Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 47: Oán khí của Thị Mai

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:17:15 | Lượt xem: 1

Sương mù quanh gốc đa không tan đi sau khi biển xương dưới lòng đất bị phong tỏa, ngược lại, nó bắt đầu đặc quánh lại, chuyển từ màu xám tro sang một sắc đỏ bầm thê lương như máu loãng. Không gian xung quanh Giếng Ngọc chìm vào một sự im lặng chết chóc, thứ im lặng chỉ xuất hiện trước khi một cơn bão kinh hoàng nhất ập đến.

Vũ tựa lưng vào phiến đá rêu phong, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng. Mái tóc anh, sau khi cưỡng cầu mở hoàn toàn Cửu Nhãn để xoay chuyển cục diện dưới hầm ngầm, giờ đây đã bạc trắng như sương muối, lạc lõng giữa khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy mệt mỏi. Bên cạnh anh, Linh đang run rẩy tra lại sợi chỉ ngũ sắc vào cổ tay, đôi mắt cô không rời khỏi cái bóng lù lù của cây đa cổ thụ.

“Vũ… nhìn kìa,” Linh thì thầm, giọng run bắn.

Từ trên tán cây đa khô héo, nơi những chiếc lá cuối cùng vừa rụng xuống, một dải lụa đỏ thướt tha bắt đầu rủ xuống. Nó không rơi nhanh mà lững lờ trôi trong không trung, như thể đang được nâng đỡ bởi những luồng oán khí vô hình. Rồi, từ trong hốc cây già nua, nơi vỏ cây nứt toác ra như một vết thương lở loét, hình hài một người phụ nữ dần dần hiện rõ.

Đó không còn là cái bóng mờ ảo treo cổ trong những giấc mơ của Vũ. Đó là một thực thể hiện hữu với tà áo dài màu đỏ thẫm đã rách mướp, để lộ những mảng da thịt xám ngoét. Khuôn mặt bà ta bị che lấp bởi làn tóc dài đen kịt, rủ xuống tận gót chân, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ hướng đó khiến cỏ cây xung quanh lập tức héo quắt lại vì băng giá tâm linh.

*“Oan… ức…”*

Một tiếng rền rĩ vang lên, không phải từ miệng của bóng ma, mà như vọng ra từ tận sâu trong kẽ rễ của cây đa, từ dưới lòng đất lạnh và từ chính tâm trí của những người đang đứng đó.

Vũ cố chống tay đứng dậy. Dù Cửu Nhãn đã khép lại, nhưng linh tính của một người mang huyết thống họ Trần vẫn cho anh biết, đây là lúc sự thật cuối cùng được phơi bày.

“Bà Chúa Đa… hay tôi nên gọi bà là Thị Mai?” Vũ lên tiếng, giọng anh trầm đục nhưng kiên định.

Cái bóng áo đỏ chợt khựng lại. Từ sau làn tóc rối, một đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than cháy dở từ từ ngước lên. Khác với vẻ hung ác của một lệ quỷ thông thường, đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi thống khổ sâu hoăm hoắm, một đại dương của sự tủi hục và phẫn nộ đã bị kìm nén suốt một thế kỷ.

Bất chợt, một cơn gió lốc nổi lên, cuốn theo đống lá khô vòng quanh gốc đa. Vũ và Linh thấy tầm mắt mình nhòe đi. Không gian xung quanh biến đổi, tiếng chuông chùa làng Mộc xa dần, thay vào đó là tiếng gõ mõ gằn hắt và tiếng rì rầm khấn vái của hàng trăm con người.

Họ đang bị kéo vào vùng ký ức oán hận của Thị Mai.

**100 năm trước…**

Làng Cổ Nguyệt (Làng Mộc xưa) năm ấy gặp hạn hán kỷ lục. Ruộng đồng nứt nẻ như mai rùa, sông Vong Hồn cạn trơ sỏi đá. Đói kém và bệnh dịch hoành hành khiến xác người chết đói nằm la liệt bên vệ đường. Giữa bối cảnh đó, lời đồn về việc “Long mạch bị đứt” bắt đầu lan truyền.

Thị Mai lúc bấy giờ là cô gái đẹp nhất làng. Đôi mắt nàng sáng như sao trời, mái tóc dài thơm mùi hương nhu, và giọng hát dân ca ngọt lịm làm xao xuyến bao chàng trai. Nhưng vẻ đẹp ấy lại trở thành bản án tử hình khi dòng họ Lý và dòng họ Trần — hai dòng họ quyền thế nhất bấy giờ — họp bàn tại đình làng.

