Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 169: Cửu Nhãn tầng 6: Thao túng thời gian
CHƯƠNG 169: CỬU NHÃN TẦNG 6: THAO TÚNG THỜI GIAN
Không khí trong đại sảnh tầng thượng của tòa tháp Lý Thị đặc quánh mùi ozon chập cháy và mùi tanh nồng hăng hắc của dịch nhầy hữu cơ. Ánh sáng từ các màn hình led khổng lồ xung quanh nhấp nháy liên hồi, tạo ra những dải màu xanh tím ma mị đổ dài trên cơ thể rệu rã của Trần Vũ.
Mái tóc anh, vốn dĩ đã lốm đốm bạc từ những lần khai nhãn trước, nay đã trắng xóa hoàn toàn như tuyết phủ. Từng sợi tóc khô khốc, xơ xác, minh chứng cho việc thọ nguyên của anh đang bị rút cạn như nước đổ vào bình nứt.
Linh quỳ bên cạnh, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy bả vai Vũ. Cô cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ da thịt anh, một cái lạnh không phải của mùa đông, mà là cái lạnh của người đã đặt một chân vào cửa tử.
– Vũ… đừng dùng sức nữa. Anh sẽ chết mất! – Linh nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay nhăn nheo của Vũ.
Vũ không trả lời. Trong tâm thức của anh, tiếng ồn của thực tại đang lùi xa dần, nhường chỗ cho một chuỗi những thanh âm kì quái. Đó là tiếng tạch tạch của những dòng code chảy qua dây cáp quang, là tiếng thì thầm oán hận của hàng ngàn linh hồn bị số hóa đang gào thét bên trong mạng lưới của Lý Thế Phong.
Đột nhiên, từ tâm điểm của đống đổ nát máy móc, một thực thể đen ngòm trồi lên. Nó không có hình dạng cố định, lúc giống như một cụm rễ đa chằng chịt, lúc lại biến ảo thành khuôn mặt già nua đầy vết đinh đóng của Lý Trưởng Lâm. Nhưng đáng sợ nhất chính là những sợi cáp truyền dẫn màu đỏ thẫm như gân máu đang cắm sâu vào thực thể đó, cung cấp cho nó một nguồn năng lượng vô tận từ toàn bộ hệ thống điện của thành phố.
– “Ha… ha… ha…” – Tiếng cười của Lý Thế Phong vang lên qua hàng trăm chiếc loa âm trần, âm thanh méo mó, biến dạng. – “Thế giới này đã thay đổi rồi, Trần Vũ! Phép thuật của các ngươi là đồ cổ, còn cha ta giờ đây chính là Vị Thần của thời đại số. Ông ấy hiện diện ở khắp nơi, trong từng chiếc điện thoại, từng cái camera giám sát của ngôi làng này và cả thành phố ngoài kia. Ngươi lấy gì để đấu?”
Thực thể đen ngòm kia – “Lý Trưởng Lâm số hóa” – đột nhiên vươn một cánh tay dài đầy những móng vuốt điện tử về phía Vũ. Tốc độ của nó nhanh đến mức không một đôi mắt người thường nào có thể theo kịp.
Vũ trố mắt. Vào khoảnh khắc ấy, ấn ký Cửu Nhãn giữa trán anh đột ngột nứt toác. Cơn đau không còn là sự nóng rát như lửa đốt nữa, mà là một sự rung động kỳ lạ, như thể một thớ thịt bên trong não bộ bị kéo căng ra vô hạn.
*Phừng!*
Một luồng sáng màu vàng kim nhạt bùng lên, nhưng không phát tỏa ra ngoài mà thu gọn vào trong đồng tử của Vũ. Thế giới xung quanh anh bỗng chốc sững lại.
Mọi thứ chuyển sang tông màu xám tro. Những mảnh vụn thủy tinh đang rơi lơ lửng trong không trung đột ngột chậm lại. Giọt nước mắt trên má Linh ngừng rơi, đọng lại thành một khối pha lê nhỏ xíu. Cánh tay quỷ quyệt của Lý Trưởng Lâm chỉ còn cách ngực anh vài gang tay, chuyển động chậm chạp như con sên bò.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, Vũ nhìn thấy một thứ kinh khủng hơn. Anh không chỉ thấy những gì đang diễn ra, anh thấy những “bóng ma” mờ nhạt của 5 giây tiếp theo.
Anh thấy mình bị móng vuốt kia xuyên thủng lồng ngực.
Anh thấy Linh lao ra che chắn và bị xé nát.
Anh thấy Lý Thế Phong kích hoạt chương trình tự hủy để chôn vùi cả tòa tháp.
