Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 167: Bóng ma của Lý Trưởng Lâm
Sương mù ở Làng Mộc chưa bao giờ tan hẳn, nó chỉ lùi sâu vào những hốc cây, kẽ đá, chờ đợi màn đêm buông xuống để một lần nữa bao phủ lấy thực tại bằng tấm màn xám xịt, nhớp nháp.
Trần Vũ đứng trên bục đá trước ngôi miếu cổ, bàn tay khẽ vuốt qua làn tóc đã bạc trắng hơn nửa của mình. Ở tuổi hai mươi lăm, mái tóc này là bằng chứng nghiệt ngã cho cái giá mà anh phải trả để đóng lại cánh cổng u minh dưới gốc đa đại thụ. Dù Cửu Nhãn đã khép lại, thần lực không còn cuồn cuộn trong huyết quản, nhưng những giác quan trần thế của anh – thứ được tôi luyện qua bao nhiêu lần cận kề cái chết – lại trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Anh cảm nhận được hơi lạnh, không phải cái lạnh của gió mùa, mà là cái lạnh buốt của một sự tồn tại không nên thuộc về thế giới này.
“Anh lại ra đây đứng nữa rồi.”
Tiếng của Lê Linh nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Cô khoác thêm cho anh một chiếc áo mỏng, đôi mắt mang theo sự lo âu thường trực. Sau cái đêm trăng máu ấy, Linh dường như chín chắn hơn, nhưng nét u buồn trên gương mặt cô cũng đậm hơn.
“Linh, em có thấy… làng mình tối nay im lặng quá không?” Vũ trầm giọng, mắt vẫn nhìn về phía dinh cơ họ Lý giờ chỉ còn là một đống hoang tàn bị cây cỏ phủ kín.
Linh rùng mình, cô thắt chặt sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay. “Em có cảm giác như mặt đất dưới chân mình đang thở. Một nhịp thở yếu ớt, đứt quãng, nhưng cực kỳ độc địa.”
Vũ quay lại, nhìn sâu vào mắt Linh. Anh biết cô không nói quá. Dù cây đa cổ thụ đã chết khô, gốc rễ của nó vẫn còn bám sâu vào long mạch làng Mộc. Và quan trọng nhất, xác thân của Lý Trưởng Lâm dù đã bị hầm ngầm vùi lấp, nhưng hồn phách của kẻ đã uống “Huyết Tinh Của Quỷ” thì không dễ dàng tan biến như vậy.
—
Cùng lúc đó, tại khu phế tích của nhà thờ họ Lý.
Dưới những tảng đá vỡ nát và bùn đất nhầy nhụa sau cơn mưa rừng, một luồng khí xanh xao, nhợt nhạt đang lách qua từng kẽ hở. Nó không phải là sương, cũng chẳng phải là khói. Đó là oán niệm đậm đặc kết tụ thành một hình hài dị dạng.
Lý Trưởng Lâm – hay đúng hơn là những gì còn sót lại của lão – đang trải qua một sự giày vò khốn khổ. Lão không thể chết hẳn, bởi cái khế ước quỷ dữ năm xưa đã trói chặt linh hồn lão vào vùng đất này. Nhưng lão cũng không còn là người. Hết thảy da thịt đã thối rữa, xương cốt đã vỡ vụn, chỉ còn lại một ý thức điên cuồng bám víu lấy một sợi rễ đỏ bí ẩn – thứ duy nhất còn sót lại của “Nhân Thụ”.
*“Vũ… Trần Vũ…”*
Tiếng thầm thì như tiếng rễ cây cào lên mặt gỗ mục vang vọng trong không gian âm u của hầm ngầm sụp đổ. Một con chuột cống chạy ngang qua đống đổ nát, bất chợt nó khựng lại. Luồng khí xanh kia lao đến, bao trùm lấy con vật nhỏ bé. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên ghê rợn, con chuột oằn mình, đôi mắt vốn đen nháy bỗng rực lên một sắc đỏ vẩn đục, rồi tắt ngấm, chỉ còn lại vẻ đờ đẫn của một sinh vật bị chiếm hữu.
Thông qua đôi mắt của con chuột, Lý Trưởng Lâm nhìn thấy ánh trăng le lói phía trên. Lão gầm thét trong thinh lặng. Sự nhục nhã khi phải ký sinh vào những sinh vật hạ đẳng khiến oán hận trong lòng lão tăng lên gấp bội. Lão cần một “vật chứa” mạnh mẽ hơn. Lão cần máu.
