Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 7: Tiếng khóc đêm trăng khuyết

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:33:17 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 7: TIẾNG KHÓC ĐÊM TRĂNG KHUYẾT

Trăng đêm nay mỏng tang như một lá lúa, vắt vẻo trên bầu trời đen đặc oán khí của làng Mộc. Đó không phải là thứ ánh sáng bạc thanh khiết thường thấy ở vùng thôn dã, mà là một thứ quang năng nhợt nhạt, yếu ớt, như thể chính vầng trăng cũng đang bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt.

Trong gian phòng hậu của nhà ông cụ Tứ, mùi hương bài nồng nặc quyện với mùi dầu cù là thoang thoảng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Thanh nằm trên chõng tre, hơi thở đứt quãng, nặng nề. Dưới lớp áo mỏng, những đường gân xanh rêu chạy dọc bắp tay anh ta thỉnh thoảng lại máy động, lồi lõm như có những sinh vật sống đang luồn lách dưới da thịt. Đó là dấu vết của rễ đa cổ thụ, chúng không chỉ quấn lấy thân xác mà còn đang cắm sâu vòi hút vào tủy sống của người thanh niên tội nghiệp.

Vũ ngồi bên cạnh, bàn tay siết chặt lấy thành chõng. Cứ mỗi lần nhìn thấy Thanh đau đớn, ấn ký Cửu Nhãn trên trán anh lại giật mạnh từng hồi. Cảm giác như có một dòng nham thạch đang chảy ngầm dưới lớp da, chỉ chờ một cái cớ để bùng nổ.

“Linh này… em có nghe thấy gì không?” Vũ đột ngột phá tan sự im lặng, giọng anh khàn đặc.

Lê Linh đang bận rộn vắt nước gừng ấm để lau người cho Thanh, tay cô khựng lại. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng dưới ánh đèn dầu chợt loé lên một tia cảnh giác. Cô lắng tai nghe. Ban đầu, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió xào xạc qua tán cau già trước sân. Nhưng rồi, từ hướng đầu làng, nơi cây đa cổ thụ đứng lù lù như một gã khổng lồ canh giữ lối vào âm ty, một âm thanh kỳ lạ bắt đầu vọng đến.

*Hư… hư… ức…*

Nó không giống tiếng gió rít qua khe cửa, cũng không phải tiếng mèo hoang gào đực. Đó là tiếng khóc. Một tiếng khóc nỉ non, kéo dài, chứa đựng một nỗi oan khiên tích tụ qua hàng trăm năm. Tiếng khóc ấy mỏng như sương muộn nhưng lại có sức xuyên thấu lạ lùng, len lỏi qua những kẽ lá, chui lọt qua những lớp tường vôi mục nát, xoáy thẳng vào màng nhĩ người nghe.

“Tiếng khóc của Bà Chúa Đa…” Linh thì thầm, mặt cô tái mét. “Đêm trăng khuyết này là lúc phong ấn yếu nhất. Bà ta đang đòi người.”

Tiếng khóc mỗi lúc một rõ hơn. Nó không chỉ đơn thuần là âm thanh, mà dường như đã biến thành một loại rung động hiện hữu. Trong gương soi, nước trong chậu gỗ bắt đầu nổi lên những gợn sóng lăn tăn dù không có gió. Trên tường, bóng của những cành dâu tằm đu đưa theo nhịp điệu của tiếng nấc, trông giống như những cánh tay xương xẩu đang vẫy gọi.

Ở phía gian thờ bên ngoài, tiếng gõ mõ của ông cụ Tứ bắt đầu dồn dập hơn. *Cộc! Cộc! Cộc!* Tiếng gỗ va vào nhau khô khốc, cố gắng áp đảo tiếng khóc u linh đang tràn vào nhà. Thế nhưng, tiếng mõ càng nhanh, tiếng khóc càng trở nên thê lương. Nó bắt đầu biến hóa, lúc như tiếng trẻ con bị bỏ rơi, lúc lại như tiếng thiếu nữ uất ức tự tận, và rồi cuối cùng đọng lại thành tiếng gào xé lòng của một người mẹ mất con.

Vũ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Anh đứng dậy, vô thức đi về phía cửa sổ.

“Vũ! Đừng nhìn ra ngoài!” Linh hốt hoảng hét lên, nhưng đã muộn.

Cửu Nhãn trên trán Vũ đột ngột mở trừng. Thế giới trước mắt anh không còn là bóng tối xám xịt của màn đêm nữa. Qua nhãn thần, anh thấy cả ngôi làng Mộc đang bị bao phủ bởi một tấm lưới oán khí màu đỏ sẫm. Những sợi chỉ máu từ gốc cây đa khổng lồ tỏa ra như hàng vạn con rết, bò lổm ngổm trên mái nhà, chui vào lỗ thông gió, quấn chặt lấy cửa ra vào của từng hộ dân.

