Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 24: Bản đồ phong thủy làng Mộc
Tiếng cười của Lý Trưởng Lâm văng vẳng trong không gian đặc quánh sương mù, khô khốc như tiếng hai mảnh xương người cọ xát vào nhau. Lão đứng đó, cái bóng đổ dài dưới ánh trăng mờ đục, trông vừa quái dị vừa toát lên một luồng tử khí khiến cỏ cây xung quanh cũng phải rùng mình héo rũ. Bàn tay lão vuốt ve lưỡi rìu đỏ thẫm, đôi mắt đục ngầu xoáy sâu vào nhóm người Trần Vũ như thể đang nhìn vào những món đồ tế phẩm.
Giữa không gian đầy rẫy sát khí ấy, Lê Linh chợt bước lên một bước. Gương mặt cô dưới ánh trăng tái đi vì căng thẳng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một vẻ cương nghị hiếm thấy. Cô không nhìn vào lão Lý, mà cúi xuống, rút từ trong túi thổ cẩm một tấm bản đồ da thú đã cũ nát, rách bươm ở các góc – kỷ vật mà Cụ Tứ đã giao cho cô trong hộp gỗ bí ẩn ở chương trước.
“Lý Trưởng Lâm, lão nghĩ rằng chỉ cần nắm giữ tà thuật là có thể xoay chuyển thiên mệnh sao?” Linh giọng run run nhưng rành rọt. “Làng Mộc này, từ khởi thủy của nó, không phải được xây dựng để dân cư sinh sống lạc nghiệp. Nó là một cái bẫy. Một cái bẫy khổng lồ được thiết kế bởi sự tàn độc của họ Lý và sự thỏa hiệp nhu nhược của họ Trần năm xưa!”
Vũ kinh ngạc nhìn Linh. Anh thấy cô quỳ thụp xuống đất, dùng ngón tay thon dài gạt đi lớp lá đa mục nát, để lộ ra mặt đất xám xịt. Cô dùng một nắm bột đá vôi trắng tinh – loại bột dùng trong các nghi lễ tẩy uế – bắt đầu vạch lên mặt đất những đường nét ngoằn ngoèo nhưng đầy quy luật.
“Anh Vũ, anh nhìn đi!” Linh gọi to, tay chỉ vào sơ đồ cô vừa vẽ tái hiện lại bản đồ làng Mộc.
Trần Vũ tiến lại gần, “Cửu Nhãn” trên trán anh chợt nhói đau một nhịp như có dòng điện chạy qua. Từ góc độ này, dưới tác động của nhãn lực kỳ bí, những nét vẽ của Linh bắt đầu phát sáng lên một màu xám tro u uất.
Linh bắt đầu giảng giải, giọng cô vang lên giữa đêm khuya như một lời phán truyền của quá khứ:
“Địa thế của làng Mộc chúng ta, nếu nhìn từ trên cao, phía Tây là dãy núi Thạch Đầu như một con hổ ngồi, phía Đông là dòng sông Vong Hồn chảy siết như con rồng lượn. Theo lẽ phong thủy thông thường, đây là thế ‘Long Hổ chầu chực’, cực kỳ đại cát đại lợi. Thế nhưng, hãy nhìn kỹ con đường huyết mạch dẫn vào làng.”
Linh dùng ngón tay kẻ một đường dài từ bìa rừng vào trung tâm.
“Con đường độc đạo vào làng không đi thẳng mà lại uốn cong theo một góc bốn mươi lăm độ tại đúng miếu thờ cây đa. Sau đó, nó vòng ngược lại phía nhà thờ họ Lý trước khi đâm thẳng xuống Giếng Cổ. Trong phong thủy, đây gọi là thế ‘Câu Thiệt Đới’ – Dải lụa thắt lưỡi. Nhưng ở mức độ tà ác hơn, nó chính là hình thù của một cái Thòng Lọng Treo Cổ.”
