Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 29: Buổi họp làng căng thẳng
Tiếng trống đình làng Mộc vang lên giữa đêm trường, âm thanh khô khốc, nứt nẻ như tiếng xương người va chạm vào nhau. Bình thường, tiếng trống lệnh chỉ dùng cho những việc hệ trọng của làng, nhưng đêm nay, nó mang theo một nhịp điệu dồn dập, bức bối, khiến cái không khí đặc quánh sương mù càng trở nên nghẹt thở.
Dưới bóng cây đa cổ thụ, sân đình vốn rộng thênh thang nay trở nên chật chội bởi sự hiện diện của hàng trăm dân làng. Những gương mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ và bị ám ảnh bởi những cái chết liên tiếp trong vùng, giờ đây đều tụ lại thành một khối sợ hãi tập thể. Khói hương nghi ngút từ đỉnh đồng lớn giữa sân không bay lên cao mà cứ là là mặt đất, quyện lấy đôi chân trần của những người dân, tựa như những cánh tay ma quái từ lòng đất trồi lên níu kéo.
Lý Trưởng Lâm đứng trên bậc tam cấp của đình làng. Lão mặc bộ đồ lụa đen, tay cầm chiếc gậy gỗ khắc hình đầu rắn, khuôn mặt dưới ánh đuốc chập chờn trông già sạm và tàn độc hơn thường ngày. Mỗi khi ngọn lửa bùng lên theo gió, bóng của lão đổ dài xuống sân đình, quấn quýt lấy gốc đa cổ thụ phía sau, khiến người ta có cảm giác lão và cái cây kia vốn là một thực thể đồng nhất.
“Hỡi bà con lối xóm!” Lý Trưởng Lâm cất giọng, âm thanh vang dội nhưng mang theo một lực trấn áp vô hình. “Làng Mộc chúng ta xưa nay vốn được tổ tiên che chở, long mạch yên ổn, cây đa tỏa bóng thái bình. Thế nhưng, kẻ nào đã làm uế tạp vùng đất này? Kẻ nào đã đánh thức oán khí của Bà Chúa Đa, khiến cho Tuấn vẹo chết thảm, khiến cho trâu bò lăn ra chết, và khiến cho đêm đêm làng chúng ta không một phút bình yên?”
Lão dừng lại một nhịp, đôi mắt diều hâu quét qua đám đông. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Những người dân nhìn nhau, sự nghi hoặc và nỗi sợ bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ.
“Chính là nó!” Lý Trưởng Lâm đột ngột chỉ tay về phía cổng đình. “Thằng Vũ – hậu duệ của họ Trần – dòng họ đã bỏ làng mà đi sau khi gây ra đại tội với tổ tiên! Nó trở về không phải để tìm cha mẹ, mà là để đòi nợ máu, để mang lại vận xui cho tất cả chúng ta! Kể từ ngày nó bước chân vào làng, không một đêm nào chúng ta được ngủ yên!”
Đúng lúc đó, từ trong bóng tối mịt mùng của lối dẫn vào sân đình, Trần Vũ bước tới. Bên cạnh anh là Lê Linh, đôi mắt cô rực sáng đầy căm phẫn nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Vũ điềm nhiên bước đi giữa vòng vây của những ánh nhìn thù địch. Trên cổ tay anh, vết sẹo nơi vòng dâu tằm từng ng ngự trị giờ đây nhói lên từng hồi, nhưng mảnh xương của mẹ trong túi áo đang tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ, như thể bà vẫn luôn đứng sau lưng bảo vệ anh.
“Lý Trưởng Lâm, ông thôi diễn kịch đi!” Vũ lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ để át cả tiếng xào xạc của lá đa. “Vận xui của làng không đến từ tôi, mà đến từ những bí mật dơ bẩn mà ông đã cố che giấu dưới gốc cây này suốt hai mươi năm qua.”
Một tiếng xì xào bắt đầu lan ra như đám cháy gặp gió khô.