Cửu Nhãn tầng thứ sáu: **Thời Không Thấu Thị.**
Sức mạnh này không phải là quay ngược thời gian, mà là sự thấu thị tuyệt đối vào dòng chảy nhân quả của 5 giây ngắn ngủi. Vũ nhìn thấy những sợi tơ vô hình kết nối giữa hành động và kết quả.
– Không… – Vũ rít qua kẽ răng.
Anh dùng hết tàn lực, vặn mình sang trái đúng 3 centimet. Đó là một khoảng cách cực nhỏ, nhưng đủ để khiến quỹ đạo tấn công của thực thể kia đi chệch. Trong mắt Linh, Vũ vừa thực hiện một động tác không tưởng: anh biến mất tại chỗ rồi hiện ra bên cạnh quái vật như một bóng ma, ngay trước khi móng vuốt chạm vào người.
*Xoẹt!*
Móng vuốt đâm vào không trung, làm nổ tung một bảng mạch phía sau.
Vũ thở dốc. Cảm giác như có hàng ngàn chiếc kim châm đâm vào dây thần kinh thị giác. Mỗi giây sử dụng năng lượng này, anh cảm thấy ký ức về thời thơ thơ dại, khuôn mặt của cha mẹ đang nhạt dần, bị tước đoạt để làm vật tế thần cho đôi mắt.
– “Cái gì?!” – Lý Thế Phong thốt lên kinh ngạc qua hệ thống âm thanh. – “Ngươi… sao ngươi có thể né được?”
Lý Trưởng Lâm (lúc này đã hoàn toàn hóa thành một khối oán khí kỹ thuật số) gầm lên, nó không dùng tay nữa. Từ xung quanh căn phòng, hàng chục họng súng tự động điều khiển bằng AI nhô ra từ trần nhà. Tất cả đỏ rực đèn laser, khóa chặt vào vị trí của Vũ và Linh.
– Vũ, chúng ta không chạy thoát được đâu! – Linh kêu lên, cô vội vàng lôi trong túi áo ra những lá bùa cuối cùng, định lập một trận pháp bảo vệ.
– Đứng yên đó, Linh. Đừng cử động dù chỉ một li! – Vũ quát lên, giọng anh khàn đục.
Cửu Nhãn tầng 6 lại kích hoạt.
Một lần nữa, thế giới hóa xám. Vũ thấy 5 giây tới: Những họng súng sẽ khai hỏa theo hình rẻ quạt. Loạt đạn đầu tiên trúng vào chân anh. Loạt thứ hai trúng vào Linh.
Vũ nhìn thấy kẽ hở. 5 giây trước khi viên đạn rời nòng, anh nhìn thấy sơ đồ đường đạn hiện ra như những vệt chỉ đỏ rực trong không gian.
– Một bước lên phía trước… quỳ xuống… – Vũ lẩm bẩm như kẻ mộng du.
Anh nắm lấy tay Linh, kéo mạnh cô về phía trước đúng nửa mét, ngay khi tiếng súng “tạch tạch tạch” vang lên liên hồi.
Những viên đạn xé gió bay qua đúng vị trí đầu của họ chỉ trong tích tắc nếu họ còn đứng yên ở chỗ cũ. Vũ không dừng lại, anh nhảy lên một mảnh vỡ của máy chủ, đạp mạnh vào tường để tung người lên không trung. Những viên đạn bắn theo sự tính toán của siêu máy tính luôn bị chậm hơn bước đi của Vũ đúng 0,1 giây.
Cửu Nhãn đang cho phép anh chơi một ván bài lận với định mệnh.
– Thằng khốn! Tao sẽ quét sạch sự tồn tại của mày khỏi thế giới này! – Giọng Lý Thế Phong trở nên điên cuồng.
Khối đen oán khí Lý Trưởng Lâm đột ngột tan rã, hòa vào sàn nhà kim loại. Những sợi cáp quang bắt đầu trồi lên như những con rắn, tạo thành một cái lồng khổng lồ bọc lấy cả căn phòng. Chúng tỏa ra nhiệt độ cực lớn, nung nóng không khí.
Vũ nhìn vào tương lai của 5 giây sau.
Cái lồng sẽ thắt chặt. Họ sẽ bị nghiền nát thành thịt vụn.
Lối thoát duy nhất nằm ở trung tâm của khối oán khí, nơi lưu trữ “tệp tin gốc” của linh hồn Lý Trưởng Lâm. Đó là một điểm sáng xanh lét nằm sâu dưới đống dây cáp.
Nhưng làm sao để xuyên qua hàng ngàn sợi cáp đang chuyển động với vận tốc cao hơn cả đạn bắn?
Vũ nhắm mắt lại rồi mở trừng ra. Máu từ ấn ký giữa trán chảy dài xuống sống mũi, nhuộm đỏ một bên mắt.
