Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 164: Cuộc chiến công nghệ và tâm linh
**CHƯƠNG 164: CUỘC CHIẾN CÔNG NGHỆ VÀ TÂM LINH**
Khói xám từ những bảng mạch bị thiêu rụi bắt đầu bốc lên, hòa quyện với làn sương oán khí dày đặc bao trùm lấy trung tâm hầm ngầm của Tập đoàn Lý Thị. Không gian sặc sụa mùi silicon cháy và mùi mục nát của xác thịt. Dưới ánh sáng lập loè của những bóng đèn halogen đang quá tải, Trần Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, tóc anh đã bạc thêm một phần, từng sợi trắng rực lên như tơ nhện dưới ánh điện tâm thần.
Hệ thống máy chủ “Thần Số” vừa chịu một cú sốc dữ liệu cực đại từ tâm nhãn của Vũ, nhưng chúng chưa sụp đổ hoàn toàn. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên như tiếng hàng nghìn con sâu đang bò trên mặt kính. Những dãy số xanh lét nhảy múa trên màn hình hologram chợt biến thành màu đỏ thẫm.
“Cảnh báo: Cơ chế tự sửa chữa được kích hoạt. Chế độ tiêu diệt xâm nhập: Cấp độ S.”
Giọng nói cơ khí vô hồn vang vọng khắp bốn phía tường kim loại. Từ trần nhà, những cánh tay robot dài loằng ngoằng, bọc trong lớp hợp kim titan đen bóng, từ từ vươn xuống. Chúng không giống máy móc thông thường mà uốn lượn mềm mại như những sợi rễ của cây đa cổ năm xưa, nhưng ở đầu mỗi “rễ thép” ấy là những mũi kim tiêm và dao laser sáng lạnh.
Lý Thế Phong, kẻ đang điều khiển hệ thống từ một buồng kín phía trên, gầm lên qua loa phóng thanh:
– Trần Vũ! Mày nghĩ rằng chút oán hận dân gian đó có thể thắng được thuật toán tối ưu của gia tộc họ Lý sao? Bọn tao đã biến nỗi đau của Thị Mai thành những dòng lệnh logic. Nỗi đau là dữ liệu, và dữ liệu thì có thể điều khiển!
Trần Vũ không đáp. Anh quỳ một chân xuống sàn kim loại lạnh ngắt, đôi mắt Cửu Nhãn trên trán bắt đầu chảy máu – một dòng máu đen sậm chảy dài qua sống mũi. Anh là một kiến trúc sư, và giờ đây, trong nhãn giới của anh, thế giới này không còn là những bức tường hay máy móc. Nó là một mạng lưới chằng chịt của các đường chịu lực, những dòng năng lượng và các điểm gãy cấu trúc.
– Linh… chuẩn bị đi. – Vũ thì thầm, giọng khàn đặc.
Lê Linh tiến lại gần, hai tay cô đan chặt các sợi chỉ ngũ sắc đã được tẩm máu gà chọi và nhựa cây dâu tằm. Cô hiểu Vũ đang định làm gì. Anh không chỉ chiến đấu với tư cách là một người sở hữu năng lực tâm linh, anh đang chiến đấu bằng bộ não của một người thợ xây dựng – kẻ biết rõ nhất làm thế nào để phá sập một cấu trúc vững chãi từ bên trong.
– Vũ, anh định dùng ‘Cộng hưởng kiến trúc’ sao? – Linh lo lắng hỏi, bàn tay cô run lên khi thấy hơi thở của Vũ mỗi lúc một yếu đi. – Tuổi thọ của anh sẽ không chịu nổi đâu!
Vũ cười nhạt, một nụ cười đắng chát:
– Căn hầm này… chúng xây dựng trên huyệt đạo cũ của Giếng Ngọc. Chúng dùng thép để đóng đinh long mạch, dùng cáp quang để dẫn dắt oán khí. Về bản chất, đây là một tòa kiến trúc tà ác. Nếu ta tìm được điểm tụ sai lệch trong bản vẽ thi công của chúng, cả hệ thống này sẽ tự nghiền nát chính nó.
Phụt!
Một tia laser đỏ rực từ cánh tay máy phóng tới. Vũ lộn người sang một bên, tốc độ của anh giờ đây đã đạt đến giới hạn nhờ sự kích thích của Nhân Tâm Chi Ngọc. Anh rút ra từ trong túi bao đựng dụng cụ một chiếc thước gỗ cũ kỹ – Thước Lỗ Ban mà tổ tiên họ Trần để lại. Chiếc thước này vốn không phải dùng để đo đạc thông thường, nó được khảm bằng gỗ táo bị sét đánh và bọc đồng đen ở hai đầu.
“Cửu Nhãn – Đệ Tam Cảnh: Thấu Thị Kiến Cấu!”
