Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 28: Ký ức về mẹ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:56:09 | Lượt xem: 2

Đêm ở làng Mộc bao giờ cũng mang một vẻ tịch mịch đến gai người. Sau khi dùng năng lực của Cửu Nhãn để thấu thị những oan khiên dưới tầng đất sâu, cơ thể Trần Vũ rệu rã như vừa trải qua một cuộc hành xác. Ấn ký giữa trán anh không còn nhói buốt, nhưng nó để lại một cảm giác âm ỉ, giống như một vầng than hồng vừa tàn nhưng vẫn chực chờ bùng cháy khi gặp gió.

Vũ ngồi bệt xuống hiên nhà tổ họ Trần, lưng tựa vào cánh cửa gỗ mốc meo. Trước mặt anh, sân đình loang lổ bóng râm từ những tán đa vươn dài như những cánh tay quỷ quyệt. Lê Linh im lặng ngồi xuống bên cạnh, cô rót một bát nước vối nóng, hơi nước nghi ngút nhạt nhòa trong ánh trăng khuyết.

“Anh đừng ép mình quá. Cửu Nhãn là thiên nhãn, nhưng nó dùng tinh huyết của người sống để vận hành. Nếu anh không điều tiết được hơi thở, chưa kịp cứu được cha mẹ thì bản thân anh đã hóa thành một vũng máu đen rồi.” Giọng Linh trầm buồn, pha chút lo lắng không giấu giếm.

Vũ nhận lấy bát nước, đôi tay anh vẫn còn run nhẹ. “Linh này… khi nhìn vào ‘Trái tim gỗ’ ấy, anh không chỉ thấy cha mẹ. Anh còn nghe thấy một âm thanh rất lạ. Nó không phải tiếng gào thét của oán linh, mà là một giọng nói… rất quen thuộc.”

Anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, những mảnh vỡ ký ức bắt đầu kết nối. Đó không phải là ký ức của kiến trúc sư Trần Vũ 25 tuổi, mà là của đứa trẻ 5 tuổi đứng nép sau cánh cửa vào đêm mưa gió bão bùng của hai mươi năm trước.

Hương thời gian sực nức mùi gỗ mục và hoa bưởi rụng đầy sân. Vũ thấy mình đang nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ. Bà tên Phương – một người phụ nữ có đôi mắt ưu tư như chứa đựng cả một dòng sông dài. Mẹ thường không kể chuyện cổ tích như những bà mẹ khác, mà trong những đêm trăng khuyết giống như đêm nay, bà lại hát ru.

Tiếng ru của mẹ ngày ấy rất lạ. Nó không êm đềm, ngọt ngào, mà có chút gì đó trầm uất, đứt quãng, giống như những mật mã được thốt ra bằng giai điệu.

*“À ơi… con ngủ cho ngoan…*
*Cây đa rễ ngược, gió ngàn thổi treo.*
*Đường về giếng ngọc cheo leo,*
*Chìa vùi lòng hạc, vôi sèo mắt tinh.”*

Vũ lẩm bẩm lại những câu thơ ấy trong vô thức. Lê Linh bỗng khựng lại, bát nước trên tay cô chao nghiêng, vài giọt nước nóng bắn lên mu bàn tay nhưng cô không hề hay biết.

“Vũ… anh vừa đọc cái gì?”

Vũ mở mắt, ánh nhìn đờ đẫn: “Đó là lời ru của mẹ anh. Lúc nãy, khi Cửu Nhãn mở ra, anh thấy bóng dáng mẹ đang ngồi dưới gốc đa trong biển máu. Bà không nhìn anh, bà chỉ mấp máy môi, lặp lại những lời này.”

Lê Linh hít một hơi thật sâu, khuôn mặt mộc mạc của cô trở nên căng thẳng. Cô vốn là sinh viên văn hóa học, lại lớn lên dưới sự dạy bảo của Cụ Tứ, nên cô hiểu rõ một điều: Ở những vùng đất bị nguyền rủa, lời ru đôi khi chính là lời nguyền, hoặc là lời giải.