—
Ngày hôm sau, không khí ở làng Mộc bao trùm bởi một sự bất an mơ hồ. Thanh – người bạn nối khố của Vũ, kẻ vốn đã dần hồi phục sau bao biến cố – bỗng nhiên có biểu hiện lạ. Thanh đứng ngây người ngoài vườn, đôi bàn tay gầy guộc liên tục bới đất, móng tay rỉ máu nhưng anh ta không hề hay biết.
Vũ và Linh tìm thấy Thanh khi anh ta đang định đưa một thứ gì đó bẩn thỉu vào miệng.
“Thanh! Cậu làm cái gì vậy?” Vũ lao tới, giữ chặt tay bạn.
Thanh giật mình, đôi mắt đờ đẫn dần có lại tiêu cự. Anh nhìn Vũ, gương mặt tái nhợt như xác chết, môi run bần bật: “Vũ… trong đầu mình có tiếng cười. Tiếng cười của lão Lý. Lão bảo lão lạnh quá… lão muốn vào nhà…”
Vũ cảm thấy một luồng điện xẹt dọc sống lưng. Anh kéo cổ tay Thanh lên, kiểm tra mạch tượng. Không có gì bất thường về mặt sinh học, nhưng khi anh lướt tay qua vùng gáy của Thanh, anh rùng mình. Ở đó có một vệt bầm tím hình thù kỳ quái, trông giống như một chiếc rễ cây đang đâm sâu vào tủy sống.
“Linh! Mang cho anh chậu nước tẩm lá bưởi và muối hạt ngay!” Vũ hét lớn.
Linh nhanh chóng hành động. Trong khi đó, Vũ dùng một dải lụa trắng buộc chặt lấy bả vai của Thanh. Anh lầm rầm đọc những khẩu quyết trấn hồn mà ông cụ Tứ từng truyền dạy. Tuy không còn Cửu Nhãn để nhìn thấu tà vật, nhưng anh có thể cảm thấy luồng oán khí đang cố gắng len lỏi vào tâm thức của Thanh.
Khi nước lá bưởi được tưới lên vùng gáy, một tiếng xèo xèo vang lên như nước tạt vào than nóng. Từ dưới lớp da của Thanh, một cái bóng mờ ảo hình khuôn mặt người hiện lên, méo mó và đầy thù hận. Đó chính là Lý Trưởng Lâm. Khuôn mặt ấy rít lên một âm thanh xé tai trước khi chìm lặn vào sâu bên trong.
Thanh đổ rạp xuống, ngất đi trong vòng tay của Vũ.
“Lão ta chưa chết…” Linh thảng thốt, tay run rẩy cầm chiếc gương bát quái vốn dùng để soi tà. “Lão đã trở thành oán linh ký sinh. Lão không đủ sức mạnh để hồi sinh ngay lập tức, nên lão đang bám vào những người có thần hồn yếu nhất trong làng để hút dương khí.”
Vũ nhìn lên phía ngọn đồi, nơi cây đa chết đứng. “Không phải chỉ là hút dương khí đâu, Linh. Lão đang tìm cách kết nối lại với ‘Long mạch oán khí’. Làng Mộc giống như một bàn cờ, và lão đang chiếm giữ những mắt xích cuối cùng.”
—
Đêm hôm đó, Vũ quyết định một mình thâm nhập vào dinh cơ họ Lý một lần nữa. Linh ban đầu phản đối kịch liệt vì lo cho sức khỏe của anh, nhưng cô biết, chỉ có kiến thức về kiến trúc và phong thủy của Vũ mới có thể tìm ra điểm yếu của thực thể đang ký sinh này.
Anh mang theo một chiếc đèn bão, một túi gạo muối đã được trì chú, và quan trọng nhất là thanh đoản kiếm gỗ bồ đề lấy từ cành non mọc ra từ đống đổ nát. Bước chân Vũ giẫm lên đống lá khô rộp rộp. Sự im lặng nơi đây không phải sự bình yên của sự nghỉ ngơi, mà là sự im lặng của một cái bẫy đang chờ rập lại.
Vào đến gian thờ tổ – nơi mà cách đây không lâu anh đã tìm thấy Huyết Thư – Vũ khựng lại. Toàn bộ sàn nhà vốn là gạch bát tràng giờ đã bị phủ một lớp chất nhầy đen ngòm, có mùi thối rữa của thịt động vật và nấm mốc.
