Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 192: Mở Cửu Nhãn tầng cuối cùng
**CHƯƠNG 192: MỞ CỬU NHÃN TẦNG CUỐI CÙNG**
Không khí trên đỉnh tòa tháp tàn tích dường như đặc quánh lại, không phải bởi khói bụi của vụ nổ, mà bởi luồng oán khí nguyên thủy đang cuồn cuộn bốc lên từ khe nứt vỡ của Giếng Ngọc cổ bên dưới. Bầu trời đêm Trăng Máu không hề sáng lại sau khi Lý Trưởng Lâm ngã xuống, trái lại, nó chuyển sang một sắc tím đen rợn người.
Trần Vũ khuỵu một bên gối, bàn tay run rẩy bám vào cạnh sắc của một khối đá để giữ mình không ngã nhào. Hơi thở của anh nặng nề, mỗi nhịp hít vào đều mang theo vị mặn của máu và vị đắng của âm khí. Trước mắt anh, khoảng không gian phía trên miệng giếng đang bị xé toạc ra. Đó không phải là một vết rạn bình thường; đó là Cửa Âm Ti – ranh giới cuối cùng giữa cõi sống và cõi chết mà trăm năm qua họ Lý và họ Trần đã dùng mạng người để trấn giữ, giờ đây đang mở toang vì sự sụp đổ của các đại trận.
“Vũ! Đừng nhìn vào đó!” – Tiếng của Lê Linh vang lên lạc lõng giữa cơn cuồng phong. Cô cố bò về phía anh, đôi bàn tay trầy trụa vì cào cấu vào gạch vụn.
Nhưng Vũ không thể không nhìn. Với bản năng của một kẻ mang dòng máu “Cửa giữ ngục”, anh cảm nhận được hàng vạn linh hồn gào thét đang chen chúc nơi khe nứt kia, chực chờ tràn ra để biến thế gian thành một vùng đất chết. Tiếng xích sắt kéo lê trên đá, tiếng cười sặc sụa của những tà vật từ thuở sơ khai, tất cả đang áp sát.
Vũ biết, nếu anh không đóng cửa cửa này lại, linh hồn Thị Mai sẽ không bao giờ được siêu thoát, và cái chết của cha mẹ anh, của những người dân làng Mộc vô tội, sẽ trở nên vô nghĩa.
Anh quay lại nhìn Linh, ánh mắt u sầu chứa đựng một sự quyết tuyệt đến đau lòng.
– Linh… Em hãy lùi lại. Đưa mảnh Nhân Tâm Chi Ngọc cho anh.
Linh lắc đầu, nước mắt giàn dụa:
– Không! Anh đã kiệt sức rồi. Tóc anh đã trắng, tim anh đã khô rồi! Nếu anh cố thêm một lần nữa, anh sẽ chết thật đấy!
Vũ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa như sương khói. Anh đưa bàn tay xanh xao vuốt nhẹ lên vết sẹo hình lá đa trên trán mình – nơi Cửu Nhãn đang nằm im lìm sau khi thoái hóa.
– Một kiến trúc sư khi thấy công trình của mình sụp đổ thì phải sửa. Một kẻ mang nghiệp họ Trần khi thấy cánh cửa âm giới mở ra… thì phải dùng chính mình để làm chốt cửa. Đó là thiên mệnh, Linh à.
Vũ không đợi Linh trả lời. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, vồ lấy mảnh ngọc tâm đang tỏa ánh sáng yếu ớt trên nền đất. Ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào linh ngọc, một luồng điện xẹt thẳng vào não bộ. Vũ gầm lên một tiếng, toàn bộ cơ thể anh bốc lên một làn khói trắng nhạt.
Anh bắt đầu niệm chú. Đó không phải là thứ ngôn ngữ của người sống, mà là những âm thanh trầm đục, cổ xưa, rung động cả huyết quản.
“Cửu khiếu khai thông… Nhất nhãn kiến địa… Cửu nhãn kiến tâm…”
Mỗi từ phát ra, một vết nứt mới lại xuất hiện trên da thịt Vũ. Máu từ khóe mắt anh bắt đầu chảy xuống, nhưng không phải màu đỏ thẫm bình thường, mà là một thứ dung dịch vàng óng lấp lánh như lân quang.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ hư không, tám tầng nhãn quang trước đó hiện ra như những vòng tròn luân hồi bao quanh lấy Vũ. Tầng thứ nhất nhìn thấu linh hồn, tầng thứ hai soi rõ quá khứ, tầng thứ tư đóng băng quỷ tà… tất cả đồng loạt xoay tròn, hội tụ vào một điểm duy nhất giữa trán anh.
