Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 60: Sự thức tỉnh của Cửu Nhãn tầng 2
Sương mù sau đêm trăng máu vẫn chưa tan hẳn, nó lờ lững trôi trên mặt đất Làng Mộc như những dải lụa trắng mục nát, quấn quýt lấy đôi chân mỏi mệt của Trần Vũ. Mặt trời mới nhú lên ở đằng đông, hắt xuống một thứ ánh sáng yếu ớt, nhợt nhạt như màu của lòng trắng trứng gà.
Trần Vũ đứng bên mép giếng cổ, đôi tay anh run rẩy bám vào thành đá phủ đầy rêu phong. Sau khi linh hồn cha mẹ được siêu thoát, luồng oán khí nghìn năm của cây đa tan đi, cơ thể anh dường như cũng kiệt quệ đến tận cùng. Mái tóc trắng xóa rũ xuống trước trán, che đi vết sẹo của con mắt thứ chín đang lặng lẽ nhấp nháy.
“Vũ, anh phải nghỉ ngơi.” Lê Linh bước tới, giọng nói cô khàn đặc sau một đêm gào thét và lo lắng. Cô cầm lấy chiếc khăn mặt sạch, định lau đi những vết bùn đất bám trên mặt anh, nhưng khi tay cô vừa chạm vào da thịt Vũ, anh đột nhiên co rúm lại.
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Vũ. Con mắt Cửu Nhãn giữa trán không còn đau đớn kiểu bị kim châm như trước, mà thay vào đó là một cảm giác nóng bỏng, như thể có một dòng dung nham đang âm ỉ chảy xuôi theo các huyết mạch rồi tụ lại ở đôi bàn tay.
“Có gì đó… không ổn,” Vũ lẩm bẩm, mắt anh vằn lên những tia máu đỏ.
Ánh mắt anh vô tình rơi xuống chiếc gậy gỗ của cụ Tứ đang nằm lăn lóc cạnh giếng cổ – báu vật duy nhất cụ để lại trước khi hy sinh thân mình phong ấn tà quỷ. Trong một cơn thúc đẩy vô thức, Vũ đưa bàn tay xanh xao của mình chạm vào lớp gỗ đã lên nước đen bóng của chiếc gậy.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong não bộ. Không gian xung quanh Vũ đột nhiên bị xé rách. Lê Linh, giếng cổ, màn sương sớm… tất cả biến mất trong chớp mắt. Thay vào đó là một màng sương xám xịt bao trùm, và trước mặt anh, thời gian như một cuộn phim đang quay ngược với tốc độ chóng mặt.
Trần Vũ thấy mình đang đứng giữa sân nhà cụ Tứ, nhưng là của hai mươi năm về trước.
Cụ Tứ khi đó chưa mù một bên mắt, gương mặt cương nghị đang cặm cụi gọt đẽo chính chiếc gậy này từ một cành cây bồ đề già trong chùa. Vũ cảm nhận được từng thớ gỗ nhám ráp dưới lòng bàn tay, ngửi thấy mùi nhựa cây hăng hắc và nghe thấy tiếng thở dài não nề của cụ.
“Cái nghiệp này… bao giờ mới dứt?” Cụ Tứ trẻ hơn rất nhiều lẩm bẩm.
Bên cạnh cụ là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ thư sinh, khoác chiếc áo khoác gió đã sờn cũ. Vũ bàng hoàng nhận ra, đó là cha anh – Trần Quang. Cha anh đang trao cho cụ Tứ một bức thư bị niêm phong bằng sáp đỏ, gương mặt lộ rõ vẻ khẩn trương:
“Anh Tứ, nếu tôi không trở về từ hầm ngầm của Lý Trưởng Lâm, xin hãy giữ lấy cái gậy này. Nó có chứa một phần chân khí của tôi, đủ để bảo vệ thằng Vũ sau này nếu nó tìm về đây.”
Hình ảnh nhòe đi, rồi lại hiện ra một cảnh tượng khác. Chiếc gậy bị một bàn tay đầy máu chộp lấy – đó là lúc cụ Tứ vừa bị tà thuật của cây đa đánh mù mắt. Cụ dùng gậy chống xuống đất, máu từ hốc mắt chảy ròng ròng xuống thớ gỗ, tiếng gào thét của cụ vang vọng khắp núi rừng: “Dù có phải tan xương nát thịt, lão già này cũng không để họ Trần tuyệt diệt!”