“Mày câm miệng!” Một người đàn ông trung niên trong làng, tên Tứ ‘khèo’, người vốn nổi tiếng là kẻ tay chân của nhà họ Lý, gào lên. “Thằng ranh con, mày mang theo ma quỷ về đây, khiến người làng chết oan chết uổng. Mày định hại chết tất cả chúng ta sao?”
“Tôi không hại ai cả.” Vũ nhìn thẳng vào Tứ, ánh mắt anh chợt chuyển sang một sắc xám kỳ lạ. Cửu Nhãn ở dạng tiềm ẩn đang rung động. Trong tầm mắt của anh lúc này, anh không chỉ nhìn thấy con người, mà còn thấy những sợi rễ đa mờ ảo đang bám chặt lấy vai, lấy cổ của từng người dân. Chúng như những sợi dây truyền dẫn, đang âm thầm hút đi sinh khí của họ để cung phụng cho thực thể dưới lòng đất. “Những gì các người đang tôn thờ thực chất là kẻ đang giết dần giết mòn các người. Nhìn lại chính mình đi, da thịt các người đang héo hon, hơi thở các người đang nồng mùi đất tử khí. Lý Trưởng Lâm mới chính là kẻ đang dâng nộp các người cho quỷ dữ!”
Lý Trưởng Lâm cười nhạt, lão bước xuống một bậc, vẻ mặt hiện lên sự xảo quyệt tột cùng. “Dân làng ơi, nhìn xem, nó đang dùng tà thuật của nó để mê hoặc chúng ta! Nó bảo chúng ta chết dần mòn? Làng Mộc từ xưa đến nay giàu có nhờ đâu? Chẳng phải nhờ gốc đa linh thiêng này sao? Bây giờ nó muốn phá hủy phong ấn, muốn thả oán hồn Thị Mai ra để tàn sát cả làng, nên nó mới bôi nhọ tôi!”
Lão quay sang nhìn những người lớn tuổi trong làng, giọng chùng xuống đầy giả tạo: “Các cụ xem, thằng bé này chính là điềm báo cho sự sụp đổ. Nó mang cái ấn ký quỷ ám trên trán, nó là khắc tinh của bình yên. Nếu không đuổi nó đi, đêm nay trăng máu hiện lên, cả làng Mộc sẽ không còn ai sống sót!”
Nỗi sợ hãi của con người là một thứ vũ khí đáng sợ nhất, và Lý Trưởng Lâm biết cách điều khiển nó một cách tài tình. Một bà cụ ở góc sân bỗng quỳ sụp xuống, than khóc thảm thiết: “Vũ ơi, cháu tha cho chúng già này đi… Nhà bác chỉ còn thằng cháu đích tôn, nó mà có mệnh hệ gì thì già biết sống sao… Đi đi cháu, đừng về đây nữa!”
Theo tiếng khóc của bà cụ, dân làng bắt đầu xông lên. Những cánh tay gân guốc, những gậy gộc bắt đầu giơ lên cao. Họ không còn nhìn Vũ như con của người quen cũ, mà nhìn anh như một con quỷ cần phải bị trục xuất để cầu sinh tồn.
“Đi đi! Đuổi nó ra khỏi làng!”
“Đánh chết cái thằng mang lại vận rủi này đi!”
Linh bước lên trước Vũ, dang rộng hai tay: “Mọi người nghe cháu nói một câu thôi! Bố cháu – ông Từ – là người hiểu rõ nhất những bí mật về cây đa. Chính ông đã dạy cháu rằng không được để kẻ gian lợi dụng lòng tin vào thần thánh để làm điều ác. Lý Trưởng Lâm đang dùng tà thuật điều khiển linh hồn mọi người, hãy tỉnh táo lại đi!”
Nhưng giọng của Linh bị nhấn chìm trong làn sóng thịnh nộ. Lý Trưởng Lâm ra hiệu cho đám tay chân dấn bước. Đúng lúc này, Vũ cảm thấy lòng bàn tay mình nóng rát. Mảnh xương của người mẹ quá cố đang rung chuyển dữ dội. Trong một khoảnh khắc, Cửu Nhãn của Vũ đột ngột mở ra.