Thanh, người bạn nối khố của Vũ, nghe đến đó thì mặt cắt không còn hạt máu. Anh ta lắp bắp:
“Cái… cái thòng lọng sao? Linh, em đừng dọa anh. Làng mình bao đời nay vẫn thế mà?”
Cụ Tứ khẽ thở dài, tay siết chặt Long Vĩ Tiên, đôi mắt hỏng khẽ giật giật. Ông lên tiếng bằng tông giọng trầm đục:
“Con bé nói đúng. Cái tên Làng Mộc vốn dĩ là một cách chơi chữ để che đậy bí mật kinh hoàng này. ‘Mộc’ là cây, nhưng trong cấu trúc bản đồ này, làng chính là một khúc gỗ dùng làm xà ngang. Còn rễ của Cây Đa cổ thụ kia chính là sợi dây thừng buộc vào xà ngang đó.”
Vũ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Anh sử dụng Cửu Nhãn, cố gắng phóng tầm nhìn ra xa. Quả thực, toàn bộ ánh sáng âm khí đang tụ lại theo một vòng tròn khép kín. Dòng sông Vong Hồn không còn là con rồng hộ mệnh nữa, nó chảy bao quanh làng như một sợi dây thừng vắt ngang cổ. Điểm nút thắt của sợi dây ấy chính là gốc cây đa nơi họ đang đứng.
Linh tiếp tục nhấn mạnh, ngón tay cô chỉ vào vị trí của Giếng Cổ và Cây Đa:
“Trong sơ đồ phong thủy tuyệt địa này, Cây Đa đóng vai trò là một điểm tựa, hay nói chính xác hơn là cái đầu mấu của thòng lọng. Giếng Cổ bên cạnh là cái hố sâu tử vong. Mọi luồng sinh khí từ núi và sông đổ vào đây không được chuyển hóa để nuôi dưỡng dân làng, mà bị vòng thòng lọng này thắt chặt lại, biến thành oán khí. Mỗi người dân sinh ra ở làng này, từ lúc lọt lòng đã bị đeo vào cổ một sợi dây vô hình. Khi họ chết đi, linh hồn không thể thoát ra ngoài đầu thai mà bị kéo ngược lại về phía gốc đa để làm chất dinh dưỡng.”
Lý Trưởng Lâm nghe đến đây thì phá lên cười. Tràng cười của lão khiến những chiếc lá đa phía trên xào xạc dữ dội, rơi xuống như trận mưa tiền giấy cúng cô hồn.
“Khá khen cho con nhỏ nhà họ Lê! Đúng là hổ phụ không sinh khuyển tử. Ngươi đã nhìn ra bản đồ ‘Thắt Cổ Hồn Vong’ này thì đã sao? Trăm năm nay, họ Lý ta đã tốn biết bao công sức để nuôi cái ‘nút thắt’ này. Mỗi mười năm một cô dâu, mỗi mười năm một vật tế. Càng nhiều người chết oan, nút thắt càng chặt, sức mạnh của Bà Chúa Đa càng lớn, và tuổi thọ của tộc trưởng họ Lý càng được kéo dài!”
Lão đột ngột vung lưỡi rìu chỉ thẳng về phía Vũ:
“Trần Vũ! Cha mẹ ngươi năm xưa là những kẻ kiến trúc sư tài giỏi nhất. Họ đã nhìn ra sự lệch lạc của bản đồ này và muốn phá bỏ ‘cái thắt nút’ bằng cách dời vị trí Miếu thờ. Nhưng họ quên mất rằng, rễ đa đã ăn sâu vào tim gan họ Lý từ lâu lắm rồi. Ngươi về đây là để trả lại cái nợ máu mà cha mẹ ngươi đã định phá bỏ!”
Trần Vũ cảm nhận được nỗi đau nhói lên ở lồng ngực. Ký ức vụn vỡ về người cha hiền từ và người mẹ tần tảo hiện về. Hóa ra, họ không phải mất tích tình cờ, họ đã nỗ lực giải cứu cả ngôi làng này khỏi cái thòng lọng vô hình ấy trước khi bị kẻ tàn ác hãm hại.
