Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 61: Ký ức năm 1924
Nắng sớm ở làng Mộc sau đêm đại nạn không mang vẻ rực rỡ thường lệ, mà lảng bảng một màu vàng úa như mật lẫn với bụi tro. Dưới nền đất loang lổ của khu vực cây đa cổ thụ vừa đổ sụp, Trần Vũ đứng lặng im, hơi thở anh đục ngầu, nặng nề. Vết sẹo Cửu Nhãn giữa trán không còn rỉ máu nhưng nó nhói lên từng nhịp, như một con tim thứ hai đang đòi hỏi ký ức.
Giữa đống đổ nát của bộ rễ khổng lồ giờ đã hóa than, một tia sáng xanh mờ ảo hắt lên từ một kẽ đá nứt nẻ. Vũ cúi xuống, những ngón tay run rẩy gạt lớp bùn đất nhầy nhụa. Hiện ra dưới đáy sâu là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích đã nứt làm đôi, nhưng lạ thay, phần ngọc không hề bị vẩn đục. Nó trong veo đến mức soi thấy cả sự run rẩy trong đôi mắt bạc của Vũ.
“Đừng chạm vào, Vũ! Oán khí trong đó vẫn còn rất mạnh!” Lê Linh hét lên, nhưng đã quá muộn.
Ngay khi đầu ngón tay Vũ chạm vào mặt ngọc lạnh lẽo, một luồng điện xé tâm can xộc thẳng vào não bộ anh. Thế giới thực tại quanh anh đột ngột tan chảy như một bức tranh sơn dầu bị tạt nước. Màu nắng vàng của hiện tại bị hút sạch, thay thế bằng một màn đêm đen đặc, đặc quánh mùi hương trầm hăng hắc và mùi máu tanh nồng của đất ẩm.
Tiếng gió rít qua những tán lá xào xạc bắt đầu vang lên bên tai. Trần Vũ thấy mình đang đứng, nhưng không phải trong cơ thể chính mình. Anh thấy mình cao hơn, mặc một bộ áo dài đen bằng lụa thô, đôi bàn tay gầy gọc với móng tay dài dính đầy mực tàu.
Năm 1924.
Làng Mộc hiện ra trong tâm trí Vũ bằng những hình ảnh xám xịt và tàn khốc. Không có điện, chỉ có những ánh đuốc chập chờn như ma trơi trải dài từ đình làng đến gốc đa già – bấy giờ vẫn còn là một cây cổ thụ to lớn nhưng chưa mang hình dáng quỷ dị của trăm năm sau. Một trận lụt lịch sử đã kéo dài ba tháng, nhấn chìm toàn bộ đồng ruộng, dịch bệnh hoành hành khiến xác người chất đống ở rìa làng.
Vũ cảm nhận được sự sợ hãi tột độ trong thâm tâm của kẻ mà anh đang “ký sinh” vào ký ức. Đó là Trần Văn Kháng – tổ tiên của anh, người giữ chức thầy cúng của dòng họ.
“Lệnh bà đã chọn rồi. Phải có máu trinh nữ để làm vật trấn long mạch. Có thế, giòng họ Trần và Lý mới mong qua được nạn này, mới giữ được công danh vinh hiển.”
Một giọng nói khàn đặc, quyền uy vang lên từ phía sau. Vũ quay lại. Đó là một lão già có gương mặt rắn rỏi, ánh mắt tàn nhẫn giống hệt Lý Trưởng Lâm như đúc từ một khuôn. Đó chính là tộc trưởng họ Lý thời bấy giờ – Lý Bá Quyền.
Trước mặt họ, giữa vòng tròn của mười hai người đàn ông lực lưỡng đang cầm những sợi dây xích rỉ sét, là một cô gái trẻ.
Đó là Thị Mai.
Nàng không còn là một oán linh áo đỏ đáng sợ như Vũ từng đối mặt. Trong ký ức này, Mai hiện lên thanh tân và yếu ớt như một nhành lan rừng. Nàng mặc bộ đồ lụa trắng, mái tóc đen dài xõa xuống tận thắt lưng, che khuất một gương mặt đang tái dại vì sợ hãi. Đôi mắt nàng to tròn, tràn đầy nước mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc trâm ngọc bích đang cầm trên tay – vật đính ước của nàng với một chàng trai nghèo nào đó trong làng.
“Ông nội… con xin ông… đừng giết con…” Mai quỳ rạp xuống, đầu chạm vào lớp bùn nhão nhoét. “Con là con cháu họ Lý mà… sao ông nỡ…”
Lý Bá Quyền không đáp, lão vung tay, một cái tát trời giáng khiến Mai ngã chúi xuống. Lão quay sang nhìn Trần Văn Kháng, gằn giọng:
“Trần thầy pháp, đến giờ hoàng đạo rồi. Làm đi!”