Không phải là sự thức tỉnh hoàn toàn dẫn đến mất tuổi thọ, mà là một sự bộc phát năng lực thấu thị. Vũ thấy một cảnh tượng hãi hùng: sau lưng mỗi người dân, một bóng đen trong hình hài rễ đa đang nhe nanh múa vuốt. Và tàn ác nhất chính là phía sau Lý Trưởng Lâm, một oán linh rách nát, mái tóc dài che kín mặt, đôi tay khô héo đang đặt trên vai lão – chính là Bà Chúa Đa.
Lão không điều khiển bà ta hoàn toàn, lão đang thỏa hiệp với quỷ dữ!
“Nhìn cho kỹ đi!” Vũ quát lên, tiếng quát mang theo linh lực làm cho đám đông giật mình lùi lại. Một luồng sóng xung kích từ người anh lan tỏa, đánh bạt màn sương mù bao quanh đình làng trong chốc lát. “Các người nghĩ mình đang được che chở? Hãy nhìn xuống chân mình!”
Những người đứng gần đó hoảng hốt cúi xuống. Dưới ánh đuốc, họ thấy trên mặt đất nơi mình đang đứng, những vết lằn của rễ đa đang bò lổm ngổm như những con rắn, thực sự đang xuyên vào bóng của chính họ.
“Cái… cái gì thế này?” Tứ khèo lắp bắp, lão nhảy dựng lên như bị lửa đốt.
Lý Trưởng Lâm biến sắc. Lão không ngờ sức mạnh của Vũ đã phát triển nhanh đến mức có thể hiển hóa được sự thật cho người phàm nhìn thấy. Lão vội vàng rút trong người ra một nắm tiền vàng mã, tung lên không trung, miệng lầm bầm chú thuật.
“Yêu ngôn hoặc chúng! Chúng mày bị nó dùng ảo thuật lừa rồi!” Lão gầm lên, đồng thời dậm mạnh cây gậy xuống đất.
Ngay lập tức, cây đa cổ thụ rùng mình chuyển động. Tiếng lá rụng như mưa, nhưng lạ lùng thay, lá rơi xuống đến đâu, hơi khí đen bốc lên đến đó, tạo thành một bức tường ngăn cách giữa Vũ và dân làng.
Lý Trưởng Lâm tận dụng lúc này, quát lớn: “Họ Lý, họ Nguyễn, họ Lê… đâu cả rồi? Bắt lấy thằng tà đạo này dâng lên Bà Chúa Đa để tạ tội, nếu không đêm nay không ai thoát!”
Trong cơn cuồng loạn vì sợ hãi, lý trí của đám đông biến mất hoàn toàn. Họ như những con thú bị dồn vào đường cùng, bắt đầu điên cuồng lao về phía Vũ. Sự thù ghét nảy sinh từ sự sợ hãi là thứ mạnh mẽ nhất trên đời. Vũ lùi lại, anh không muốn làm hại dân làng, những người này chỉ là nạn nhân của sự ngu muội và quyền lực của lão Lý.
“Linh, chạy thôi!” Vũ nắm lấy tay Linh, chuẩn bị đột phá vòng vây để tìm đường đến Giếng Ngọc.
Nhưng đúng lúc này, cổng đình làng vang lên một tiếng rắc nặng nề. Cụ Tứ xuất hiện. Một tay ông cầm gậy mây, tay kia cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Ánh mắt độc nhãn của ông rực sáng một cách kỳ quái.
“Dừng tay hết lại cho tôi!”
Tiếng chuông đồng vang lên, thanh âm thanh mảnh nhưng đi xuyên qua tầng tầng oán khí, khiến dân làng như vừa bừng tỉnh sau một cơn ác mộng dài. Họ khựng lại, đứng ngơ ngác như kẻ mất hồn.
