng im lìm như bị dán chặt vào mặt nước.

Linh cũng nhận ra sự bất thường. Cô rút ra một lá bùa màu vàng đã bắt đầu xỉn màu vì sương muối, ngón tay thanh mảnh bấm ấn. Lá bùa bỗng nhiên xám xịt lại rồi mủn ra như tàn tro, rơi xuống nước.

“Oán khí ở đây… không phải từ làng Mộc phát ra.” Linh thốt lên, giọng lạc đi. “Nó từ dưới sông trồi lên. Có thứ gì đó đang theo sát chúng ta!”

Đúng lúc đó, từ hai phía bờ sông vang lên tiếng chuông đồng lạnh lẽo.

*Keng… keng… keng…*

Tiếng chuông lách cách thanh mảnh nhưng xuyên thấu, mỗi tiếng nện vào không gian lại khiến sương mù thêm dày đặc. Giữa những rặng lau sậy trắng xóa bạt ngàn, bóng áo đen lại xuất hiện. Hắn ta không đứng yên một chỗ, mà dường như di chuyển theo tốc độ của con thuyền, dù con thuyền đang được dòng nước đẩy đi khá nhanh. Cái bóng ấy dài loằng ngoằng, khuôn mặt ẩn giấu sau chiếc nón lá rách nát, che khuất mọi đặc điểm nhân dạng.

“Kẻ đó là ai?” Thanh sợ hãi hỏi, tay chèo dừng lại hẳn.

Chiếc thuyền trôi chậm lại rồi xoay vòng. Vũ nheo mắt cố nhìn kỹ, nhưng thứ anh thấy chỉ là một mảnh đen thẫm mờ ảo. Anh cay đắng nhận ra, việc mất đi đôi mắt thần thông khiến anh trở nên mù lòa trước cái chết đang cận kề.

Bỗng nhiên, mặt nước cạnh thuyền sủi tăm. Một vài dải đen ngòm dài như tóc phụ nữ trồi lên, bám chặt lấy mạn thuyền. Không phải là rễ đa thực sự, mà là oán khí đã hóa hình. Chúng cứng như sắt nguội, xiết chặt lấy thớ gỗ kêu răng rắc.

“Bà Chúa Đa… Thị Mai vẫn chưa tan biến hết sao?” Linh kêu lên, tay đã chuẩn bị sẵn những sợi chỉ đỏ tẩm máu gà chọi.

“Không.” Vũ gằn giọng, đôi mắt già nua của anh bỗng trở nên sắc lẹm. “Thị Mai đã buông bỏ oán thù, linh hồn bà ấy đã đi vào vòng luân hồi. Đây không phải là oán hận của bà ấy… đây là oán hận của đất, của nước, của tất cả những kẻ đã chết vì ngôi làng này trong trăm năm qua. Cây đa đã đổ, phong ấn đã mất, những thứ kinh khủng hơn đã tỉnh dậy rồi.”

Tiếng chuông lại vang lên một hồi dài. Từ trên bờ, kẻ áo đen giơ cao cánh tay khẳng khiu, bàn tay hắn cầm chiếc chuông đồng nhỏ có khắc những hình thù kỳ dị mà Linh chưa từng thấy trong thư tịch cổ.

“Trần Vũ… hậu duệ họ Trần… con mắt đã tắt, linh lực đã tàn… sao ngươi còn chưa chết đi?”

Giọng nói ấy không phát ra từ miệng người trên bờ, mà dường như vọng lên từ lòng sông, âm u và méo mó. Vũ gượng dậy, vịn vào mạn thuyền, mái tóc bạc của anh bay lơ phơ trong gió lạnh.

“Ngươi là ai? Tại sao lại bám theo chúng tôi?”

Bóng đen trên bờ khẽ cười. Một tiếng cười khan khốc như tiếng hai mảnh xương vỡ cọ vào nhau.

“Lũ sâu bọ các ngươi phá nát cây đa, cứ ngỡ là cứu nhân độ thế. Nào có biết, cây đa đó chính là chiếc nút bần bịt miệng giếng của hầm ngục. Các ngươi phá nút, hầm ngục mở ra, bữa tiệc của những vị Thần Điên đã bắt đầu.”

“Thần Điên?” Linh kinh ngạc nhắc lại. Cô chưa từng nghe về danh từ này trong giới tâm linh chính thống.

