Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 10: Kiếm Ý Sơ Thành**
Thành Thanh Vân về đêm không hề yên tĩnh như vẻ ngoài của nó. Những cơn gió lạnh rít qua các khe hẻm, mang theo hơi ẩm của một trận mưa sắp đổ xuống và mùi gỉ sắt đậm đặc từ những vũ khí vừa được tuốt khỏi bao.
Diệp Thần bước đi chậm rãi trên con đường đá xanh dẫn về khu ngoại thành. Tiếng bước chân của hắn đều đặn, không nhanh không chậm, cứ như thể hắn không hề biết bản thân đang bị bao vây bởi hơn hai mươi cao thủ của Lâm gia. Trong thức hải, thanh âm khàn khàn của Lão Hắc vang lên, mang theo chút hả hê:
“Tiểu tử, bọn chúng vây kín rồi đấy. Ba tên Nguyên Phủ Cảnh trung kỳ dẫn đầu, mười lăm tên Khí Hải Cảnh đỉnh phong yểm trợ phía sau. Trận hình này xem ra Lâm Hạo thật sự muốn đem đầu ngươi về làm bình cắm hoa rồi.”
Diệp Thần không đáp, bàn tay trái của hắn vẫn nhẹ nhàng buông thõng, nhưng ngón tay trỏ lại khẽ gõ lên lớp vải thô của tay áo theo một nhịp điệu kỳ lạ. Mỗi nhịp gõ, linh khí trong không gian xung quanh dường như bị một lực hút vô hình kéo lại, hội tụ vào lòng bàn tay phải đang nắm chặt chuôi Thương Thiên Kiếm gãy.
“Chỉ là một lũ kiến hôi mượn oai hùm.” Diệp Thần bình thản đáp lại bằng ý nghĩ. “Lão Hắc, đừng quên điều ta đã nói. Thương Thiên Kiếm cần máu để khai phong, và ta… cần áp lực để thức tỉnh.”
*Vút! Vút! Vút!*
Đột ngột, ba đạo hắc ảnh từ trên mái nhà lao xuống như những con chim ưng săn mồi đêm. Những thanh đoản đao rực lên linh quang màu xanh xám, xé toạc không khí, nhắm thẳng vào đỉnh đầu và hai vai của Diệp Thần.
Diệp Thần không thèm ngước mắt. Hắn nghiêng mình một góc độ cực nhỏ, Thương Thiên Kiếm trong tay vẫn nằm nguyên trong bọc vải nhưng vỏ ngoài lại phát ra một tiếng *ầm* trầm đục. Hắn dùng vỏ kiếm làm điểm tựa, xoay người một vòng tròn hoàn mỹ.
*Bùm!*
Ba tên sát thủ Khí Hải Cảnh thậm chí còn chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Thần đã cảm thấy một lực lượng nặng nề như núi thái sơn đập thẳng vào ngực. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã trong đêm tối, ba bóng đen bay ngược ra sau, đập sập bức tường gạch bên đường, hơi thở lịm đi ngay lập tức.
“Ra hết đi.” Diệp Thần đứng lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm nhìn vào bóng tối sâu thẳm trước mặt. “Lâm gia chỉ có chút bản lĩnh mèo vờn chuột này thôi sao?”
“Ha ha ha! Khá lắm, Diệp gia phế vật quả nhiên là có ẩn giấu!”
Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm nổ vang lên. Từ trong bóng tối, một đại hán cao lớn, vai u thịt bắp, vác trên vai một thanh đại đao nặng nề bước ra. Theo sau lão là hai trung niên có gương mặt lạnh lùng và mười mấy tên sát thủ khác, bao vây thành một vòng tròn không kẽ hở.
Đại hán kia chính là Lâm Thiết, một khách khanh cao cấp của Lâm gia, tu vi đã đạt tới Nguyên Phủ Cảnh ngũ trọng. Lão nhìn thi thể ba tên thủ hạ dưới đất, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn: “Ngươi giết người của Lâm gia tại thành Thanh Vân, tội đáng muôn chết. Nhưng Thiếu chủ có lệnh, nếu ngươi chịu giao ra bí mật tu luyện và thanh kiếm gãy kia, ta có thể cho ngươi chết nhanh chóng một chút.”
Diệp Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự miệt thị vô hạn: “Bí mật của ta, ngươi không giữ nổi. Còn thanh kiếm này… sợ là ngươi chạm vào liền sẽ mất mạng.”
“Cuồng vọng!” Lâm Thiết gầm lên một tiếng. “Lên! Chặt gãy tứ chi hắn, giữ lại một hơi thở là được!”
Ngay lập tức, hơn mười tên sát thủ Khí Hải Cảnh đồng loạt kết ấn. Linh lực thuộc tính hỏa và lôi đan xen, tạo thành một lưới năng lượng khổng lồ chụp xuống. Hai vị Nguyên Phủ Cảnh còn lại cũng ra tay, một trái một phải, kiếm quang như rắn độc quấn quýt lấy chân thân Diệp Thần.