– Linh, ném cho anh chiếc dao gỗ dâu!
Linh không hề do dự, cô dùng hết sức ném chiếc dao gỗ dâu về phía Vũ.
Trong trạng thái Cửu Nhãn tầng 6, Vũ nhìn thấy quỹ đạo của chiếc dao. Anh cũng nhìn thấy trong 3 giây nữa, một sợi cáp sẽ đánh bật chiếc dao ra ngoài.
– Không thể xảy ra được! – Vũ gầm lên.
Anh đột ngột bứt tốc. Sức mạnh thời gian làm đôi chân anh như gãy rời vì quá tải áp lực. Anh lộn một vòng trên không, tay trái chụp lấy chiếc dao gỗ dâu ngay trước khi sợi cáp chạm vào nó. Tay phải anh, một sự thay đổi kinh hoàng xảy ra: những vết bầm tím do tà khí bắt đầu lan rộng, nhưng đồng thời, từ lòng bàn tay anh, mầm non cây đa nhỏ bé ban nãy bỗng vụt lớn, quấn chặt lấy cổ tay anh như một món vũ khí sinh học thần thánh.
Sự giao thoa giữa Linh dị cổ xưa và Công nghệ hiện đại đạt đến đỉnh điểm.
Vũ thấy mình xuyên qua lưới điện.
Dây cáp bên trái lao đến -> Anh lách sang phải 2 độ.
Dây cáp bên dưới quét lên -> Anh nhảy lên cao 10 centimet.
Dây cáp trước mặt đâm tới -> Anh dùng dao gỗ dâu chém ngang.
Mỗi hành động của Vũ đều chính xác một cách rợn người. Anh giống như một vũ công đang nhảy múa trên lưỡi hái tử thần, nơi mà một sai lầm nhỏ nhất cũng tính bằng mạng sống.
– “Kết thúc rồi, Lý Trưởng Lâm!” – Vũ thét lên.
Anh lao thẳng vào trung tâm khối oán khí. Chiếc dao gỗ dâu bùng lên ngọn lửa xanh lét, kết hợp với mầm đa cổ thụ tạo thành một mũi giáo ánh sáng.
Trong 5 giây cuối cùng của tương lai mà Vũ nhìn thấy, anh sẽ đâm trúng lõi. Nhưng ngay sau đó, một vụ nổ dữ liệu sẽ phá hủy toàn bộ tầng não bộ của anh, biến anh thành một kẻ thực vật.
Cái giá phải trả để đổi lấy chiến thắng là linh hồn anh sẽ bị xé nát cùng với kẻ thù.
Vũ khựng lại một nhịp rất nhỏ trong dòng chảy thời gian xám xịt. Anh nhìn về phía Linh. Cô đang nhìn anh, đôi mắt chứa chan sự hy vọng và cả một nỗi sợ hãi tột cùng.
*Nếu mình chết, ai sẽ bảo vệ cô ấy?*
Dòng suy nghĩ đó khiến Cửu Nhãn đột ngột chuyển màu. Từ vàng kim sang một sắc đỏ thẫm như máu đặc.
Một quy luật mới hiện ra. Cửu Nhãn tầng 6 không chỉ cho anh nhìn thấy, mà bắt đầu cho phép anh “lựa chọn” trong 5 giây đó. Một sự thao túng tàn khốc.
Vũ nhìn thấy một viễn cảnh khác: Thay vì đâm trực diện, anh sẽ ném chiếc dao vào một điểm yếu của hệ thống tản nhiệt phía sau, gây ra một sự sụt áp đột ngột trong 0,5 giây, đủ để tà khí bị rút ngược vào máy chủ.
Nhưng thực hiện điều này đòi hỏi một sự tập trung có thể khiến não bộ nổ tung.
– CHÁT!
Tiếng động của mạch máu trong mắt Vũ vỡ ra. Anh không nhìn bằng mắt nữa, anh nhìn bằng ý chí.
Vũ ném chiếc dao gỗ dâu.
Chiếc dao bay đi, không nhắm vào thực thể đen ngòm, mà nhắm vào một ống dẫn khí lỏng nằm khuất sau đống máy móc.
– “Thằng ngu! Mày bắn trượt rồi!” – Lý Thế Phong đắc thắng cười lớn.
Nhưng nụ cười ấy tắt ngóm ngay lập tức. Ống dẫn khí nổ tung, hơi lạnh tuyệt đối tràn ra, đóng băng hàng loạt sợi cáp quang đang di chuyển. Sự truyền dẫn dữ liệu bị gián đoạn. Thực thể Lý Trưởng Lâm đột ngột khựng lại, hình dáng trở nên méo mó, nhòe nhoẹt như một bộ phim bị nhiễu sóng.