Vũ thấy mình đứng như một bóng ma quan sát quá khứ. Anh nhìn thấy một người đàn ông mặc áo the khăn xếp, gương mặt có nét giống hệt Lý Trưởng Lâm hiện tại, nhưng đôi mắt già dặn và thâm độc hơn. Đó là Lý Bá, tộc trưởng họ Lý ngày ấy. Bên cạnh lão là một người thanh niên trẻ tuổi, nét mặt ưu sầu nhưng không giấu nổi sự hèn nhát trong ánh mắt — cụ tổ họ Trần của Vũ.

“Thầy pháp đã phán rồi,” Lý Bá gõ mạnh cây can xuống sàn gỗ. “Mạch đất làng này bị quỷ dữ chặn đứng. Muốn cứu cả vạn mạng người, phải có một ‘Cô dâu cho Thần Đất’. Phải là trinh nữ sinh vào giờ thuần âm, mạng Mộc. Cả làng này, chỉ có Thị Mai là đủ điều kiện.”

Cụ tổ họ Trần ngập ngừng: “Nhưng… hiến tế sống là đại tội. Mai nó còn quá trẻ, nhà nó lại neo đơn…”

“Đại tội hay là nhìn cả họ Trần, họ Lý chết đói?” Lý Bá gạt phắt. “Chúng ta không chỉ chôn sống, chúng ta sẽ làm nghi lễ ‘Trấn Hồn Vĩnh Cửu’. Dùng thân xác nó làm giá đỡ cho cây đa này, dùng linh hồn nó canh giữ cửa âm. Đổi lại, con cháu chúng ta sẽ vinh hoa phú quý đời đời.”

Cảnh tượng thay đổi. Vũ thấy Thị Mai bị trói chặt trên một chiếc kiệu rách mướp. Nàng không mặc áo cưới, mà bị ép mặc một bộ đồ lụa đỏ thẫm được thêu bằng những lá bùa màu đen rợn người. Tiếng nàng khóc khàn cả cổ, van nài sự cứu rúp, nhưng người dân làng — những kẻ từng khen nàng xinh xắn, những kẻ từng nhận của nhà nàng bát cơm khi đói — giờ đây đều cúi đầu tránh né. Trong mắt họ, nàng không còn là con người, nàng chỉ là một món vật tế để đổi lấy hạt gạo, lấy nước uống.

Dưới gốc đa nhỏ lúc bấy giờ mới chỉ cao quá đầu người, một cái hố sâu đã được đào sẵn.

Lý Bá và thầy pháp bắt đầu nghi lễ tàn độc nhất. Họ không đơn giản là đẩy nàng xuống hố.

“Vũ… nhìn kìa… họ đang làm gì vậy?” Linh nức nở, cô lấy tay che miệng để không bật ra tiếng khóc khi thấy những gì diễn ra trong viễn cảnh.

Thầy pháp cầm lên bảy cây đinh sắt lớn, mỗi cây đều được quấn chỉ ngũ sắc và ngâm trong máu chó mực. Hắn vừa lầm rầm đọc thần chú tà ác, vừa ép Thị Mai nằm xuống một tấm ván gỗ lim.

*Chát! Chát! Chát!*

Tiếng búa đập vang lên khô khốc. Mỗi nhát búa rơi xuống là một cây đinh đâm xuyên qua xương thịt Thị Mai. Họ đóng đinh vào hai lòng bàn tay, hai bàn chân, hai vai và cây đinh cuối cùng — cay nghiệt nhất — đâm xuyên qua đỉnh đầu để khóa chặt linh hồn không cho thoát xác.

Tiếng thét của Thị Mai lúc đó không còn giống tiếng người. Nó là một âm thanh xé toạc không gian, mang theo nỗi đau đớn tận cùng của thể xác và sự tuyệt vọng tột độ của tâm hồn. Máu đỏ tuôn ra, thấm đẫm mảnh đất dưới gốc cây đa.

“Đóng đinh để giữ mạch, lấy máu để nuôi cây!” Lão Lý Bá hô lớn, gương mặt lão lộ vẻ cuồng tín điên dại.

Người ta đổ đất lấp dần lên cơ thể vẫn còn đang co giật của Thị Mai. Ánh mắt cuối cùng của nàng nhìn qua kẽ đất là ánh mắt của người đàn ông họ Trần — người được giao nhiệm vụ cầm chiếc gương bát quái để soi chiếu, đảm bảo linh hồn nàng không thể bay đi đâu khác ngoài việc chui tọt vào bộ rễ của cây đa.

