Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 168: Truy tìm căn cứ cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:45:09 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 168: TRUY TÌM CĂN CỨ CUỐI CÙNG**

Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ yên. Dưới ánh đèn neon rực rỡ và những bảng quảng cáo điện tử nhấp nháy, một mạng lưới tà khí đen đặc đang bủa vây lấy những tòa nhà cao tầng, lặng lẽ như một loài ký sinh trùng khổng lồ đang hút cạn sinh khí của đô thị.

Trần Vũ đứng trên sân thượng của một tòa nhà đối diện trụ sở Tập đoàn Lý Thị. Gió đêm lồng lộng thổi qua, làm mái tóc bạc trắng của anh bay phơ phất. Sau trận chiến phá hủy hệ thống “Thần Số” tại làng Mộc, cái giá phải trả là hơn nửa đời người. Gương mặt Vũ giờ đây không còn nét thư sinh của tuổi hai mươi lăm, mà hằn sâu những nếp nhăn của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của định mệnh. Chỉ có đôi mắt anh là vẫn sáng, một vẻ sáng lạnh lẽo, thấu thị, như thể có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bê tông cốt thép của tòa tháp trước mặt.

Lê Linh đứng cạnh anh, vai khoác một chiếc túi thổ cẩm đựng đầy bùa chú và những chai nước thánh thanh tẩy. Cô nhìn Vũ, ánh mắt đau đáu sự xót xa không thốt nên lời.

“Anh vẫn chịu được chứ?” Linh khẽ hỏi, tay cô chạm nhẹ vào lớp vải áo lam của Vũ.

Vũ khẽ gật đầu, giọng anh khản đặc: “Càng về đêm, oán khí từ tòa nhà kia phát ra càng mạnh. Nó không còn là một văn phòng công ty nữa. Linh, em nhìn xem…”

Vũ đưa tay chỉ về phía tòa tháp chọc trời mang biểu tượng chữ L cách điệu. Trong mắt thường, đó là một công trình kiến trúc hiện đại bằng kính và thép lộng lẫy. Nhưng trong “Tâm Nhãn” của Vũ, tòa nhà ấy hiện lên như một cột thây khổng lồ. Toàn bộ kiến trúc được sắp đặt theo trận pháp “Cửu Long Thụ Thây”. Chín dòng khí đen ngòm như chín con rồng tử khí quấn chặt từ móng tòa nhà lên tận đỉnh tháp, nơi mà Lý Trưởng Lâm và những kẻ đứng đầu tập đoàn đang cố thủ.

“Chúng ta không thể đi vào bằng cửa chính,” Vũ tiếp tục, ánh mắt quét qua sơ đồ kiến trúc mà anh đã học thuộc lòng. “Hệ thống cảm biến ở đó đã được tích hợp với tần số của oán hồn. Bất cứ ai mang linh khí hay dương khí lạ xâm nhập, chuông báo động tâm linh sẽ vang lên ngay lập tức.”

Linh mở chiếc la bàn cổ ra, kim đồng hướng về phía tòa nhà cứ xoay tít không ngừng. “Tất cả các rễ cây đa từ làng Mộc dường như đều được kết nối về đây thông qua hệ thống dẫn nước và dây cáp quang ngầm. Chúng đang dùng thành phố này làm một cái lồng ấp khổng lồ cho Bà Chúa Đa tái sinh.”

“Chúng ta đi đường hầm kỹ thuật tầng B3,” Vũ quyết định. “Đó là nơi đặt hệ thống xử lý nước thải. Theo bản vẽ của tôi, nơi đó là ‘tử huyệt’ của trận pháp. Nếu đánh từ dưới lên, chúng ta sẽ làm lung lay được nền móng của chúng.”

Họ lặng lẽ rời khỏi sân thượng, men theo lối thoát hiểm để xuống mặt đất. Thành phố đêm nay lạ lùng đến phát sợ. Những dòng người qua lại trên phố dường như đều mang một vẻ mặt vô hồn, ánh mắt họ mờ đục, thỉnh thoảng lại có kẻ co giật nhẹ như bị một sợi dây vô hình nào đó điều khiển. Vũ biết, đó là dấu hiệu của việc linh hồn bị “số hóa” – một công nghệ tà ác mà Lý Thế Phong đã hoàn thiện để biến con người thành những bộ máy lưu trữ oán khí cho cha hắn.