Chính lúc này, mầm đa trên tay Vũ vươn dài ra, biến thành những rễ cây chắc khỏe, cắm phập vào tâm điểm xanh lét kia.
– Không phải tôi bắn trượt… mà là định mệnh của ông đã hết! – Vũ gằn giọng.
Rễ cây đa cổ thụ, mang theo sức mạnh của đất mẹ và oán khí trăm năm được hóa giải của Thị Mai, bắt đầu hút ngược toàn bộ năng lượng tà ác vào trong. Những dòng code đỏ thẫm bị rễ cây lọc sạch, biến thành những chiếc lá xanh rì mọc ra ngay trên tay Vũ.
Một sự thanh tẩy kinh hoàng.
Tháp Lý Thị rung chuyển dữ dội. Những chiếc màn hình Led nổ tung từng cái một. Tiếng gào thét của Lý Thế Phong vang lên đau đớn trước khi bị lấp liếm bởi tiếng nổ trầm đục của hệ thống điện trung tâm.
– “Cha! Không… hệ thống đang sụp đổ! Tại sao… tại sao thuật toán lại thất bại trước một cái cây?!”
Khối oán khí của Lý Trưởng Lâm dần tan biến vào hư không, bị hút trọn vào mầm đa. Căn phòng từ một địa ngục công nghệ dần trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ vầng trăng khuyết chiếu qua khung cửa sổ vỡ nát.
Vũ khuỵu xuống. Cửu Nhãn khép lại, để lại một vết sẹo dài dọc theo trán. Đôi mắt anh mờ đục, hơi thở chỉ còn là những tiếng rít khe khẽ qua lồng ngực gầy sọc.
Linh lao đến, ôm lấy anh vào lòng. Cô gào khóc tên anh, nhưng Vũ gần như không còn nghe thấy gì nữa.
Trong cái nhìn cuối cùng trước khi lịm đi, Vũ nhìn thấy trên sàn nhà, nơi những sợi dây cáp từng ngự trị, giờ đây là những chiếc lá đa xanh tươi đang rụng xuống. Mỗi chiếc lá đều mang theo một đốm sáng nhỏ – những linh hồn bị giam cầm bấy lâu nay đã được tự do.
Và trong đốm sáng ấy, anh thấy một hình bóng quen thuộc. Một người phụ nữ trong tà áo dài trắng mờ ảo, nhìn anh mỉm cười rồi tan biến vào ánh trăng. Đó là mẹ anh… hay là Thị Mai? Hay cả hai đã hòa làm một để che chở cho đứa con cuối cùng của họ Trần?
Vũ nhắm mắt. Anh đã nhìn thấy tương lai của 5 giây sau.
Trong 5 giây đó, anh thấy Linh sẽ bế anh ra khỏi tòa tháp này.
Anh thấy làng Mộc sẽ bình yên dưới nắng mai.
Và anh thấy mình… vẫn còn sống.
Dù cái giá của Cửu Nhãn tầng 6 đã lấy đi của anh toàn bộ tuổi trẻ, khiến một chàng trai 25 tuổi giờ đây trông như một ông già bát thập, nhưng ít nhất, bóng tối dưới gốc đa cổ đã thực sự bị xua tan.
Nhưng Vũ không biết rằng, ở một căn hầm bí mật nào đó dưới lòng đất thành phố, một máy chủ dự phòng vừa kích hoạt. Một dòng lệnh cuối cùng được gửi đi:
*”Khởi động dự án: Nhãn Ma Số Hóa – Phiên bản 2.0.”*
Cuộc chiến chưa kết thúc, nó chỉ vừa mới chuyển sang một hình thái đáng sợ hơn. Và Vũ, người giờ đây đã kiệt quệ sinh lực, liệu có còn đủ sức để mở ra tầng thứ bảy của đôi mắt quỷ khốc thần sầu ấy?
Gió từ cửa sổ thốc vào, mang theo mùi của đất và cỏ dại. Tòa tháp Lý Thị sừng sững giữa đêm đen, lạnh lẽo và tàn nhẫn, che giấu những bí mật mà có lẽ, không một đôi mắt nào nên nhìn thấu.
Linh bế Vũ đứng dậy, bóng hai người đổ dài trên sàn nhà đầy mảnh vụn.
– Chúng ta về nhà thôi, Vũ. – Linh thì thầm, giọng nói cô hòa vào tiếng lá đa xào xạc trong gió đêm, vang vọng như một lời hứa, cũng như một lời nguyền mới vừa được khai sinh.
Dưới bóng cây đa cổ, bí mật vẫn còn đó, chờ đợi người tiếp theo chạm vào vòng xoáy của nhân quả và thời gian.
(Hết chương 169)