Ánh sáng từ trán Vũ phóng ra, bao trùm toàn bộ không gian phòng thí nghiệm. Trong mắt anh, những lớp tường thép dần trở nên trong suốt. Anh nhìn thấy hệ thống rễ đa cơ khí đang cắm sâu xuống lòng đất, nơi xác thân mục nát của Thị Mai bị treo trong một cái kén bằng dung dịch điện ly. Toàn bộ trọng lực của công trình nghìn tấn này đang được dồn lên bốn trụ chính, và bốn trụ đó lại chính là nơi nhốt giữ bốn linh hồn oán hận nhất của làng Mộc.
Lý Thị đã thực hiện một kiến trúc “Tứ Trụ Trấn Hồn” hiện đại.
– Linh! Chặn hướng Đông Bắc và Tây Nam! Dùng chỉ ngũ sắc thắt nút ‘Thất Sát’. Tôi cần mười giây để điều chỉnh điểm rơi của trọng trường! – Vũ hét lên.
Lê Linh không chần chừ, cô tung nắm gạo muối trộn bột chu sa ra không trung, tạo thành một dải sương đỏ che mắt các cảm biến của hệ thống phòng thủ. Cô thoăn thoắt di chuyển, đôi chân trần bước trên sàn thép nóng bỏng. Mỗi bước đi, cô lại đóng một chiếc đinh gỗ đào xuống những khe hở của các bảng mạch. Những sợi chỉ ngũ sắc bắt đầu phát ra ánh sáng vàng dịu, quấn chặt lấy những dây cáp máy tính đang ngoe nguẩy.
Tiếng nổ lách tách vang lên khi tâm linh và kỹ thuật va chạm. Chỉ ngũ sắc của Linh tiếp xúc với dòng điện cao thế, tạo ra một loại điện trường màu tím kỳ quái. Oán khí của Thị Mai bên trong hệ thống dường như cảm nhận được sự hiện diện của linh lực đồng tộc, bà ta bắt đầu gào thét thông qua hệ thống âm thanh vòm.
“Giết… giết hết chúng…”
Những cánh tay robot điên cuồng tấn công vào vị trí của Vũ. Anh dùng thước Lỗ Ban gạt phăng một lưỡi cưa máy, tiếng thép va vào gỗ phát ra âm thanh như tiếng chuông chùa thanh tao, làm chệch hướng toàn bộ nhịp điệu vận hành của máy móc xung quanh.
– Đây rồi! – Vũ hét lên khi nhìn thấy điểm “tử huyệt” của kiến trúc.
Tại giao điểm của dầm chịu lực trung tâm và đường dẫn dầu thủy lực, có một sai số nhỏ mà các kỹ sư của Lý Thị đã bỏ qua khi quá tự tin vào công nghệ. Họ đã xây dựng theo hình học Euclide, nhưng vùng đất này vận hành theo bát quái nghịch hành.
Vũ rút ra một lá bùa “Huyết Ấn Kiến Trúc”, anh không dán nó vào tường, mà dán ngay lên đầu thước gỗ. Anh bắt đầu tính toán bằng tay, những con số kiến trúc phức tạp nhảy múa trong đầu anh: tải trọng tĩnh, mô-men xoắn, tần số cộng hưởng của tà khí…
– Lý Thế Phong! Mày xây dựng đế chế trên máu, vậy thì hãy xem cái đế chế ấy sụp đổ vì chính trọng lượng của tội ác!
Vũ dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi tay, anh lao về phía cột trụ phía Đông. Không phải anh dùng lực để phá nó, mà anh dùng thước Lỗ Ban gõ đúng vào ba điểm nút của tần số cộng hưởng.
*Căng! Căng! Căng!*
Ba tiếng gõ thanh mảnh như tiếng đập vào chén sành, nhưng hậu quả của nó thật kinh khủng. Một cơn chấn động không nhìn thấy bằng mắt thường bắt đầu lan tỏa. Tần số từ cây thước truyền vào cột thép, gặp phải dòng oán khí đang chảy ngược chiều, tạo thành một vòng xoáy cộng hưởng tiêu diệt.
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những tấm kính cường lực của các lồng nuôi cấy bắt đầu nứt toác theo những đường hoa văn bát quái.
– Không! Hệ thống đang sụp đổ! – Tiếng Lý Thế Phong tuyệt vọng vang lên. – Cố định cấu trúc! Tăng công suất từ trường!
Nhưng đã quá muộn. Trần Vũ như một vị kiến trúc sư tử thần, anh di chuyển liên tục, mỗi lần cây thước chạm vào một vị trí là một phần của hệ thống máy móc khổng lồ lại nổ tung. Anh không phá hủy bừa bãi, anh đang “giải phẫu” căn hầm này.
Lê Linh lúc này cũng đã hoàn thành trận pháp chỉ đỏ. Cô quỳ giữa phòng, mồ hôi đầm đìa, môi lẩm nhẩm bài văn khấn giải oan cho cây đa cổ. Khi tâm linh và vật lý tìm được tiếng nói chung trong sự hủy diệt, sức mạnh ấy là không thể cản phá.