*“Vũ… ngươi đến để nộp mạng sao?”*
Âm thanh phát ra từ khắp bốn phía. Đèn bão trong tay Vũ chợt lay lắt rồi tắt lịm. Trong bóng tối đặc quánh, những đốm sáng xanh le lói bắt đầu xuất hiện trên các cột gỗ. Đó là những con côn trùng bị oán khí ám vào, đôi mắt chúng phát quang như những bóng ma trơi.
Một hình bóng dần hiện ra trên ghế chủ tọa. Đó là một thực thể được kết tạo từ sương đen và những mảnh vụn của y phục họ Lý. Gương mặt của Lý Trưởng Lâm lúc ẩn lúc hiện, đôi mắt không có tròng, chỉ là hai hố đen sâu hoắm tràn đầy oán hận.
“Ngươi nghĩ giết được xác thân ta là kết thúc sao?” Bóng ma Lý Trưởng Lâm rít lên, âm thanh nghe như tiếng mài dao. “Dòng máu họ Trần của ngươi, sự phản bội của tổ tiên ngươi… tất cả đã tưới đẫm mảnh đất này. Chừng nào làng Mộc còn tồn tại, ta còn tồn tại!”
Vũ không hề run sợ. Anh thong thả lấy gạo muối trong túi ra, rắc một vòng tròn xung quanh mình. “Lý Trưởng Lâm, lão không còn là người, cũng chẳng phải là thần cây. Lão chỉ là một ký sinh trùng bẩn thỉu đang cố bấu víu vào một quá khứ đã tàn. Cây đa đã chết, bà Chúa Đa đã được giải thoát. Lão lấy gì để đối kháng với luân hồi?”
“Luân hồi? Ha ha ha!” Tiếng cười của lão Lý vang lên điên dại, làm những mảnh ngói còn sót lại trên mái nhà rung bần bật. “Ta chính là luân hồi của vùng đất này! Nhìn xem!”
Dưới chân Vũ, những dải chất nhầy đen bắt đầu chuyển động, chúng hóa thành những sợi rễ nhỏ như sợi chỉ, lao về phía vòng gạo muối. Tiếng xì xào của gạo bị ám đen vang lên. Lão Lý không trực tiếp tấn công, lão đang dùng toàn bộ oán khí còn sót lại để bóp nghẹt không gian xung quanh Vũ.
Bỗng nhiên, Vũ cảm thấy nhói đau ở vùng trán – nơi Cửu Nhãn từng ngự trị. Dù nhãn lực đã mất, nhưng sợi dây liên kết giữa anh và thế giới tâm linh chưa bao giờ bị đứt đoạn hoàn toàn. Anh nhắm mắt lại, không dùng thị giác trần thế để nhìn nữa. Anh dùng tâm thức.
Trong bóng tối của tâm thức, anh nhìn thấy bản thể thực sự của Lý Trưởng Lâm hiện tại. Không phải là một bóng ma uy quyền trên ghế, mà là một khối u hôi thối đang bám chặt vào một mạch máu ngầm của làng – mạch máu chảy qua ngay phía dưới gian thờ này.
“Thì ra là vậy…” Vũ lẩm bẩm. “Ngôi mộ tổ của họ Lý không nằm ở nghĩa trang, nó nằm ngay dưới chân lão.”
Nhận ra bí mật bị bại lộ, oán linh Lý Trưởng Lâm trở nên cuồng bạo. Những sợi rễ đen kịt từ sàn nhà bùng lên như những con rắn độc, quấn chặt lấy chân Vũ. Anh cảm thấy cái lạnh thấu xương đang bò từ mắt cá chân lên đến đầu gối. Sức mạnh của lão Lý tuy suy yếu nhưng tính chất “ký sinh” khiến nó vô cùng khó chịu, nó như một loại chất độc ăn mòn ý chí người sống.
Đúng lúc đó, một ánh sáng vàng nhạt bùng lên từ phía cửa. Lê Linh xuất hiện với chiếc chuông đồng trên tay. Cô lắc mạnh chuông, âm thanh thanh tao phá vỡ bầu không khí đặc quánh oán khí.
“Vũ! Dùng kiếm bồ đề đâm vào vị trí mắt rồng ở hướng Tây Bắc!” Linh hét lớn, tay kia tung ra hàng loạt bùa vàng che chắn cho anh.
Lý Trưởng Lâm rú lên một tiếng chói tai: “Con ranh nhà thầy cúng! Ngươi dám!”
