Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 49: Huyết ấn trên trán
CHƯƠNG 49: HUYẾT ẤN TRÊN TRÁN
Không gian trong đại sảnh dinh thự họ Lý lúc này không còn chút bóng dáng nào của sự hào nhoáng thường thấy. Thay vào đó là một bầu không khí đặc quánh, nồng nặc mùi của gỗ mục lâu năm, mùi nến cháy dở và một thứ hương vị tanh tao, nôn mửa của máu tươi đang thấm dần vào lớp sàn gỗ bóng loáng. Những rễ đa già nua, đen đúa như những con mãng xà từ trần nhà buông thõng xuống, rung rinh trong gió lộng tràn qua cửa sảnh, tạo thành những bóng ma nhảy múa trên vách tường loang lổ.
Trần Vũ đứng đó, cơ thể run rẩy. Mỗi hơi thở của anh đều mang theo cảm giác buốt lạnh như kim châm vào phổi. Mái tóc bạc của anh bay lòa xòa trước mặt, che đi một phần tầm nhìn đã bắt đầu mờ đục. Anh tựa hẳn trọng lượng cơ thể lên vai Lê Linh, người lúc này cũng đang xanh mét mặt mày, hai tay nắm chặt mấy tấm lá bùa hộ thân đã nhăn nhúm vì mồ hôi.
Phía đối diện, Lý Trưởng Lâm hiện ra như một ác quỷ bước ra từ cõi u minh. Lão mặc một bộ đồ lụa đen thêu họa tiết mây quỷ, khuôn mặt già nua nhăn nheo co rúm lại trong một nụ cười đắc thắng. Tay trái lão bóp chặt cổ Thanh – người bạn nối khố của Vũ, lúc này chỉ còn là một cái xác không hồn, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Tay phải lão cầm khối hổ phách đen to bằng nắm tay, thứ vật chất kỳ quái đó đang phập phồng, phát ra những tiếng “thình thịch” đầy ám ảnh.
“Trần Vũ, ngươi nhìn đi!” Lý Trưởng Lâm gầm lên, giọng nói khản đặc nhưng mang theo uy lực trấn áp. “Ngươi có thấy dòng máu của kẻ vô tội này không? Nó đang nuôi dưỡng thánh vật. Trăm năm trước, họ Trần các ngươi đã dùng máu để trấn yểm nó. Trăm năm sau, cũng chính dòng máu họ Trần sẽ là chìa khóa để ta đạt được sự bất tử!”
Vũ nghiến răng, vết sẹo trên trán – nơi từng là Cửu Nhãn – nhói lên từng cơn đau xé tâm can. Anh khàn giọng:
“Dừng lại đi, lão Lý… Lão đang rước họa vào thân đấy. Khối hổ phách đó không phải là thánh vật… Nó là ác căn của bà ta. Nếu nó vỡ ra, cả làng Mộc sẽ thành bình địa!”
Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, đôi mắt lão đỏ rực như chứa đầy máu:
“Ta không quan tâm đến làng Mộc! Ta chỉ cần sự trường sinh! Khi bà ta thoát xác, ta sẽ là người điều khiển linh hồn bà ta!”
Dứt lời, lão nhấn mũi dao găm vào cổ Thanh. Một dòng máu đỏ thẫm chảy dọc theo lưỡi thép, nhỏ xuống khối hổ phách. Ngay lập tức, một luồng oán khí đen ngòm bùng lên từ dưới mặt đất. Những rễ đa đang rũ xuống đột ngột trở nên linh động. Chúng uốn éo, quật mạnh vào không khí rồi lao vút về phía Vũ và Linh như những mũi tên độc.
“Cẩn thận!” Linh thét lên. Cô đẩy Vũ ra sau, nhanh tay rút một lá “Ngũ Hành Hỏa Phù” ném thẳng về phía trước. “Hỏa lệnh phù! Đốt!”
Lửa xanh bùng lên, thiêu rụi một phần đám rễ cây phía trước, nhưng ngay sau đó, mười, rồi trăm sợi rễ khác lại trồi lên từ sàn nhà gỗ, cuốn chặt lấy chân của Linh. Cô ngã quỵ xuống, đau đớn hét lên khi những cái gai nhỏ trên rễ cây đâm sâu vào da thịt, bắt đầu hút máu.
“Linh!”
