Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 104: Con trai của Lý Trưởng Lâm
**CHƯƠNG 104: CON TRAI CỦA LÝ TRƯỞNG LÂM**
Làng Mộc sau đêm Trăng Máu giống như một sinh vật khổng lồ vừa trải qua một cuộc đại phẫu nhưng không được khâu vá lại. Không khí đặc quánh mùi gỗ mục xen lẫn mùi bùn nồng nặc từ giếng cổ bốc lên. Mặc dù rễ của cây đa cổ thụ đã khô héo, mặc dù “Nhân Tâm Chi Ngọc” đã bị phá vỡ, nhưng dư vị của cái chết vẫn lẩn khuất trong từng kẽ lá, dưới mỗi mái hiên điều hiu của ngôi làng cổ.
Sáng sớm hôm ấy, một màn sương muối lạ lùng từ phía sông Vong Hồn tràn vào nội làng. Sương không trắng mà mang sắc xám chì, mằn mặn và buốt giá. Trong sự im lặng đến rợn người của những người dân đang đóng chặt cửa vì sợ hãi hậu quả của lời nguyền, tiếng động cơ ô tô gầm rú đột ngột vang lên ở đầu làng, xé tan màn sương ấy.
Một chiếc Mercedes màu đen bóng loáng, mang theo lớp bụi từ thành phố, từ từ tiến vào con đường độc đạo dẫn tới phủ thờ họ Lý. Sự hiện diện của nó giống như một con quái vật sắt thép hiện đại đang xâm lấn vào một miền ký ức phong kiến hủ bại.
Cánh cửa xe mở ra. Một đôi giày da bóng loáng đặt xuống nền đất đỏ còn sũng nước mưa. Một thanh niên trờ tới, vóc dáng cao ráo, diện bộ vest đen tuyền cắt may tinh sảo, trên túi ngực cài một nhành hoa tang trắng muốt. Anh ta trông khoảng 28 tuổi, khuôn mặt mang những nét tương đồng rõ rệt với Lý Trưởng Lâm nhưng trẻ trung hơn, sắc lạnh hơn. Đôi mắt anh ta không phải kiểu mắt vẩn đục, đầy dục vọng của lão già đã chết, mà là đôi mắt của một kẻ săn mồi đầy tri thức: sâu thẳm, thông minh và mang một chút vẻ ngạo nghễ của phương Tây.
Đó là Lý Thế Phong, đứa con duy nhất của Lý Trưởng Lâm, kẻ từng được gửi đi tu nghiệp ngành Kiến trúc và Quy hoạch tại nước ngoài từ mười năm trước. Trong ký ức của dân làng, Thế Phong là một gã “thiếu gia học thức” ít khi quay về, kẻ dường như không mảy may quan tâm đến những hủ tục linh dị của gia tộc.
Thế Phong tháo chiếc kính râm, ánh mắt lướt qua gốc đa nay chỉ còn là một khối thâm đen, đổ rạp như một bộ xương rồng khổng lồ nằm ngang đường. Anh ta không hề tỏ ra sợ hãi hay xót xa. Ngược lại, một nụ cười nhàn nhạt, không chút cảm xúc hiện lên trên khóe môi.
– Đáng lẽ cha nên gọi cho con sớm hơn. – Hắn nói nhỏ, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một luồng âm khí khiến gã bảo vệ họ Lý đang run rẩy bên cạnh phải cúi gằm mặt xuống.
– Thưa cậu… lão gia đã… – Gã bảo vệ lí nhí.
– Ta biết cha ta chết như thế nào. – Thế Phong ngắt lời, bước chân vững chãi tiến về phía nhà thờ tổ. – Ta còn biết hắn đã thua dưới tay một kẻ mang dòng máu họ Trần. Thật nực cười. Một đời cha ta gây dựng tà trận, cuối cùng lại chết bởi vì quá tin vào sự vĩnh cửu của rễ cây.
Phủ thờ họ Lý giờ đây vắng lặng như tờ. Sau khi Lý Trưởng Lâm bị phản phệ rơi xuống giếng cổ, những thuộc hạ thân tín kẻ thì điên loạn, kẻ thì bỏ làng mà chạy. Thế Phong bước qua bậc bậu cửa cao vút, vào thẳng chính điện.
Ở đó, khói nhang đã tắt ngấm từ lâu. Bài vị của họ Lý nằm ngổn ngang sau trận chiến kinh thiên động địa đêm trước. Thế Phong đứng giữa gian phòng, hắn đưa tay sờ lên chiếc cột gỗ lim bị vết cào của “Nhân Thụ” để lại. Hắn khẽ hít một hơi, vẻ mặt như đang thưởng thức thứ mùi oán khí còn sót lại trong không gian.