“Đừng nghe lão!” Linh hét lên, đôi tay cô nhanh nhẹn rút ra những lá bùa vàng rực. “Anh Vũ, nhìn vào điểm giữa của bản đồ đi! Có một vị trí mà thòng lọng không thể thắt chặt được, đó là điểm ‘Phế Nhãn’. Nó nằm ngay dưới lòng Giếng Cổ này. Chỉ cần chúng ta kích hoạt được Bản Mệnh Phù tại đó, vòng lặp phong thủy này sẽ bị đứt gãy!”
Vũ nhìn xuống miệng Giếng Cổ đen ngòm. Lúc này, từ dưới giếng, những luồng khí lạnh lẽo, hôi thối bốc lên nghi ngút. Những rễ đa già nua, gầy guộc như những cánh tay quỷ bắt đầu vươn ra khỏi vách giếng, sờ soạng trên mặt đất.
Thanh bỗng nhiên la thất thanh: “Có cái gì đó đang kéo chân em!”
Dưới ánh trăng, mặt đất xung quanh Thanh bỗng nhiên sụp lở, những chiếc rễ đa giống như những sợi dây thừng dài đang quấn chặt lấy cổ chân anh ta, lôi tuột về phía gốc cây. Thanh vật lộn trong tuyệt vọng, móng tay cào cấu xuống đất tạo ra những rãnh sâu đau đớn.
“Thanh!” Vũ gào lên, anh định lao tới nhưng Lý Trưởng Lâm đã vung lưỡi rìu chặn lại. Một luồng luồng oán khí đỏ sậm từ lưỡi rìu quét qua, hất văng Vũ về phía miệng giếng.
“Để nó đi! Nó là vật tế của đêm nay!” Lão Lý gào lên, mặt lão bắt đầu biến dạng, da dẻ chảy sệ xuống như một xác chết đã thối rữa lâu ngày nhưng được duy trì bằng phép thuật. “Thòng lọng cần máu mới để siết chặt hơn nữa!”
Cụ Tứ hét lên một tiếng vang rền, chiếc Long Vĩ Tiên trong tay ông quất mạnh vào không trung, tạo nên những tiếng nổ chát chúa. Một vệt sáng bạc xé toạc màn sương, tạm thời đẩy lui đám rễ đa đang quấn lấy Thanh.
“Linh! Đưa bản đồ cho Vũ! Vũ, con phải nhảy xuống giếng! Chỉ có người mang Cửu Nhãn của họ Trần mới tìm thấy lối vào huyệt nhãn!” Cụ Tứ vừa chiến đấu với Lý Trưởng Lâm vừa gầm lên.
Lê Linh ném mạnh cuộn da thú về phía Vũ: “Anh Vũ, hãy tin vào những gì anh thấy bằng Cửu Nhãn, không phải bằng mắt thường! Cấu trúc bên dưới là một cái lồng xương người, anh phải tìm được xương trụ của kẻ bị hiến tế đầu tiên!”
Vũ chụp lấy bản đồ, một tay anh bám chặt vào thành giếng. Phía dưới, tiếng khóc than của hàng trăm oan hồn bốc lên như sóng triều. Anh nhìn Linh, thấy cô đang liều mình dùng máu của chính mình vẽ bùa chú lên không trung để che chắn cho anh và Thanh. Ánh mắt cô trao cho anh không chỉ là niềm tin, mà còn là một lời hứa hẹn sinh tử.
Cửu Nhãn trên trán Vũ bắt đầu rung động dữ dội. Thế giới trước mắt anh bỗng nhiên biến đổi hoàn toàn. Những bóng tối đặc quánh bỗng trở nên trong suốt như thủy tinh xám. Anh không còn thấy cái giếng sâu đơn thuần, mà thấy một hệ thống thần kinh khổng lồ của cây đa đang đâm tủa xuống lòng đất, quấn chặt lấy hàng nghìn bộ xương trắng hếu. Và ở giữa những bộ xương ấy, một luồng ánh sáng đỏ thẫm rực rỡ hiện ra – điểm nút thắt cuối cùng của bản đồ thòng lọng.
