Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 191: Trận chiến cuối cùng trên đỉnh tòa tháp
**CHƯƠNG 191: TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG TRÊN ĐỈNH TÒA THÁP**
Gió rít gào qua những khe thép của tòa đại tháp Vạn Lý, thanh âm sắc lạnh như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm suốt trăm năm. Trên tầng thượng cao nhất, nơi mây đen đặc quánh như mực đổ hòa cùng ánh sáng đỏ quạch của vầng trăng máu, một bầu không khí tử khí nồng nặc bao trùm.
Trần Vũ đứng đó, mái tóc vốn đen nhánh của tuổi hăm lăm giờ đây đã bạc trắng như sương tuyết, xõa tung trong gió bão. Khuôn mặt anh hằn lên những nếp nhăn của một người đã bước sang tuổi bát tuần – cái giá nghiệt ngã của việc đánh đổi sáu mươi năm tuổi thọ để phá hủy hệ thống máy chủ của tập đoàn Lý Thị. Mỗi hơi thở của Vũ đều nặng nề, lồng ngực đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm, nhưng đôi mắt anh – đặc biệt là con mắt thứ chín “Cửu Nhãn” giữa trán – vẫn rực lên một ánh sáng vàng kim pha lẫn sắc đỏ rùng rợn.
Đối diện với anh, giữa một trận đồ bát quái khổng lồ được vẽ bằng máu gà chọi và nối dây dẫn quang học lằng nhằng, là một quái thai của thời đại mới. Đó không còn là con người, mà là một thực thể kết hợp kinh tởm giữa cơ thể sinh học của Lý Thế Phong và linh hồn tà độc của Lý Trưởng Lâm.
Cánh tay trái của nó là những bó rễ đa già nua, khô khốc nhưng cứng hơn thép nguội, quấn chặt lấy những linh kiện điện tử đang nhấp nháy đèn led xanh lục. Nửa khuôn mặt của Thế Phong vẫn giữ vẻ điển trai ngạo mạn, nhưng nửa còn lại đã thối rữa, để lộ xương hàm lởm chởm và những con mắt li ti mọc ra từ hốc mắt sâu hoắm – tàn tích của thuật nuôi vong và công nghệ chuyển đổi tâm linh.
– Trần Vũ… – Thực thể đó cất tiếng, giọng nói là sự chồng chéo của nhiều tầng âm thanh, vừa có tiếng rè của loa phóng thanh, vừa có tiếng khàn đặc của người già. – Ngươi nhìn lại mình đi. Một kẻ sắp chết, chỉ còn lại một nắm xương tàn, định ngăn cản ta hóa thần sao? Ngươi có biết Cửu Nhãn của ngươi, kết hợp với mạng lưới thần kinh lượng tử này, sẽ tạo ra điều gì không? Ta sẽ không chỉ cai trị Làng Mộc, ta sẽ cai trị mọi ký ức của nhân loại này!
Vũ không đáp. Anh chậm rãi đưa bàn tay run rẩy rút thanh Thước Lỗ Ban bằng gỗ dâu rừng từ sau lưng. Thanh thước vốn bình dị giờ đây phát ra những luồng hào quang uy nghiêm, bề mặt khắc đầy những phù văn vàng chói. Bên cạnh anh, Lê Linh trong bộ áo bà ba đen, mái tóc dài bay loạn, tay cầm một xấp bùa ngũ sắc, ánh mắt sắc lẹm nhưng không giấu nổi vẻ đau xót khi nhìn vào bóng lưng gầy guộc của Vũ.
– Vũ, anh không thể chịu đựng thêm một lần khai nhãn nào nữa đâu. – Linh thầm thì, giọng cô nghẹn lại giữa tiếng sấm rền.
Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ kỳ:
– Linh, nếu đây là bản thiết kế cuối cùng của đời anh, anh muốn nó phải thật hoàn mỹ. Gốc đa kia cần được nhổ tận rễ, dù đất có phải nứt toác đi chăng nữa.
“Gào!”