Cụ Tứ tiến vào, nhìn lướt qua Lý Trưởng Lâm bằng sự khinh bỉ tột độ. Ông đứng giữa Vũ và dân làng, bóng lưng già nua của ông dường như có sức nặng nghìn cân, át chế cả khí thế của cây đa phía sau.
“Lý Trưởng Lâm, mưu đồ trăm năm của nhà họ Lý vốn đã trái đạo trời. Đừng lôi kéo những kẻ vô tội này vào làm vật tế cho ông nữa.” Cụ Tứ trầm giọng. “Dòng họ Trần quay lại là để trả nợ, cũng là để cứu làng này khỏi cái vũng lầy máu mà ông đã tạo ra.”
“Lão già mù, ông biết cái gì mà nói?” Lý Trưởng Lâm nghiến răng, cơ mặt lão giật liên hồi. “Ông phản bội lại làng, phản bội lại lời thề trấn giữ?”
“Tôi trấn giữ cái làng này, chứ không trấn giữ cái ngai vàng bằng xương người của ông!” Cụ Tứ gõ mạnh gậy xuống đất. “Bà con nghe đây, thằng Vũ nó mang Cửu Nhãn. Đó không phải là điềm gở, đó là đôi mắt soi sáng tội ác. Ai còn tin vào tôi, tin vào cái đền cũ này, thì tản ra hết!”
Dân làng xôn xao, một số người bắt đầu rụt rè lùi lại phía sau cụ Tứ. Họ vốn nể sợ và tin tưởng thầy cúng cao tay của làng hơn là tay Lý Trưởng Lâm tham lam. Sự đoàn kết ảo mộng mà lão Lý vừa dựng lên đã xuất hiện những vết nứt nghiêm trọng.
Vũ nhìn thấy thời cơ đã đến. Anh hít một hơi sâu, nhìn về phía Lý Trưởng Lâm – lúc này đang tái mặt vì giận dữ.
“Lý Trưởng Lâm, bí mật không bao giờ có thể giấu mãi trong lòng đất. Cha mẹ tôi đã dùng mạng sống của họ để đánh dấu con đường cho tôi trở về. Đêm nay, tại Giếng Ngọc, mọi chuyện sẽ phải kết thúc!”
Nói đoạn, Vũ quay đầu chạy vụt đi trong sương mù, theo sau là Linh. Cụ Tứ vẫn đứng đó, như một bức tường sừng sững cản lối không cho đám tay chân họ Lý đuổi theo.
Đằng sau họ, Lý Trưởng Lâm hét lên một tiếng đầy man dại. Gốc đa cổ thụ rung chuyển như thể có một trận động đất dữ dội vừa đi qua. Tiếng khóc của người phụ nữ bắt đầu vang lên, lần này không phải ở trong giấc mơ, mà nó vẳng lại từ chính lòng đất dưới sân đình, thanh âm ai oán xuyên thủng màn đêm:
“Trần… Vũ… trả mạng… trả mạng cho ta…”
Gió thốc lên, thổi tắt ngỏm những ngọn đuốc trong sân đình. Trong bóng tối đặc quánh, dân làng Mộc chỉ còn nghe thấy tiếng cười của Lý Trưởng Lâm hòa cùng tiếng rễ cây đang oằn mình vươn ra khỏi đất đen, hướng về phía nhà thờ tổ họ Lý.
Cuộc đối đầu căng thẳng tại sân đình chỉ mới là màn khai hỏa cho một đêm máu lửa nhất trong lịch sử ngôi làng cổ này. Vũ chạy như bay trên con đường mòn, trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Giếng Ngọc. Nơi đó, sự thật đắng cay nhất về dòng họ Trần đang chờ anh đối mặt. Và anh biết, mỗi bước anh đi lúc này, tuổi thọ của anh đang cháy rụi như một ngọn nến trước gió bão, nhưng ánh sáng của nó sẽ soi thấu toàn bộ cái bóng ma vĩ đại đang trùm lấy làng Mộc suốt một trăm năm qua.