Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 98: Thị Mai buông bỏ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:09:57 | Lượt xem: 1

Trong cái khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tơ nhện giăng qua khe vực, không gian xung quanh gốc đa cổ thụ làng Mộc dường như ngưng đọng lại. Tiếng gào thét của gió, tiếng rung bần bật của những tán lá già nua và cả tiếng đổ nát của thực tại đều tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ.

Trần Vũ thấy mình đứng giữa một vùng sương mù bảng lảng, không có mặt trời, cũng chẳng có trăng sao. Đây là “Tâm Nhãn Giới” – vùng không gian tâm thức mà Cửu Nhãn tạo ra trước khi nó hoàn toàn lụi tàn. Đối diện với anh, hình hài Bà Chúa Đa – oán linh Thị Mai – đang lơ lửng. Bà ta không còn là một khối oán khí mờ mịt mà hiện rõ lên với tà áo đỏ rách nát, mái tóc dài như những sợi rễ đa khô héo quấn chặt lấy tứ chi. Đôi mắt bà ta, vốn chỉ là hai hố đen sâu thẳm chảy dài huyết lệ, giờ đây đang rung lên bần bật nhìn chằm chằm vào Nhãn Thạch trong tay Vũ.

“Ngươi muốn gì? Ngươi định dùng chút hơi tàn của kẻ canh giữ để trấn áp ta một lần nữa sao?” – Giọng nói của Thị Mai không phát ra từ miệng, mà nó dội thẳng vào linh hồn Vũ, âm u và lạnh lẽo như tiếng rễ cây đâm xuyên qua quan tài gỗ mục.

Vũ ho khan một tiếng, máu tươi từ miệng anh rỉ ra, thấm đỏ cả vạt áo sơ mi trắng đã rách nát. Tóc anh lúc này đã bạc trắng hơn nửa, làn da nhăn nheo lại như một ông lão lục tuần. Cái giá của việc cưỡng ép mở Cửu Nhãn tầng thứ ba đang rút cạn nhựa sống của anh. Nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, một vẻ sáng quắc, thấu triệt đến đau lòng.

“Tôi không trấn yểm bà.” – Vũ lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng kiên định. “Trăm năm qua, người ta dùng xích đồng, dùng đinh phong ấn, dùng máu oán của kẻ đồng tộc để nhốt bà lại. Nhưng chưa có ai… thực sự nhìn bà.”

Thị Mai cười lên điên cuồng, tiếng cười làm lay động cả vùng không gian xám xịt: “Nhìn ta? Chúng nhìn ta như một vật hiến tế để đổi lấy vinh hoa! Chúng nhìn ta như một con quỷ cần phải diệt trừ! Các người, dòng họ Trần các người, đã bao giờ coi ta là con người chưa?”

Những sợi rễ từ tà áo bà ta bùng lên, lao về phía Vũ như những con rắn độc. Nhưng khi chúng vừa chạm đến vòng sáng phát ra từ Nhãn Thạch trên ngực anh, chúng đột ngột dừng lại, không phải vì bị ngăn cản bởi sức mạnh, mà vì bị một luồng ký ức khác lạ thu hút.

Vũ giơ bàn tay run rẩy lên, nhắm mắt lại. Anh đang kết nối những mảnh vỡ của Huyết Thư và ký ức năm 1924 mà anh đã thu thập được. “Bà nói đúng, họ Lý và họ Trần năm đó đã phản bội bà. Nhưng có một điều họ đã xóa sạch khỏi gia phả, một điều mà chính bà cũng đã quên mất trong cơn đại hận trăm năm.”

“Nói dối!” – Thị Mai rít lên.

“Hãy nhìn đi.” – Vũ quát khẽ, nhãn thạch phát ra luồng sáng bạc lộng lẫy.

Bức màn sương mù trước mặt hai người cuộn lại, rồi từ từ mở ra một thước phim quá khứ đầy sống động. Đó không phải là cảnh hiến tế đẫm máu dưới gốc đa, mà là một góc nhỏ trong một gian buồng tối tăm rách nát của ngôi nhà cũ họ Trần cách đây đúng một thế kỷ.

Thị Mai sững người. Bà thấy lại mình của trăm năm trước, khi vẫn còn là một cô gái nghèo với đôi mắt trong veo, đang bị xích chân vào góc cột. Phía ngoài cửa, tiếng bàn bạc của tộc trưởng họ Lý và họ Trần về việc hiến tế trinh nữ vang lên lạnh lùng. Nhưng ngay lúc đó, một bóng người đàn ông trẻ tuổi lén lút đẩy cửa bước vào.

Đó là Trần Cảnh – em trai của tộc trưởng họ Trần thời bấy giờ, cũng chính là người mà Thị Mai thầm yêu trộm nhớ trước khi bị bắt làm vật tế.

Thị Mai trong ký ức gầy gò, sợ hãi nhìn người thương: “Anh Cảnh… anh đến để đưa em đi sao?”