Bất chợt, từ sau bức bình phong phủ lụa điều, gã áo đen cầm chuông đồng bước ra. Gã vẫn che kín mặt, tiếng chuông rung nhẹ: *Keng…*
– Cậu đã về, thưa người kế vị. – Giọng gã áo đen thều thào như tiếng lá khô cọ sát.
Lý Thế Phong không hề quay đầu lại, hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc bật lửa Zippo bạc, thong dong châm một điếu thuốc. Làn khói thuốc trắng hiện đại cuộn tròn, bay vất vưởng quanh những bức tượng thờ cổ xưa.
– Hội Đồng Trưởng Lão vẫn còn cử ông tới đây à? – Thế Phong hỏi bằng giọng chế giễu. – Cha ta thất bại, nghĩa là cái hợp đồng bằng máu giữa họ Lý và các ông đã có vết nứt. Các ông không bảo vệ được ông ấy, giờ lại định bám lấy tôi sao?
Gã áo đen hơi cúi đầu:
– Lý Trưởng Lâm tham lam, lão ta muốn sở hữu cả “Nhân Tâm Chi Ngọc” lẫn “Cửu Nhãn” của Trần Vũ, đó là tham vọng quá tầm. Nhưng cậu thì khác, Thế Phong. Cậu mang tư duy của thời đại mới. Cậu biết rằng thần linh hay ma quỷ, suy cho cùng cũng chỉ là một dạng năng lượng chưa được khai phá.
Thế Phong quay lại, luồng khói thuốc tạt thẳng vào mặt kẻ áo đen. Hắn cười lạnh:
– Đừng dùng những lời lẽ huyền học rẻ tiền đó với tôi. Tôi đã dành mười năm ở Đức để nghiên cứu về các hầm ngầm cổ đại và năng lượng điện từ sinh học. Cha tôi tôn thờ cây đa như một vị thần, còn tôi nhìn thấy nó là một trạm thu phát tín hiệu oán niệm bị lỗi thời. Nó quá cồng kềnh, quá dễ bị đánh sập.
Hắn tiến tới gần gã áo đen, thu hẹp khoảng cách đến mức gã phải lùi lại một bước.
– Tôi trở về đây không phải để tiếp tục làm cái công việc trông coi cây đa của cha tôi. Tôi trở về để quét sạch đống bùn đất này, và xây dựng trên cái làng này một thứ mà ngay cả quỷ vương dưới địa ngục cũng phải khiếp sợ.
Hắn đột ngột đưa tay bóp chặt lấy cổ gã áo đen. Tốc độ của Thế Phong nhanh đến mức gã cầm chuông, một kẻ có thâm niên thuật số, cũng không kịp phản ứng. Một luồng điện màu xanh tím kì quái chạy dọc từ cổ tay Thế Phong, khiến gã áo đen run bắn lên như bị hành hình.
– Hãy nói với Hội Đồng, – Thế Phong thì thầm vào tai đối phương – đừng can thiệp vào cách tôi giải quyết tên Trần Vũ đó. “Cửu Nhãn” là của tôi. Không phải để trấn giữ làng Mộc này, mà để mở ra cánh cửa mà các người cả đời cũng không dám nhìn tới.
Dứt lời, hắn hất mạnh tay. Gã áo đen lảo đảo, chiếc chuông đồng trên tay vỡ đôi ngay tại chỗ. Ánh mắt gã hiện lên sự kinh hoàng. Thế Phong không hề tu luyện thuật pháp truyền thống. Thứ hắn dùng… là một sự pha trộn tàn nhẫn giữa cổ thuật bị biến đổi và một loại công nghệ sinh học đen nào đó.
Ở một góc khác của làng Mộc, tại gian nhà tranh héo hắt của Cụ Tứ, lão thầy cúng già bỗng giật mình, chiếc bát đổ nước thánh trên tay lão vỡ tan. Cụ Tứ hướng mắt về phía phủ thờ họ Lý, đôi mắt duy nhất còn lại nheo lại đầy vẻ lo âu.
– Sát khí… Một luồng sát khí còn nồng đặc hơn cả Lý Trưởng Lâm. – Cụ Tứ thều thào, đôi môi run rẩy. – Vũ ơi là Vũ, anh vừa rời làng, nhưng cái nghiệp này vẫn chưa buông tha cho anh.
Linh đang thu dọn đồ đạc để cùng Vũ rời bến thuyền, nghe thấy tiếng vỡ liền chạy ra:
– Ông nội, có chuyện gì vậy ạ?