Vũ lao tới, anh không còn sức mạnh để khai mở Cửu Nhãn, cũng không còn vũ khí nào ngoài cuộn Huyết Thư đang cầm trong tay. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, anh dùng hết sức bình sinh, lấy chính tay mình giật mạnh những sợi rễ đang quấn lấy Linh. Đám rễ ma như có linh tính, chúng cảm nhận được dòng máu họ Trần đang sục sôi trong người Vũ, lập tức bỏ mặc Linh và chuyển hướng tấn công anh.
Một sợi rễ lớn như thòng lọng quấn chặt lấy cổ Vũ, nhấc bổng anh lên không trung. Vũ nghẹt thở, khuôn mặt tím tái lại. Anh cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung. Lý Trưởng Lâm đứng đó, mắt sáng rực nhìn Vũ bị hành hạ.
“Đúng rồi… dòng máu họ Trần! Hãy dâng hiến tất cả cho cây đa đi!”
Trong cơn mê loạn giữa sự sống và cái chết, tầm nhìn của Vũ bỗng chuyển sang màu đỏ máu. Anh nghe thấy trong đầu mình hàng ngàn tiếng thì thầm. Tiếng của người cha, người mẹ quá cố, tiếng của Thị Mai – Bà Chúa Đa đang gào khóc oán hận, và cả tiếng của những người đã nằm xuống dưới gốc cây này trong suốt một thế kỷ qua.
“Tội lỗi… phải được rửa sạch…”
Vết sẹo trên trán Vũ đột nhiên tỏa ra một thứ nhiệt độ kinh khủng, tựa như có ai đó vừa đặt một thỏi sắt nung vào đó. Một tia chớp màu huyết dụ vụt sáng qua tâm trí anh. Vũ vô thức đưa bàn tay đang dính đầy máu từ những vết thương do rễ cây gây ra, chạm vào vết sẹo Cửu Nhãn trên trán.
*Uỳnh!*
Một luồng sóng xung kích từ người Vũ bùng phát ra xung quanh, hất văng đám rễ ma đang quấn lấy anh. Vũ rơi xuống sàn, nhưng anh không ngã gục. Anh đứng dậy chậm rãi, xung quanh cơ thể tỏa ra một vầng sáng đỏ nhạt, âm u và huyền bí.
Trần Vũ ngẩng đầu lên. Trên trán anh, nơi vết sẹo khép lại, giờ đây đã bị thay thế bởi một hoa văn phức tạp. Nó không phải là một con mắt đơn thuần, mà là một “Huyết Ấn” cổ xưa – sự kết hợp giữa tinh huyết của họ Trần và sức mạnh nhìn thấu của Cửu Nhãn vừa bị phá hủy. Các đường nét màu đỏ rực rỡ như được vẽ bằng chu sa chảy ròng ròng trên trán anh, liên kết với nhau thành hình dáng một cánh cửa âm dương bị khóa chặt bởi chín sợi xích máu.
Lý Trưởng Lâm sững sờ, khối hổ phách đen trong tay lão rung lên bần bật:
“Đó là gì? Ấn chú của họ Trần? Tại sao nó lại hiện ra trên người một kẻ phế nhân như ngươi?!”
Linh bàng hoàng nhìn Vũ. Cô là con gái thầy cúng, am hiểu về điển tịch tâm linh, nhưng chưa bao giờ thấy loại ấn chú này.
“Vũ… anh đang làm gì vậy? Sức mạnh này… nó đang nuốt chửng linh hồn anh!”
Vũ không nghe thấy tiếng Linh. Anh cảm giác như mình đang đứng ở giữa một cánh đồng bát ngát chứa đầy hài cốt, phía xa là cây đa cổ thụ khổng lồ đang chảy máu. Huyết ấn trên trán chính là sợi dây liên kết giữa anh và linh hồn của cả ngôi làng này.
Vũ bước một bước về phía trước. Mỗi bước chân của anh khiến sàn nhà dinh thự nứt toác, từ bên dưới, những tia sáng đỏ bắn lên ngăn cản sự xâm nhập của oán khí.
“Lý Trưởng Lâm,” Vũ nói, giọng anh lúc này vang vọng, đa tầng như thể có hàng nghìn linh hồn cùng lúc phát ngôn qua môi anh. “Ngươi đã dùng tà thuật để khơi gợi bóng tối, nhưng ngươi quên mất rằng, dòng họ Trần chúng ta không chỉ trấn giữ cây đa bằng sự hy sinh, mà còn bằng một khế ước máu. Khế ước đó… chưa bao giờ kết thúc.”