Khi lớp đất cuối cùng phủ kín, Thị Mai vẫn còn sống. Nàng chết dần trong bóng tối lập lờ, trong cơn đau đớn xé nát tim gan, và trong hơi lạnh của những rễ cây bắt đầu vươn tới, như những xúc tu gớm ghiếc, len lỏi vào các vết thương, hút lấy chút nhựa sống cuối cùng của nàng để lớn mạnh.

100 năm trôi qua. Mỗi lần cây đa rụng lá là một lần nỗi đau của Thị Mai tái hiện. Bà không thể đi đầu thai, không thể tan biến. Bà bị giam cầm trong thân cây, trở thành kẻ canh giữ cho sự giàu sang bẩn thỉu của ngôi làng này.

Dòng họ Lý hưởng lợi, họ giàu lên một cách nhanh chóng nhờ vào tà thuật từ gốc đa. Dòng họ Trần thì chịu trách nhiệm canh giữ phong ấn, vừa để bảo vệ dân làng, nhưng thực chất là để che giấu tội ác của tổ tiên.

Hồi ức kết thúc đột ngột.

Vũ và Linh trở lại với hiện thực tại Giếng Ngọc. Cảnh tượng cây đa khô héo giờ đây hiện ra dưới một góc nhìn khác. Đó không phải là cây chết bình thường, mà là khi sự thật được hé lộ, sự cộng sinh oan trái giữa cây và người đã đến hồi kết thúc.

Người phụ nữ áo đỏ — Thị Mai — đang đứng cách Vũ chỉ vài bước chân. Khuôn mặt bà giờ đã lộ rõ hoàn toàn. Dù tái mét và đầy vết nứt vỡ như đồ gốm cũ, nhưng nét đẹp thanh tú ngày nào vẫn còn đó, lồng ghép vào sự thê lương.

Từ trán, vai và tay chân bà, bảy đầu đinh sắt han rỉ vẫn còn cắm chặt vào da thịt. Từng rễ đa đen ngòm quấn lấy những chiếc đinh đó, như những sợi xích không bao giờ đứt.

“Họ Trần…” Giọng Thị Mai không còn vang lên trong tâm trí nữa, mà phát ra từ cổ họng đầy đất cát của bà. “Hậu duệ của kẻ cầm gương… Ngươi thấy chưa? Sự bình yên của các người… được xây lên từ xương thịt của ta.”

Vũ cúi đầu, hai nắm tay anh siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. “Tôi biết. Tôi đã thấy. Nỗi đau này… không gì bù đắp nổi.”

“Biết? Ngươi biết thì làm được gì?” Thị Mai gầm lên, thanh âm chấn động cả khu rừng phía sau. “20 năm trước, cha mẹ ngươi đã tìm đến đây. Họ muốn giải phong ấn, muốn giải thoát cho ta. Nhưng họ đã quá yếu! Họ bị Lý Trưởng Lâm giết chết, máu của họ cũng bị đổ xuống gốc cây này để gia cố thêm sự xiềng xích của ta!”

Vũ bàng hoàng ngẩng đầu lên: “Bà nói sao? Cha mẹ tôi… họ đã cố gắng giải cứu bà?”

Thị Mai gật đầu, một giọt lệ bằng máu từ từ lăn dài trên má. “Họ là những người duy nhất trong dòng họ này có lương tri. Nhưng Lý Trưởng Lâm đã phát hiện ra. Lão dùng tà thuật nuôi vong, mượn chính oán khí của ta để đánh bật linh hồn họ. Lão biến cha mẹ ngươi thành vật tế phụ, giam giữ linh hồn họ dưới đáy biển xương mà ngươi vừa phá vỡ. Để ta phải hận các người thêm nữa, để ta phải dằn vặt chính mình vì đã trở thành công cụ giết người cho lão.”

Linh đứng bên cạnh, nước mắt nhạt nhòa: “Thật tàn nhẫn… Lão Lý Trưởng Lâm thực sự không phải là con người nữa.”

“Lão muốn san bằng gốc đa này,” Vũ nhận ra điểm cốt yếu, “không phải để giải thoát cho bà, mà là để lấy đi lõi của cây đa — nơi chứa đựng trăm năm oán khí và năng lượng của long mạch. Lão muốn luyện thành một thứ tà khí tối thượng để trường sinh bất tử và thống trị cả vùng đất này.”