Trần Cảnh quỳ xuống dưới chân cô gái, đôi bàn tay gầy guộc của anh ta run rẩy tìm cách tháo chiếc xích đồng nhưng bất lực. Chiếc xích đã được làm phép bởi thầy pháp cao tay nhất vùng. Trần Cảnh khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên chân Thị Mai.

“Anh không cứu được em…” – Tiếng nói của Trần Cảnh trong ký ức vang lên đau đớn. “Lệnh của anh trai, lệnh của dòng họ… Họ nói nếu không có em, long mạch sẽ đứt, cả làng sẽ chết đói. Nhưng Mai ơi, nếu em chết, anh cũng không sống nổi.”

Bà Chúa Đa đứng bên cạnh Vũ, hơi thở bà ta trở nên dồn dập. “Chuyện này… sao ta không nhớ? Trong ký ức của ta, chỉ có lúc hắn đứng nhìn họ đóng đinh vào tay ta dưới gốc đa… Hắn đứng đó, mắt lạnh lùng như băng…”

“Hãy xem tiếp đi.” – Vũ thầm thì.

Hình ảnh thay đổi. Cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: Thị Mai bị treo lên gốc đa, 12 cái đinh đồng dài đang được chuẩn bị. Trần Cảnh đứng trong đám đông, khuôn mặt tái mét, tay nắm chặt một mảnh vải thêu tên của hai người. Khi cái đinh đầu tiên đóng sầm vào xương thịt Thị Mai, cả làng hô vang kinh kệ để át đi tiếng thét của bà. Nhưng không ai thấy, Trần Cảnh đã dùng một con dao nhỏ, tự rạch lên lòng bàn tay mình đúng lúc đó.

Anh ta không nhìn bà bằng ánh mắt lạnh lùng. Anh ta đang thực hiện một “bí thuật song sinh bằng máu”. Anh ta muốn chịu đựng một nửa nỗi đau của bà. Cửu Nhãn của Vũ soi thấu quá khứ: Mỗi một cái đinh đóng vào người Thị Mai, linh hồn của Trần Cảnh cũng vỡ ra một mảnh.

Vào đêm thứ ba sau khi Thị Mai tắt thở và bị rễ cây bao phủ, khi cả làng đang ăn mừng vì “long mạch đã yên”, Trần Cảnh đã lén bò ra gốc đa. Anh ta không chạy trốn. Anh ta đã tự sát dưới gốc cây ấy, tay cầm mảnh vải thêu, miệng lẩm nhẩm một lời thề nguyền đáng sợ.

“Anh ta không phản bội bà.” – Vũ nói, giọng anh lạc đi vì xúc động. “Trần Cảnh đã dùng chính linh hồn của mình để làm vật đệm giữa bà và phong ấn. Bà có biết vì sao suốt 100 năm qua, dù bị đóng đinh, linh hồn bà vẫn không hoàn toàn tan biến thành tro bụi không? Vì có một người đã tình nguyện ở lại trong lòng đất tối tăm, dưới bộ rễ kia, che chở cho chân tâm của bà khỏi bị tà khí thiêu đốt.”

Bà Chúa Đa quỳ sụp xuống. Mái tóc dài của bà ta bắt đầu rụng xuống, để lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vết sẹo của trăm năm trước. “Không… Cảnh ơi…”

Vũ tiến tới một bước, bàn tay bạc trắng của anh đưa ra như muốn chạm vào linh hồn đau khổ ấy. “Cái người bà thấy đứng lạnh lùng nhìn bà lúc đó, không phải là Trần Cảnh. Đó là anh trai hắn – người đã giả dạng em mình để khiến bà hận thù cực độ. Càng hận, linh hồn bà càng mạnh, phong ấn long mạch càng bền. Họ cần oán khí của bà, nên họ phải diệt tuyệt tình yêu của bà trước.”

Nhãn Thạch trong tay Vũ bỗng nứt ra một tiếng “rắc”. Vùng không gian xám xịt bắt đầu sụp đổ. Những hình ảnh về Trần Cảnh hiện về liên tục: Một linh hồn lặng lẽ chịu đựng sự cào xé của rễ cây đa để giữ cho Thị Mai một tia hy thức cuối cùng; một người đã dùng trăm năm luân hồi của mình để đổi lấy cơ hội cho hậu duệ đời sau – là Vũ – được trở về đây và nói cho bà biết sự thật.

“Thị Mai, bà đã hận sai người, và đã hành hạ chính kẻ yêu mình suốt một thế kỷ qua.” – Vũ nói lời cuối cùng.

Cơn đại hận trong lòng oán linh Thị Mai giống như một đập thủy điện khổng lồ bị vỡ vụn từ bên trong. Không có tiếng gào thét hung hăng, chỉ có tiếng nức nở đau đớn phát ra từ một người đàn bà đã mất đi tất cả. Oán khí màu đen từ trên người bà ta tan ra, để lại một linh hồn nhạt nhòa, trong suốt.