“Vũ! Vũ! Anh tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi của Lê Linh như một nhát búa đập tan ảo cảnh. Trần Vũ giật mình rụt tay lại khỏi chiếc gậy, hơi thở hổn hển như người vừa thoát chết dưới nước. Anh đổ sụp xuống đất, mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo những sợi tóc bạc.
“Anh thấy gì vậy? Sắc mặt anh tệ lắm,” Linh lo lắng ôm lấy vai anh, cảm nhận được toàn thân anh đang run lên bần bật.
Vũ nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn chiếc gậy gỗ. Cửu Nhãn giữa trán anh lúc này chuyển sang màu vàng kim nhạt, một cảm giác thấu thị kỳ lạ bao trùm lên vạn vật. Thế giới trong mắt anh không còn chỉ là vật chất hữu hình, mà dường như mỗi món đồ xung quanh đều đang mang theo một sợi dây liên kết vô hình với quá khứ.
“Cửu Nhãn… nó đã thăng cấp rồi,” Vũ thầm thì, giọng run rẩy. “Anh không chỉ nhìn thấy linh hồn nữa. Anh có thể nhìn thấy ‘ký ức’ của vật chất. Linh à, anh vừa thấy cha anh… thấy ông ấy và ông nội em bàn bạc về việc bảo vệ anh từ 20 năm trước.”
Lê Linh sững sờ. Cô vốn am hiểu điển tích tâm linh, nhưng việc một người có thể đọc được ký ức của đồ vật thông qua xúc giác là một tầng thứ hoàn toàn khác của huyền thuật.
“Đó là ‘Tuệ Nhãn Xúc Giác’,” Linh thì thào, ánh mắt vừa mừng vừa sợ. “Cha em từng nói, khi Cửu Nhãn bước sang tầng thứ hai, kẻ kế thừa sẽ không còn bị đánh lừa bởi thực tại. Quá khứ sẽ hiện hình khi anh chạm vào vật có tàng chứa oán khí hoặc chân khí. Nhưng cái giá của nó…”
Cô nhìn vào mái tóc bạc trắng của Vũ, lòng thắt lại. Việc khai mở tầng thứ hai của Cửu Nhãn đã rút cạn thêm một phần sinh mệnh lực của anh. Gương mặt Vũ giờ đây mang nét già dặn, u uất vượt xa cái tuổi 25 của mình.
Vũ không quan tâm đến tuổi thọ của mình nữa. Trong đầu anh lúc này chỉ xoay quanh hình ảnh hầm ngầm của Lý Trưởng Lâm mà cha anh đã nhắc tới trong hồi ức của chiếc gậy. Lý Trưởng Lâm dù đã bị Bà Chúa Đa kéo xuống đất sâu, nhưng liệu gã đã thực sự chết? Hay gã vẫn còn để lại một thứ gì đó khủng khiếp hơn?
“Anh cần kiểm chứng,” Vũ dứt khoát đứng dậy.
Anh loạng choạng đi về phía đống đổ nát của dinh thự họ Lý. Sau đêm qua, ngôi nhà uy thế nhất làng chỉ còn là một đống gạch vụn, ám mùi tro tàn và xác thối của những sinh vật ký sinh bị tiêu diệt. Dân làng vẫn đang chìm trong cơn hôn mê sâu do ảnh hưởng của trận pháp, chỉ có tiếng gió rít qua những khe tường nứt vỡ.
Linh vội vàng chạy theo, tay giữ chặt chiếc chuông đồng – di vật của ông nội.
Tại hiện trường dinh thự, Vũ bắt đầu tìm kiếm. Anh đi qua những bức tranh cổ đã bị xé rách, những lọ lục bình quý giá giờ tan tành dưới đất. Mỗi khi tay anh lướt qua một mảnh vỡ, những mảnh ghép quá khứ lại vụt qua trong tâm trí. Có mảnh vỡ kể về những cuộc giao dịch tiền bạc đen tối, có mảnh lại cho thấy hình ảnh những cô gái tội nghiệp bị dẫn vào đây để làm vật tế.