Và trong màn sương mù mịt đó, tiếng khóc hóa thành những luồng khói đen xoáy tròn. Vũ nhìn thấy những người dân làng – những người vốn đang say ngủ – bắt đầu có những hành động dị thường.

Ở nhà bà Sáu đầu ngõ, bà già lưng còng rạp xuống đất, đôi mắt mở trừng nhưng đồng tử trắng dã, bà đang cào cấu mặt đất bằng những đầu ngón tay rướm máu, miệng lẩm bẩm theo nhịp tiếng khóc. Ở nhà anh Tám thợ rèn, cả hai vợ chồng họ đều đứng dậy, đứng bất động trước gương, bàn tay tự siết lấy cổ mình cho đến khi mặt mày tím tái mà vẫn không hề hay biết.

Tất cả đều như đang rơi vào một cơn mộng du tập thể, bị dẫn dụ bởi thứ thanh âm chết chóc kia.

“Bọn họ… họ đang bị điều khiển!” Vũ rên rỉ, tay bấu chặt vào bậu cửa.

“Trần Vũ, trở lại đây!” Tiếng quát của ông cụ Tứ vang lên từ phía sau.

Ông cụ từ bao giờ đã đứng ở cửa phòng, bộ quần áo nâu sồng đẫm mồ hôi, một bên mắt còn lại lóe lên tia nhìn nghiêm nghị. Trên tay ông cầm một nhành liễu vắt qua bát nước phép.

“Cửu Nhãn của cậu đang dẫn dụ linh hồn bà ta tìm đến đây đấy! Mau nhắm mắt lại!”

Nhưng đã không kịp. Tiếng khóc nỉ non kia đột ngột im bặt. Sự im lặng kéo dài chỉ trong tích tắc còn đáng sợ hơn cả ngàn tiếng than vãn. Một luồng gió lạnh buốt từ phía cửa sổ thổi tung rèm vải, hất văng những lá bùa dán trên vách nhà.

Từ trong hư không, bóng một người phụ nữ bắt đầu hiện ra. Bà ta đứng ngay dưới gốc cây khế ngoài sân, tà áo đỏ rách nát bay vật vờ như cánh bướm đêm bị xé rách. Khuôn mặt bà ta ẩn sau làn tóc dài đen đặc như mực, chỉ để lộ ra một bên mắt đỏ lòm, chứa đựng sự hận thù vạn kiếp.

Thị Mai. Bà Chúa Đa.

Bà ta không bước đi, bà ta trôi dạt trong không trung. Mỗi nơi bà ta đi qua, cỏ cây đều héo úa trong tích tắc, để lại một vệt sương muối xám ngắt. Bà ta từ từ quay đầu về phía căn phòng hậu, nơi Vũ đang đứng.

“Nợ… máu… trả… bằng… mạng…”

Giọng nói ấy như được phát ra từ kẽ răng bị nghiền nát, khô khốc và sắc lẹm.

Thanh trên chõng tre bỗng nhiên co giật dữ dội. Anh ta bật dậy, đôi mắt mở to nhưng chỉ có tròng trắng, miệng ngoác rộng phát ra tiếng kêu tắc nghẹn. Những chiếc rễ đa dưới da anh ta bắt đầu đâm chồi, xuyên qua lớp biểu bì, lòi ra ngoài như những chiếc sừng gớm ghiếc.

“Cứu… tôi… Vũ ơi… nóng quá…” Thanh rên rỉ, nhưng giọng nói ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một tiếng cười the thé của phụ nữ.

Linh nhanh chóng rút từ trong ngực áo ra một xấp bùa đỏ, cô lầm rầm khấn vái rồi dán mạnh lên trán Thanh. Một luồng sáng vàng mỏng manh hiện lên nhưng ngay lập tức bị sắc đen lấn át. Lá bùa cháy đen thui chỉ trong nháy mắt.

“Ông nội! Bùa Trấn Hồn không ngăn được nữa rồi!” Linh hét lên cầu cứu.

Ông cụ Tứ không nói một lời, ông bước tới trước mặt Vũ, dùng ngón tay cái thấm máu gà chọi đã chuẩn bị sẵn, quyết liệt vẽ một chữ “Sát” bằng huyết sắc lên giữa ấn ký Cửu Nhãn của Vũ.

“Sử dụng nó đi, Vũ! Dùng con mắt của cậu để nhìn xem tâm của bà ta nằm ở đâu! Đừng nhìn vào nỗi sợ, hãy nhìn vào oán hận của chính mình!”

Vũ cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi từ ngón tay ông cụ truyền vào trán. Cơn đau thấu xương làm anh khuỵu xuống, nhưng đồng thời, tầm nhìn của anh cũng trở nên sắc nét hơn bao giờ hết. Cửu Nhãn xuyên qua thực tại, xuyên qua lớp áo đỏ của oán hồn đang đứng ngoài sân kia.

