Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 62: Kẻ chủ mưu thật sự

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:33:28 | Lượt xem: 1

Bóng tối của đêm Trăng Máu chuẩn bị đổ ập xuống làng Mộc như một tấm vải liệm khổng lồ. Trần Vũ đứng giữa đống đổ nát của bộ rễ đa vừa sụp đổ, hơi thở đứt quãng, từng luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi khô khốc. Cửu Nhãn trên trán anh không còn khép chặt mà để lại một vết nứt mảnh như sợi chỉ, rỉ ra thứ chất lỏng sẫm màu có mùi của rỉ sắt và nước hố mả.

Mái tóc Vũ đã trắng hơn một nửa, lơ phơ trong gió lạnh, khiến một kiến trúc sư trẻ tuổi trông chẳng khác nào một gã trung niên tàn phế vừa bước ra từ cõi chết. Lê Linh run rẩy đi tới bên cạnh, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay anh, cảm nhận cái lạnh buốt của một cơ thể đang dần bị rút cạn nhựa sống.

“Vũ… anh đừng gắng gượng nữa. Chúng ta cần tìm chỗ nghỉ,” Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại khi nhìn vào vết thương trên trán anh.

Vũ lắc đầu, ánh mắt u sầu nhìn vào mảnh lụa máu đang run rẩy trong tay mình. Thứ cổ vật thu được từ Chợ Âm Dương không chỉ là một danh sách hiến tế, nó giống như một sinh vật sống, đang thở bằng nhịp thở của oán hận.

“Không thể nghỉ, Linh ạ. Bà Chúa Đa… Mai… nàng ta đang tự do. Nhưng điều làm anh bất an không phải là cơn giận của nàng ta, mà là cái hố đen sâu thẳm trong ký ức của chính anh. Có cái gì đó sai lệch. Tại sao dòng họ Trần của anh lại là kẻ canh giữ? Tại sao cha anh lại phải chết trong thầm lặng dưới gốc đa này?”

Họ dắt díu nhau đi qua những con đường mòn làng Mộc. Cảnh tượng thật hoang tàn. Những nhà dân đóng cửa cài then, nhưng sau khe cửa, Vũ có thể thấy những đôi mắt trắng dã đang nhìn chằm chằm theo họ. Người dân làng Mộc không còn là con người, họ là những cái xác không hồn bị tà thuật của Lý Trưởng Lâm và oán khí cây đa bào mòn từ bên trong.

Họ dừng lại trước gian thờ tổ cũ của dòng họ Trần, nằm biệt lập ở cuối làng, nơi mà rêu phong đã phủ kín những hàng gạch cổ. Đây là nơi cha mẹ Vũ từng sinh sống trước khi thảm kịch 20 năm trước xảy ra. Vũ đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ mọt nát. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay đã vỡ, nhưng dư âm của nó vẫn làm da thịt anh nhói đau như có hàng ngàn mũi kim châm vào.

Vừa bước vào trong, mùi hương trầm nồng nặc hòa quyện với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Cửu Nhãn trên trán Vũ đột nhiên co giật mạnh.

“Có cái gì đó dưới bát hương kia,” Vũ chỉ tay vào điện thờ chính.

Linh cầm chiếc đèn bão tiến lại gần. Cô thận trọng dùng vạt áo lau đi lớp bụi dày. Bên dưới bát hương cũ kỷ, lộ ra một tấm phiến bằng đồng có khắc những phù lục kỳ lạ mà ngay cả một người am hiểu như Linh cũng phải rùng mình.

“Đây là ‘Nhân Quả Án’… một loại bùa phong ấn sự thật mà chỉ người có cùng huyết thống mới có thể mở,” Linh thảng thốt.

Vũ tiến tới, anh không chần chừ, dùng móng tay rạch một đường trên lòng bàn tay rồi nhỏ máu vào tấm phiến đồng. Ngay lập tức, một luồng khói đen bốc lên, những chữ bùa bắt đầu xoay tròn và tấm phiến bật mở, để lại một khoảng trống bên dưới bát hương. Trong đó nằm một cái hộp gỗ bọc da người, đã đen sạm vì thời gian nhưng vẫn tỏa ra một thứ tử khí đặc quánh.

