Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 165: Trận đồ bát quái hiện đại
Nắng sớm làng Mộc hôm nay không còn mang màu vàng xám xịt của sương muối và tử khí. Sau khi cây đa cổ thụ đổ xuống, bầu trời như được gột rửa bằng một cơn mưa tâm linh gột sạch oán hận trăm năm. Thế nhưng, đằng sau sự tĩnh lặng ấy là một khung cảnh hoang tàn đến xót xa. Những ngôi nhà sụp đổ, đất đai nứt nẻ bởi rễ quỷ rút đi, và trên hết là linh khí của vùng đất này đã bị rút cạn sau trận chiến cuối cùng tại Giếng Ngọc.
Trong căn phòng hẹp tại gian chái của ngôi đền cổ, Trần Vũ ngồi lặng yên trước tấm bản đồ quy hoạch khổ lớn. Mái tóc anh trắng xóa như tơ trời, đổ xuống đôi vai hơi khòm lại. Ở tuổi hai mươi lăm, nhưng trông anh bây giờ chẳng khác gì một ông lão ngoài thất thập. Đôi bàn tay vốn thon dài, linh hoạt của một kiến trúc sư tài hoa giờ đây chằng chịt những nếp nhăn và đồi mồi, khẽ run rẩy mỗi khi cầm cây bút chì kỹ thuật.
Lê Linh bước vào, trên tay bưng một bát thuốc bắc thơm nồng. Nhìn bóng lưng gầy guộc của Vũ, tim cô thắt lại. Cô đặt bát thuốc xuống cạnh bàn, nhẹ nhàng quàng thêm chiếc áo khoác cho anh.
“Anh lại thức trắng đêm sao? Sức khỏe của anh bây giờ không thể như trước nữa.”
Vũ không ngước lên, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào những đường kẻ đỏ, đen đan xen trên bản vẽ. Giọng nói của anh khản đặc nhưng ẩn chứa một sự kiên định kỳ lạ:
“Linh, oán khí của bà Chúa Đa tuy đã tan, nhưng long mạch của làng Mộc đã bị Tập đoàn Lý Thị đóng đinh bằng những khối bê tông và dây cáp truyền dẫn từ bấy lâu nay. Nếu không sớm tái cấu trúc lại dòng khí, mảnh đất này sẽ trở thành một vùng đất chết. Anh không muốn làng Mộc chỉ là một kỷ niệm đau buồn. Nó phải sống lại.”
Linh cúi xuống nhìn bản vẽ. Khác với những bản vẽ kiến trúc thông thường, thứ Vũ đang thiết kế là một công trình chưa từng có trong lịch sử ngành xây dựng. Đó là một sự kết hợp đến mức cực đoan giữa lý thuyết quy hoạch đô thị hiện đại và thuật phong thủy bát quái cổ truyền.
“Trận đồ bát quái hiện đại?” Linh khẽ thốt lên.
Vũ gật đầu, ngón tay run rẩy chỉ vào tâm điểm của bản đồ – chính là nơi gốc đa cổ thụ từng ngự trị.
“Đúng vậy. Chúng ta không thể xây dựng lại một cây đa khác để làm vật trấn yểm. Cây đa là biểu tượng của sự bảo bọc nhưng cũng là nơi tà khí dễ nương náu nhất nếu lòng người không tịnh. Lần này, anh sẽ dùng chính cấu trúc của ngôi làng để làm một trận đồ khổng lồ. Anh gọi đây là ‘Thanh Long Phục Sinh Trận’.”
Trong suy tính của Vũ, làng Mộc sẽ không được quy hoạch theo lối bàn cờ cứng nhắc. Thay vào đó, anh thiết kế các tuyến đường chính theo hình dáng của các cung bát quái: Càn, Đoài, Ly, Chấn, Tốn, Khảm, Cấn, Khôn.
Điểm độc đáo nằm ở vật liệu. Vũ không dùng đá hay gỗ thông thường để làm mốc giới. Tại tám vị trí trọng yếu ứng với tám quẻ, anh yêu cầu phải xây dựng những công trình công cộng có công năng cụ thể nhưng kết cấu ngầm bên dưới lại là những trụ bê tông nén cường độ cao, pha lẫn bột đá thạch anh và những sợi chỉ đồng nguyên chất.