“Câm mồm! Chết đi!”
Lý Trưởng Lâm điên cuồng ném khối hổ phách lên không trung rồi dùng dao rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình, tung máu vào nó. Khối hổ phách hấp thụ máu, lập tức hóa thành một cái kén đen khổng lồ, từ đó thò ra hàng chục cánh tay nhợt nhạt của những oán linh bị giam cầm. Chúng lao về phía Vũ, tiếng gào rú xé rách không gian.
Vũ đứng yên, không né tránh. Huyết ấn trên trán anh chợt bừng sáng lên một mức độ chói lòa. Anh giơ cuộn Huyết Thư lên cao. Cuộn thư cổ bỗng dưng bốc cháy, nhưng không phải thành tro, mà hóa thành những dải băng màu huyết sắc quấn quanh cánh tay anh.
“Trấn hồn, diệt tà, định cốt!”
Vũ hét lớn một câu khẩu quyết từ sâu trong tiềm thức. Anh lao về phía trước, tay phải tung ra một chưởng, chạm thẳng vào luồng oán khí đang lao tới. Khi Huyết ấn trên trán tỏa sáng, những cánh tay oán linh vừa chạm vào luồng sáng đỏ liền bị tan chảy như tuyết gặp nắng gắt.
Lý Trưởng Lâm hoảng sợ thực sự. Lão thấy những thòng lọng rễ đa – vốn là tay chân của lão – giờ đây lại bắt đầu lùi lại, run rẩy trước sự hiện diện của Vũ. Lão vội vàng túm lấy Thanh, kề dao vào ngực anh ta:
“Lại đây! Bước thêm bước nữa là thằng này sẽ chết!”
Vũ dừng bước. Đôi mắt anh – lúc này một bên đã hoàn toàn biến thành màu đỏ đồng nhất với Huyết ấn – nhìn trừng trừng vào lão.
“Ngươi tưởng máu của bạn ta có thể mở ra bí mật sao? Không. Nó chỉ kích hoạt cơn thịnh nộ của người bị hiến tế mà thôi.”
Bỗng nhiên, từ khối hổ phách đang lơ lửng, một tiếng khóc phụ nữ thảm thiết vang lên. Tiếng khóc u uất, xót xa đến lạnh sống lưng. Một bóng người phụ nữ với tà áo đỏ rách nát hiện ra đằng sau Lý Trưởng Lâm. Đó chính là Thị Mai – Bà Chúa Đa.
Bà ta không tấn công Vũ. Những ngón tay dài nhọn, tím tái của bà từ từ đặt lên đôi vai đang run rẩy của Lý Trưởng Lâm. Lão Trưởng tộc cứng người, con dao găm rơi xuống sàn. Lão từ từ quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, không có mắt nhưng chứa đầy sự hận thù của người phụ nữ mà tổ tiên lão đã hại chết trăm năm trước.
“Ta… ta đã thả bà ra… ta đã tôn bà làm thần!” Lý Trưởng Lâm lắp bắp, nỗi sợ hãi tột cùng lấn át cả lòng tham.
“Thần ư? Ngươi biến ta thành quỷ dữ, biến ngôi làng này thành ngục tù… Giờ là lúc ngươi trả nợ,” Tiếng của Thị Mai hòa cùng tiếng gió rít qua đại sảnh.
Vũ cảm thấy Huyết ấn trên trán mình đang rút cạn sức lực của mình một cách chóng mặt. Tóc anh từ màu xám nhạt giờ đây đã bạc trắng như tuyết. Anh biết đây là cơ hội duy nhất. Anh không thể để Bà Chúa Đa biến thành một sát thần hoàn toàn, cũng không thể để Lý Trưởng Lâm thực hiện nghi lễ cuối cùng.
“Vũ! Dùng Huyết ấn trấn áp cả hai đi!” Linh gào lên. Cô hiểu rằng nếu không dứt điểm lúc này, oán khí của cả trăm năm tích tụ sẽ nổ tung, nhấn chìm tất cả.