Tầng hầm B3 của tòa nhà Lý Thị sực nức mùi hóa chất hòa quyện với một mùi vị mục nát khó tả – mùi của rễ đa lâu năm trong đất ẩm. Tiếng nước chảy róc rách trong các đường ống nghe như tiếng thì thầm của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm.

Vũ cầm chiếc dao găm bằng gỗ dâu tằm, lưỡi dao hơi run rẩy do thần lực trong cơ thể anh đã cạn kiệt. Linh đốt một nén nhang “Dẫn Lộ”, khói nhang màu xanh nhạt lờ lững trôi về phía một bức tường bê tông kiên cố ở góc khuất.

“Đằng sau bức tường này chính là lõi trung tâm,” Vũ thì thầm. Anh đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của bê tông, Tâm Nhãn mở ra.

Cấu trúc bên trong tòa nhà hiện lên như một mạng lưới thần kinh của một sinh vật sống. Những sợi cáp quang bọc trong chất nhầy đen ngòm, bò lổm ngổm như những con rắn, dẫn thẳng lên tầng thượng. Vũ nhận thấy một luồng năng lượng quen thuộc – oán khí của Thị Mai. Nhưng nó đã bị băm vằn ra, bị xé nhỏ và nhồi nhét vào những bảng mạch điện tử.

“Lý Trưởng Lâm… lão thật tàn độc,” Vũ nghiến răng. “Lão không chỉ hiến tế người sống, mà còn muốn phân rã cả linh hồn để phục vụ cho tham vọng bất tử số.”

“Vũ! Coi chừng!” Linh hét lên.

Từ trong những kẽ nứt của tường bê tông, những sợi rễ cây màu xám đen đột ngột lao ra như những mũi tên. Chúng không phải là rễ cây tự nhiên, mà là sự kết hợp quái thai giữa thực vật và dây điện, trên đầu mỗi sợi rễ là một cái móc bằng thép sắc lẹm.

Vũ nhanh nhẹn lùi lại, tay bắt quyết, miệng lẩm nhẩm chú thuật: “Thái Thượng Đài Tinh, ứng biến vô đình. Khu tà phọc mị, bảo mệnh hộ thân!”

Một vòng sáng vàng nhạt từ chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ bung ra, chặn đứng đợt tấn công của những sợi rễ máy. Linh từ phía sau vung ra một nắm gạo muối đã được trì chú. Khi gạo muối chạm vào những sợi rễ, những tiếng xèo xèo vang lên, khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng gào thét rợn người phát ra từ loa thông tầng.

“Những thứ này đã có trí tuệ nhân tạo!” Linh kinh ngạc. “Hệ thống an ninh của tòa tháp này là một tập hợp các oan hồn được lập trình!”

“Chúng ta phải nhanh lên!”

Vũ dùng dao dâu tằm rạch một đường dài lên cánh cửa thép kỹ thuật. Anh không dùng lực tay, mà dùng ý niệm để cắt đứt mạch oán khí đang vận hành cánh cửa. *Cạch!* Cánh cửa nặng nề mở ra, lộ ra một khoảng không gian rộng lớn tràn ngập ánh sáng xanh đỏ lân quang.

Đây chính là “Căn cứ cuối cùng” mà họ tìm kiếm.

Trước mắt họ không phải là một phòng máy chủ thông thường. Đó là một hang động nhân tạo nằm sâu dưới lòng tòa tháp. Ở giữa căn hầm, một khối thịt khổng lồ, trông giống như tim của một cây đại thụ, đang phập phồng nhịp nhàng. Từ khối thịt đó, hàng vạn sợi dây cáp đâm vào, kết nối với những bình nuôi cấy hình trụ bao quanh căn phòng.

Bên trong mỗi bình nuôi cấy là một hình hài người. Họ không hoàn toàn chết, nhưng cũng không còn sống. Da thịt họ tái nhợt, những mạch máu đen hiện rõ dưới lớp da, và mắt họ đang mở trừng trừng, nhìn về phía hư vô. Mỗi khi khối thịt ở giữa co bóp, một luồng oán khí đỏ quạch lại được bơm vào người họ, sau đó lại được trích xuất ra dưới dạng tín hiệu điện từ.

“Lạy trời… chúng đang chế tạo quỷ kiến trúc,” Linh bịt miệng để không bật ra tiếng khóc. “Hàng trăm người… chúng biến họ thành pin năng lượng.”