“Anh nhìn xem,” Vũ chỉ vào quẻ Khảm ở phía Bắc làng, nơi dòng sông Vong Hồn chảy qua. “Ở đây, chúng ta sẽ xây dựng một trạm lọc nước sinh hoạt hiện đại. Nhưng dưới lòng trạm lọc, các bể chứa sẽ được bố trí theo hình xoắn ốc của sóng âm dương. Khi nước chảy qua đó, kết hợp với các tinh thể khoáng được nạp năng lượng mặt trời, nó sẽ mang theo sinh khí tưới mát cho toàn bộ đất đai trong vùng. Nước chính là máu, nước sạch thì mạch đất mới thông.”
Linh sững sờ. Cô vốn am hiểu điển tích, nhưng tầm nhìn của Vũ đã vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng. Anh đang dùng công nghệ để hiện thực hóa pháp thuật, dùng kiến trúc để điều khiển những dòng năng lượng vô hình.
Vũ tiếp tục chuyển sang quẻ Ly ở phía Nam, nơi ánh nắng mặt trời dồi dào nhất.
“Ở phía Nam, anh sẽ thiết kế một quảng trường ánh sáng với hệ thống gương cầu lõm định vị theo tọa độ các vì sao trong mùa hè. Hệ thống này không chỉ cung cấp năng lượng điện sạch cho làng mà vào những giờ khắc giao hòa, nó sẽ tạo ra những luồng ‘Hỏa khí thanh khiết’ để thiêu rọi bất cứ mẩu tà niệm nào còn sót lại trong sương mù.”
Sự chi tiết của Vũ khiến người ta rùng mình. Từng cao độ của vỉa hè, từng độ dốc của mái nhà, thậm chí là chủng loại cây xanh được trồng dọc theo các lối đi cũng được anh tính toán theo hệ ngũ hành tương sinh. Cây lộc vừng (thuộc hỏa) sẽ được trồng ở hướng Đông để thúc đẩy mầm mống hy vọng. Những rặng trúc xanh (thuộc mộc) sẽ bao bọc phía Tây để lọc bụi và chặn đứng hung khí.
Thế nhưng, linh hồn của trận đồ này lại nằm ở trung tâm – nơi Giếng Ngọc cũ. Thay vì lấp đi hay để hoang, Vũ thiết kế một đài tưởng niệm bằng kính cường lực màu xanh lục tuyệt đẹp, bên trong treo một con lắc Foucault chuyển động vĩnh cửu.
“Con lắc này sẽ được kết nối với mạch đập của lòng đất,” Vũ giải thích, mắt anh bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt của Cửu Nhãn còn sót lại. “Mỗi nhịp rung động của nó sẽ giúp ổn định địa tầng sau vụ sụp đổ của cây đa. Nó là ‘Nhân Tâm’ của trận đồ. Chỉ cần dân làng còn tin vào chính nghĩa, con lắc sẽ còn dao động, và trận đồ sẽ còn hiệu lực.”
Linh nắm lấy bàn tay gầy gộc của Vũ. Cô cảm nhận được nhiệt lượng từ cơ thể anh đang phát tán ra bản vẽ, như thể anh đang trút hơi thở cuối cùng vào từng đường bút chì.
“Vũ, công trình này quá lớn. Để thi công nó, chúng ta cần nhân lực, cần máy móc, và nhất là cần sự đồng thuận của những người dân đang sợ hãi ngoài kia.”
Vũ mỉm cười, một nụ cười thản nhiên đến đau lòng.
“Mọi người sẽ hiểu thôi. Sau bao nhiêu tai ương, họ cần một mái nhà thực sự, một nơi mà bóng tối không còn cơ hội để len lỏi. Anh đã gửi hồ sơ này cho một vài người bạn cũ ở hội kiến trúc và những nhà đầu tư thiện chí. Tài sản còn lại của anh từ thời làm việc ở thành phố, anh sẽ dồn hết vào đây.”
Chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn đổ những bóng dài qua khung cửa, Vũ và Linh bước ra ngoài. Đứng từ triền đê nhìn xuống làng Mộc, nơi những hố sâu của rễ đa vẫn còn đó như những vết sẹo chưa lành trên da thịt đất mẹ.