Cuối cùng, Vũ đứng trước một bức tường còn sót lại phía sau điện thờ họ Lý. Trên tường treo một chiếc khánh đồng nhỏ đã bị xỉn màu, dính đầy bùn đen của Sông Vong Hồn.
Vũ hít một hơi thật sâu, dồn hết sự tập trung vào Cửu Nhãn, rồi chạm lòng bàn tay vào chiếc khánh.
*Uỳnh!*
Lần này, ảo ảnh mạnh mẽ hơn nhiều. Anh thấy Lý Trưởng Lâm cách đây chỉ vài ngày. Gã đang đứng trong một căn hầm bí mật, bên dưới chân điện thờ này. Gã không chỉ có một mình. Đứng trước mặt gã là một cái kén khổng lồ kết bằng rễ cây đa, nhưng thay vì màu đỏ máu, cái kén này lại có màu đen thẫm như mực tàu.
Lý Trưởng Lâm quỳ rạp xuống, giọng nói run rẩy: “Thưa tôn chủ, Bà Chúa Đa đã không còn nghe lệnh tôi nữa. Ả bắt đầu khao khát huyết thống họ Trần để giải trừ phong ấn. Tôi phải làm sao?”
Từ trong cái kén, một giọng nói trầm đục, như tiếng đá cọ vào nhau phát ra: “Để ả tự tung tự tác. Ả chỉ là cái vỏ bọc để thu hút sự chú ý của lão già nhà họ Lê và thằng nhóc họ Trần đó. Việc của ngươi là chuẩn bị cho nghi lễ thức tỉnh ‘Thái Thượng Quỷ Vương’. Khi cây đa sụp đổ, đó mới là lúc long mạch thực sự được khai mở.”
Vũ giật mình rút tay lại. Mặt anh tái mét.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Linh hỏi, bàn tay cô nắm chặt chuông đồng, sẵn sàng tư thế chiến đấu.
“Chúng ta đã nhầm, Linh ạ,” Vũ nói, giọng lạnh lẽo đến đáng sợ. “Bà Chúa Đa… oán hồn Thị Mai mà chúng ta đối phó suốt thời gian qua chỉ là một con tốt thí. Lý Trưởng Lâm và thế lực đứng sau lão đã tính toán cả việc cây đa bị tiêu diệt. Cái chết của cây đa chính là điều kiện cuối cùng để gỡ bỏ lớp phong ấn dày nhất của ngôi làng này.”
Lê Linh tái mặt: “Ý anh là… dưới gốc đa không phải chỉ có oan hồn của Thị Mai?”
Vũ gật đầu, con mắt Cửu Nhãn giữa trán anh đột nhiên chảy ra một dòng nước mắt bằng máu. Năng lực tầng 2 đã cho anh thấy một sự thật kinh hoàng: Làng Mộc không được xây dựng trên một long mạch bình thường, mà là trên xác của một vị thần cổ đại đã bị sa ngã – người mà họ gọi là Thái Thượng Quỷ Vương.
Cây đa cổ thụ với hàng ngàn rễ nhọn chính là cái lồng giam vĩnh cửu để ghim chặt thực thể đó dưới lòng đất. Khi Vũ dùng máu họ Trần và chân khí để làm khô héo cây đa nhằm giải thoát cho cha mẹ, anh vô tình đã phá hủy luôn chiếc lồng sắt cuối cùng.
Cơn đau từ Cửu Nhãn lại ập đến, dữ dội hơn bất cứ lúc nào trước đây. Vũ quỵ xuống, đôi bàn tay anh giờ đây không ngừng hiện ra những hình ảnh chồng chéo của quá khứ và thực tại. Anh thấy sàn nhà dưới chân mình không phải là gạch đá, mà là những thớ thịt của quỷ dữ đang bắt đầu phập phồng hô hấp.
“Anh có thấy không? Đất đang cử động…” Vũ lẩm bẩm trong cơn mê sảng.
“Vũ! Anh bị quá tải rồi! Đừng nhìn nữa!” Lê Linh vội vàng dùng một dải lụa vàng đã được chúc phúc bọc kín mắt của Vũ lại, kể cả con mắt thứ chín giữa trán anh.