Cụ Tứ nhìn cháu gái, rồi nhìn ra xa, nơi chiếc Mercedes đen của Thế Phong vẫn đang đậu ngạo nghễ:
– Có một con sói mang lốt người vừa về làng. Nó không phải về để chịu tang, nó về để nhặt lại thanh kiếm đã gãy của cha nó… Linh, con phải báo cho Vũ ngay. Đừng để anh ấy đi về thành phố một mình. Kẻ này… nó không cần bóng đa để che giấu mình. Nó sẽ giết người giữa ánh sáng mặt trời mà không ai nhìn thấy vết máu.
Lúc bấy giờ, trên bến sông, Trần Vũ đang đứng trên mạn thuyền. Gió sông thổi bay mái tóc bạc trắng của anh. Sau đêm chiến đấu mất đi phần lớn thọ nguyên và thị lực “Cửu Nhãn” đang ở trạng thái mờ nhạt, anh trông mệt mỏi nhưng thanh thản.
Thế nhưng, cảm giác bình yên ấy chợt biến mất. Chiếc vòng dâu tằm đã vỡ nay chỉ còn lại một vết sẹo nhạt màu trên cổ tay Vũ bỗng dưng nóng rực lên. Anh nheo mắt nhìn về phía làng Mộc lần cuối. Qua lớp sương xám, anh dường như thấy một luồng sóng xung kích màu đỏ đen tỏa ra từ phủ thờ họ Lý.
“Lý Trưởng Lâm đã chết, nhưng tại sao nỗi bất an này lại lớn hơn?” – Vũ thầm nghĩ.
Ở Phủ họ Lý, Thế Phong đã bước ra sau vườn, nơi cái giếng cổ – nơi chôn thây cha mình – vẫn còn ngùn ngụt hơi lạnh u minh. Hắn rút từ trong cặp táp ra một thiết bị lạ lùng trông giống như một chiếc máy đo địa chấn nhưng toàn thân bằng đồng thau đen, khắc đầy phù lục.
Hắn thả một sợi dây dẫn có gắn thiết bị cảm biến xuống lòng giếng sâu thẳm. Trên màn hình điện tử cầm tay, những đường sóng nhấp nhô chuyển từ xanh sang đỏ rực.
– “Huyết Thủy” vẫn còn đậm đặc lắm. – Thế Phong lẩm bẩm. – Cha à, cha chết cũng không hoàn toàn vô ích. Cái xác của cha sẽ là môi trường nuôi cấy tuyệt vời cho “Mầm Đa” thế hệ thứ hai.
Hắn nhấn một nút trên thiết bị. Dưới lòng giếng, một tiếng động lạ lùng phát ra, giống như tiếng xương người bị nghiền nát, rồi một tiếng ọc ọc của chất lỏng bốc lên. Thế Phong đưa tay đón lấy một làn gió lạnh buốt từ dưới giếng thổi ngược lên, hắn nhắm mắt, vẻ mặt tràn đầy khoái cảm.
– Trần Vũ, tôi đã xem bản vẽ quy hoạch của anh cho tập đoàn nhà tôi. Anh có tài, thực sự có tài khi nhận ra mạch khí của ngôi làng này. Nhưng anh sai ở một điểm: anh muốn giải thoát cho linh hồn. Còn tôi… tôi muốn số hóa nỗi đau của họ thành một nguồn năng lượng vĩnh cửu.
Lý Thế Phong mở mắt, trong tròng đen của hắn bỗng hiện lên một ký hiệu hình tam giác với chín vệt nhỏ bao quanh – một sự mô phỏng nhân tạo ghê rợn của “Cửu Nhãn”.
Chiếc Mercedes lại nổ máy, nhưng lần này nó không rời đi. Nó bắt đầu chạy vòng quanh ngôi làng, gieo rắc những thiết bị thu tín hiệu nhỏ xíu vào khắp các góc khuất của làng Mộc.
Một cuộc săn lùng mới đã bắt đầu. Lần này, đối thủ của Trần Vũ không phải là một oán hồn mù quáng, mà là một kẻ có tiền, có trí tuệ, và có một trái tim tàn độc được bọc trong lớp vỏ văn minh. Lý Thế Phong nhìn về phía xa xăm, nơi dòng sông đang đưa con thuyền của Vũ trôi đi, hắn khẽ rít điếu thuốc cuối cùng rồi vứt mẩu tàn vào đúng nơi mà trước đây, một mầm non của cây đa cổ thụ đang định trồi lên.
Tàn thuốc nóng bỏng thiêu cháy mầm non vừa mới hé. Thế Phong cười, nụ cười vang vọng trong không gian vắng lặng của ngôi làng đang hấp hối.
– Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu, kiến trúc sư ạ.
—
**Hết chương 104**