Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 8: Bức thư của người cha quá cố
**CHƯƠNG 8: BỨC THƯ CỦA NGƯỜI CHA QUÁ CỐ**
Sương đêm ở Làng Mộc không giống như sương ở phố thị. Nó đặc quánh, mang theo mùi nồng nồng của bùn đất và vị chát của lá đa già, lẩn khuất như những dải lụa của người chết quấn quýt lấy bắp chân người sống. Trần Vũ cùng Lê Linh lặng lẽ băng qua con đường đất nhỏ dẫn về phía cuối làng, nơi căn nhà cũ của họ Trần đứng sừng sững giữa cỏ dại cao quá đầu người.
Căn nhà vốn đã tiêu điều, nay dưới ánh trăng đỏ tía lại càng thêm phần âm u. Những mảng tường vôi lở loét như những vết thương hoại tử trên cơ thể một gã khổng lồ đang hấp hối. Chiếc cổng gỗ mục nát nghiêng vẹo, mỗi khi gió thổi qua lại phát ra tiếng rít lên kèn kẹt, nghe như tiếng một người đàn bà đang nghiến răng trong đau đớn.
Vũ dừng bước trước bậc thềm đá bám đầy rêu xanh. Bàn tay anh chạm vào cánh cửa gỗ, hơi lạnh từ gỗ mục truyền vào da thịt khiến anh khẽ rùng mình.
“Anh thực sự muốn vào trong sao?” Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, ánh mắt lo âu nhìn xung quanh. “Cụ nội tôi nói, từ sau cái chết của cha mẹ anh, căn nhà này đã bị ‘trả lại’ cho âm giới. Khí âm ở đây nặng đến mức người thường vào sẽ bị tà khí xâm nhập, ngã bệnh không rõ nguyên nhân.”
Vũ không đáp. Anh chỉ im lặng đẩy cửa. *Rầm.* Tiếng động khô khốc vang lên trong màn đêm yên tĩnh đến lạ kỳ. Bụi bặm từ xà nhà rơi xuống như mưa, phủ một lớp bạc trắng lên vai hai người. Vũ đưa tay lên trán, chỗ ấn ký Cửu Nhãn đang bắt đầu đập liên hồi. Mỗi nhịp đập của nó giống như một tiếng chuông cảnh báo, nhưng đồng thời cũng là sự thôi thúc mãnh liệt.
“Linh, cô giúp tôi trông chừng bên ngoài. Tôi cảm nhận được… có thứ gì đó của cha đang gọi tôi.”
Vũ bước vào trong. Không gian tối tăm lập tức bao trùm lấy anh. Anh không dùng đèn pin, vì lúc này, Cửu Nhãn đã tự mở ra một tầm nhìn kỳ dị. Mọi thứ trong mắt anh giờ đây hiện lên với hai màu chủ đạo: đen và xám bạc, riêng những luồng khí lạnh thì có màu xanh lam nhợt nhạt đang uốn lượn như rắn bò dưới chân tường.
Anh đi về phía gian thờ. Bát hương cũ đã nứt vỡ, những que nhang gãy vụn nằm vương vãi. Vũ chợt đứng khựng lại giữa gian nhà chính. Dưới cái nhìn của Cửu Nhãn, một vùng đất dưới sàn nhà, ngay sát chân phản gỗ cũ, đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực rỡ nhưng yếu ớt, giống như một đốm than hồng sắp tàn giữa đống tro nguội.
“Ở đây.”
Vũ quỳ xuống, dùng sức nạy những miếng ván sàn mục nát. Những con mọt gỗ bị động ổ bò lổm ngổm trên tay anh, nhưng Vũ không bận tâm. Sau vài phút vật lộn, anh lôi lên được một chiếc hộp sắt nhỏ, gỉ sét đến mức không còn nhìn rõ hoa văn nguyên bản.
Anh dùng con dao găm nhỏ mà Linh đưa cho để cạy nắp hộp. *Cạch.* Chiếc nắp bật mở, bên trong là một cuộn giấy được gói kỹ trong lớp vải điều đã phai màu, cùng một chiếc nhẫn đồng có khắc hình con mắt – biểu tượng thu nhỏ của dòng họ Trần canh giữ nhãn ma.
Vũ mở cuộn giấy ra. Nét chữ trên giấy tuy đã nhòe vì độ ẩm, nhưng vẫn mang đậm khí chất cương nghị của cha anh – Trần Nam.