Lão phóng ra những làn sương đen về phía Linh, nhưng cô đã nhanh chóng dựng lên một kết giới nhỏ bằng chỉ ngũ sắc. Vũ nhân cơ hội đó, lấy hết sức bình sinh, bật người ra khỏi sự kìm kẹp của những sợi rễ nhầy nhụa. Anh lao về hướng Tây Bắc của gian thờ, nơi có một viên gạch lát nền bị nứt toác theo hình chữ “Huyết”.
Vũ giơ cao thanh đoản kiếm gỗ bồ đề – thứ mang trong mình sức mạnh tái sinh của trời đất – và đâm xuống với tất cả oán hận và trách nhiệm của mình.
*Phập!*
Một dòng chất lỏng màu đen đậm đặc, nóng hổi phun lên như một vòi rồng. Tiếng thét của Lý Trưởng Lâm không còn là tiếng người nữa, nó là tiếng kêu gào của muôn vàn oan hồn bị lão hãm hại bấy lâu nay. Hình hài bóng ma trên ghế chủ tọa tan biến thành từng mảnh khói vỡ vụn.
Cả dinh cơ họ Lý rung chuyển dữ dội. Bụi bặm và gạch đá rơi lả tả. Vũ và Linh nhanh chóng dìu nhau chạy ra khỏi khu vực sụp đổ trước khi toàn bộ gian thờ đổ sụp hoàn toàn xuống hố ngầm.
—
Khi đứng bên ngoài, nhìn vào đống đổ nát một lần nữa, Vũ thở dốc, mồ hôi đầm đìa chảy xuống má. Tóc anh dường như lại bạc thêm một chút sau cuộc tiêu hao thần lực vừa rồi.
“Kết thúc chưa anh?” Linh hỏi, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
Vũ nhìn vào đám bụi mù mịt. “Chưa. Ta mới chỉ phá hủy ‘vật chứa’ trung tâm và cái tổ của lão ở dinh cơ này thôi. Linh ạ, lão ta là một kẻ cáo già. Một phần linh hồn của lão chắc chắn đã kịp phát tán vào những ‘rễ ký sinh’ khác trong làng. Thanh chỉ là một ví dụ.”
Linh siết chặt tay Vũ. “Ý anh là, chúng ta phải tìm và thanh lọc từng người, từng tấc đất sao?”
Vũ gật đầu chậm rãi. Đôi mắt anh ánh lên một tia nhìn kiên định, dù nó không còn phát ra ánh sáng của Cửu Nhãn. “Đúng vậy. Đây không còn là một cuộc chiến tổng lực một mất một còn như đêm trăng máu nữa. Đây là cuộc chiến dai dẳng của ánh sáng và sự mục nát. Lão Lý đã hóa thành một loại ‘bệnh dịch tâm linh’. Và anh, với danh nghĩa kiến trúc sư của làng này, sẽ xây lại hệ thống phong ấn cho từng căn nhà một.”
Họ đi bộ về phía làng khi bình minh bắt đầu ló rạng ở phía chân trời. Ánh mặt trời đầu tiên chiếu lên cây bồ đề nhỏ bên miếu cổ, những giọt sương đọng trên lá lấp lánh như kim cương.
Nhưng ở một góc khuất nơi bìa rừng, một con quạ đen có đôi mắt đỏ vẩn đục đang đậu trên cành đa khô. Nó nhìn về phía Vũ và Linh, cái mỏ nhọn của nó khẽ gõ lên thân gỗ mục tạo thành những nhịp điệu đều đặn: *Cộp… cộp… cộp…* như nhịp mõ cầu hồn vang vọng trong hư không.
Bóng ma của Lý Trưởng Lâm vẫn chưa tan. Hắn đã rút vào bóng tối sâu hơn, trở thành một phần của nỗi sợ hãi mà làng Mộc chưa thể rũ bỏ. Hắn đang chờ đợi một kẻ áo đen bí ẩn đã từng xuất hiện ở chương trước, chờ đợi một sự giúp đỡ từ thế lực tà ác hơn cả chính bản thân lão.
Cuộc hành trình của Người Giữ Đền tóc trắng chỉ mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn cam go nhất. Bí mật dưới bóng cây đa không chỉ là về những người đã chết, mà còn là về cách giữ cho những người sống không bị nuốt chửng bởi sự oán hận nghìn năm đang ký sinh trong từng hơi thở của họ.
[Hết Chương 167]