Cửu Nhãn tầng thứ chín – Tầng Cực Hạn: **Vô Sắc Nhãn**.
Theo những ghi chép rách nát mà cụ Tứ từng đưa cho anh, người mở được tầng thứ chín sẽ đạt đến quyền năng của một vị thần trấn giữ, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ “Căn” và “Mệnh”. Anh sẽ không còn thấy ánh sáng, không còn thấy thế gian, và tuổi thọ sẽ bị rút cạn trong nháy mắt để đổi lấy một khoảnh khắc trấn áp vĩnh hằng.
“MỞ!”
Vũ thét lên. Một luồng sáng kinh thiên động địa bắn ra từ vầng trán anh. Luồng sáng đó không mang màu sắc, nó trong vắt nhưng uy nghiêm đến mức khiến những oán hồn đang thò đầu ra khỏi cửa âm ti phải rống lên kinh hãi rồi tan biến thành tro bụi.
Ánh sáng đi đến đâu, khe nứt không gian khép lại đến đó. Những rễ đa quỷ quái đang bò lổm ngổm trên mặt đất bị ánh sáng ấy chạm vào đều lập tức hóa đá.
Vũ thấy mình như đang trôi lơ lửng trong một khoảng không vô tận. Ở đó, anh thấy Thị Mai. Người phụ nữ trong tà áo đỏ rách nát không còn mang vẻ mặt dữ tợn. Bà đứng giữa một cánh đồng hoa màu trắng, mỉm cười với anh. Phía sau bà là hai bóng dáng quen thuộc đang vẫy tay. Cha mẹ anh. Họ không trách anh, họ chỉ chờ anh hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.
Nhưng cái giá của thần lực là nỗi đau xé tâm can. Vũ cảm thấy đôi nhãn cầu của mình như bị nung chảy bởi lửa thiêu. Thị lực của anh bắt đầu nhạt nhòa. Hình ảnh của Lê Linh đang gào khóc phía dưới chỉ còn là một vệt màu nhạt dần. Da thịt anh khô héo, mái tóc vốn đã bạc trắng một nửa giờ đây rụng xuống theo từng cơn gió, biến anh từ một chàng trai 25 tuổi trở thành một ông lão già nua với sinh mệnh chỉ còn tính bằng giây.
Cánh cửa âm ti khép lại từng chút một. Nó chống trả điên cuồng bằng cách phóng ra những luồng khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt.
“Trở lại đi!” – Vũ gầm lên, bàn tay anh ấn mạnh mảnh Nhân Tâm Chi Ngọc vào khe hở cuối cùng của cánh cửa. – “Hóa giải tất cả oán hận này! Trả lại bình yên cho làng Mộc!”
Ánh sáng từ Cửu Nhãn bùng lên lần cuối, chói lòa đến mức ngay cả Linh cũng phải nhắm chặt mắt lại. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, giống như tiếng ổ khóa nghìn năm cuối cùng đã tìm được đúng chìa. Khe nứt khép hẳn. Những dòng ký ức đen tối, những lời nguyền của họ Lý, tất cả đều bị nhốt lại phía bên kia bức tường vô hình.
Bầu trời Trăng Máu rạn vỡ. Những đám mây đen tan biến, để lộ ra những vì sao lấp lánh của một đêm bình thường.
Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.
Lê Linh mở mắt ra. Cô không nghe thấy tiếng gió rít, không còn ngửi thấy mùi tử khí. Chỉ còn tiếng mưa phùn bắt đầu rơi xuống, gột rửa đi lớp máu và tro bụi trên đỉnh tháp.
– Vũ… – Cô thì thào, cổ họng nghẹn đắng.
Vũ vẫn ngồi đó. Nhưng tư thế của anh không còn là của một chiến binh. Anh ngồi tựa vào đống đổ nát, đầu hơi ngả về phía sau.
Linh lao đến bên anh. Tim cô thắt lại khi nhìn thấy dung nhan của anh lúc này. Trần Vũ của cô, người thanh niên thư sinh mang ánh mắt sầu muộn ngày nào, giờ đây già nua như một cụ già tám mươi. Tóc anh trắng muốt, thưa thớt. Làn da nhăn nheo bám đầy bụi đất. Và kinh khủng nhất là đôi mắt.