Vũ cảm nhận được sự run rẩy của tổ tiên mình. Kháng nhắm mắt, môi lầm rầm những câu thần chú mà Vũ chưa từng được nghe. Đó không phải là pháp thuật bảo vệ, mà là loại tà thuật đen tối nhất dùng để cầm tù linh hồn.
Đám người lực lưỡng bắt đầu hành động. Họ lôi Mai về phía một cái huyệt đã đào sẵn ngay dưới bộ rễ chính của cây đa. Mai hét lên, tiếng thét của nàng vỡ vụn trong đêm mưa tầm tã. Nàng cào cấu, móng tay bật máu dưới nền đất cứng để tìm một đường sống, nhưng những sợi xích đã quấn chặt lấy cổ chân nàng.
“Không! Đừng mà! Trời đất ơi, sao các người lại độc ác như vậy!”
Từng lời của Mai như mũi kim châm vào linh hồn Trần Vũ. Anh muốn can thiệp, muốn hét lên để ngăn cản sự điên cuồng này, nhưng anh chỉ là một cái bóng chứng kiến.
Thị Mai bị ném xuống hố. Điều kinh khủng nhất bắt đầu. Họ không giết nàng ngay. Lý Bá Quyền lấy ra mười hai cái đinh đồng dài hơn gang tay, mỗi chiếc đều được khắc chìm những lá bùa đỏ máu. Lão nhìn Kháng, ra hiệu.
Vũ kinh hoàng khi thấy chính đôi tay của tổ tiên mình cầm chiếc búa gỗ, đóng những cái đinh đó vào mười hai khớp xương của Thị Mai khi nàng vẫn còn đang tỉnh táo. Tiếng xương vỡ lạch cạch, tiếng thét đau đớn đến khàn cả giọng của Mai xé nát màn đêm làng Mộc.
Mỗi cái đinh đóng xuống, Mai lại quằn quại. Nàng không chết được vì tà thuật của Kháng đã dùng huyết chú để giữ cho thần hồn nàng bám chặt vào xác thịt. Nàng bị biến thành một “Thần giữ của” sống, bị phong ấn lại để canh giữ long mạch cho hai giòng họ.
“Ta nguyền rủa các người!” Mai ngước gương mặt đầy máu và bùn lên, đôi mắt nàng bấy giờ đã chuyển sang một màu đỏ quỷ dị. “Dòng họ Trần… dòng họ Lý… Các người nợ ta một mạng, ta sẽ đòi bằng cả trăm mạng! Cây đa này sẽ là ngục tù của ta, nhưng cũng sẽ là nanh vuốt của ta!”
Chiếc trâm ngọc bích trên tay Mai rơi xuống, cắm ngập vào bùn đất ngay sát môi nàng. Những xẻng đất đầu tiên bắt đầu đổ xuống.
Thị Mai bị chôn sống.
Lớp đất ngày một dày, tiếng kêu khóc của nàng nhỏ dần, rồi chỉ còn là tiếng cào cấu yếu ớt dưới mặt đất. Trên đỉnh đầu nàng, cây đa như cảm nhận được nguồn năng lượng từ sự uất hận tột cùng, những nhánh rễ li ti của nó bắt đầu vươn ra, đâm xuyên qua lớp ván gỗ quan tài đơn sơ, bắt đầu hút lấy dòng máu tươi vẫn còn ấm nóng của người thiếu nữ.
Trần Văn Kháng đứng nhìn cho đến khi nắm mồ trở nên bằng phẳng. Lão ta gục xuống, nôn ra một búng máu đen. Cửu Nhãn của dòng họ Trần chính thức bị nguyền rủa từ thời khắc đó – nó không còn là khả năng thiên phú của một kiến trúc sư hay thầy phong thủy thuần túy, mà là một đôi mắt nhìn thấu tội ác nhưng phải trả giá bằng sinh mạng của chính mình.
Mọi thứ xung quanh Vũ quay cuồng. Hình ảnh mờ đi, chỉ còn lại gương mặt của Mai trong giây phút cuối cùng: đôi mắt mở trừng trừng, u uất và đầy rẫy sự căm thù tận xương tủy.
“Vũ! Vũ tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi của Lê Linh vang vọng như từ một thế giới khác. Vũ hụt chân, cảm giác rơi tự do khiến anh giật mình mở mắt.
Trời vẫn nắng. Những tàn tích của cây đa vẫn còn đó. Nhưng đôi mắt của Trần Vũ bấy giờ không còn mang màu xám trắng lạnh lùng của Cửu Nhãn nữa, mà là một màu đỏ vẩn đục – dư chấn từ ký ức của Thị Mai.