Thực thể họ Lý không chờ đợi thêm, nó lao tới với tốc độ của một bóng ma. Cánh tay rễ đa của nó vươn dài, những đầu rễ sắc nhọn như móng vuốt cào nát mặt sàn bê tông, hướng thẳng về tim Vũ. Cùng lúc đó, những chiếc “Bot” tâm linh – những quả cầu kim loại chứa đựng vong hồn oán hận – từ bóng tối bay ra, phát ra những sóng âm chói tai làm rối loạn tâm trí.
Vũ hít một hơi thật sâu, Cửu Nhãn giữa trán đột ngột mở trừng. Không còn là tầm nhìn của người thường, thế giới trong mắt anh lúc này được cấu thành từ những sợi chỉ xanh đỏ của oán khí và mạch năng lượng điện tử. Anh thấy rõ những “thuật toán linh hồn” đang vận hành trong cơ thể đối thủ.
– Khai nhãn! Nhất nhãn kiến âm dương!
Vũ quát lên, thanh Thước Lỗ Ban vung ra một đường vòng cung thần thánh. Luồng khí thuần dương bắn ra, chém đứt lìa những rễ cây đang lao tới. Máu đen cùng chất lỏng làm mát máy móc phun ra tung tóe. Lê Linh cũng lập tức hành động, cô ném xấp bùa lên không trung, kết ấn tay nhanh như chớp:
– Tứ phương thánh thú, trấn giữ u minh! Án ma ni bát di hồng!
Những lá bùa bùng cháy, tạo thành một vòng tròn lửa ngăn chặn đám Bot tâm linh đang điên cuồng lao vào. Cô bắt đầu xướng lên bài đồng dao cổ của Làng Mộc, tiếng hát của cô thanh tao nhưng chứa đựng sức mạnh tâm linh mãnh liệt, gây nhiễu loạn tần số âm của hệ thống máy chủ mà họ Lý đang sử dụng để duy trì sự sống.
Lý Trưởng Lâm trong thân xác quái vật gầm lên đau đớn. Những con mắt trên mặt nó rỉ máu, nó điều khiển một sợi dây cáp khổng lồ từ đỉnh tháp đâm xuống như một con trường xà.
– Ngươi tưởng bấy nhiêu là đủ sao? Dưới bóng cây đa này, ta là bất diệt!
Mặt sàn sân thượng bỗng chốc rung chuyển. Những rễ cây đa khổng lồ, vốn đã được chúng bí mật nuôi cấy dọc theo cột trụ tòa nhà từ móng lên đến đỉnh, bắt đầu đâm xuyên qua bê tông, mọc ra tua tủa. Tòa tháp lúc này như một cây đa công nghệ khổng lồ, hút sinh khí từ khắp thành phố để nuôi dưỡng thực thể trung tâm.
Trần Vũ thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi. Cửu Nhãn đang rút sạch chút tinh huyết cuối cùng của anh. Anh thấy hình ảnh Thị Mai – Bà Chúa Đa – đang hiện về trong làn khói đen, mái tóc dài quấn chặt lấy thân xác họ Lý, đôi mắt bà đầy hận thù nhưng cũng đầy sự bi ai.
– Bà ta muốn giúp chúng ta… nhưng bà ta bị xích bởi công nghệ hắc ám của chúng! – Vũ thét lên. – Linh! Hãy hát bài hát giải oan cho bà ấy!
Lê Linh gật đầu, cô cắt máu tay mình, nhỏ vào bát nước thánh và bắt đầu thực hiện nghi lễ hiến tế sự thanh khiết của linh hồn. Giọng hát của cô vang lên giữa bão tố, át cả tiếng máy móc gầm rú.
Vũ nghiến răng, anh dồn hết sức lực còn lại vào thanh Thước Lỗ Ban. Lúc này, Cửu Nhãn của anh chuyển sang một trạng thái kỳ lạ – nhãn quang thuật toán. Anh thấy điểm yếu cốt lõi, nơi giao thoa giữa trái tim sinh học và bộ vi xử lý trung tâm của con quái vật. Đó chính là một mảnh gỗ đa cổ thụ được ngâm trong máu người quá cố, đặt ngay luân xa tim của Thế Phong.
– Trả nợ máu… trả lại bình yên cho đất mẹ!