*“Vũ, con trai của cha…*
*Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là cha mẹ đã không thể thoát khỏi vòng vây của định mệnh. Đừng tìm kiếm bọn cha, vì chúng ta có lẽ đã trở thành một phần của gốc đa ấy. Đây là cái giá mà họ Trần phải trả cho tội ác của trăm năm trước.”*
Cổ họng Vũ đắng ngắt. Anh nén cơn đau âm ỉ trong lồng ngực để đọc tiếp.
*“Con phải nghe kỹ đây: Lời nguyền dưới bóng cây đa không đơn thuần là oán hận của Thị Mai. Một trăm năm trước, tổ tiên họ Trần vì tham luyến long mạch vương giả, đã thông đồng với họ Lý dùng tà thuật ‘Thiên Thu Trấn Tế’. Họ không chỉ giết Thị Mai, họ còn xẻo đi mắt trái của bà ấy khi bà còn hơi thở cuối cùng, dùng máu trinh nữ để nhuộm đỏ rễ đa, biến cái cây thành một ‘Bát Quái Trận’ khổng lồ để hút tinh hoa đất trời về cho làng.*
*Nhưng họ Trần là kẻ thực hiện pháp trận, còn họ Lý là kẻ hưởng lợi. Kẻ cầm dao thì mang nghiệp, kẻ nhận tiền thì mang nợ. Nợ máu họ Trần không phải chỉ trả bằng mạng người, mà bằng cả linh hồn qua nhiều kiếp. Cha và mẹ con đã cố gắng dùng Cửu Nhãn để xoay chuyển pháp trận vào 20 năm trước, hòng giải thoát cho Thị Mai, nhưng chúng ta đã bị phản bội.”*
Nét chữ trong bức thư bắt đầu trở nên run rẩy và gấp gáp hơn, như thể người viết đang trong một tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
*“Lý Trưởng Lâm không muốn dừng lại. Hắn ta muốn nhiều hơn thế. Hắn đã biến Thị Mai thành một ‘Oán Tiên’ – một thực thể tà ác chỉ biết giết chóc để nuôi dưỡng sự trường sinh cho riêng hắn. Đêm 20 năm trước, chính hắn đã đẩy mẹ con vào hầm giếng cổ dưới nhà thờ họ Lý để hoàn thiện mảnh khuyết cuối cùng của trận pháp. Vũ, cha đang cố cầm cự để giấu lá thư này và để con rời khỏi làng. Nhưng cha biết, Cửu Nhãn trên trán con sớm muộn gì cũng sẽ thức tỉnh.”*
Vũ cảm thấy một luồng khí nóng bỏng lan từ trán dọc theo sống lưng. Đôi mắt anh đỏ ngầu. Hóa ra, cha mẹ anh không phải mất tích, họ đã bị Lý Trưởng Lâm hiến tế sống!
*“Hãy nhớ: Muốn tiêu diệt cây đa, phải tìm lại được Nhãn Ma – mắt trái của Thị Mai bị trấn yểm dưới đáy Giếng Cổ nhà họ Lý. Chỉ khi Nhãn Ma quay về với thân xác, oán hồn Thị Mai mới có thể siêu thoát hoặc sẽ nổ tung cùng pháp trận. Nhưng Cửu Nhãn của con là con dao hai lưỡi. Càng mở nó ra, tuổi thọ con càng cạn. Mỗi khi nhìn thấu chân tướng sự thật, là một lần con bước chân gần hơn tới cửa tử. Đừng vì thù hận mà đánh mất nhân tính, nếu không, con sẽ trở thành Bà Chúa Đa thứ hai của vùng đất này.”*
Lá thư kết thúc bằng một vết máu đã thâm đen trên góc giấy. Vũ siết chặt mảnh giấy trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Một cảm giác phẫn uất cuồn cuộn trào dâng. Tổ tiên của anh – những người mà anh từng nghĩ là anh hùng canh giữ sự bình yên – hóa ra lại là những kẻ thủ ác đầy dã tâm. Và giờ đây, toàn bộ tội nghiệt đó đổ xuống đầu anh, xuống đầu Thanh, và cả những người dân làng vô tội đang dần bị rễ đa nuốt chửng.
“Vũ! Anh xong chưa? Có biến rồi!” Tiếng Linh gọi thất thanh từ bên ngoài.
Vũ giấu vội bức thư và chiếc hộp vào ngực áo, lao nhanh ra cửa.
Dưới ánh trăng tía lạnh lẽo, một khung cảnh rợn người đang diễn ra. Từ phía bóng tối của những lùm cây đại cổ thụ xung quanh căn nhà, hàng chục bóng người đang dật dờ bước ra. Họ là những người dân làng, nhưng mắt họ trắng dã, không có con ngươi. Từ miệng và lỗ tai họ, những sợi rễ đa nhỏ như sợi tóc không ngừng ngoe nguẩy. Họ di chuyển cứng nhắc, phát ra những tiếng khò khè như thú vật bị nghẹn cổ.