Thị Mai cười, tiếng cười nghe như tiếng mảnh kính vỡ chà xát vào nhau. “Lão không biết rằng… khi phong ấn của biển xương bị phá, sợi xích cuối cùng của ta cũng đã lỏng đi. Ta có thể giết chết tất cả các người ngay lúc này… bao gồm cả hậu duệ của những kẻ đã đóng đinh ta!”

Dải lụa đỏ của Thị Mai đột ngột vươn dài ra, quấn chặt lấy cổ Vũ và Linh. Sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức Vũ cảm thấy cổ họng mình như sắp gãy vụn. Linh ú ớ, bàn tay cô quào cấu không khí trong tuyệt vọng.

Tuy nhiên, Vũ không hề phản kháng bằng bạo lực. Dù không còn linh lực, anh vẫn dồn toàn bộ tâm thức vào vết sẹo của Cửu Nhãn trên trán. Anh nhắm mắt lại, truyền đi một thông điệp từ trái tim mình — một thứ năng lượng mà chỉ những người mang huyết thống “Người canh giữ” mới có được.

“Nếu máu của tôi có thể làm dịu cơn giận của bà… nếu mạng của tôi có thể chuộc lại lỗi lầm 100 năm trước… thì hãy lấy đi.” Vũ thào phào, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Thị Mai, không có một chút sợ hãi, chỉ có một sự bao dung đến lạ lùng. “Nhưng xin bà… hãy cho tôi cơ hội cuối cùng để kết thúc tội ác của họ Lý. Đừng để máu của cha mẹ tôi và nỗi đau của bà tiếp tục bị lão sử dụng.”

Sợi dây lụa đỏ đột ngột nới lỏng. Thị Mai nhìn Vũ đăm đăm. Trong tích tắc đó, bà nhìn thấy hình bóng của người kiến trúc sư trẻ tuổi — cha của Vũ — người đã từng đứng đúng vị trí này 20 năm trước và nói những lời tương tự trước khi bị sát hại.

“Các người… đều là những kẻ ngu ngốc.” Thị Mai thu hồi dải lụa, bóng dáng bà trở nên nhạt nhòa hơn. “Dưới bóng cây đa này, chỉ có nợ máu mới trả được bằng máu. Ta không cần mạng của ngươi, ta cần kẻ đã gây ra nỗi đau này phải chịu báo ứng gấp trăm lần.”

Bà chỉ tay về phía dinh thự họ Lý, nơi ánh đèn leo lắt đang vụt sáng lên thành một màu tím lịm quỷ dị. “Hắn đang tiến hành nghi lễ cuối cùng. Hắn đang dùng máu của đứa bé nối khố của ngươi… thằng Thanh… để tế cho cái tôi tớ của hắc ám.”

Vũ giật mình: “Thanh? Cậu ấy đang ở trong tay lão Lý?”

“Hắn bị ký sinh rễ đa vào tủy,” Linh sực nhớ ra, gương mặt cô trắng bệch. “Đó không chỉ là ký sinh để giết người, mà là để biến Thanh thành một cột thu lôi dẫn toàn bộ oán khí của cả vùng này vào cơ thể lão Lý!”

Thị Mai gật đầu, hình thể bà bắt đầu tan thành những đốm lửa đỏ li ti. “Ta sẽ giúp các người lần cuối. Không phải vì ta tha thứ… mà vì ta muốn nhìn thấy sự sụp đổ của gia tộc họ Lý.”

Bà đưa bàn tay xanh xao của mình chạm nhẹ vào trán Vũ, đúng vào vị trí vết sẹo Cửu Nhãn. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc cơ thể Vũ. Anh cảm thấy vết sẹo nóng bừng lên, một dòng sức mạnh lạ lùng chảy vào mạch máu. Đó không phải là sức mạnh thần thánh, mà là toàn bộ tinh hoa oán khí sạch nhất mà Thị Mai đã chắt lọc suốt 100 năm qua.

“Cửu Nhãn sẽ không mở lại dưới dạng nhìn thấy sự thật nữa,” Thị Mai thì thầm, giọng bà tan biến theo gió. “Nó sẽ trở thành **’Huyết Nhãn’** — nhãn của oán hận. Ngươi chỉ có đúng một nén nhang để sử dụng sức mạnh này. Sau đó, linh hồn ngươi sẽ kiệt quệ hoàn toàn. Hãy chọn lựa kỹ, hậu duệ họ Trần.”