“Đây không phải lời ru bình thường.” Linh nói nhanh, giọng run rẩy vì phấn khích lẫn sợ hãi. “Dân gian gọi đây là ‘Ngôn Ngữ Chỉ Điểm’. Anh đọc lại đi, chậm thôi, từng chữ một.”

Vũ nhắm mắt, cố gắng khơi gợi lại thanh âm thanh tao của mẹ.

“*Cây đa rễ ngược*… mẹ anh ám chỉ điều gì?” Anh tự hỏi.

Linh đứng bật dậy, cô đi lại quanh sân, đôi mắt sáng quắc. “Cây đa thông thường rễ đâm xuống đất. Nhưng cây đa làng Mộc là một thực thể tâm linh được nuôi bằng oán khí. Cụ nội em từng nói, dưới gốc đa là một trận pháp nghịch thiên. ‘Rễ ngược’ nghĩa là rễ của nó không bám vào đất để hút nhựa sống, mà nó bám vào linh hồn của người chết để rút cạn oán niệm. ‘Gió ngàn thổi treo’… treo cái gì? Chính là treo những cái xác hiến tế lên không trung giữa cõi âm và dương!”

Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hình ảnh người đàn bà treo cổ dưới gốc đa mà anh vẫn hay mơ thấy bỗng trở nên sống động. Đó không phải là một hồn ma đi lang thang, mà là một ‘mắt xích’ bị treo ngược trong trận pháp đồ sộ của cây đa cổ thụ.

“Câu tiếp theo…” Vũ nói khẽ. “*Đường về giếng ngọc cheo leo*… Có phải là cái giếng cổ nhà họ Lý không?”

Linh gật đầu dứt khoát: “Đúng! Giếng Ngọc của làng Mộc từ lâu đã bị lấp, giờ nằm ngay dưới nền nhà thờ tổ của lão Lý Trưởng Lâm. Đó là nơi tụ thủy, nhưng lại là ‘Tử Thủy’. Kẻ nào trót sa chân xuống đó, hồn phách sẽ bị giam cầm mãi mãi. Nhưng mấu chốt nằm ở câu cuối cùng.”

Vũ lặp lại, nhấn mạnh từng chữ: “*Chìa vùi lòng hạc, vôi sèo mắt tinh*.”

Cả hai cùng rơi vào im lặng. Đêm tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng mối mọt đang gặm nhấm những cây cột đình. Vũ lục lọi trong trí nhớ, cố tìm kiếm bất kỳ hình ảnh nào liên quan đến ‘con hạc’ và ‘bình vôi’.

Trong văn hóa Việt, con hạc thường đứng trên lưng rùa ở các đền miếu, tượng trưng cho sự trường thọ. Còn bình vôi là ‘ông bình vôi’, là vật linh thiêng trong mỗi gia đình.

Bỗng nhiên, Vũ nhớ lại một chi tiết. Vào năm anh lên năm tuổi, trước ngày cha mẹ mất tích, mẹ đã dẫn anh ra phía sau miếu hoang, nơi có một gò đất cao phủ đầy rêu phong. Ở đó có một miếu thờ nhỏ đã sụp đổ, chỉ còn sót lại một bức tượng hạc bằng đá sứt sẹo và một chiếc bình vôi cổ bị nứt một đường dài.

“Mẹ đã bắt anh thề…” Vũ thốt lên, hơi thở gấp gáp. “Bà bắt anh nhổ một búng máu cam đang chảy xuống gốc cây sứ già cạnh đó, rồi dùng bùn che lấp chiếc bình vôi lại. Bà bảo: ‘Sau này nếu thấy làng tối đi, hãy tìm đến lòng hạc’. Lúc đó anh chỉ là một đứa trẻ, anh tưởng mẹ đang chơi trò trốn tìm…”

Linh nắm chặt lấy tay Vũ. “Chìa khóa! Chìa khóa để phá phong ấn không phải là một thanh sắt hay chìa khóa cơ khí. Nó là một vật mang linh tính. ‘Chìa vùi lòng hạc’… có lẽ cha mẹ anh đã giấu một vật trấn yểm quan trọng vào trong khoang bụng rỗng của tượng hạc đá ấy. Còn ‘vôi sèo mắt tinh’… ‘vôi sèo’ là từ cổ, ám chỉ lớp vôi đã đông đặc lại, trở thành một lớp vỏ bọc bảo vệ. ‘Mắt tinh’ có thể là một loại ngọc hoặc một loại phù chú được khảm vào để định vị.”

