Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 50: Giải cứu Thanh (Phần 1)
Màn đêm phủ xuống dinh thự họ Lý một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Sau vụ nổ của khối hổ phách đen, bầu không khí không còn cái nồng nặc của oán khí bốc lên từ đại trận, nhưng thay vào đó là một mùi ẩm mốc của gỗ mục và đất ẩm tràn lên từ phía dưới lòng đất. Những tàn tích của sự xa hoa giờ đây trông chẳng khác gì một bãi tha ma khổng lồ với những cột trụ nứt toác và những tấm bình phong đổ nát.
Trần Vũ cử động ngón tay một cách khó khăn. Từng thớ cơ trên người anh biểu tình bằng những cơn đau nhức nhối như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua dây thần kinh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị rỉ sắt của máu vẫn còn vương trên đầu lưỡi. Ánh trăng ngoài kia bắt đầu xanh xao, len lỏi qua những kẽ hở của mái ngói vỡ, chiếu xuống mái đầu bạc trắng của một chàng trai mới ngoài hai mươi.
“Vũ… anh tỉnh rồi sao?”
Tiếng của Lê Linh khàn đặc. Cô đang ngồi bệt dưới sàn, quần áo bà ba rách rưới, vạt áo thấm đẫm bùn đen và mồ hôi. Linh đang cố gắng thắp một ngọn nến sáp trắng lấy từ trong túi vải. Ánh lửa bập bùng yếu ớt, chỉ đủ để soi sáng một vòng tròn nhỏ quanh hai người, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để Vũ thấy được đôi mắt sưng mọng vì khóc của cô.
Vũ không đáp, anh gượng dậy, đôi tay run rẩy bám vào chân bàn gỗ lim đổ nghiêng. Ánh nhìn của anh quét nhanh qua sảnh đường. Xác của Lý Trưởng Lâm nằm cách đó không xa, nhợt nhạt và khô héo như một gốc cây bị rút cạn nhựa. Nhưng điều anh quan tâm nhất lúc này không phải là cái xác đó.
“Thanh… Thanh đâu rồi?”
Giọng Vũ nghe lạc hẳn đi, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi lịm đi: Thanh ngã xuống khi những rễ đa từ người cậu ta bắt đầu tan biến. Nhưng nhìn khắp sảnh đường hoang tàn, ngoài những đống rác rưởi và bụi gỗ, không hề thấy bóng dáng của người bạn nối khố.
Linh đưa tay chỉ về phía cuối sảnh, nơi có một lối đi dẫn xuống hầm ngầm – nơi vốn là vị trí của cái giếng cổ và cũng là nơi đặt “Trái tim gỗ” đã vỡ vụn.
“Vừa nãy, khi anh ngất đi, những sợi rễ nhỏ nhất còn sót lại của cây đa không tan biến hoàn toàn. Chúng như có sự sống riêng, chúng… chúng đã lôi cậu ấy xuống dưới đó. Em đã cố ngăn lại, nhưng sàn nhà bỗng dưng sụt xuống, em không thể theo kịp.”
Vũ cảm thấy tim mình thắt lại. Cơn giận và sự lo lắng bùng lên, lấn át cả nỗi đau thể xác. Anh biết rằng tuy phong ấn chính đã vỡ, nhưng cái thực thể gọi là “Bà Chúa Đa” đã tồn tại hàng trăm năm, oán niệm của nó không dễ gì biến mất chỉ sau một vụ nổ. Cây đa cổ thụ chết đi, nhưng hệ thống rễ khổng lồ dưới lòng đất vẫn có thể là một cái bẫy chết người nếu nó đang cố gắng bấu víu vào một nguồn sống cuối cùng. Và nguồn sống đó chính là Thanh – kẻ đã bị nó ký sinh vào tủy sống quá lâu.
“Đưa anh xuống đó.” Vũ thều thào, cố đứng vững trên đôi chân xiêu vẹo.
“Nhưng anh… Cửu Nhãn đã khép lại, anh không còn linh lực để đối kháng với tà vật nữa đâu!” Linh hốt hoảng níu tay anh.
Vũ nhìn xuống vết sẹo hình con mắt trên trán mình, giờ đây nó chỉ còn là một rãnh thịt sâu nhợt nhạt, không còn cảm giác rung động mỗi khi đứng trước tà khí. Anh cười khổ, nụ cười ẩn chứa sự chua xót của kẻ đã đánh đổi quá nửa đời người lấy một khoảnh khắc cứu rỗi.
“Anh không cần linh lực để cứu bạn. Anh chỉ cần đôi tay này còn cử động được. Đi thôi Linh, không còn thời gian đâu. Càng lâu, Thanh càng có nguy cơ bị biến thành chất dinh dưỡng cho cái mầm mống oán hận cuối cùng của cây đa.”
Họ dìu nhau bước về phía cửa hầm. Lối xuống giờ đây giống như một cái miệng thú khổng lồ, đen ngòm và đầy hơi lạnh. Linh thắp thêm một nén nhang thần bằng trầm hương – loại nhang mà ông cụ Tứ đã dạy cô là có thể giúp dẫn lối trong âm khí và xua đuổi những linh hồn nhỏ bé quấy nhiễu.
Bước chân của họ vang lên khô khốc trên bậc thang đá. Càng xuống sâu, hơi ẩm càng tăng lên, đi kèm với đó là một mùi tanh nồng đặc trưng của nước đọng lâu ngày hòa lẫn với mùi hăng hắc của nhựa cây chết. Ánh nến le lói phản chiếu lên những vách tường, nơi những sợi rễ nhỏ như sợi tơ hồng, màu tím đen, vẫn đang bò loằng ngoằng. Chúng không chết, mà đang co giật một cách nhịp nhàng theo một tần số nào đó, như thể một mạng lưới thần kinh đang thoi thóp.