Nhưng ngay cả khi đã bị che mắt, năng lực tầng 2 vẫn không dừng lại. Xúc giác của Vũ đã mở ra một kênh giao tiếp mới với thế giới tâm linh. Khi đầu gối anh chạm xuống nền đất, anh nghe thấy tiếng gào rú thê lương của hàng nghìn sinh mạng đã bị chôn sống dưới làng Mộc qua nhiều thế kỷ. Tất cả bọn họ đang bị một lực hút khổng lồ kéo về phía tâm điểm – hầm ngầm của Lý Trưởng Lâm.
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Từ vị trí của cây đa cổ thụ đã khô héo, một cột khói đen đặc bốc lên cao tận tầng mây, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời vừa mới ló rạng. Tiếng chuông chùa ở phía xa xa bắt đầu tự vang lên, từng hồi dồn dập, báo hiệu một đại nạn sắp ập xuống.
“Lý Trưởng Lâm vẫn còn sống,” Vũ khẳng định chắc chắn. “Lão đã hiến tế bản thân cho cái kén đó. Anh vừa thấy nó qua chiếc khánh đồng. Linh, chúng ta phải đến đó ngay, trước khi thực thể đó hoàn toàn thức tỉnh.”
Linh nhìn Vũ với ánh mắt đau xót: “Nhưng cơ thể anh hiện giờ… anh sẽ chết mất nếu tiếp tục sử dụng Cửu Nhãn.”
Vũ nắm lấy tay Linh, lần này anh không dùng năng lực để nhìn quá khứ, anh chỉ nắm bằng tất cả sự chân thành của một con người bằng xương bằng thịt.
“Nếu anh không đi, cả ngôi làng này sẽ không còn quá khứ hay tương lai gì nữa. Cụ Tứ đã hy sinh để chúng ta có cơ hội này. Cha mẹ anh đã chờ đợi 20 năm để anh kết thúc mọi chuyện. Linh, đây không chỉ là cuộc chiến với ma quỷ, đây là cuộc chiến để đòi lại sự bình yên vốn có của mảnh đất này.”
Nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt đã bạc màu của Vũ, Linh biết mình không thể ngăn cản. Cô thở dài, tháo dải lụa che mắt cho anh, rồi cẩn thận lấy ra một lọ máu gà chọi trộn với bột thần sa, vẽ một vòng bảo vệ lên đôi cổ tay anh.
“Nếu anh nhìn thấy quá khứ quá nhiều và thấy mình sắp lạc lối, hãy lắng nghe tiếng chuông đồng của em. Tiếng chuông này sẽ kéo linh hồn anh trở lại với hiện tại,” Linh dặn dò kỹ lưỡng.
Họ bắt đầu di chuyển sâu xuống lòng đất qua một lối hầm bí mật ẩn dưới bức tường sụp đổ. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh mùi lưu huỳnh và xác thối. Những bức tường đá ở đây không phẳng phiu mà gồ ghề, khi Vũ vô tình chạm tay vào vách hầm, anh thấy những hình ảnh rời rạc của cuộc khởi nghĩa bị đàn áp dã man hàng trăm năm trước, máu chảy thành sông ngấm vào từng kẽ đá này.
Càng thâm nhập, năng lực Cửu Nhãn tầng 2 của Vũ càng hoạt động mạnh mẽ đến mức anh không cần chạm vào vật nữa, mà chỉ cần hơi thở của quá khứ thoảng qua cũng đủ để anh thấy được những gì đã diễn ra.
Anh thấy tổ tiên họ Trần của mình – những người đứng đầu việc hiến tế – họ đã quỳ lạy trước cái kén đen này như thế nào. Anh thấy sự hèn nhát, sự tham lam và cả nỗi sợ hãi tột cùng được truyền đời từ thế hệ này sang thế hệ khác.
“Chúng ta đến rồi,” Vũ dừng bước.
Trước mặt họ là một không gian rộng lớn, trông giống như một ngôi đền bị lộn ngược dưới lòng đất. Giữa điện thờ không có thần phật, chỉ có một cái kén đen khổng lồ cao bằng ba người lớn, rễ cây bao quanh nó đang đập theo nhịp như một trái tim thực thụ.