Bên trong cái hộp không phải vàng bạc, mà là một cuốn sổ tay nhỏ cùng một chiếc trâm cài tóc bằng vàng đã gãy làm đôi – thứ mà Vũ nhận ra ngay lập tức qua những lời kể về Thị Mai. Nhưng đáng sợ nhất chính là bức Huyết Thư, thứ mà họ hòng tìm kiếm dưới Giếng Cổ, hóa ra lại luôn hiện hữu ở chính căn nhà này.

Vũ chạm tay vào trang giấy. Khoảnh khắc ấy, Cửu Nhãn của anh hoàn toàn mở ra, tầng thứ hai: *Động Thấu Quá Khứ*.

Thế giới xung quanh biến mất. Vũ thấy mình đứng giữa một ngôi làng Mộc của năm 1924, nhưng không phải trong cảnh lầm than, mà là một bữa tiệc tối tại dinh cơ nhà họ Trần.

Vâng, chính là nhà họ Trần, không phải họ Lý.

Tại bàn tiệc trung tâm, một người đàn ông mặc áo gấm, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt sắt lạnh đang ngồi đối diện với Lý Lão gia (ông nội của Lý Trưởng Lâm). Người đó có gương mặt giống Vũ như tạc. Đó chính là Trần Công – cụ tổ của Vũ, người được truyền tụng là một thầy địa lý lừng lẫy, người đã đặt nền móng thịnh vượng cho làng.

Lý Lão gia lúc đó mặt mày tái mét, quỳ sụp dưới chân Trần Công:
“Thầy Trần, xin thầy cứu họ Lý, cứu cả cái làng này. Long mạch đã đứt, hạn hán ba năm, dân làng sắp ăn thịt nhau cả rồi. Thầy nói có cách trấn yểm, dù là cách gì, tôi cũng sẽ làm theo!”

Trần Công từ tốn nhấp một ngụm trà, ngón tay gõ nhịp trên bàn, âm thanh lộc cộc nghe như tiếng đóng đinh vào quan tài. Gã lạnh lùng cất lời:
“Trấn bằng vật không đủ linh. Muốn xoay vần thiên hạ, muốn họ Lý và họ Trần vinh hiển vạn đời, phải dùng đến ‘Thiên Niên Oán Kết’. Phải chọn một nữ nhân mang căn cốt âm tính cực hạn, sinh vào giờ hắc đạo, tâm hồn thanh sạch nhất, rồi biến nàng thành thực thể chứa đựng toàn bộ oán khí của vùng đất này. Khi nàng chết trong oan khuất tột cùng, linh hồn nàng sẽ bị bộ rễ đa trói buộc, biến thành một cái đập ngăn chặn hung khí, chuyển hóa oán thành lộc.”

Lý Lão gia run rẩy: “Nhưng… ai có thể thỏa mãn điều kiện đó?”

Trần Công khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến Vũ – người đang chứng kiến ảo ảnh – cảm thấy lạnh toát tận xương tủy.
“Thị Mai. Con gái của lão thợ rèn đầu làng. Nàng là người yêu của ta. Ta đã dùng hai năm để dưỡng cái ‘tâm’ của nàng, để khiến nàng yêu ta chết đi sống lại. Chỉ có máu của người mà nàng tin tưởng nhất mới có thể khai mở đại trận hiến tế.”

Ảo ảnh rung chuyển. Vũ khuỵu xuống sàn nhà họ Trần của hiện tại, cổ họng anh khô khát, muốn gào lên nhưng không thể. Anh thấy Trần Công dẫn Thị Mai ra gốc đa trong một đêm trăng rằm, hứa hẹn về một lễ cưới bí mật. Nàng Mai xinh đẹp với tà áo đỏ thắm, nụ cười rạng rỡ, trong tay cầm chiếc trâm cài bằng vàng – món quà cầu hôn của Trần Công.