Vũ lao lên, bỏ qua mọi sự bảo vệ. Những rễ cây đâm xuyên qua vai anh, xuyên qua mạn sườn, máu đỏ nhuộm trắng mái tóc bạc. Nhưng anh không dừng lại. Với mỗi bước chân, một tầng của Cửu Nhãn lại phát nổ, giải phóng nguồn năng lượng kinh hoàng.
– Nhị nhãn sát quỷ!
– Tam nhãn đoạn tuyệt luân hồi!
…
– Cửu nhãn… THIÊN QUANG!
Một luồng ánh sáng chói lòa như mặt trời ban trưa bùng nổ từ trán Trần Vũ. Toàn bộ đỉnh tháp Vạn Lý rung chuyển dữ dội. Luồng ánh sáng ấy đi đến đâu, những dây cáp điện tử nổ tung đến đó, những rễ đa quỷ quái héo rũ và cháy thành tro bụi.
Thanh Thước Lỗ Ban trên tay Vũ đâm trúng mục tiêu. Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Trái tim bằng gỗ đa vỡ nát.
Lý Trưởng Lâm thét lên một tiếng tuyệt vọng, linh hồn tà ác của lão bị hút ngược vào hư không bởi vòng xoáy của trận đồ giải oan. Thân xác của Lý Thế Phong dần rã ra, tan thành những đốm sáng đen tối và biến mất trong mây mù.
Sức ép từ vụ nổ hất văng mọi thứ. Tòa tháp rung lên lần cuối rồi chìm vào sự im lặng chết chóc.
Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa trong vắt như muốn gột rửa hết những nhơ nhớp của cuộc chiến.
Lê Linh bàng hoàng bò dậy từ đống đổ nát. Cô cuồng loạn gọi tên anh:
– Vũ! Trần Vũ! Anh ở đâu?
Dưới chân bệ tháp gãy nát, cô thấy anh. Trần Vũ ngồi đó, lưng tựa vào một khối bê tông lạnh lẽo. Thanh Thước Lỗ Ban đã gãy làm đôi, đặt bên cạnh. Cửu Nhãn trên trán anh đã khép lại, để lại một vết sẹo hình lá đa mờ ảo.
Vũ thở những hơi đứt quãng, da dẻ anh lúc này nhăn nheo và tái xám. Nhưng đôi mắt anh nhìn Linh vẫn tràn ngập sự dịu dàng. Anh đã hoàn thành tâm nguyện. Những rễ cây đa oán hận đã bị chặt đứt, linh hồn Thị Mai đã được giải phóng, và bí mật dưới bóng cây đa cổ bấy lâu nay đã được phơi bày ra ánh sáng.
Linh lao đến, ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Vũ vào lòng, tiếng khóc của cô hòa lẫn vào tiếng mưa rơi tầm tã.
– Anh đã hứa… anh nói sẽ cùng em về Làng Mộc… – Cô nức nở.
Vũ đưa bàn tay khô khéo như vỏ cây lên, vụng về lau giọt nước mắt trên má cô. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng chỉ còn phát ra những tiếng khò khè.
Phía chân trời, ánh bình minh nhàn nhạt bắt đầu ló dạng, xua tan bóng tối của đêm Trăng Máu. Tòa tháp cao nhất thành phố giờ đây chỉ còn là một phế tích lặng lẽ, nhưng bên dưới đống đổ nát ấy, người ta thấy những mầm xanh của một loài cây lạ – không phải đa, cũng không phải loại rễ quỷ – mà là mầm của cây bồ đề, bắt đầu vươn mình khỏi kẽ đá, báo hiệu cho một sự khởi đầu mới, nơi nghiệp chướng cuối cùng cũng đã kết thúc.
Vũ từ từ nhắm mắt lại. Trong ký ức cuối cùng, anh thấy mình lại là chàng trai 25 tuổi, đứng dưới bóng cây đa cổ làng Mộc, nơi cha mẹ anh đang mỉm cười đón anh trở về.
Gió buổi sớm thổi qua đỉnh tháp, mang theo tiếng chuông chùa xa xăm vọng lại, như bài kinh cầu siêu cho một anh hùng thầm lặng của vùng đất linh dị. Bí mật đã chết, nhưng sự sống sẽ lại hồi sinh từ chính tro tàn.