Và ngay dưới chân cái kén, một hình bóng quen thuộc đang đứng đó.
Đó là Lý Trưởng Lâm. Nhưng gã không còn dáng vẻ của một trưởng tộc oai vệ nữa. Một nửa gương mặt gã đã bị thối rữa, để lộ ra những thớ thịt xám xịt, trong khi nửa kia vẫn giữ được nhân hình. Đôi mắt gã đục ngầu, nhìn Vũ với một nụ cười quỷ dị.
“Thằng nhóc họ Trần… mày quả thật khiến tao bất ngờ. Mở được tầng thứ hai của Cửu Nhãn cơ à?” Giọng gã phát ra như tiếng gió hú trong hốc đá. “Mày có biết tại sao Cửu Nhãn của dòng họ mày lại có năng lực nhìn thấu quá khứ không?”
Vũ lặng thinh, anh âm thầm điều động chút chân khí cuối cùng vào đôi bàn tay.
Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, máu đen chảy ra từ khóe miệng: “Vì chính tổ tiên mày là những kẻ muốn ghi nhớ lại chiến công tội ác của họ! Họ muốn đời đời con cháu phải nhìn thấy sự huy hoàng được xây dựng trên máu và xương! Tao không giết cha mẹ mày vì thù hằn, tao giết họ vì họ muốn phá bỏ ‘vùng ký ức’ vĩ đại này!”
Lão Lý vừa nói vừa giơ tay chạm vào cái kén. Ngay lập tức, cái kén nứt ra một đường nhỏ, một luồng oán khí đậm đặc thoát ra khiến Lê Linh phải lùi lại mấy bước, liên tục lắc chuông đồng để giữ vững thần trí.
Vũ không lùi. Anh tiến lên một bước, bàn tay anh đột ngột vươn ra, chộp lấy cánh tay đã biến dạng của Lý Trưởng Lâm.
“Mày muốn tao nhìn quá khứ chứ gì?” Vũ gầm lên, Cửu Nhãn giữa trán bùng phát ánh sáng vàng kim rực rỡ đến mức mù lòa. “Vậy thì hãy để tao nhìn xem linh hồn mày đã mục nát đến mức nào!”
Lần này, Vũ chủ động khai mở Cửu Nhãn tầng 2 ở mức cực hạn. Thay vì để ký ức tràn vào một cách thụ động, anh dùng Cửu Nhãn để ‘truy lùng’ điểm yếu của đối phương thông qua những gì gã đã trải qua.
Máu từ mắt, từ tai Vũ bắt đầu chảy ra, nhưng anh không buông tay. Trong thế giới ký ức của Lý Trưởng Lâm, Vũ thấy gã vào cái đêm 20 năm trước. Anh thấy gã đã lén lút tráo đổi phong ấn, anh thấy gã đã run sợ như thế nào trước cha mình. Và quan trọng nhất, anh thấy được khoảnh khắc gã ký kết khế ước với thực thể trong kén.
“Cái giá của khế ước… là trái tim,” Vũ nhận ra.
Anh buông tay Lý Trưởng Lâm ra, xoay người nhìn vào cái kén đen. Nhờ Cửu Nhãn, anh thấy được vị trí chính xác của vật hiến tế – chính là trái tim của Lý Trưởng Lâm đang được giấu bên trong khối rễ cây để làm hạt nhân cho sự thức tỉnh.
“Linh! Phía sau rễ cây bên trái! Dùng chuông đồng đánh vào đó!” Vũ hét lớn.
Lê Linh không một chút chần chừ, cô tung chiếc chuông đồng lên cao, kết hợp với sức mạnh của đạo bùa mà cụ Tứ truyền lại. Chiếc chuông phát ra âm thanh thanh tịnh, phá tan màn sương đen, lao thẳng vào điểm yếu mà Vũ chỉ điểm.
*CHOANG!*
Tiếng chuông ngân vang, xé toạc lớp rễ cây đen đặc. Một tiếng thét rùng rợn không phải của loài người vang lên từ trong kén. Lý Trưởng Lâm ôm lấy lồng ngực mình, gào thét trong đau đớn khi sợi dây liên kết linh hồn bị chặt đứt.