Anh thấy ở vị trí tim của Thị Mai không phải là một cơ quan sống, mà là một khối gỗ mục nát có hình thù trái tim, bên trên cắm đầy những chiếc đinh rỉ sét – mỗi chiếc đinh đại diện cho một đời tộc trưởng họ Lý đã dùng tà thuật đóng vào để trấn yểm bà. Nhưng giữa khối gỗ ấy, có một điểm sáng yếu ớt, lấp lánh như màu ngọc bích.

Đó là một giọt lệ của Thị Mai lúc bị chôn sống, nó chứa đựng chút tình nhân gian cuối cùng còn sót lại.

“Tiếng khóc… không phải từ bà ta…” Vũ thì thầm, hơi thở của anh phả ra hơi lạnh trắng xóa. “Tiếng khóc phát ra từ bộ rễ dưới lòng đất!”

Đúng lúc đó, mặt đất dưới nền nhà nhà cụ Tứ nứt ra. Những sợi rễ to bằng cổ tay trẻ con bò lên như những con rắn, quấn chặt lấy chân của Linh và ông cụ Tứ. Chúng kéo mạnh họ về phía khe nứt.

“Cẩn thận!” Vũ vồ tới, chụp lấy tay Linh.

Nhưng ngôi nhà dường như đang biến đổi. Những bức tường gỗ vốn cũ kỹ giờ đây chảy ra một thứ nhựa đỏ như máu, có mùi hăng hắc của mủ đa. Không khí bỗng chốc đặc quánh lại như thể họ đang bị nhốt trong một cái kén khổng lồ.

Bên ngoài, tiếng khóc đêm trăng khuyết bỗng nhiên đổi nhịp. Nó trở nên hào hùng, man dại như một bản tế ca. Những người dân làng Mộc từ mọi nẻo đường đang lục tục kéo về phía cây đa cổ thụ. Họ đi theo hàng lối, tay cầm những vật dụng kỳ dị: kẻ cầm bát ăn xin, người cầm con dao phay, kẻ lại bưng một vò rượu gạo… Tất cả đều hướng về phía “ngôi miếu không thần” dưới bóng đa với sự thành kính rợn người.

Dưới ánh trăng khuyết nhợt nhạt, Lý Trưởng Lâm đứng trên bậc thềm đá của nhà thờ họ Lý, lão mặc một bộ áo dài đen thêu hoa văn chỉ vàng kỳ bí, trên tay cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Lão mỉm cười, một nụ cười đầy tàn độc và thỏa mãn. Mỗi tiếng rung chuông của lão dường như lại điều phối nhịp điệu của tiếng khóc, đẩy oán khí lên mức cao nhất.

“Hội đồng trưởng lão đã chờ ngày này lâu lắm rồi.” Lý Trưởng Lâm thì thầm với màn đêm. “Vật tế phẩm đã trở lại, cây đa sẽ lại xanh tươi thêm một trăm năm nữa.”

Quay trở lại căn nhà của cụ Tứ, Vũ đang đứng giữa một ranh giới sinh tử. Một bên là người bạn nối khố đang bị biến thành quái vật rễ cây, một bên là Linh và ông cụ đang bị rễ cây lôi xuống lòng đất, và trước mặt là oán hồn Thị Mai đang gào thét đòi mạng.

“Trần Vũ… trả… con… cho… tôi…”

Giọng của Thị Mai lúc này bỗng biến đổi, không còn the thé mà mang theo sự cầu khẩn thiết tha.

Vũ chợt nhớ lại di vật của mẹ – chiếc vòng dâu tằm đã vỡ. Những mảnh vụn ấy tuy đã mất tác dụng bảo vệ nhưng khi nãy anh vẫn gom lại trong túi quần. Anh rút một mảnh gỗ nhỏ sắc nhọn nhất, cứa thẳng vào lòng bàn tay mình. Máu của dòng họ Trần – dòng máu của những kẻ canh giữ và cũng là kẻ nợ máu – tuôn ra ròng ròng.

Anh không né tránh, mà bước thẳng tới trước mặt oán hồn Thị Mai.

“Bà muốn nợ máu, tôi trả cho bà bằng huyết thống cuối cùng của dòng họ Trần! Nhưng hãy thả bạn tôi ra, thả người làng ra!”

Vũ đưa bàn tay đầy máu chạm vào hư không, nơi tà áo đỏ của bà ta đang bay lượn. Ngay khi máu anh chạm vào luồng oán khí, một tiếng nổ lớn vang lên như sấm sét giữa trời quang.