Trần Vũ cầm chiếc thước tầm, bước đi tập tễnh nhưng vững chãi trên nền đất mới. Anh bắt đầu đánh dấu vị trí của “Thiên Môn”. Mỗi bước chân của anh như chạm vào nhịp thở của vùng đất. Dù đôi mắt bình thường không thấy được, nhưng với phần thần thức còn lại, anh cảm nhận được những mạch ngầm oán khí vẫn đang luồn lách bên dưới, cố gắng tìm đường trồi lên.
Nhưng lần này, chúng không còn gặp được những rễ đa yếu ớt. Thay vào đó, chúng đối đầu với những kiến thức cơ học và địa chất hiện đại nhất được sắp xếp theo quy luật của vũ trụ.
Linh bắt đầu giúp Vũ dựng những cột tiêu đầu tiên. Cô đọc vang những bài kinh trấn trạch trong khi Vũ dùng bút đánh dấu những tọa độ chính xác đến từng milimet. Hình ảnh một người đàn ông trẻ với mái tóc trắng và một cô gái trong tà áo bà ba đen tỉ mẩn giữa cánh đồng hoang tàn tạo nên một khung cảnh vừa kỳ vĩ, vừa bi tráng.
Đến đêm, những thanh niên trai tráng trong làng, sau bao ngày trốn tránh vì sợ hãi, bắt đầu tiến ra phía hai người. Họ mang theo xẻng, cuốc và cả niềm hy vọng le lói.
“Anh Vũ, chúng tôi phải làm gì?” Một chàng trai lên tiếng.
Vũ ngước nhìn họ, hơi thở anh nặng nề vì mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
“Hãy đào cho tôi tám cái hố ở những vị trí tôi đã đánh dấu. Lưu ý, đáy hố phải lót bằng một lớp đá thạch anh tím mà tôi đã chuẩn bị sẵn. Đây không chỉ là xây nhà, chúng ta đang xây lại linh hồn cho làng Mộc.”
Tiếng xẻng đâm vào đất đá vang lên lạch cạch. Tiếng động cơ của một vài chiếc máy xúc nhỏ được huy động từ xã bên cạnh phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Trần Vũ đứng đó, trông giống như một vị chỉ huy đang điều khiển một bản giao hưởng giữa bê tông và phép thuật.
Dưới sự chỉ dẫn của anh, những khối bê tông móng được đổ xuống không phải theo cách thông thường. Vũ yêu cầu hòa trộn vào mẻ trộn những bát nước thánh từ chùa làng và mạt đồng đỏ. Anh hiểu rằng, để trị tà từ máy móc của Lý Trưởng Lâm, cần một sự kết hợp tương ứng: kim loại đấu kim loại, kết cấu đấu kết cấu.
Khi trăng lên đến đỉnh đầu, tám trụ móng của trận đồ đã cơ bản hình thành. Một sự thay đổi lạ lùng bắt đầu diễn ra. Gió đêm ở làng Mộc vốn luôn mang vị hanh hao, lạnh lẽo, nay bỗng trở nên dịu nhẹ, mang theo hương thơm của đất ẩm và nhựa sống. Những đám mây đen vốn thường tích tụ trên đầu làng như một lời nguyền bắt đầu tan dần, để lộ bầu trời đầy sao lấp lánh.
Trần Vũ đổ gục xuống bên một trụ đá. Lê Linh hốt hoảng đỡ lấy anh. Cơ thể anh lạnh ngắt, nhịp tim yếu ớt.
“Vũ! Anh dừng lại đi, phần còn lại hãy để họ làm!”
Vũ lắc đầu, môi run rẩy:
“Không… cung Cấn ở phía Đông Bắc… nơi nối giữa cõi sống và cõi chết… phải đích thân anh khắc ấn. Nếu không… kẻ áo đen kia… sẽ tìm được lối vào.”
Linh nhìn theo hướng chỉ của Vũ. Ở nơi Rừng Độc Nhân xưa kia, sương mù vẫn còn dày đặc. Cô biết anh đang nói đến kẻ bí ẩn thuộc Hội Đồng Trưởng Lão vẫn luôn rình rập trong bóng tối. Trận đồ bát quái hiện đại này không chỉ để thanh lọc, mà còn là một pháo đài bảo vệ làng Mộc trước những kẻ đang thèm khát “Nhân Tâm Chi Ngọc”.