“Con đi đây!” Vũ hô lớn.
“Trần Vũ, đứng lại!” Lý Trưởng Lâm điên cuồng lao tới, nhưng Cụ Tứ đã dùng cả thân hình già nua ôm chặt lấy chân lão, chấp nhận để lưỡi rìu của lão chém sâu vào vai mình để tạo cơ hội cho Vũ.
Máu của Cụ Tứ bắn tung tóe trên nền đất xám. Cảnh tượng đó như một ngọn lửa đốt cháy sợi dây lý trí cuối cùng của Vũ. Anh không sợ hãi nữa, sự hy sinh của cha mẹ, sự đánh đổi của Cụ Tứ và sự can trường của Linh đã biến anh thành một con dao sắc lẹm nhắm thẳng vào trái tim của bí mật này.
Vũ gieo mình xuống miệng giếng đen ngòm.
Tiếng gió rít qua tai như tiếng cười của quỷ dữ. Cảm giác hẫng hụt bao trùm lấy toàn thân. Trong khoảnh khắc rơi vào hư vô đó, anh trải rộng tấm bản đồ da thú trong tâm trí. Những đường vẽ của Linh ban nãy khớp hoàn toàn với những gì Cửu Nhãn đang thu thập.
Làng Mộc không chỉ là một ngôi làng. Nó là một thực thể sống bị bóp nghẹt. Những con đường là gân máu, những ngôi nhà là tế bào, và cái thòng lọng kia đang rút cạn sự sống của nó từng giây từng phút.
*“Phải phá nát cái thòng lọng này.”* Một ý nghĩ đanh thép vang vọng trong đầu anh.
Khi Vũ chạm mặt nước lạnh ngắt ở đáy giếng, một tiếng nổ oanh liệt vang lên trong đầu anh. Luồng nước không làm anh chìm xuống mà như có hàng ngàn cánh tay lạnh lẽo nâng đỡ anh dậy. Từ dưới tầng nước tối tăm, một người đàn bà với mái tóc dài vô tận, khuôn mặt biến dạng nhưng đầy nỗi u uất – Thị Mai – đang nhìn anh với ánh mắt đầy cầu khẩn.
Xung quanh bà, những sợi dây thừng bằng rễ cây quấn từ cổ xuống tận gót chân, liên kết bà với toàn bộ kiến trúc của ngôi làng phía trên.
Vũ nhận ra, đây không phải là trận chiến bằng vũ lực đơn thuần. Đây là một cuộc giải phẫu phong thủy trên chính cơ thể của một oán hồn đã bị lợi dụng làm công cụ trấn yểm suốt trăm năm.
Trên bờ, tiếng thét của Lý Trưởng Lâm vang động trời xanh:
“Vô ích thôi! Thòng lọng đã thắt, trừ khi dòng máu họ Trần cạn sạch, nếu không không ai có thể tháo bỏ được lời nguyền này!”
Linh gạt nước mắt, cô nhìn xuống cái bóng của Vũ vừa biến mất sau làn sương lạnh bên dưới giếng. Cô biết, Vũ đã đi vào tâm bão. Một tay cô siết chặt mảnh gốm sắc lẹm, bắt đầu thực hiện nghi lễ hiến tế huyết thuật để giữ cho kết giới không bị phá vỡ trước khi Vũ hoàn thành nhiệm vụ.
Gió từ rừng Độc Nhân thổi về càng lúc càng mạnh, mang theo mùi hôi thối của xác chết. Cây đa cổ thụ rung lên bần bật như đang chống chọi với một cơn động kinh lớn. Những chiếc lá đa bằng đồng mà Vũ và Linh từng thấy trong ảo giác giờ đây hiện rõ mồn một trên cành cây, chúng va đập vào nhau tạo ra những âm thanh lanh lảnh, báo hiệu cho một sự sụp đổ đang cận kề.