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ.” Vũ đứng dậy, ý chí đã vượt lên trên sự mệt mỏi của thể xác.

“Không được!” Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ bóng tối sau gian nhà tổ.

Cụ Tứ bước ra, cây gậy tre của ông gõ xuống nền đá từng nhịp ‘lộc cộc’ khô khốc. Một bên mắt hỏng của ông trắng dã, phản chiếu ánh trăng như một viên bi sứ vô hồn.

“Thằng cháu họ Trần kia, mày định dẫn con bé Linh đi nộp mạng sao?” Cụ Tứ hừ lạnh. “Lão Lý Trưởng Lâm không đơn giản là kẻ điên cuồng vì tà thuật đâu. Hắn là một ‘Ngự Quỷ Nhân’ chính hiệu. Đêm nay hắn đã cảm ứng được sự thức tỉnh của Cửu Nhãn. Khắp lối ra khỏi căn nhà này đều đã được hắn rắc ‘Tro cốt âm dương’. Các ngươi chỉ cần bước ra khỏi ngưỡng cửa, ma đa sẽ kéo các ngươi xuống địa ngục ngay lập tức.”

Vũ siết chặt nắm đấm. “Nhưng con đã thấy mẹ con. Bà đang chờ con, ông Cụ! Cha mẹ con đang bị nghiền nát dưới rễ cây kia từng giây từng phút!”

Cụ Tứ thở dài, ông bước lại gần Vũ, ánh nhìn của con mắt còn lại sâu hoắm như vực thẳm. “Tao biết bà Phương giấu gì ở đó. Bà ấy vốn không phải là người làng này. Bà ấy là hậu duệ cuối cùng của phái ‘Mộ Thủ’ ở phương Bắc, người duy nhất biết cách dùng tử khí để khắc chế tà khí. Thứ bà ấy để lại là một chiếc ‘Huyết Ấn Chỉ’. Muốn lấy được nó, mày phải chuẩn bị tinh thần… vì đó là cái giá của máu.”

Ông Cụ quay sang Linh: “Linh, con vào lấy cho ông hũ ‘Cát trừ tà’ và dải ‘Chỉ ngũ sắc’. Đêm nay, dù có phải liều mạng già này, ông cũng phải giúp chúng nó tìm thấy lối vào Giếng Ngọc.”

Bầu không khí trong căn nhà tổ bỗng chốc đặc quánh lại. Gió bên ngoài đột ngột lặng thinh, một dấu hiệu cho thấy có điều gì đó cực kỳ hung hiểm đang kéo đến. Từ phía gốc đa, tiếng khóc của trẻ con bắt đầu vang lên, lúc xa lúc gần, lúc như tiếng thì thầm bên tai, lúc lại như tiếng thét xé lòng từ dưới lòng đất.

Vũ quay vào trong nhà, anh đi đến trước bàn thờ tổ tiên – nơi chỉ còn lại một bát hương lạnh lẽo. Anh quỳ xuống, dập đầu ba cái. Mỗi lần chạm trán xuống mặt đất, anh lại thấy ký ức về mẹ rõ ràng hơn.

*Mẹ ngồi bên hiên nhà, chải mái tóc đen dài mượt mà. Bà quay lại nhìn anh, nụ cười hiền hậu nhưng đẫm nước mắt.*
*”Vũ à, dòng máu của con là sự trừng phạt, nhưng cũng là sự cứu rỗi. Đừng bao giờ quên lời ru của mẹ…”*

Vũ vươn tay chạm vào khoảng không, nhưng bóng dáng mẹ tan biến thành những cánh hoa sứ rụng. Khi anh mở mắt ra, Cửu Nhãn ở trán lại rỉ ra một vệt chất lỏng màu đen – đó là dấu hiệu của việc cưỡng cầu khai mở năng lực khi cơ thể chưa đủ mạnh.