Vũ nỗ lực gượng dậy, dùng chút linh lực cuối cùng truyền vào đầu ngón tay đã rớm máu. Anh quỳ xuống bên trụ đá ở phía Đông Bắc, khắc sâu vào lòng khối bê tông còn chưa kịp khô hẳn một đồ hình phức tạp. Đó là sự kết hợp giữa chữ “Vạn” của nhà Phật và biểu tượng “Alpha & Omega” của toán học – đại diện cho sự khởi đầu và kết thúc.
Ngay khi nét khắc cuối cùng hoàn tất, một luồng ánh sáng màu xanh dịu nhẹ chạy dọc theo các đường giao thông mới được đánh dấu, nối liền tám cung bát quái lại với nhau. Toàn bộ làng Mộc rung chuyển nhẹ trong giây lát, như thể một sinh vật khổng lồ vừa được đánh thức khỏi cơn mê dài.
Dân làng kinh ngạc buông cuốc xẻng. Họ thấy từ những rãnh thoát nước, từ những móng nhà mới, một làn hơi nước tinh khiết bốc lên, xóa tan đi những vũng bùn đen ngòm hôi thối do rễ đa để lại.
Vũ nhìn khung cảnh ấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Anh biết mình đã thắng một ván cược lớn với tử thần. Cái giá là sáu mươi năm tuổi thọ, là mái tóc trắng, là cơ thể già nua này… nhưng anh đã đổi lại được một tương lai cho làng Mộc.
Lê Linh ôm lấy anh, đầu dựa vào lồng ngực gầy guộc.
“Anh đã làm được rồi, Vũ. Anh không chỉ là kiến trúc sư của những công trình, anh là kiến trúc sư của vận mệnh.”
Trong màn đêm, bóng dáng làng Mộc bắt đầu hiện ra với một diện mạo mới. Không còn là ngôi làng u uất dưới bóng đa cổ thụ nghìn năm, mà là một trận đồ bát quái hiện đại, sừng sững và kiên cố. Từ đây, mỗi con đường, mỗi ngôi nhà đều là một lá bùa hộ mệnh.
Vũ thiếp đi trong vòng tay Linh, trong khi từ trên cao, ngôi sao hộ mệnh của anh tỏa sáng lấp lánh. Nhưng anh cũng biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Trận đồ bát quái này chỉ là bức tường ngăn cách đầu tiên. Kẻ áo đen ở Rừng Độc Nhân và bí mật về nguồn gốc thực sự của dòng họ Trần vẫn đang chờ anh ở phía trước, trong một cuộc hành trình mà thời gian không còn đứng về phía anh nữa.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua mái hiên chùa, dân làng Mộc không còn thấy ông giáo sư già tóc trắng đứng trên cánh đồng nữa. Nhưng trên mặt đất, những đường chỉ đỏ, những trụ đá kiên cố và một bản đồ quy hoạch hoàn hảo đã được vạch ra.
Cuộc hồi sinh của vùng đất bắt đầu từ chính sự kết hợp kỳ diệu giữa lý trí hiện đại và đức tin cổ xưa, bắt đầu từ bàn tay của một kẻ bị nguyền rủa nhưng luôn khao khát được giải tội cho quê hương.
Trần Vũ nằm trong căn phòng gỗ, nghe tiếng thi công rộn ràng từ xa vọng lại. Anh khẽ mở mắt, nhìn chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Linh. Màu đen đã nhạt bớt, thay vào đó là sắc đỏ thẫm của máu huyết bắt đầu lưu thông trở lại.
Anh thầm thì trong tâm thức: *“Cha, mẹ… con sẽ không chỉ bảo vệ ngôi làng này bằng bùa chú của quá khứ. Con sẽ xây dựng nó bằng sự thật của tương lai.”*
Phía ngoài cửa sổ, mầm non cây bồ đề nhỏ bé mà Vũ trồng hôm trước dường như vươn cao hơn một chút, lá xanh rì lấp lánh dưới nắng, không hề e sợ trước cái bóng đổ dài của quá khứ. Làng Mộc đã chuyển mình, và trận đồ bát quái hiện đại chính là bản cam kết giữa con người và thần linh, một bản cam kết được viết bằng mồ hôi, kiến thức và cả máu thịt của người kiến trúc sư mang số phận của “Cửu Nhãn”.