Và rồi, ngay dưới bóng cây đa già, khi Thị Mai đang dựa đầu vào vai Trần Công, gã đã đột ngột dùng chín cây đinh bằng đồng, tẩm máu chó mực, đóng thẳng vào các huyệt đạo trên cơ thể nàng trước khi nàng kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Tiếng thét của Thị Mai trong ký ức vang lên, xé rách cả thực tại của Vũ. Trần Công không hề run tay. Gã tự tay cắt đứt lưỡi của người yêu mình để nàng không thể oán thán với trời đất, sau đó sai người họ Lý xích nàng lại bằng xích sắt rèn từ quặng đen, vùi sống dưới gốc cây trong lúc nàng vẫn còn thoi thóp.

Tổ tiên của Vũ – Trần Công – chính là kẻ đề xuất nghi lễ. Gã không phải là nạn nhân hay kẻ giữ mộ, gã là tên sát nhân, là kiến trúc sư của cái nhà tù tâm linh này. Họ Lý ban đầu chỉ là những kẻ sợ chết và tham lam, đã bị Trần Công thao túng để biến họ thành những kẻ thừa hành, canh giữ con quỷ mà gã tạo ra.

Trần Vũ tỉnh lại khỏi ảo ảnh, anh nôn ra một ngụm máu đen ngay trên sàn nhà gỗ. Lê Linh kinh hãi ôm lấy anh, nước mắt dàn dụa:
“Vũ! Anh thấy gì? Anh thấy gì vậy?”

Vũ cười chua chát, nụ cười méo mó trên khuôn mặt trẻ mà tóc bạc trắng.
“Hóa ra là thế… Hóa ra tội ác này bắt đầu từ chính dòng máu đang chảy trong người anh. Họ Trần chúng ta không phải bảo vệ dân làng khỏi con quỷ dưới gốc đa. Chúng ta canh giữ con quỷ đó vì chính chúng ta đã tạo ra nó để hưởng lợi vinh hoa phú quý trong suốt một thế kỷ qua.”

Vũ run rẩy mở cuốn sổ tay ra. Đây là những dòng trăn trối của cha anh – người cũng từng phát hiện ra sự thật này 20 năm trước.

*“Con trai của ta, nếu con đọc được những dòng này, tức là nghiệp chướng đã tìm đến con. Gia tộc họ Trần đã lừa dối cả thế gian. Chúng ta dùng nỗi đau của một người phụ nữ để đổi lấy sự phồn thịnh giả tạo. Khi cha cố gắng phá vỡ phong ấn để giải thoát cho Thị Mai, chính Lý Trưởng Lâm – kẻ nắm giữ bí mật từ cha lão – đã ra tay sát hại mẹ con. Cha chỉ kịp giấu cuốn sổ này đi. Thị Mai không đòi nợ người làng, nàng đòi nợ họ Trần chúng ta.”*

Đúng lúc này, không gian xung quanh chợt trùng xuống. Gió ngừng thổi, và mùi oán khí đậm đặc lan tỏa từ cửa chính. Một bóng dáng áo đỏ rách nát hiện ra giữa màn sương đen. Bà Chúa Đa – Thị Mai – đã tìm đến.

Bà không bay hay đi, bà trượt dài trên những sợi rễ cây bò lổm ngổm từ bóng tối vào trong gian thờ. Những chiếc đinh đồng vẫn còn găm trên vai, trên đầu của bà, máu đen rỉ xuống. Đôi mắt bà không có con ngươi, chỉ là hai hố đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Trần Vũ.

“Trả… nợ…” tiếng nói vang lên không phải từ miệng mà từ những bức tường, từ lòng đất, như hàng ngàn linh hồn cùng đồng thanh.

Lê Linh chắn trước mặt Vũ, cô cầm lên chiếc Long Vĩ Tiên mà Cụ Tứ trao cho, nhưng đôi bàn tay cô run bần bật. Bà Chúa Đa chỉ cần phẩy tay một cái, một luồng oán khí mạnh mẽ đã hất văng Linh vào vách tường, khiến cô ngất lịm.