Cái kén bắt đầu xẹp xuống, dịch đen chảy ra tràn ngập sàn đá. Thực thể Thái Thượng Quỷ Vương bị đánh thức nửa chừng, phẫn nộ gầm rú, nhưng vì hạt nhân trái tim bị tổn thương nên nó không thể hoàn toàn thành hình.
Lý Trưởng Lâm ngã quỵ, cơ thể lão bắt đầu tan rã như bụi tro dưới tác động của sự phản phệ. Trước khi tan biến hoàn toàn, lão nhìn Vũ bằng ánh mắt đầy nguyền rủa: “Mày thắng… nhưng mày cũng sắp tan thành mây khói rồi… Cửu Nhãn sẽ ăn mòn mày…”
Vũ không quan tâm. Anh đứng giữa đống phế tích đang sụp đổ, cảm nhận năng lực Cửu Nhãn tầng 2 đang từ từ rút về. Cảm giác thấu thị quá khứ biến mất, để lại một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh nhìn về phía cái kén đang tan chảy, nợi đó hiện lên một hình bóng mờ nhạt của một người phụ nữ bị xích xiềng – là Thị Mai (Bà Chúa Đa). Lần này cô không khóc, cô nhìn anh một cái rồi tan biến vào hư không cùng với tàn dư của Quỷ Vương.
Sự thật cuối cùng đã được phơi bày. Bí mật dưới bóng cây đa cổ không phải là một oán hồn, mà là một sự phản bội truyền kiếp và một vị thần bị nhốt trong lồng giam của lòng tham con người.
Trần Vũ đứng đó, tóc đã bạc trắng hoàn toàn, đôi mắt thâm quầng và mệt mỏi. Anh nhìn Lê Linh, cô đang chạy lại phía anh, nước mắt rơi lã chã.
“Vũ, chúng ta thắng rồi, làng Mộc thoát rồi!”
Vũ mỉm cười nhợt nhạt. Anh đưa tay lên, định vuốt tóc cô, nhưng bàn tay anh lúc này lại rung rinh như ảo ảnh. Năng lực tầng 2 đã khiến ranh giới giữa anh và cõi âm trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Hầm ngầm bắt đầu sụp đổ hẳn. Những rễ cây đa cuối cùng hóa thành tro bụi. Khi họ thoát được ra ngoài, mặt trời đã lên cao, chiếu sáng rực rỡ xuống làng Mộc. Người dân bắt đầu tỉnh dậy sau cơn mê, họ nhìn nhau ngơ ngác, không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy ngôi miếu cổ và cây đa đã biến mất, thay vào đó là một khoảng không gian thoáng đãng lạ thường.
Trần Vũ đứng trên đồi cao nhìn xuống ngôi làng, Cửu Nhãn giữa trán anh giờ đã khép hẳn, để lại một vết sẹo hình con mắt mờ nhạt nhưng uy nghiêm. Anh biết, hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Những gì anh nhìn thấy trong ký ức của cái kén đen kia vẫn còn một lời cảnh báo: “Có chín tầng Cửu Nhãn, mỗi tầng là một bí mật của nhân gian.”
“Anh sẽ sống tiếp chứ?” Lê Linh hỏi, giọng cô chứa chan hy vọng.
Vũ nhìn đôi bàn tay mình – những bàn tay đã chạm vào quá khứ để cứu lấy hiện tại. Anh hít một hơi sâu không khí trong lành của buổi sớm mai.
“Anh sẽ sống. Vì những người đã nằm xuống, và vì bí mật tiếp theo đang chờ anh ở cuối con đường này.”
Gió từ phía cánh đồng thổi tới, mang theo hương lúa non tươi mới. Bóng cây đa cổ đã biến mất, nhưng dấu ấn của nó trong linh hồn Trần Vũ sẽ mãi mãi không phai mờ. Sự thức tỉnh của Cửu Nhãn tầng 2 là một món quà, cũng là một lời nguyền, và anh sẵn sàng mang nó để bước tiếp vào cõi u linh đầy rẫy những bí ẩn còn chưa lời giải.