Những rễ cây máy tính bắt đầu tự thắt nút lại, quấn lấy nhau như những con rắn bị trúng độc. Chất lỏng nuôi cấy màu xanh trào ra từ các đường ống bị vỡ, bốc hơi thành những đám mây độc hại.
Bỗng nhiên, từ giữa khối máy chủ trung tâm, một bóng người dần hiện ra. Đó là Thị Mai, nhưng không còn là hình dạng bà chúa áo đỏ truyền thống nữa. Nửa thân trên của bà là ảo ảnh linh hồn, nửa thân dưới là hàng vạn sợi dây cáp đồng và thép quấn quýt. Đôi mắt bà trống rỗng, chứa đựng hàng tỷ pixel dữ liệu nỗi đau được số hóa.
– Vũ… cẩn thận! Bà ta bị hệ thống điều khiển rồi! – Linh hét lên.
Thị Mai (phiên bản số hóa) vung tay ra, những sợi cáp bắn tới như những mũi giáo. Vũ không né tránh. Anh đứng hiên ngang, chiếc thước Lỗ Ban trong tay run lên bần bật. Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột giãn nở, chiếm trọn cả gương mặt anh một thứ ánh sáng vàng kim thần thánh.
– Bà không phải là một mã nguồn của chúng! – Vũ gầm lên, tiếng anh vang vọng cả âm lẫn dương. – Bà là con người, là linh hồn của mảnh đất này! Hãy thức tỉnh khỏi cơn mộng mị cơ khí này đi!
Anh ném chiếc thước Lỗ Ban lên không trung. Cây thước không rơi xuống mà lơ lửng, tạo thành một điểm tựa không gian. Vũ dồn lực vào Nhân Tâm Chi Ngọc, đẩy toàn bộ tro cốt của cha mẹ mình mà anh hằng mang theo bên mình vào luồng sáng của Cửu Nhãn.
Tro cốt ấy, được hòa quyện bởi tình yêu và sự hy sinh, chính là “vật liệu” duy nhất có thể lấp đầy những vết nứt trong linh hồn bị tàn phá của Thị Mai.
Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa nổ ra tại tâm điểm của phòng thí nghiệm. Không có tiếng động, chỉ có một luồng áp lực cực đại quét qua mọi thứ. Những bảng mạch vỡ tan thành tro bụi, những khối sắt thép nặng hàng tấn bị bẻ cong như những sợi bún.
Linh hồn Thị Mai từ từ tách ra khỏi đám dây cáp. Những pixel đỏ thẫm rơi rụng, để lại một người phụ nữ trong tà áo bà ba cũ kỹ, khuôn mặt hiền từ nhìn Vũ trong giây lát trước khi tan biến vào một chiều không gian khác.
Khi luồng sáng tắt lịm, căn hầm chỉ còn là một đống đổ nát điêu tàn. Tất cả máy móc của Tập đoàn Lý Thị đều đã cháy đen, không một mẩu dữ liệu nào còn sót lại.
Trần Vũ đổ sụp xuống đất. Toàn bộ tóc của anh bây giờ đã trắng xóa như tuyết. Da mặt anh nhăn nheo lại như một người ở tuổi xế chiều. Sử dụng kiến thức kiến trúc phối hợp với thần lực để “vẽ lại” quy luật vật lý của căn hầm đã rút cạn sáu mươi năm tuổi thọ của anh trong chưa đầy một giờ đồng hồ.
Lê Linh nhào tới, ôm chặt lấy thân hình khô héo của Vũ, nước mắt cô lã chã rơi trên khuôn mặt già nua của anh.
– Vũ… sao anh lại ngốc thế… Anh đã hứa sẽ cùng em đi hết con đường mà…
Vũ run rẩy đưa bàn tay chỉ còn da bọc xương lên, lau nước mắt cho Linh. Anh cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản:
– Ít nhất… cái bóng của cây đa… đã không còn đè nặng lên làng Mộc nữa rồi. Anh là một kiến trúc sư… anh phải có trách nhiệm… đập bỏ những thứ mục nát… để xây dựng lại một mầm xanh mới.
Từ phía trên cao, qua những khe nứt của trần hầm đã bị sụp đổ, một tia nắng sớm mai lần đầu tiên sau bao nhiêu năm đã xuyên qua sương mù oán khí, rọi thẳng vào Giếng Ngọc. Dưới lớp phế liệu cơ khí lạnh lẽo, một hạt đa già nua bị vùi lấp dưới bùn đất sâu từ trăm năm trước, nay được tắm trong máu và tro cốt thanh lọc, bắt đầu nứt vỏ, âm thầm đâm một chiếc rễ trắng nõn nà vào lòng đất mẹ.
Cuộc chiến giữa máy móc và tâm linh kết thúc, nhưng bí mật về nguồn gốc thực sự của Cửu Nhãn và sự sụp đổ của Tập đoàn Lý Thị mới chỉ là chương mở đầu cho một kỷ nguyên mới – nơi những người giữ bí mật như Vũ phải đối mặt với cái giá của việc xoay chuyển luân hồi.