Bóng áo đỏ tan biến vào hư không. Cây đa cổ thụ đột ngột bùng cháy thành một đống tro tàn màu đen, không hề có ánh lửa, chỉ có khói đen bao trùm cả một góc trời.

Sương mù quanh Giếng Ngọc biến mất, trả lại không gian tối tăm nhưng thông thoáng của đêm trăng khuyết.

Vũ đứng lặng giữa đống tro tàn của cây đa 100 tuổi. Mái tóc trắng của anh giờ đây tung bay trong gió, và trên trán, một con mắt thứ ba màu đỏ rực, sắc lẹm như máu, đang dần hé mở. Con mắt ấy không mang theo vẻ đẹp cứu rỗi, mà nó mang theo hình phạt của công lý.

Linh vội vàng chạy lại đỡ lấy anh. “Vũ, anh cảm thấy thế nào?”

“Rất đau…” Vũ khẽ nói, khóe miệng anh ứa ra một dòng máu tươi. “Cái giá phải trả để chứa đựng oán khí của bà ấy quá lớn. Nhưng chúng ta không còn đường lui nữa.”

Anh quay sang nhìn Linh, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra uy áp khiến cô rùng mình. “Linh, hãy cầm lấy sợi chỉ ngũ sắc và những mảnh vỡ bồ đề còn lại. Chúng ta cần đột nhập vào nhà thờ họ Lý ngay bây giờ. Nếu Thanh chết, và lão Lý Trưởng Lâm hấp thụ được chân thể của Bà Chúa Đa thông qua máu của Thanh, thì làng này… và có lẽ cả vùng đất này sẽ không còn một ai sống sót.”

Từ phía làng, tiếng trống đồng vang lên dồn dập. Đó là tiếng trống tế của họ Lý, nhưng nhịp điệu của nó điên cuồng và hỗn loạn hơn bao giờ hết. Mỗi nhịp trống rơi xuống như một nhát búa đóng vào trái tim của dân làng, ép buộc họ phải mộng du hướng về phía dinh thự họ Lý.

Vũ bước đi, mỗi bước chân của anh in sâu xuống nền đất đất ẩm ướt, tỏa ra những luồng khói đen. Oán khí của Thị Mai đang truyền cho anh sức mạnh, nhưng cũng đang thiêu đốt linh hồn anh từ bên trong. Anh không còn là người thanh niên thư sinh vừa trở về làng vài tuần trước nữa. Giờ đây, anh là người kế thừa mọi nghiệp chướng và hy vọng của cả vùng đất này.

Bên trên bầu trời, mặt trăng khuyết bị che phủ bởi một tầng mây đỏ như máu.

“Đi thôi, Linh. Hãy chấm dứt cái bóng của cây đa này một lần và mãi mãi.”

Hai bóng người nhỏ bé bước nhanh vào màn sương đen đang bao phủ dinh thự họ Lý, nơi những rễ cây đa khô héo cuối cùng đang cố gắng vươn những xúc tu của mình ra để tóm lấy một sinh linh vô tội.

Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Bên trong dinh thự họ Lý, Lý Trưởng Lâm đang đứng giữa một trận pháp bằng máu người. Gương mặt lão nhăn nheo, đôi mắt quầng đen, nhưng trong tay lão đang cầm một khối hổ phách đen ngòm — chính là trái tim của cây đa cổ vừa bị Vũ đánh sập lớp bảo vệ.

Lão nhìn chằm chằm vào Thanh, người đang bị xích chặt trên một chiếc giá gỗ hình chữ thập, da thịt Thanh bị rễ đa xuyên thấu, trông cậu không khác gì một cái cây sống.

“Đến rồi… cái linh khí trăm năm này sắp thuộc về ta!” Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, giọng lão vang vọng giữa không gian âm u đầy mùi xác thối và nhang đen.

Lão không biết rằng, ở ngoài kia, một Huyết Nhãn mang theo sự oán hận của Thị Mai và ý chí kiên cường của dòng họ Trần đang tiến tới.

Sự thật dưới bóng cây đa cổ không chỉ là một cái chết bị lãng quên, mà là một lời nguyền đang chờ được giải tỏa bởi máu và nước mắt của kẻ sau cùng.

Tiếng lá đa khô xào xạc cuối cùng vang lên, như lời tiễn biệt cho một thời đại tối tăm đã kéo dài quá lâu dưới bóng cây già.

**Hết chương 47.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8