Lê Linh chạy ra với chiếc túi thổ cẩm đựng đồ hành nghề của Cụ Tứ. Cô nhìn thấy vệt máu trên trán Vũ, xót xa dùng khăn tay lau đi. “Anh cố chịu đựng một chút. Em sẽ cùng anh đi đến cuối cùng.”

Cụ Tứ bắt đầu lẩm bẩm những lời chú cổ bằng thứ ngôn ngữ mà Vũ không hiểu nổi. Ông rắc cát trừ tà quanh hiên nhà. Khi cát chạm đất, những tiếng ‘xì xì’ vang lên như thể nước tạt vào than nóng. Từ dưới nền đất, những sợi rễ đa mỏng manh như tơ, màu đen kịt, đang chực chờ chui lên từ kẽ gạch để bám lấy chân họ.

“Đi!” Cụ Tứ hô lớn.

Họ băng qua sân đình trong màn sương mù mịt. Vũ dẫn đầu, anh chạy theo bản năng của ký ức hai mươi năm trước. Ngôi làng Mộc dưới bóng tối hiện ra như một mê cung với những ngôi nhà cổ đóng kín cửa, những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo phủ đầy rêu đen.

Lạ thay, suốt quãng đường đi, Vũ luôn cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang nắm lấy tay mình, dẫn anh đi qua những đoạn đường bị bao phủ bởi tà khí đậm đặc nhất mà không hề bị ảnh hưởng. Anh liếc nhìn sang Linh, cô cũng đang thở dốc, tay cầm chặt bùa trấn hồn. Vậy bàn tay ấy là của ai?

*”Mẹ…”* Vũ thầm gọi trong lòng.

Họ dừng lại trước phế tích của miếu thờ năm xưa. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Linh phải thốt lên một tiếng kinh hãi.

Gò đất cũ không còn là đất bình thường. Nó bị bao phủ bởi một lớp bùn đen quánh, bốc mùi hôi thối của xác động vật phân hủy. Cây sứ già cạnh đó giờ đây khẳng khiu, trụi lá, nhưng cành lá của nó lại uốn éo thành hình thù của một người đàn bà đang giơ tay cầu cứu.

Và kia rồi. Bức tượng hạc đá sứt sẹo nằm nghiêng ngả giữa đống đổ nát.

Vũ lao đến, anh không ngại bùn đen nhơ nhớp, dùng tay trần cào cấu vào lòng đất. Cửu Nhãn của anh nhói đau, chỉ cho anh thấy bên trong bức tượng đá kia đang phát ra một luồng sáng xanh nhợt nhạt – luồng sáng của linh hồn chưa được siêu thoát.

“Vũ, cẩn thận!” Linh thét lên.

Từ sau cây sứ già, một bóng đen khổng lồ lao ra. Đó là Thanh. Nhưng Thanh lúc này không còn là chàng trai xởi lởi mà Vũ từng biết. Đôi mắt anh ta hoàn toàn mất đi lòng trắng, chỉ còn một màu đen thăm thẳm. Trên da thịt anh ta, những mạch máu màu tím nổi lên cuồn cuộn, chuyển động liên tục như có những con sâu đang bò bên dưới.

“Không… không được chạm vào…” Thanh gầm gừ, giọng nói bị biến âm, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau. “Chúa Đa… không cho phép!”

Thanh lao vào Vũ với tốc độ kinh hoàng. Một cú đấm của anh ta sượt qua mặt Vũ, làm nát cả một mảng tường đá của miếu cổ. Vũ lộn người ra sau, anh nhận ra Thanh đang bị ‘Ma Đa’ hoàn toàn khống chế. Rễ cây đa cổ thụ đã luồn sâu vào tủy sống của bạn anh, biến anh thành một con rối chiến đấu.