Vũ để ý thấy những dấu vết bùn đen còn mới, vương vãi thành một vệt dài dẫn vào sâu trong đường hầm.
“Nghiệp của nhà họ Trần, để anh gánh.” Vũ tự nhủ trong đầu. Những hình ảnh về cha mẹ bị phong ấn, về Thị Mai bị đóng đinh năm xưa hiện về, thôi thúc anh không được phép dừng lại.
Đi qua một đoạn hầm quanh co, không gian đột ngột mở rộng ra. Đây là một gian buồng đá nằm ngay phía dưới Giếng Cổ. Ở đây, ánh sáng từ nén nhang của Linh không còn đủ để soi thấu bóng tối. Tuy nhiên, bằng linh tính nhạy bén của một người đã từng mang Cửu Nhãn, Vũ cảm nhận được một sự tồn tại đang hiện hữu ở góc phòng.
“Kia rồi!” Linh khẽ kêu lên, hướng ánh nến về phía trung tâm căn buồng.
Tim Vũ như ngừng đập.
Thanh đang ở đó, nhưng cậu không nằm trên sàn. Cơ thể cậu bị treo lơ lửng cách mặt đất chừng nửa mét, được bao bọc bởi một cái kén khổng lồ cấu thành từ hàng vạn sợi rễ nhỏ li ti, chỉ mỏng bằng sợi tóc. Những sợi rễ này không thô kệch như rễ đa trên mặt đất, mà mềm mại, nhầy nhụa và trắng ở đầu như những xúc tu.
Chúng quấn chặt lấy tứ chi của Thanh, bao phủ toàn bộ cơ thể cậu, chỉ trừ lại một phần khuôn mặt đang tái nhợt đi vì mất máu. Kinh khủng hơn, Vũ nhận thấy những sợi rễ nhỏ đang xuyên qua lỗ tai, mũi và mấp máy nơi khóe môi của bạn mình, như đang cố gắng thâm nhập vào tận sâu bên trong bộ não và phổi để tiếp quản hệ thống hô hấp cuối cùng.
“Cái kén… nó đang thở!” Linh run rẩy chỉ tay.
Quả thực, cái khối bùng nhùng ấy đang phập phồng. Mỗi khi nó phồng lên, những sợi rễ lại ánh lên sắc đỏ rực của máu người, rồi khi nó xẹp xuống, những tia máu ấy biến mất, để lại một màu xám xịt của cái chết. Cây đa đang thực hiện quá trình “tinh lọc sinh mạng” cuối cùng để duy trì một mầm sống trong bóng tối.
Vũ lao đến, nhưng ngay khi anh vừa chạm vào mép cái kén, một luồng xung điện đen ngòm bùng lên từ những sợi rễ, hất văng anh ra xa. Những sợi rễ đang bám trên tường bỗng dưng đồng loạt vươn dài ra như những sợi dây roi, rít lên trong không gian những tiếng xé gió.
“Vũ, cẩn thận!”
Linh nhanh chóng rút từ trong túi vải ra một nắm muối trộn gạo thần, tung mạnh vào không trung đồng thời đọc lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết. Muối gạo chạm vào không khí bốc lên những tia lửa lách tách, tạo thành một màng chắn tạm thời ngăn chặn sự tấn công của những sợi rễ.
Vũ gượng dậy, đôi mắt anh rực lên một sự kiên định chưa từng có. Không còn Cửu Nhãn, anh dùng bản năng. Anh nhìn vào cách những sợi rễ đang nhịp thở, nhận ra điểm nút của chúng không phải là ở trái tim Thanh, mà là ở rốn – nơi kết nối linh hồn và thể xác của con người theo quan niệm huyền thuật dân gian.
“Linh, hỗ trợ anh! Chúng ta phải dùng chỉ ngũ sắc cắt đứt mối liên kết này. Đừng để nó đồng hóa được phần hồn của Thanh!”
Trong căn hầm tối, cuộc giải cứu bắt đầu đầy gian nan. Những sợi rễ đa nhỏ như có ý thức, chúng biết bảo vệ “con mồi” cuối cùng của mình. Vũ cầm lấy một con dao gấp bôi máu gà chọi từ tay Linh, lao vào tâm bão của những xúc tu thực vật.
Từng sợi rễ bị cắt đứt phát ra những tiếng kêu rợn người như tiếng con nít khóc. Máu đen bắn lên mặt Vũ, nóng hổi và mang theo vị đắng ngắt. Anh nghiến răng, cắt từng lớp, từng lớp vỏ kén. Mồ hôi hòa cùng máu chảy dài trên gò má hốc hác.
Mỗi bước tiến là một lần anh cảm thấy tuổi thọ mình đang tiếp tục bị bào mòn bởi sự ám ảnh của tà khí, nhưng ánh mắt anh chưa một lần rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của Thanh. Người bạn này là người duy nhất không bỏ rơi anh khi cả thế giới quay lưng, là người đã chịu thay anh một phần lời nguyền. Vũ tự nhủ, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này ngay tại đây, anh cũng phải mang Thanh trở lại mặt đất.
Lớp rễ cuối cùng dần hé lộ lồng ngực gầy guộc của Thanh, nơi một mầm đa nhỏ màu máu đang nhú lên ngay phía trên trái tim. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Căn hầm ngầm đột ngột rung chuyển dữ dội, đá trên trần rơi xuống lả tả. Một luồng âm phong từ miệng giếng cổ cuộn xoáy, mang theo tiếng cười lảnh lót nhưng đau đớn của Bà Chúa Đa, báo hiệu rằng linh hồn oán hận ấy sẽ không dễ dàng buông tha cho “bữa tiệc” cuối cùng của mình.