Vũ nén cơn đau, anh dồn hết tinh khí vào vết sẹo đang rỉ máu. Huyết ấn trên trán anh chợt tách ra thành chín vòng tròn ánh sáng, bay vút về phía Lý Trưởng Lâm và khối hổ phách. Mỗi vòng tròn khi chạm vào mục tiêu đều biến thành một sợi xích đỏ rực, trói chặt lấy lão và thực thể Bà Chúa Đa vào nhau.
“Hóa giải! Buông bỏ! Trở về với đất!”
Vũ bước tới, anh đưa ngón tay đang rỉ máu chạm vào khối hổ phách đen lúc này đã đầy những vết nứt. Huyết ấn trên trán anh phản ứng với sự tà ác bên trong khối cầu, tạo ra một sự giằng co khủng khiếp. Sức nóng từ Huyết ấn truyền qua cánh tay Vũ, bắt đầu thiêu rốt khối hổ phách.
Lý Trưởng Lâm thét lên đau đớn khi những sợi xích từ Huyết ấn bắt đầu rút cạn tà thuật trong người lão. Cơ thể lão héo quắt lại, những đường gân đen biến mất, để lại một cái xác già nua, tàn tạ.
Thị Mai nhìn Vũ qua làn sương mù đỏ. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Vũ thấy khuôn mặt bà trở nên hiền hòa. Bà nhìn thấy trên trán anh không phải là sự trấn yểm tàn nhẫn, mà là sự giải thoát bằng chính máu của hậu duệ những kẻ đã gây ra lỗi lầm.
“Giải… thoát…” bà thì thầm.
Một tiếng nổ lớn vang lên. Khối hổ phách đen vỡ tan thành nghìn mảnh. Một luồng ánh sáng trắng tinh khôi bùng lên, xóa tan màn đêm đặc quánh trong đại sảnh họ Lý. Những rễ đa già nua đồng loạt hóa thành cát bụi, tan biến trong hư không.
Sức ép từ vụ nổ đẩy văng tất cả ra xa. Vũ đập lưng vào một cột trụ gỗ lớn, cảm giác xương cốt mình như rệu rã. Huyết ấn trên trán anh mờ dần, hóa lại thành vết sẹo cũ nhưng giờ đây sâu hơn và im lìm. Tầm nhìn của anh lịm đi.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Vũ thấy Linh đang bò lại phía anh, nước mắt dàn dụa. Anh thấy Thanh ngã gục trên sàn, lồng ngực bắt đầu phập phồng nhịp thở của người sống. Và ở giữa sảnh đường hoang tàn, Lý Trưởng Lâm nằm bất động, đôi mắt già nua vẫn mở trừng trừng, chết trong sự trống rỗng của một kẻ đánh mất tất cả linh hồn vì quyền lực hão huyền.
“Vũ… đừng chết… anh đừng bỏ em…”
Vũ cố gắng cử động môi, nhưng không còn hơi sức. Huyết ấn vừa rồi đã lấy đi quá nhiều của anh. Không chỉ là tuổi thọ, mà dường như là cả sức nặng của lời nguyền dòng họ đã đè nén lên đôi vai gầy ấy.
Cơn gió đêm tràn vào dinh thự, nhưng lần này nó không mang theo mùi máu hay mùi oán khí. Nó mang theo hương thơm dịu nhẹ của đóa bồ kết chín muộn và hơi thở mát lành của đất trời sau một cơn mưa dài. Cây đa cổ thụ bên ngoài có lẽ đã không còn là một con quái vật nữa.
Trần Vũ nhắm mắt lại. Trên trán anh, vết sẹo Cửu Nhãn dường như khẽ nhúc nhích rồi lặng lẽ hòa vào làn da bạc nhược, mang theo bí mật kinh hoàng cuối cùng của làng Mộc xuống nấm mồ im lặng. Nhưng anh biết, đây chưa phải là kết thúc hoàn toàn. Huyết ấn xuất hiện không chỉ để cứu người, nó còn là một lời cảnh báo cho một thế lực khác xa xôi hơn đang trỗi dậy từ những mạch ngầm oán hận khác của vùng đất này.
Căn sảnh chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng khóc thổn thức của Linh vang vọng giữa những tàn tích của một thời huy hoàng đẫm máu. Đêm trăng máu của làng Mộc cuối cùng cũng qua đi, để lại một thế hệ mới đang rỉ máu để tìm về sự bình yên vốn dĩ đã bị chôn vùi dưới bóng cây đa cổ.