Dưới đáy giếng, Vũ bơi xuyên qua đống xương trắng. Anh thấy rồi. Ngay dưới chân tượng đá bà Chúa Đa bị đóng đinh dưới nước, có một khe hở nhỏ. Theo bản đồ của Linh, đó là điểm cực âm của thòng lọng.
Anh rút chiếc vòng dâu tằm trên tay ra – vật bảo vệ cuối cùng của mẹ. Anh biết, khi dùng nó để đánh đổi lấy việc phá vỡ phong ấn, anh sẽ không còn bất cứ lớp bảo vệ nào nữa trước oán khí.
Nhưng anh không do dự.
Vũ dùng sức bình sinh, cắm chiếc vòng dâu tằm vào khe đá.
Một luồng sáng vàng kim bùng phát, đối chọi gay gắt với màn đêm đỏ thẫm. Tiếng rên rỉ của cây đa từ trên cao vọng xuống vang lừng cả một vùng núi rừng. Cả làng Mộc rung chuyển dữ dội. Những con đường, vốn là “dây thừng” của thòng lọng, bắt đầu nứt toác.
Hình thù cái thòng lọng mà Linh đã chỉ ra trên bản đồ bỗng nhiên bốc cháy trong không gian linh hồn. Những sợi dây vô hình đang quàng cổ người dân làng Mộc bấy lâu nay bỗng chốc đứt đoạn.
Trên mặt đất, Lý Trưởng Lâm hộc ra một bãi máu đen. Lão kinh hoàng nhìn xuống cơ thể mình. Những rễ cây từng là nguồn sống cho lão bắt đầu khô héo và rút ngược trở lại mặt đất một cách điên cuồng.
“Không! Không thể nào! Quy luật phong thủy… làm sao có thể bị phá vỡ?” Lão gào thét trong tuyệt vọng.
Cụ Tứ gượng đứng dậy, dù hơi thở đã yếu đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm hy vọng.
“Hơn một trăm năm rồi, Lý Trưởng Lâm. Lòng tham của lão đã khiến lão quên mất một điều: Phong thủy do đất trời tạo nên, nhưng lại do lòng người vận hành. Lòng lão đã mục nát, thì cái thòng lọng đó sớm muộn gì cũng thắt chặt chính cổ lão mà thôi.”
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân Lý Trưởng Lâm nứt rộng ra. Một rễ đa khổng lồ, đen xì như thép nguội, từ dưới đất vươn lên, cuộn chặt lấy cổ lão như cách mà lão đã từng hành hạ hàng chục trinh nữ.
Cái thòng lọng phong thủy cuối cùng đã chọn đúng đối tượng để kết thúc nhiệm vụ của nó.
Dưới giếng sâu, Trần Vũ thấy cảnh tượng Thị Mai đang từ từ tan biến thành những hạt sáng lấp lánh. Trước khi biến mất, bà nhìn anh, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, xóa tan đi khuôn mặt đầy oán hận bấy lâu.
Làng Mộc sau đêm nay sẽ không còn là nơi bị nguyền rủa nữa. Nhưng cái giá của việc phá vỡ một thế đất nghìn năm, Vũ hiểu rằng, nó chỉ mới bắt đầu cho một cuộc hành trình gian khổ hơn.
Anh lịm dần trong dòng nước lạnh, trong tai vẫn còn vang vẳng giọng nói của Linh: “Anh Vũ… đừng buông tay… thòng lọng đã đứt rồi…”
Bản đồ làng Mộc dưới ánh trăng giờ đây đã hiện lên một hình thù hoàn toàn mới: Những đường kẻ không còn quấn lấy nhau, mà tủa ra như những rễ cây bồ đề hướng thiện, chờ đợi một mầm sống mới nảy nở từ đống đổ nát của oán hờn. Chương 24 khép lại trong tiếng đổ sụp của cây đa cổ thụ, và một kỷ nguyên mới của làng Mộc đang rục rịch chuyển mình giữa màn sương ban mai dần lộ diện phía chân trời.