Một luồng sáng đỏ rực phát ra từ Cửu Nhãn, tạo thành một vòng tròn bảo vệ bao quanh Vũ. Máu của anh bắt đầu bốc hơi thành những sợi khói trắng, len lỏi vào trong khối gỗ mục nát ở tim Thị Mai, bao lấy những chiếc đinh rỉ sét kia.

Cơn chấn động làm cả làng Mộc rung chuyển. Những chiếc rễ cây đang quấn chân ông cụ Tứ và Linh bỗng chốc lỏng ra, héo rũ lại rồi tan biến vào hư không. Oán hồn Thị Mai rít lên một tiếng đau đớn, nhưng đó không phải là tiếng rít của hận thù, mà là tiếng kêu của sự giải thoát khi những sợi dây trói buộc bằng tà thuật của họ Lý đang bị máu của Vũ đốt cháy.

Tiếng khóc ngoài kia bỗng chốc dịu lại, chuyển thành tiếng thì thầm của gió đêm.

Tuy nhiên, sự phản phệ của sức mạnh quá lớn khiến Vũ lảo đảo. Tóc mai của anh, ngay sau cú kích phát này, đã lốm đốm những sợi bạc. Anh quỵ xuống sân, hơi thở hổn hển. Cửu Nhãn khép lại, để lại một vết sẹo nhỏ hình giọt máu ngay giữa trán.

Bóng người phụ nữ áo đỏ mờ dần, trước khi tan biến, bà ta ngoái nhìn Vũ. Trong khoảnh khắc ấy, anh không thấy sự kinh tởm nữa, mà thấy một gương mặt phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp đến đau lòng. Bà ta mỉm cười – một nụ cười nhợt nhạt như bóng trăng khuyết trên cao, rồi tan thành một cơn gió cuốn theo những lá đa khô bay tản mác.

Màn đêm lại trở về với sự yên lặng, nhưng là một sự yên lặng rợn người hơn bao giờ hết.

Linh vội vàng chạy đến đỡ Vũ dậy. “Vũ! Anh có sao không? Tóc anh…”

Vũ lắc đầu, lau vết máu trên tay, ánh mắt anh nhìn về phía nhà thờ họ Lý đang lập lòe ánh đèn dầu. “Tôi không sao. Nhưng tôi thấy rồi… Lý Trưởng Lâm… lão ta đang cầm một thứ gì đó. Đó chính là thứ duy trì tiếng khóc này.”

Ông cụ Tứ bước tới, ánh mắt ông nhìn Vũ lúc này đã bớt đi vẻ khắc nghiệt nhưng lại thêm phần nặng nề của sự lo âu. Ông nhìn lên bầu trời, nơi vầng trăng khuyết đã chuyển sang sắc đỏ tía.

“Tiếng khóc vừa rồi chỉ là lời chào của Bà Chúa Đa thôi.” Cụ Tứ thở dài, giọng nói già nua vang lên giữa đêm vắng. “Đêm mai mới thực sự là đại lễ hiến tế. Nếu chúng ta không lấy được Bản Mệnh Phù dưới giếng cổ ở nhà thờ họ Lý trước khi trăng lên đỉnh đầu, cả ngôi làng này sẽ biến thành mộ địa.”

Thanh ở trong nhà đã lịm đi, những chiếc rễ cây lồi ra trên da thịt anh ta bắt đầu khô héo và bong tróc, nhưng chúng để lại những lỗ hổng thâm đen trên da, trông như những con mắt tử thần đang nhắm nghiền. Anh ta chưa chết, nhưng linh hồn đã bị tổn hại nghiêm trọng.

Bên ngoài cổng nhà cụ Tứ, bóng tối dường như đang đậm đặc hơn. Những tiếng xì xào của dân làng từ xa vọng lại, nghe như tiếng cầu kinh của một tà giáo nào đó. Sự im lặng của ngôi làng bây giờ không còn là bình yên, mà là một sự nín thở tập thể của những con mồi trước giờ bị hành quyết.

Vũ đứng thẳng người lên, ánh mắt kiên định dù khuôn mặt tái nhợt vì mất sức. Anh nhìn về phía cây đa cổ thụ đang đứng lặng im trong bóng tối – một gã khổng lồ đang chờ đợi sự kết thúc của một vòng lặp trăm năm.

“Đi thôi Linh.” Vũ nói, giọng lạnh băng như gió mùa đông. “Đêm nay, chúng ta phải vào nhà thờ họ Lý.”

Trăng khuyết khuất sau một đám mây đen lớn, để lại làng Mộc trong một bóng tối tuyệt đối. Chỉ còn tiếng sương rơi trên những lá đa nghe như tiếng gõ vào quan tài, và đâu đó trong không trung, tiếng khóc đêm vẫn còn đọng lại, nức nở, âm thầm, chờ đợi đêm máu tiếp theo thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8