“Chúng không phải thần, chẳng phải quỷ. Chúng là nỗi kinh hoàng thuần túy được nuôi dưỡng bằng nỗi đau và sự lãng quên.” Bóng đen đưa tay chỉ xuống dưới nước. “Các ngươi thấy gì không? Sông Vong Hồn chưa bao giờ chảy về hạ lưu cả. Nó luôn chảy vào tâm thức của những kẻ sắp chết.”

Bên dưới đáy thuyền bắt đầu vang lên những tiếng gõ nhịp nhàng. *Cộc. Cộc. Cộc.* Có thứ gì đó ở ngay bên dưới mặt gỗ, mỏng manh đến mức dường như chỉ một cái đập tay nữa thôi là thuyền sẽ vỡ vụn. Thanh hoảng sợ lấy mái chèo chọc xuống nước, nhưng gã cảm thấy mái chèo chạm vào một thứ gì đó mềm nhũn và dính nhầy, giống như một khối thịt khổng lồ đang thở.

“Tránh ra!” Vũ hét lên một tiếng đầy quyền uy.

Anh mở chiếc tráp đồng mà anh luôn mang theo bên mình. Bên trong không phải vàng bạc hay mật pháp, mà chỉ là một chiếc gương bát quái bằng đồng đã bị rạn nứt một đường dài – vật báu còn sót lại của người cha quá cố. Vũ cắn nát đầu ngón tay mình. Dòng máu họ Trần của anh giờ đây không còn linh quang rực rỡ như trước, nó thẫm màu và có mùi đắng cay của một sinh mạng sắp cạn kiệt.

Vũ vẽ một chữ “Xả” ngược lên mặt gương rồi giơ cao lên về phía cái bóng trên bờ.

“Ta dù mất Cửu Nhãn, dù thân tàn ma dại, nhưng chân lý bảo hộ dòng họ Trần vẫn còn ở đây! Ngươi dám bước qua dòng sông này xem!”

Chữ “Xả” trên gương đồng lóe lên một tia sáng yếu ớt, le lói như ánh đèn cầy trước gió, nhưng nó đủ khiến những dải tóc đen quấn quanh thuyền lùi lại đôi chút. Kẻ áo đen khựng lại, dường như hắn cũng hơi ngạc nhiên trước ý chí sắt đá của kẻ vừa trở thành người phàm này.

“Vô ích thôi.” Kẻ đó buông thõng cánh tay. “Cửu Nhãn của ngươi đã mất, định mệnh của ngươi đã bị gạch tên khỏi danh sách những kẻ sống. Ta không cần ra tay ngay lúc này, bóng đêm sẽ tự đến đòi nợ. Nhưng hãy nhớ lấy lời ta… tại mảnh đất Ngũ Long Tụ, nơi mà rễ đa chưa kịp vươn tới, có một thứ thuộc về dòng họ của ngươi đang đợi ngươi đến đòi lại. Hoặc là chết vì lão hóa, hoặc là bước vào chỗ chết để hồi sinh, lựa chọn nằm ở ngươi.”

Dứt lời, cái bóng áo đen bỗng tan biến vào màn sương dày đặc, hệt như chưa từng tồn tại. Tiếng chuông đồng cũng nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Ngay khi kẻ đó biến mất, dòng sông bỗng nhiên dậy sóng trở lại. Một luồng nước mạnh từ thượng lưu tràn về, xô đẩy con thuyền nan văng ra xa đoạn sông lặng lẽ khi nãy. Thanh vội vã nắm chặt mái chèo, điều hướng cho thuyền trôi theo dòng.

“Nó đi rồi… đi thật rồi!” Thanh thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy trên mặt mặc cho tiết trời buốt giá.

Linh vội vàng đỡ Vũ ngồi xuống. Lúc này, Vũ hoàn toàn sụp đổ. Anh ngã gục vào lòng cô, máu từ vết thương trên tay không ngừng chảy xuống sàn thuyền. Sắc mặt anh giờ đây không còn một giọt máu, chỉ có mái tóc trắng là nổi bật một cách bi thảm giữa bóng đêm sương mờ.

“Vũ! Anh cố lên, chúng ta sắp ra khỏi đây rồi!” Linh nức nở, dùng vải băng lại vết thương cho anh.

Vũ nhìn lên bầu trời. Những vì sao dường như đang quay cuồng trước mắt anh. Trong giây phút mê sảng ấy, anh thấy một hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: Một ngôi đền cổ nằm sâu trong rừng núi, nơi năm dòng sông hội tụ về một chỗ. Tại đó, có một người đàn ông quay lưng lại với anh, mái tóc đen mượt, trên đầu đội một chiếc vương miện làm từ xương người. Người đàn ông đó từ từ quay đầu lại, và anh sững sờ khi thấy khuôn mặt đó chính là mình… nhưng là phiên bản hoàn hảo hơn, mang theo một hơi thở lạnh lẽo của vĩnh cửu.