Vũ đứng dậy, anh không dùng đến bùa chú, cũng không còn sợ hãi. Cửu Nhãn trên trán anh rực sáng, phản chiếu lại hình bóng oán linh của người phụ nữ đã bị tổ tiên anh phản bội.

“Nàng không cần phải giết dân làng nữa,” Vũ nói bằng giọng bình thản đến lạ lùng. “Kẻ chủ mưu thật sự là Trần Công đã chết từ lâu, nhưng dòng máu của hắn vẫn chảy trong người tôi. Nghiệp của hắn, tôi sẽ gánh.”

Bà Chúa Đa dừng lại, những sợi rễ cây dài như những con rắn đen ngóc đầu lên, chỉ chực chờ xé xác Vũ. Một giọng khàn đặc phát ra từ bà:
“Gánh? Ngươi… gánh thế nào? Ngươi có biết… cái lạnh khi bị chôn sống… cái đau khi bị đóng đinh… nỗi nhục khi người mình yêu… bán rẻ mình không?”

Mỗi lời nói của bà như một luồng điện xé nát cơ thể Vũ. Mái tóc trắng của anh rụng xuống từng mảng. Cửu Nhãn bắt đầu chảy máu không ngừng, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.

Vũ bước về phía bà, anh lấy từ trong cái hộp gỗ bọc da người ra chiếc trâm cài tóc bằng vàng đã gãy. Anh quỳ xuống, hai tay dâng cao món kỷ vật.
“Đây là thứ Trần Công đã nợ nàng. Không phải vàng bạc, mà là sự hối lỗi bằng mạng sống. Hắn đã chết trong nhung lụa, nhưng hậu duệ của hắn sẽ chết trong sự trừng phạt. Tôi không cầu xin nàng tha thứ cho họ Trần, tôi chỉ xin nàng hãy lấy mạng tôi để kết thúc lời nguyền lên làng Mộc.”

Bà Chúa Đa nhìn chiếc trâm cài. Những sợi rễ đa rung lên bần bật. Ký ức về một cô gái Mai thuần khiết ngày xưa hiện về, chạm vào phần linh hồn nhỏ bé còn sót lại giữa biển oán hận. Bà tiến sát lại gần Vũ, bàn tay lạnh lẽo như băng đá áp vào trán anh, ngay đúng vị trí của Cửu Nhãn.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài, một tràng cười ngạo nghễ vang lên.
Lý Trưởng Lâm xuất hiện, trên tay lão cầm chiếc Trống Da Người – thứ bảo khí tà ác mà lão vừa hồi phục lại.

“Ngu ngốc! Trần Vũ, mày là đứa con hèn nhát của một dòng họ vĩ đại! Mày định hy sinh thân mình? Mày không biết rằng máu của mày chính là chìa khóa cuối cùng để ta trở thành Thần Cây sao?”

Lý Trưởng Lâm điên cuồng đánh mạnh vào mặt trống. Tiếng trống vang lên như tiếng tim đập của quỷ dữ, nó không đánh vào tai mà đánh trực diện vào thần hồn. Oán khí của Bà Chúa Đa đột nhiên bị tiếng trống kéo lệch hướng, bà gào lên trong đau đớn khi những sợi xích vô hình từ mặt đất trồi lên, trói chặt bà lại một lần nữa.

“Mày tưởng Bà Chúa Đa tự do à? Không!” Lý Trưởng Lâm mắt đỏ ngầu. “Cả thế kỷ qua, họ Lý chúng ta đã học được cách sử dụng oán khí của nàng. Chỉ cần có máu họ Trần của mày nhỏ xuống Giếng Ngọc ngay đêm nay, nàng sẽ trở thành nô lệ vĩnh viễn cho ta. Ta không chỉ là trưởng làng, ta sẽ là kẻ bất tử cai trị vùng đất này!”