“Họ bị điều khiển rồi!” Linh tay cầm cành dâu tằm quết máu chó mực, gương mặt đầy vẻ căng thẳng. “Lý Trưởng Lâm đã kích hoạt ‘Âm Binh Ma Đa’. Hắn biết anh đang ở đây tìm manh mối!”
Vũ nhìn những người dân làng – có bà cụ bán rau ở đầu ngõ, có anh thợ rèn hiền lành. Họ không còn là họ nữa, chỉ là những cái xác không hồn bị rễ đa ký sinh.
“Vũ, đừng dùng Cửu Nhãn nữa, anh sẽ kiệt sức mất!” Linh hét lớn khi thấy Vũ lại đưa tay lên trán.
Nhưng Vũ không nghe thấy. Tai anh lùng bùng những tiếng gào thét của quá khứ. Tiếng khóc của Thị Mai lúc bị đóng đinh, tiếng kêu cứu của mẹ anh dưới giếng sâu, và tiếng cười ngạo nghễ của Lý Trưởng Lâm 20 năm trước.
“Họ Trần đã nợ làng này quá nhiều…” Vũ lẩm bẩm, giọng anh khản đặc. “Hôm nay, tôi sẽ bắt đầu trả.”
Ấn ký Cửu Nhãn trên trán Vũ đột nhiên nứt ra một khe nhỏ. Không phải là một hình vẽ, mà là một khe hở bằng xương bằng thịt thật sự. Một luồng hào quang màu vàng kim xen lẫn đen tối phát ra, quét qua đám đông đang bao vây.
Những người dân làng đang lao tới bỗng chốc đứng khựng lại như chạm phải một bức tường lửa vô hình. Những sợi rễ đa trên người họ bắt đầu cháy sém, tỏa ra mùi khét lẹt của thịt thối. Đám “âm binh” rú lên những tiếng kêu đau đớn, đổ gục xuống đất rồi tan biến thành những vũng nước đen ngòm.
Nhưng ngay lập tức, Vũ cũng khuỵu ngã. Máu tươi từ trên trán chảy xuống, che mờ một bên mắt của anh. Một nửa mái tóc đen nhánh của Vũ, ngay trước mắt Linh, bắt đầu bạc trắng như sương muối chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
“Vũ!” Linh lao đến đỡ lấy anh, nước mắt tràn ra. “Dừng lại đi, anh sẽ chết thật đấy!”
Vũ thở dốc, dựa vào người Linh, nhìn vào bàn tay đang run rẩy của mình. Bức thư của cha anh nói đúng, cái giá phải trả quá đắt. Nhưng anh không còn đường lùi nữa.
“Nhà thờ họ Lý… Giếng Cổ…” Vũ thều thào, ánh mắt đầy sự kiên định đến cực đoan. “Chúng ta phải lấy lại Nhãn Ma. Chỉ có thứ đó mới ngăn được đại lễ hiến tế đêm mai.”
Ở phía xa, trên tán cây đa cổ thụ, Bà Chúa Đa đứng vắt vẻo trên một cành cao, tà áo đỏ rách nát bay phấp phới trong gió. Bà ta không tấn công, chỉ đứng đó nhìn Vũ bằng một ánh mắt trống rỗng. Dường như bà ta đang chờ đợi. Chờ đợi hậu duệ của kẻ thù đến để kết thúc màn kịch kéo dài suốt một thế kỷ.
Bóng tối bao phủ lên làng Mộc, dầy đặc hơn bao giờ hết. Tiếng trống chiêng từ phía nhà thờ họ Lý bỗng vang lên dồn dập, báo hiệu cho một đêm không ngủ của những linh hồn vong mạng. Vũ cố gắng đứng dậy, bước chân chệnh choạng nhưng vẫn tiến về phía trước.
Bí mật của người cha đã rõ, nhưng gánh nặng của nó thì ngàn cân. Cuộc hành trình đi sâu vào hang cọp của họ Trần giờ đây không chỉ là tìm sự thật, mà là một cuộc chiến sinh tử để cắt đứt những rễ đa đã ăn sâu vào linh hồn của cả một dòng tộc.
Gió lạnh lại thổi qua, cuốn theo những mảnh giấy vỡ từ căn nhà cũ, như lời vĩnh biệt muộn màng của những người đã nằm xuống dưới bóng cây đa cổ thụ năm nào.