Cụ Tứ nhanh tay tung dải chỉ ngũ sắc về phía Thanh. Dải chỉ quấn quanh người Thanh, bốc lên những làn khói đen kịt. “Vũ! Tìm cái chìa khóa mau! Tao không giữ chân nó được lâu đâu!”

Vũ nghiến răng, anh dồn hết sức vào đôi tay, lật ngửa bức tượng hạc đá lên. Ở phần bụng của tượng có một vết nứt sâu. Anh luồn ngón tay vào, chạm phải một vật gì đó lạnh ngắt và nhầy nhụa.

Khi anh rút vật đó ra, cả không gian dường như sững lại.

Đó không phải là một chiếc chìa khóa thông thường. Đó là một chiếc bình vôi nhỏ bằng gốm cổ, được bao phủ bởi một lớp ‘vôi sèo’ cứng như thép. Trên nắp bình là hình một con mắt tinh xảo bằng đá quý màu đỏ máu.

“Huyết Ấn!” Linh kinh ngạc kêu lên.

Vũ không chút chần chừ, anh đập mạnh chiếc bình vôi xuống phiến đá tổ. Lớp vỏ vôi vỡ vụn, để lộ ra bên trong một mảnh xương ngón tay người được quấn chặt bằng những sợi tóc dài.

Ngay khi mảnh xương lộ diện, một tiếng thét xé tâm can vang vọng khắp ngôi làng. Tiếng thét đó phát ra từ chính cây đa cổ thụ ngoài xa kia. Những sợi rễ đa đang bám vào người Thanh bỗng nhiên run rẩy rồi co rụt lại. Thanh ngã quỵ xuống đất, mê man bất tỉnh.

Vũ cầm mảnh xương trong tay, một cảm giác đau thương tột cùng ập đến. Thông qua sự liên kết của Cửu Nhãn, anh nhận ra: Đây chính là xương ngón tay của mẹ anh.

Hai mươi năm trước, bà Phương đã tự chặt đứt ngón tay của mình, dùng thuật ‘Tự Thân Trấn Yểm’ để giấu một phần thần thức vào đây, hòng bảo vệ phong ấn cuối cùng của làng Mộc. Bà đã hy sinh một phần thân xác và linh hồn để tạo ra chiếc ‘Chìa khóa’ cho con trai mình ngày hôm nay.

Nước mắt Vũ rơi xuống mảnh xương khô. “Mẹ… con xin lỗi…”

Nhưng chưa kịp để anh vơi đi nỗi đau, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Sương mù tan biến, thay vào đó là hàng ngàn cánh lá đa khô rơi xuống như một trận mưa đen.

Lý Trưởng Lâm xuất hiện. Lão ta không còn mặc bộ quần áo trưởng tộc lịch sự hằng ngày. Lão khoác trên mình một tấm áo choàng được khâu bằng vô số những lá bùa vàng rách nát. Khuôn mặt lão nhăn nhúm, tà ác với những vết vằn vện màu xanh đen.

“Khá khen cho dòng máu họ Trần.” Lão Lý nở một nụ cười quái dị, để lộ hàm răng đen sì. “Nhưng có mảnh xương đó thì đã sao? Nó chỉ là chìa khóa mở cổng địa ngục thôi. Nếu không có vật tế đủ nặng, ngươi mở ra chính là tự sát!”

Lão Lý vung tay, mặt đất dưới chân Vũ và Linh bỗng sụt lún. Một luồng oán khí màu đỏ ngòm từ lòng đất trồi lên, hóa thành những sợi xiềng xích quấn chặt lấy họ.

“Vũ! Đừng để hắn lấy mảnh xương!” Cụ Tứ gào lên, ông cố lao đến nhưng bị lão Lý dùng một đạo bùa hất văng ra xa.

Lão Lý bước lại gần Vũ, đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào Cửu Nhãn của anh với vẻ thèm khát điên cuồng. “Mày có biết tại sao họ Trần của mày lại là ‘kẻ canh giữ’ không? Vì đôi mắt đó của mày chính là ‘Viên Ngọc’ còn thiếu trên vương miện của Chúa Đa. Một trăm năm trước, tổ tiên mày đã móc mắt người ta để trấn yểm. Giờ là lúc trả nợ rồi!”