Hàng loạt âm binh do lão nuôi bấy lâu nay tràn vào gian thờ, vây quanh Vũ và Bà Chúa Đa. Lý Trưởng Lâm cười đắc thắng, lão nhận ra rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay khi Vũ đã kiệt sức vì mở Cửu Nhãn và gánh chịu oán hận.

Vũ nhìn bà Chúa Đa đang bị xiềng xích quấn quanh cổ, nhìn người con gái mình yêu đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn lại đôi bàn tay đầy máu của mình. Sự thật về tổ tiên là một nhát dao đâm thấu tim anh, nhưng hành động của Lý Trưởng Lâm đã khơi dậy trong anh một ý chí cuối cùng.

“Lý Trưởng Lâm,” Vũ gầm lên, giọng anh vang vọng như từ địa ngục vọng về. “Họ Trần đã phạm sai lầm một lần khi bắt tay với họ Lý. Hôm nay, họ Trần sẽ kết thúc tất cả.”

Cửu Nhãn của Vũ đột nhiên thay đổi màu sắc. Từ màu vàng của trí tuệ, nó chuyển sang màu đỏ rực của máu, rồi hóa thành một màu đen tuyền thăm thẳm – tầng thứ ba của con mắt thứ chín: *Nghịch Chuyển Luân Hồi*.

Dưới chân Vũ, sàn nhà họ Trần rung chuyển mạnh mẽ. Những rễ cây không còn nghe theo lệnh của Lý Trưởng Lâm hay sự oán hận của bà Chúa Đa nữa, mà chúng bắt đầu quay lại tấn công đám âm binh.

Vũ quay sang nhìn oán linh của Thị Mai, ánh mắt anh giờ đây chỉ còn sự kiên định:
“Mai, đừng để hắn điều khiển nàng thêm một lần nào nữa. Chúng ta hãy xuống Giếng Ngọc. Ở đó, tôi sẽ trả lại cho nàng mọi thứ. Kể cả tính mạng và sự giải thoát mà nàng xứng đáng có từ một trăm năm trước.”

Bà Chúa Đa nhìn Vũ, một giọt nước mắt đen rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng. Lần đầu tiên sau một thế kỷ, oán linh ấy không thấy kẻ thù, mà thấy một người cùng nàng chia sẻ nỗi đau tột cùng của sự phản bội.

Trận chiến tại gian thờ tổ chỉ là phát súng mở màn. Bên ngoài, sương mù đỏ đã bao phủ hoàn toàn làng Mộc. Đêm Trăng Máu đã thực sự bắt đầu, và tất cả mọi nẻo đường giờ đây đều dẫn về Giếng Ngọc – nơi mà sự thật, dối trá, và mạng sống của một trăm năm sẽ được phân xử một lần cuối cùng.

Lý Trưởng Lâm tức giận giơ cao trống da người, nhưng lão kinh hãi nhận ra, những sợi chỉ đỏ từ mảnh lụa máu của Vũ đang tự tìm đến, quấn chặt lấy tay lão như những sợi dây siết cổ.

“Vào rừng! Mau vào Giếng Ngọc!” Lý Trưởng Lâm ra lệnh cho lũ lâu la, tháo chạy về phía rừng Độc Nhân.

Trần Vũ bước đi giữa làn sương đen, cõng theo Lê Linh đang dần tỉnh lại. Sau lưng anh, bóng dáng áo đỏ của Bà Chúa Đa lặng lẽ bám theo, không còn như một kẻ săn mồi, mà như một cái bóng tội nghiệp đang tìm về bến đỗ cuối cùng của mình.

Bí mật dưới bóng cây đa cổ không chỉ là một cái xác, nó là cái ung nhọt của nhân cách con người. Và Vũ biết, tối nay, anh sẽ là người rạch vết thương đó ra, dù có phải đổ cạn giọt máu cuối cùng. Tóc anh lúc này đã trắng hoàn toàn, rạng ngời dưới ánh trăng máu như một vị linh mục của cõi âm đi tìm sự công bằng cho người đã khuất.

“Kết thúc rồi, Thị Mai,” Vũ thì thầm trong gió. “Mọi chuyện… sắp kết thúc rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8