Vũ cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng, khiến Cửu Nhãn ở trán anh nhói đau kinh khủng. Một giọt máu đỏ tươi chảy xuống từ trán Vũ. Cơn đau này báo hiệu tuổi thọ của anh đang tiếp tục bị rút ngắn. Mỗi lần anh nhìn thấy những sự thật kinh hoàng này, tâm can anh lại như bị ngàn mũi kim châm.

“Ai đó?” Một giọng nói vang lên, lạnh lẽo và mượt mà, phát ra từ hệ thống loa xung quanh.

Bóng một người đàn ông hiện lên trên màn hình lớn phía trên khối thịt. Đó là Lý Thế Phong. Hắn mặc một bộ vest lịch lãm, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhưng đôi mắt hắn thì hoàn toàn đen đặc, không có lòng trắng.

“Trần Vũ, người anh em họ Trần của tôi. Anh trông già đi nhiều quá,” Thế Phong cười khẩy. “Vẻ mặt công lý đó của anh thật lỗi thời. Nhìn xem, chúng tôi đã đưa tín ngưỡng và tâm linh lên một tầm cao mới. Tại sao phải sợ hãi những hồn ma khi chúng ta có thể thuần hóa và biến chúng thành sức mạnh xử lý vô hạn?”

“Lý Thế Phong! Lão Lâm đâu? Bảo lão ra đây!” Vũ gầm lên, giọng anh vang vọng trong hang động cơ khí.

“Cha tôi? Ông ấy đã không còn là một con người bằng xương bằng thịt như các người hằng mong đợi nữa,” Thế Phong nhấp một ngụm rượu. “Ông ấy đã hóa thân thành ‘Thuật toán tối cao’. Ông ấy ở khắp nơi trong tòa nhà này. Mỗi cái camera, mỗi cái cảm biến, mỗi linh hồn trong bình kia đều là một phần tế bào của ông ấy. Anh định đánh bại một vị thần bằng một mẩu gỗ dâu và vài lá bùa sao?”

Vừa dứt lời, mặt đất dưới chân Vũ và Linh rung chuyển mạnh mẽ. Những bình nuôi cấy bắt đầu nứt vỡ. Những “vật thí nghiệm” bên trong bước ra, xương cốt họ rắc rắc vì bị các khớp nối máy móc điều khiển. Họ lao về phía Vũ, miệng phát ra những âm thanh kỳ quái, nửa như tiếng máy móc rè rè, nửa như tiếng oán thán: “Cứu… cứu tôi… giết… giết tôi đi…”

Vũ nhìn Linh, ánh mắt anh lộ rõ vẻ quyết tâm tử chiến. “Linh, dùng Chuông Thanh Hỏa che chắn cho em. Anh sẽ dùng Tâm Nhãn để phá vỡ khối thịt trung tâm. Đó chính là nút thắt mạch máu của lão Lý!”

“Nhưng Vũ, anh sẽ không trụ nổi đâu! Thần lực của anh…” Linh lo lắng hét lên khi thấy một bóng đen khổng lồ bắt đầu hình thành từ những sợi cáp điện trên trần nhà.

“Nếu không kết thúc tối nay, cả thành phố này sẽ trở thành một làng Mộc thứ hai,” Vũ đáp lại, mái tóc bạc của anh đột ngột tỏa ra một tầng hào quang trắng xóa.

Anh lao vào đám người máy oán linh, mỗi bước đi là một vết chân bằng lửa vàng in trên sàn nhà. Chiếc dao gỗ dâu trong tay anh múa lượn, cắt đứt những sợi tơ oán khí vô hình đang điều khiển các nạn nhân. Vũ không giết họ, anh đang dùng “Thước Lỗ Ban” tâm thức để tái cấu trúc lại không gian, cô lập họ khỏi tầm ảnh hưởng của máy chủ.

Linh đứng ở trung tâm, tay lắc chiếc chuông đồng liên hồi. Mỗi tiếng chuông *Keng… Keng…* vang lên là một làn sóng sóng âm vàng rực lan tỏa, đẩy lùi những bóng ma kỹ thuật số đang cố tiếp cận. Cô lấy từ trong túi ra những nắm cát của làng cổ, rải thành một vòng tròn phong ấn. “Thổ khắc Thủy, mộc sinh hỏa! Trận đồ trấn quỷ, hiện!”