Lão đưa tay định móc lấy mảnh xương trong tay Vũ. Nhưng ngay giây phút đó, một luồng ánh sáng trắng xanh phát ra từ mảnh xương của bà Phương.

Trong tâm thức của Vũ, tiếng ru của mẹ lại vang lên, nhưng lần này nó rõ ràng và đanh thép hơn bao giờ hết:

*“…Tìm nơi con hạc đậu gầy dưới vôi.*
*Máu con hòa lệ, xương người hòa tâm.*
*Ngàn năm oan trái lặng câm,*
*Hôm nay hóa giải… dưới âm giếng ngà!”*

Vũ hiểu rồi. Lời ru không chỉ là chỉ điểm vật phẩm, nó còn là cách thức vận hành.

Anh bất ngờ đưa mảnh xương lên miệng, cắn nát đầu ngón tay mình rồi nhỏ máu vào vết nứt trên mẩu xương cũ. Một luồng năng lực kỳ lạ bùng phát, đánh bật bàn tay của lão Lý Trưởng Lâm.

Sức mạnh từ Cửu Nhãn của Vũ cộng hưởng với mảnh xương của mẹ, tạo ra một vòng tròn bảo hộ màu bạc rực rỡ.

“Hành động này… mày đang tự rút ngắn tuổi thọ của mình đấy!” Lão Lý gào lên, vừa tức giận vừa sợ hãi trước sự biến đổi đột ngột này.

Vũ đứng dậy, bóng dáng anh lúc này cao lớn và đầy uy nghiêm như một vị thần hộ pháp. Đôi mắt Cửu Nhãn tỏa ra ánh sáng xuyên thấu màn đêm.

“Tuổi thọ của tôi chẳng đáng gì so với nỗi đau của cha mẹ tôi và của cả ngôi làng này trong suốt một thế kỷ qua.” Giọng Vũ vang lên, âm trầm và mang theo lực chấn động. “Lý Trưởng Lâm, đêm nay bóng tối của ông sẽ phải tan biến dưới gốc cây mà ông đã vun đắp bằng máu!”

Vũ quay sang nhìn Linh, cô đang run rẩy nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định. Anh chìa tay ra: “Linh, cầm lấy Chỉ Ngũ Sắc. Chúng ta đến Giếng Ngọc. Đây là cơ hội duy nhất.”

Họ bắt đầu chạy về phía trung tâm làng, nơi nhà thờ tổ họ Lý đang phát ra những luồng khí đen cuồn cuộn lên bầu trời. Sau lưng họ, tiếng gầm rú của lão Lý Trưởng Lâm và tiếng khóc oán của Chúa Đa hòa làm một, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm làng Mộc.

Trong suốt cuộc chạy đua ấy, Vũ không ngừng lẩm nhẩm lời ru của mẹ. Mỗi câu thơ là một bước chân của anh trở nên vững chãi hơn. Anh biết rằng, mảnh xương trong tay mình không chỉ là một kỷ vật, nó là kết tinh của tình mẫu tử vĩ đại, là thứ vũ khí duy nhất có thể đối đầu với tà ác của trăm năm.

Ký ức về mẹ không còn là nỗi đau khiến anh gục ngã, mà nó đã trở thành ánh sáng dẫn đường. Dưới bóng đa cổ thụ đang rung chuyển dữ dội kia, sự thật cuối cùng chuẩn bị được phơi bày ra ánh sáng trăng máu.

“Đợi con, mẹ…”

Hơi thở của Vũ hóa thành sương trắng trong cái lạnh tái tê. Phía trước họ, cánh cổng gỗ của nhà thờ tổ họ Lý đang từ từ mở ra như một cái miệng quái vật, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám bước vào thế giới của kẻ chết. Nhưng Trần Vũ không sợ hãi. Anh có lời ru của mẹ bảo vệ trái tim mình.

Hồi kết của bóng tối đã bắt đầu đếm ngược.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8