“Ngũ Long Tụ… Ngũ Long Tụ…” Vũ thầm thì trong hơi thở đứt quãng.

“Anh nói gì cơ? Ngũ Long Tụ là ở đâu?” Linh ghé sát tai hỏi, nhưng Vũ đã lịm đi từ lúc nào.

Tiếng nước sông vỗ vào mạn thuyền rì rào như một lời thầm thì ma quái. Sông Vong Hồn sau bao oán hận cuối cùng cũng lặng lẽ trở lại với sự vô tình của nó. Nhưng cả Linh và Thanh đều hiểu rằng, sự sụp đổ của cây đa cổ làng Mộc chỉ mới là kết thúc của một chương đầy máu, và mở ra một chương khác đầy tăm tối hơn.

Ở làng Mộc, nơi đống đổ nát của cây đa cổ thụ đang nằm trơ trọi, mặt đất bỗng nứt ra một khe hở lớn. Từ sâu thẳm dưới lòng đất, một âm thanh rung chuyển nhẹ nhàng phát ra. Không phải tiếng rễ cây, mà là tiếng tim đập. Cây đa đã chết, nhưng trái tim oán khí trăm năm của nó không hề tan biến. Nó đang co bóp, hút lấy những tàn dư cuối cùng của sự sống xung quanh để chuẩn bị cho một cuộc ký sinh mới.

Một gã đàn ông trung niên, mặc bộ vest xám sang trọng nhưng ống quần lại lấm lem bùn đất, bước ra từ bóng tối của nhà thờ tổ họ Lý. Đó là Lý Trưởng Lâm. Đáng lẽ lão đã chết, đáng lẽ lão đã bị lôi xuống địa ngục cùng với mầm mống của yêu thụ. Thế nhưng, đôi mắt lão giờ đây trắng dã, không có đồng tử, và trên cổ lão có những vết nứt hình mạng nhện đen xì bò lan lên mặt.

Lý Trưởng Lâm (hay thứ gì đó đang mượn xác lão) nhặt lên một mẩu gỗ mục từ thân cây đa đã chết khô, đưa lên miệng cắn một miếng, máu đen rỉ ra từ kẽ răng. Lão nhìn về phía dòng sông, nơi bóng dáng con thuyền đã mất hút.

“Chưa xong đâu, Trần Vũ.” Lão khào khào. “Cái giá cho sự tự do của ngươi… là cả thế giới này sẽ phải quỳ dưới bóng của một cây đa không có rễ.”

Bên bìa rừng, gã áo đen cầm chuông đồng lại đứng đó, lặng lẽ quan sát gã “tân sinh” họ Lý. Gã khẽ lắc chiếc chuông. Một làn gió âm phong thổi qua, thổi sạch bụi bẩn và xóa nhòa dấu vết của tất cả những kẻ đã từng đứng ở đây.

Cuộc chơi này, không còn là chuyện của một làng Mộc nhỏ bé nữa. Những quân cờ lớn hơn đã bắt đầu di chuyển trên bàn cờ linh giới của dải đất chữ S này.

Trên con thuyền đang dần rời xa sương mù, Linh ôm chặt lấy Vũ vào lòng, đôi mắt cô kiên định nhìn về phía trước. Dù anh có mất đi đôi mắt thần, dù anh có trở thành phế nhân tóc bạc, cô cũng sẽ đưa anh tìm được câu trả lời cho sự thật cuối cùng. Ngay cả khi “thần” đã điên, thì tình người vẫn là thứ ánh sáng cuối cùng bảo vệ họ đi qua bóng tối bao trùm.

Trời tảng sáng. Một tia nắng yếu ớt đầu ngày xuyên qua mây mù, chiếu rọi lên mái đầu bạc của Trần Vũ. Đó là sự giao thoa đau xót giữa cái chết và sự sống, giữa cái cũ và cái mới, mở màn cho một cuộc hành trình dài vạn dặm mà kẻ thù không còn chỉ là những linh hồn oán hận, mà là cả một hệ thống các thực thể cổ xưa đang lần lượt thức giấc dưới những bóng cây đại thụ trên khắp dải đất này.

Bí mật dưới bóng cây đa cổ… hóa ra chỉ là một sợi tơ nhỏ trong cái lưới nhện khổng lồ của số phận.


**Hết chương 103**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8