Trận chiến tại căn cứ cuối cùng đã bước vào giai đoạn kịch liệt nhất. Trên cao, Lý Thế Phong vẫn thản nhiên quan sát, nhưng khóe mắt hắn đã bắt đầu giật liên hồi. Hắn không ngờ rằng một kẻ đã mất gần hết tuổi thọ như Vũ lại có thể bộc phát một nguồn năng lượng thuần khiết đến thế.

Vũ tiến gần đến khối thịt phập phồng kia. Anh nhìn thấy bên trong lớp màng nhầy là một khuôn mặt người già nua đang biến dạng – đó chính là bản thể gốc của Lý Trưởng Lâm. Lão đang nhìn anh với ánh mắt đầy thù hận và tham vọng.

“Họ Trần… các người… phải làm vật tế cho sự trường sinh của ta!” Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm vang lên từ lòng đất.

Những rễ cây bằng thép khổng lồ từ dưới nền đất hầm xuyên lên, cuốn chặt lấy chân Vũ, kéo anh về phía khối thịt trung tâm. Cửu Nhãn của Vũ phát sáng cực độ, máu từ hốc mắt anh chảy xuống ròng ròng, thấm vào chiếc vòng dâu tằm.

Lúc này, một ảo ảnh xuất hiện. Vũ nhìn thấy Thị Mai. Không phải là một oán hồn đầy máu, mà là hình ảnh một người phụ nữ trong sáng dưới gốc đa trăm năm trước. Bà đưa tay về phía anh, thì thầm: *“Giải thoát cho chúng tôi… và cho chính anh.”*

Vũ gầm lên một tiếng, anh dùng chút tàn lực cuối cùng, cắm phập chiếc dao gỗ dâu vào tâm của khối thịt.

*ĐOÀNG!*

Một tiếng nổ của sự xung đột năng lượng vang lên kinh thiên động địa. Luồng điện xanh lè từ các bảng mạch bị chập cháy liên tiếp. Toàn bộ tòa tháp Lý Thị rùng mình, ánh sáng neon tắt lịm, chừa lại một màn đêm mênh mông bị xé toạc bởi ngọn lửa vàng rực phát ra từ tay Vũ.

Nhưng trong bóng tối đó, Vũ nghe thấy tiếng cười của Lý Thế Phong vang lên qua hệ thống dự phòng: “Ngu ngốc. Đó chỉ là cái kén của cha tôi. Anh vừa phá hủy nó, nghĩa là anh đã giải phóng cho thuật toán thoát khỏi sự ràng buộc của vật chất. Cảm ơn anh đã giúp ông ấy… trở thành thần thực sự!”

Vũ khuỵu ngã xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Tóc anh lúc này đã bạc trắng hoàn toàn, không còn lấy một sợi đen. Anh nhìn lên đỉnh tháp, nơi một luồng năng lượng đen khổng lồ đang tụ hội, chuẩn bị che khuất cả vầng trăng khuyết.

Trận chiến tại hang ổ cuối cùng này hóa ra lại là khởi đầu cho một tai họa lớn hơn. Lý Trưởng Lâm không còn bị giới hạn bởi một cơ thể già nua, lão đã hòa vào mạng lưới của cả thành phố.

“Vũ! Vũ ơi!” Linh chạy lại, ôm lấy cơ thể đang lạnh dần của anh.

Giữa đống đổ nát của máy móc và máu thịt, Vũ khẽ mở mắt. Anh nhìn vào tay mình – mảnh vụn cuối cùng của chiếc vòng dâu tằm mẹ để lại đã tan thành tro bụi. Nhưng trong lòng bàn tay anh, một mầm lá đa xanh rì, nhỏ xíu, đột ngột nảy mầm từ giữa đống hoang tàn của công nghệ.

Sự sống vẫn tồn tại ở nơi cái chết và sự mục nát ngự trị.

“Linh… nhìn kìa…” Vũ thều thào. “Cây đa… nó không chỉ biết hận. Nó còn biết hy sinh… Chúng ta chưa thua.”

Dưới bóng tối của căn cứ cuối cùng, một kế hoạch mới, một tia hy vọng mới nhen nhóm. Nhưng cái giá sắp tới có lẽ không chỉ là tuổi thọ, mà là chính linh hồn của những người giữ đền cuối cùng. Tòa nhà tập đoàn Lý Thị vẫn đứng vững đó như một bia mộ khổng lồ, và cuộc chơi giữa ánh sáng và bóng tối giờ đây mới chính thức bước vào chương hồi đẫm máu nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8