Vũ quỳ thụp xuống, tay ôm lấy đầu, mồ hôi vã ra như tắm. Anh nhìn vào lòng bàn tay, chiếc trâm ngọc bích lúc này đã vỡ tan thành tro bụi, chỉ còn lại một vệt đỏ mờ nhạt bám chặt vào da thịt anh như một ấn ký mới.
“Anh đã thấy gì?” Linh chạy đến đỡ lấy anh, giọng cô lạc đi vì lo lắng.
Vũ nhìn cô, ánh mắt anh chứa đầy một nỗi buồn đau thắt. Anh thấy được cả tổ tiên của Linh – những người đã đứng trong vòng tròn cầm đuốc ngày hôm đó. Tội lỗi này không phải của riêng một cá nhân nào, nó là một khối ung nhọt bám rễ vào mảnh đất này suốt một thế kỷ.
“Một cuộc tàn sát…” Vũ khàn giọng nói, từng chữ như rỉ máu. “Họ đã đóng đinh nàng khi nàng vẫn còn sống. Họ biến nàng thành một thứ nô lệ linh hồn để đổi lấy sự giàu sang giả tạo. Linh ạ, cây đa này đổ xuống không phải vì sấm sét, nó đổ vì oán khí đã vượt quá mức chịu đựng của lòng đất.”
Vũ run rẩy đứng dậy, mái tóc trắng của anh càng thêm xác xơ trong gió. Anh nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Lý Trưởng Lâm không chỉ đơn giản là muốn xây khu nghỉ dưỡng. Lão ta đã biết rõ bí mật này từ lâu. Lão muốn đào sâu xuống để tìm lại mười hai chiếc đinh đồng năm xưa – những vật phẩm tâm linh mang sức mạnh vô song nếu được luyện bằng máu của người họ Trần và họ Lý đời sau.
“Mười hai cái đinh…” Vũ lầm bầm. “Chúng chưa hề mất đi.”
Anh quay lại nhìn về phía ngôi miếu hoang. Trong đống đổ nát, những rễ đa đã chết khô đang bắt đầu có dấu hiệu chuyển động. Không phải vì chúng còn sống, mà vì có một thứ gì đó ở sâu bên dưới đang tìm cách chui lên.
Tiếng khóc của trẻ con, tiếng người gào thét, tiếng vỡ lạch cạch của xương cốt trong ký ức năm 1924 vẫn còn đang vang vọng trong đầu anh. Vũ cảm thấy mạch máu trên trán mình căng lên như sắp vỡ tung.
“Bà Chúa Đa chưa biến mất hẳn.” Vũ nhìn Linh, sắc mặt anh xám xịt. “Mai đã thoát khỏi xiềng xích của cây đa, nhưng nàng giờ đây là một oán linh tự do. Và nàng sẽ tìm đến những kẻ mang dòng máu của những người đứng dưới gốc đa đêm đó.”
Linh rùng mình, cô nhìn vào những hố đen thăm thẳm nơi bộ rễ cũ vừa trồi lên. Sự yên bình của buổi sớm mai chỉ là một bức màn che đậy cho một cơn bão kinh hoàng hơn sắp tới.
“Chúng ta phải làm gì? Ngôi làng này… sẽ bị xóa sổ sao?”
Vũ không trả lời ngay. Anh nhìn về phía xa, nơi những dãy núi bao bọc làng Mộc đang chìm trong sương mờ. Cửu Nhãn của anh nhói đau, một hình ảnh lướt qua: Những sợi dây xích đen ngòm đang kéo lê trên đường làng, nhắm thẳng về phía nhà họ Lý.
“Sự thật đã được thấy, nhưng nghiệp quả mới chỉ bắt đầu trả. Linh, chiếc vòng dâu tằm của anh đã vỡ, Cửu Nhãn của anh đã đạt tầng 2. Có lẽ… đó là cái giá để anh trở thành người chấm dứt vòng lặp này.”
Vũ hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi sợ hãi trong lòng. Ký ức năm 1924 đã cho anh biết vũ khí của đối phương, nhưng nó cũng đồng thời tước đi sự ngây thơ cuối cùng của anh về thế giới này. Con người có khi còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, và những gì nấp dưới bóng cây đa cổ không chỉ là một cái xác, mà là lương tâm thối rữa của cả một ngôi làng.
Trần Vũ bước những bước chân vững chãi hơn về phía trước, dẫu cho cái giá phải trả có là toàn bộ tuổi thọ còn lại. Anh không còn chạy trốn quá khứ nữa, anh sẽ dùng chính quá khứ để định đoạt hiện tại.
Gió lạnh rít qua làng Mộc, cuốn theo những mảnh lá đa khô cuối cùng. Câu chuyện về Thị Mai đã mở đầu bằng một vụ án mạng kinh hoàng năm 1924, và có vẻ như, nó sẽ kết thúc bằng một cuộc thanh trừng đẫm máu vào đúng trăm năm sau.