Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 23: Sự thật về đôi mắt hỏng

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:50:37 | Lượt xem: 2

Sương mù ở làng Mộc không giống sương mù ở bất cứ đâu. Nó đặc quánh, mang theo cái vị nồng nồng của đất mục và mùi tanh tao của những rễ đa lâu năm thấm đẫm huyết khí.

Trên con đường mòn dẫn về phía Giếng Cổ, bốn bóng người di chuyển lặng lẽ. Cụ Tứ đi đầu, chiếc gậy mây gõ nhịp xuống đất đều đặn, mỗi tiếng “cộc” vang lên như một pháp ấn tạm thời đẩy lùi những bóng đen đang chập chờn trong bụi rậm. Trần Vũ đi sát phía sau, cảm giác Cửu Nhãn giữa trán mình đang đập liên hồi theo từng nhịp tim. Lê Linh và Thanh dìu nhau đi cuối, không khí căng thẳng đến mức hơi thở cũng trở nên nặng nề.

“Cụ Tứ…” Vũ lên tiếng, giọng anh khản đặc trong không gian đặc quánh sương. “Vì sao cụ lại cứu cháu? Dòng họ Trần của cháu chẳng phải là những kẻ đã gieo rắc tai ương này sao?”

Cụ Tứ dừng chân. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt ông hiện lên khắc khổ với những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh rễ đa. Một bên mắt của ông mở to, tinh anh nhưng đượm buồn, còn bên mắt kia lại chỉ là một hốc mắt sâu thẳm, nhăn nheo và khép chặt như một vết thương chưa bao giờ lành hẳn.

Cụ thở dài, làn khói trắng phả ra tan nhanh vào sương đêm. “Nghiệp là của chung, nhưng họa thì kẻ sau gánh. Hai mươi năm trước, ta đã không thể giữ được cha mẹ cậu. Nếu hôm nay ta để cậu chết dưới tay lão Lý, thì khi xuống suối vàng, ta lấy mặt mũi nào mà nhìn lại cố nhân?”

Vũ lặng người. Những ký ức vụn vặt về cha mẹ bỗng chốc ùa về, mờ ảo như bóng mây. Anh nhìn chằm chằm vào bên mắt hỏng của cụ Tứ, lấy hết can đảm hỏi: “Con mắt của cụ… có phải cũng liên quan đến đêm đó không?”

Cụ Tứ không trả lời ngay. Ông ngồi xuống một tảng đá rêu phong bên vệ đường, lôi từ trong thắt lưng ra một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mộc đã cũ sờn. Sau khi rít một hơi thuốc dài, làn khói xanh bay lơ lửng, ông bắt đầu kể bằng giọng trầm đục, như thể đang khơi lại một kho báu ký ức chứa đầy mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm.

“Năm đó, làng Mộc không im lìm thế này đâu. Nó hừng hực oán khí vì cái lễ tế mười năm một lần lại đến. Cha cậu, Trần Nam, vốn là người có căn tu, lại thông tuệ đạo lý. Cậu ấy biết rằng cây đa cổ thụ này không phải thần thánh, mà là một con quỷ dữ đang dùng huyết mạch của làng để lớn lên. Cậu ấy muốn phá vỡ xiềng xích đó.”

Ánh mắt cụ Tứ trùng xuống, trôi về một đêm không trăng của hai mươi năm trước.

*Hồi ức năm ấy…*

Gió gào thét trên những tán lá đa già nua, âm thanh xào xạc giống như tiếng hàng ngàn người đang rên rỉ dưới nấm mồ. Tại gốc đa cổ thụ, Lý Trưởng Lâm – khi đó còn trẻ nhưng dã tâm đã hằn rõ trên khóe mắt – đang cầm đạo phù vàng, đứng trước chiếc Giếng Cổ.

Trần Nam và vợ mình, mẹ của Vũ, xông tới. Trên tay Trần Nam là chiếc vòng dâu tằm cổ xưa – bảo vật gia truyền họ Trần để trấn yểm linh nhi.

“Trần Nam! Ngươi muốn cả làng này sụp đổ sao?” Lý Trưởng Lâm gầm lên. “Sức mạnh của Bà Chúa Đa là long mạch của chúng ta! Ngươi định phản bội tổ tiên ư?”