Bà ta ngẩng đầu nhìn Vũ, đôi mắt rớm máu giờ đã trở lại bình thường, u sầu và mệt mỏi. “Trăm năm… chỉ vì một lời nói dối… mà ta đã biến ngôi làng này thành địa ngục… ta đã khiến hắn phải chịu khổ…”

Bên ngoài thực tại, ngay dưới gốc đa, thi thể của Thanh đang run rẩy bỗng dưng dịu lại. Những rễ cây đang quấn chặt lấy người dân làng bắt đầu rút lui như gặp lửa.

Thị Mai nhìn Vũ, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi: “Kẻ canh giữ… ngươi có đôi mắt giống hệt hắn năm xưa. Cám ơn ngươi… vì đã mang sự thật đến cho ta. Đôi mắt này… ngươi không cần phải gánh vác nó nữa.”

Bà ta vươn tay, chạm nhẹ vào trán Vũ. Một luồng hơi ấm lạ lùng tràn vào đại não anh. Cửu Nhãn đang rỉ máu trên trán anh từ từ khép lại, vết sẹo biến mất, nhưng cái giá là toàn bộ linh lực của anh tan biến sạch sẽ. Vũ cảm thấy sức lực bị rút đi toàn bộ, cơ thể anh đổ gục xuống đất như một khúc gỗ mục.

Trong làn sương mù đang tan biến, Vũ thấy bóng dáng một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo chàm bước ra từ dưới bộ rễ đa. Người đó mỉm cười, vươn tay về phía Thị Mai. Hai linh hồn chạm vào nhau, ánh sáng chói lòa bùng lên, xóa tan màu đỏ máu bao phủ ngôi làng suốt bấy lâu nay.

Cây đa cổ thụ đột ngột phát ra tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đất. Bộ rễ khổng lồ của nó, vốn là những vòi máu hút sự sống, giờ đây khô héo và co quắp lại. Những chiếc lá đa xanh rờn đồng loạt rụng xuống, đen ngóm rồi tan thành bụi phấn trong gió.

“Vũ! Trần Vũ!” – Tiếng kêu thất thanh của Lê Linh từ phía xa vang lại.

Vũ nằm trên mặt đất, đôi mắt anh mờ đi. Anh thấy tán cây đa khổng lồ che khuất bầu trời bao năm qua đang nứt toác. Ánh sáng mặt trời thực sự của một ngày mới lần đầu tiên sau trăm năm chiếu thẳng xuống Giếng Ngọc, xuống những mái nhà cổ kính của làng Mộc.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu ồn ào trở lại. Tiếng khóc, tiếng gọi nhau, tiếng xôn xao của dân làng thoát khỏi cơn mộng mị. Nhưng Vũ không còn nghe rõ nữa. Anh thấy Thị Mai và Trần Cảnh dắt tay nhau đi vào ánh sáng, biến mất ở cuối chân trời. Lời nguyền “Huyết Mạch Hiến Tế” đã được giải.

Khi Linh chạy đến bên anh, cô hốt hoảng nhìn người thanh niên mới 25 tuổi giờ đây trông như một người trung niên với mái tóc bạc trắng và gương mặt mệt mỏi cùng cực. Cô ôm lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên má Vũ.

“Xong rồi… Linh ơi…” – Vũ thầm thì, giọng yếu ớt như tiếng hơi thở của mùa thu. “Bà ấy… đi rồi…”

Linh nức nở gật đầu: “Cây đa đổ rồi Vũ. Nhìn kìa, nó không còn hút máu nữa. Anh nhìn kìa!”

Từ trên thân cây đa đã chết khô, một mầm xanh non mọc lên. Đó không phải là đa, mà là một nhành Bồ Đề non tơ, rung rinh trong nắng sớm.

Nhưng ở phía bên kia sườn đồi, bóng một người đàn ông mặc áo dài đen, tay cầm chuông đồng, lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng này. Lão ta gõ nhẹ chiếc chuông: *Keng…*

“Hạt giống đã gieo, nhưng nghiệp chướng vẫn còn. Họ Trần chưa thoát được đâu.” – Lão lẩm bẩm rồi quay lưng bước vào màn sương rừng Độc Nhân, để lại một tiếng chuông buồn bã ngân vang giữa lúc làng Mộc đang hồi sinh.

Vũ lim dim mắt. Anh thấy cha mẹ mình đang đứng cạnh mầm cây mới mọc, họ gật đầu cười với anh lần cuối trước khi hoàn toàn tan biến vào hư không.

Chương cũ của làng Mộc đã khép lại, nhưng một bí mật khác, đáng sợ và rộng lớn hơn, dường như chỉ mới bắt đầu bắt rễ từ sự biến mất của Cửu Nhãn. Thị Mai đã buông bỏ, nhưng cái bóng của cây đa cổ dường như vẫn còn in đậm trên con đường phía trước của Trần Vũ.

Trong lòng Linh, Vũ đã chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Một giấc ngủ mà anh đã mong chờ suốt 20 năm dài đằng đẵng kể từ khi cha mẹ mất tích. Gió thổi qua làng, mang theo mùi của đất ấm và sự bình yên tạm bách.

Hết chương 98.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8