Đôi mắt từng mang Cửu Nhãn tinh anh, giờ đây mở trừng trừng nhưng đồng tử đã trở nên đục ngầu, hoàn toàn vô hồn. Anh đã thực sự mù. Anh đã đổi thị giác lấy sự sống cho thế gian.
– Vũ ơi… Đừng bỏ em… Anh nói anh đưa em về mà… – Linh ôm lấy đôi bàn tay khô gầy của Vũ, áp vào mặt mình.
Đôi môi khô khốc của Vũ khẽ cử động. Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt phát ra:
– Linh… đấy à?
Linh nức nở:
– Em đây, em đây! Vũ ơi, chúng ta thắng rồi. Cây đa đã chết, cửa âm đã đóng…
Vũ không thấy gì cả. Một bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy thế giới của anh. Nhưng lạ thay, tâm trí anh lại thanh tịnh hơn bao giờ hết. Anh không còn thấy oán hồn, không còn thấy những vòng xoáy của nghiệp chướng. Anh cảm nhận được hơi ấm từ những giọt nước mắt của Linh trên tay mình.
– Anh không nhìn thấy em nữa… – Vũ thào thào, hơi thở cực kỳ mỏng manh. – Nhưng anh nghe thấy… tiếng chuông ở chùa làng Mộc. Em có nghe thấy không?
Linh bàng hoàng. Ở giữa thành phố hiện đại này, làm sao nghe thấy tiếng chuông làng Mộc? Nhưng rồi cô nhận ra, đó là tiếng chuông trong tâm thức của kẻ đã giải được đại hạn.
Vũ thở hắt ra một hơi dài. Sức mạnh của Cửu Nhãn tầng cuối cùng đã rút sạch đến từng giọt tủy cuối cùng trong xương cốt anh. Tim anh đập những nhịp chậm chạp, như một chiếc đồng hồ cũ kỹ sắp hết dây cót.
– Linh… chiếc vòng…
Linh nhìn xuống tay Vũ. Chiếc vòng dâu tằm cổ xưa mẹ anh để lại giờ chỉ còn là những hạt gỗ nát vụn. Nhưng ở giữa đống vụn đó, có một hạt dâu tằm nhỏ xíu vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc.
– Anh đã dùng… toàn bộ mệnh cách để đóng cửa… giờ anh chỉ còn là một kẻ phế nhân. Linh à, em còn… muốn đi cùng một ông lão mù này không?
Linh ôm chặt lấy anh, đầu dựa vào lồng ngực gầy guộc nơi trái tim vẫn đang kiên cường đập.
– Dù anh là ai, dù anh thế nào… em cũng sẽ là đôi mắt của anh. Chúng ta sẽ về làng Mộc. Chúng ta sẽ trồng lại một cây bồ đề… thay cho cây đa cũ.
Vũ khẽ gật đầu. Cửu Nhãn trên trán anh từ từ khép lại hẳn, chỉ còn để lại một vết sẹo phẳng lì, không còn tà khí, cũng không còn quyền năng. Bí mật dưới bóng cây đa cổ thụ từ đây đã vĩnh viễn bị chôn vùi.
Dưới chân tòa tháp, những ánh đèn cứu hộ bắt đầu xuất hiện, cắt tan màn sương. Người ta sẽ tìm thấy họ, sẽ có những báo cáo về vụ nổ, về một kẻ kiến trúc sư đột ngột già đi một cách kỳ quái. Nhưng không ai có thể hiểu được trận chiến mà hai người họ vừa trải qua.
Trần Vũ chìm vào cơn mê thiếp. Trong bóng tối của đôi mắt mù lòa, anh thấy một mầm non bé nhỏ vươn lên từ chính giữa hố sâu của Giếng Ngọc. Mầm cây xanh mướt, tắm mình trong ánh nắng của một buổi sớm mai thanh bình.
Nợ máu đã trả. Nghiệp dòng họ đã tan.
Bóng đa già rủ xuống một trăm năm, cuối cùng cũng đã tan theo một kiếp người.
Vũ mỉm cười lần cuối trước khi hoàn toàn ngất đi trong vòng tay của người con gái mình yêu. Trên bầu trời, ngôi sao chiếu mệnh của dòng họ Trần khẽ vụt tắt, nhưng thay vào đó là ánh bình minh đầu tiên của một thời đại mới đang rạng rỡ ở chân trời phía Đông.