“Tổ tiên không dạy chúng ta giết người để đổi lấy sự phồn vinh giả tạo!” Trần Nam đáp lời, đôi mắt rực cháy chính khí. “Sự bình yên này được xây dựng trên xương trắng của Thị Mai và những thiếu nữ vô tội. Hôm nay, ta phải giải phong ấn này!”

Lúc đó, ta – một thầy pháp trẻ tuổi đầy tự kiêu – cũng có mặt. Ta đã đứng về phía cha mẹ cậu. Ta tưởng rằng với kiến thức bùa chú của mình, ta có thể khống chế được oán linh dưới gốc đa. Nhưng ta đã nhầm, tất cả chúng ta đều lầm tưởng về sức mạnh của hận thù trăm năm.

Khi Trần Nam đặt chiếc vòng dâu tằm lên miệng giếng để chuẩn bị khai ấn, mặt đất rung chuyển dữ dội. Những rễ đa dưới lòng đất trồi lên như những con mãng xà, điên cuồng quấn lấy mọi thứ. Từ dưới lòng giếng sâu thẳm, một luồng oán khí màu đen bốc lên cao hàng chục mét, che khuất cả bầu trời đêm.

Thị Mai xuất hiện. Không, đó không còn là hình dáng con người nữa. Đó là một thực thể được kết lại từ máu rỉ ra từ thân cây và những sợi rễ hôi hám. Bà ta không có mặt, chỉ có một cái miệng há rộng đang phát ra những tiếng gào khóc ai oán đến mức khiến kẻ gan dạ nhất cũng phải vỡ mật.

Ta khi ấy dùng Long Vĩ Tiên quật mạnh vào những rễ cây đang quấn chặt chân Trần Nam. Nhưng đúng lúc đó, Lý Trưởng Lâm bất ngờ tung ra một đạo phù ám muội. Lão ta không muốn giết oán linh, lão muốn mượn tay oán linh để tiêu diệt những kẻ ngăn cản lão.

Bà Chúa Đa phát điên. Oán khí tích tụ trăm năm tập trung lại thành một tia sáng màu đỏ tía, lao thẳng về phía mẹ của Vũ. Để cứu vợ, Trần Nam đã đẩy bà sang một bên, gánh chịu toàn bộ đòn tấn công. Trước khi tan biến vào bóng tối dưới gốc đa, anh ấy ném chiếc vòng dâu tằm về phía ta và hét lớn: “Giữ lấy nó cho Vũ! Bảo vệ con tôi!”

Ta chết lặng. Trong khoảnh khắc đau đớn và bối rối ấy, ta đã mắc phải một sai lầm chết người: Ta đã nhìn thẳng vào đôi mắt thực sự của Thị Mai.

Con người ta thường nói, không nên nhìn vào vực thẳm, vì vực thẳm cũng sẽ nhìn lại mình. Thị Mai không có mắt ở trên mặt, nhưng bà ta có một con mắt vạn năng ẩn sâu trong cốt thân cây – đó là nơi chứa đựng toàn bộ nỗi oan ức của bà khi bị dân làng đóng đinh và chôn sống.

Khoảnh khắc hai luồng nhãn quang chạm nhau, ta cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc. Đó không chỉ là một cái nhìn, đó là sự chuyển giao toàn bộ nỗi đau đớn của hàng vạn mũi đinh đóng vào da thịt, vị mặn của đất lấp đầy cổ họng khi còn thở, và cảm giác rễ cây đâm xuyên qua xương tủy.

Pháp lực của ta vỡ vụn. Một bên mắt trái của ta nổ tung ngay lập tức dưới áp lực của oán khí. Máu chảy ròng ròng trên mặt, ta ngã quỵ xuống đất, nửa tỉnh nửa mê chứng kiến cha mẹ cậu bị rễ cây đa quấn chặt rồi lôi sâu vào lòng giếng.

Lý Trưởng Lâm cười lớn trong cuồng loạn. Hắn không ngờ rằng, cái giá của sức mạnh mà hắn tôn thờ lại tàn khốc đến thế. Một con mắt của ta chính là lễ tế ép buộc để Bà Chúa Đa dừng cơn thịnh nộ đêm đó. Nếu không có bên mắt ấy của ta “vật” lại để trấn oán, có lẽ cả làng Mộc đã không còn ai sống sót qua đêm hôm đó.

Cụ Tứ ngừng kể. Ông lấy tay vuốt lại hốc mắt hỏng của mình, hơi thở vẫn còn phảng phất nỗi kinh hoàng của hai mươi năm cũ.

Lê Linh đứng bên cạnh, mắt đã nhòe nước. Cô chưa từng nghe ông nội kể về sự kiện này chi tiết đến thế. Cô chỉ biết ông mất mắt vì một tai nạn khi trừ tà, nhưng không ngờ cái giá lại lớn lao và đau đớn như vậy.

Vũ nắm chặt bàn tay, móng tay đâm sâu vào da thịt đến rớm máu. “Vậy là… cha mẹ cháu vẫn còn ở đó sao? Dưới Giếng Cổ ấy?”

Cụ Tứ nhìn Vũ, đôi mắt còn lại rực lên một tia sáng hy vọng: “Linh hồn họ không thể siêu sinh vì bị trói buộc bởi lời nguyền họ Trần. Cây đa đã biến họ thành một phần dinh dưỡng của nó. Vũ à, con mắt Cửu Nhãn trên trán cậu không phải tự nhiên mà có. Nó được sinh ra từ chính dòng máu oán hận của cha mẹ cậu truyền lại, là món quà cuối cùng họ để lại để cậu có thể nhìn thấy đường về nhà, cũng là để cậu chấm dứt nỗi đau cho tất cả.”

Vũ run rẩy chạm tay lên vầng trán. Con mắt thứ chín đang nóng rực như có lửa thiêu. Anh không còn thấy sợ hãi nữa. Một luồng luân hồi của sự hận thù và yêu thương đang cuộn trào trong huyết quản anh. Cha mẹ đã hy sinh để anh sống sót, và Cụ Tứ đã đánh đổi một nửa ánh sáng để chờ đợi ngày anh trở về.

Thanh nãy giờ im lặng, chợt lên tiếng, giọng run rẩy nhưng kiên định: “Anh Vũ, chúng ta sắp tới rồi.”

Vũ ngẩng đầu. Phía trước, sương mù bắt đầu loãng dần, lộ ra một khoảng đất trống rộng lớn. Ở giữa khoảng đất ấy, cây đa cổ thụ hiện ra lù lù như một con quái vật nghìn tay nghìn mắt đang ngự trị giữa màn đêm. Cạnh đó là miệng Giếng Cổ, đen ngòm như cái họng của địa ngục đang chờ đợi con mồi cuối cùng.

Cụ Tứ đứng dậy, chỉnh lại chiếc túi vải và rút Long Vĩ Tiên ra, tư thế hiên ngang dù thân hình gầy gò.

“Trần Vũ, Cửu Nhãn của cậu là để nhìn thấu tà ma, nhưng nó cũng là để nhìn thấu tâm người. Đừng để lòng thù hận che mờ đôi mắt đó. Hãy dùng nó để giải oan, không phải để sát sinh.”

Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đất, vị máu và cả vị của sự tự do đang chờ đợi ở phía trước. Anh tiến bước, Long Vĩ Tiên trong tay bắt đầu phát ra những tia sáng bạc yếu ớt nhưng kiên cường.

“Cháu hiểu rồi. Đêm nay, máu sẽ không còn đổ vô ích dưới gốc đa này nữa.”

Cơn gió bỗng thổi mạnh, những chiếc lá đa khô rơi lả tả như tiền giấy cúng cô hồn. Từ phía ngôi nhà thờ họ Lý, một tràng cười lạch cạch vang lên, điên dại và ghê rợn. Lý Trưởng Lâm đã đứng đó từ bao giờ, trên tay lão cầm một chiếc lưỡi rìu đỏ thẫm – thứ vũ khí dùng để hiến tế năm xưa.

“Tứ khọm! Ngươi mang huyết mạch họ Trần đến nộp mạng đấy à?” Giọng Lý Trưởng Lâm vang vọng, mang theo lực lượng của tà thuật nuôi vong khiến đám cỏ xung quanh cũng héo rũ.

Cụ Tứ không đáp lời, ông chỉ đưa tay lên che đi bên mắt hỏng của mình, đôi mắt kia đăm đăm nhìn vào kẻ thù cũ. Trận chiến cuối cùng, mang theo bí mật của đôi mắt hỏng và lời nguyền trăm năm, cuối cùng cũng đã khai hỏa dưới bóng cây đa cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8