Diệp Thần hít sâu một hơi. Cảm giác áp bách từ hai gã Nguyên Phủ Cảnh khiến da thịt hắn hơi tê rát. Thân xác này quả thực quá yếu. Cảnh giới Khí Hải tầng thứ sáu của hắn nếu so với tu vi chính tông thì đã là thiên tài, nhưng đối mặt với sự bao vây của một đám cao thủ hơn mình một đại cảnh giới, áp lực là không thể phủ nhận.
“Đến đúng lúc lắm!”
Diệp Thần quát khẽ, Thương Thiên Kiếm gãy cuối cùng cũng ra khỏi bao.
Trong khoảnh khắc thanh kiếm lộ diện, một luồng sát khí đen kịt bốc lên ngùn ngụt, lấn át cả ánh sáng của những chiêu thức linh lực xung quanh. Diệp Thần di chuyển. Bộ pháp của hắn không nhanh, nhưng mỗi bước đi lại như dẫm lên nhịp tim của đối thủ.
*Xoẹt!*
Kiếm quang lóe lên. Một tên sát thủ đang lao đến đột ngột dừng lại, đôi mắt trợn ngược, trên cổ xuất hiện một đường chỉ đỏ mảnh như sợi tóc. Giây tiếp theo, máu tươi phun trào, đầu lìa khỏi cổ.
Diệp Thần như một bóng ma trong bóng tối. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mỗi nhát kiếm đều đơn giản đến mức tối giản: đâm, chém, gạt. Nhưng mỗi lần kiếm ra, nhất định có một mạng người nằm xuống.
“Tránh ra, để ta!” Lâm Thiết nhìn thấy thủ hạ chết thảm, mắt đỏ rực như máu. Lão vung đại đao, linh lực Nguyên Phủ Cảnh bộc phát hoàn toàn, một đao chém xuống mang theo lực lượng nặng ngàn cân: “Phá Thiên Đao!”
*Oanh!*
Đất đá dưới chân Diệp Thần nứt toác. Hắn giơ thanh kiếm gãy lên đỡ lấy cú chém chính diện.
*Răng rắc!*
Tiếng xương tay Diệp Thần kêu lên đau đớn. Tu vi chênh lệch quá lớn khiến nội tạng hắn rung động, một ngụm máu tanh trào lên cổ họng. Thân hình hắn bị chấn lui liên tiếp mười bước, mỗi bước chân đều để lại một hố sâu trên mặt đất.
“Tiểu tử, chịu không nổi rồi sao?” Lão Hắc trong đầu cảnh báo. “Thân thể ngươi chưa trải qua tôi luyện thần cấp, đối cứng với Nguyên Phủ ngũ trọng là tự sát!”
Diệp Thần lau vệt máu bên khóe miệng, ánh mắt không hề có sợ hãi, mà ngược lại, sự hưng phấn điên cuồng bắt đầu bùng cháy. “Đau đớn này… chính là thứ ta cần để tìm lại cảm giác của kiếp trước.”
Lâm Thiết thấy đòn tấn công hiệu quả, đắc thắng cười dài: “Phế vật vẫn là phế vật! Chết đi!”
Lâm Thiết cùng hai gã Nguyên Phủ Cảnh đồng thời lao lên. Ba luồng công kích cường hãn khóa chặt mọi đường lui của Diệp Thần. Không gian xung quanh hắn dường như bị đông cứng lại bởi uy áp của cao thủ.
Trong giây phút sinh tử ấy, thời gian trong mắt Diệp Thần dường như trôi chậm lại. Hắn nghe thấy tiếng gió rít, nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, và đặc biệt là tiếng rên rỉ trầm thấp từ bên trong thanh Thương Thiên Kiếm gãy.
*Kiếm là gì?*
Câu hỏi của vạn năm trước đột ngột vang vọng trong tâm trí hắn.
*Kiếm không phải là vũ khí. Kiếm là ý chí của người cầm nó.*
*Trời không bằng phẳng, dùng kiếm san bằng. Đất không chính trực, dùng kiếm cắt chia.*
Diệp Thần nhắm mắt lại. Trong thức hải của hắn, một thanh kiếm khổng lồ vắt ngang qua trời đất, chém đứt xiềng xích của thiên đạo. Một luồng khí tức cổ xưa, ngạo nghễ, đứng trên vạn vật bắt đầu nảy mầm từ trong tâm hồn mục nát của một thiếu niên hạ giới.
“Ta có một kiếm… có thể chỉ thẳng vào thương thiên.”
Đột ngột, Diệp Thần mở mắt. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, không còn là hình bóng của Lâm Thiết hay thành Thanh Vân, mà là một vùng trời cao vời vợi.
Một luồng khí thế kỳ lạ bỗng nhiên bộc phát từ người Diệp Thần. Nó không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một loại cảm giác vô hình khiến vạn vật trong bán kính trăm mét đồng thời run rẩy. Những thanh kiếm trong tay các sát thủ Lâm gia đột nhiên phát ra tiếng kêu ong ong, như thể đang sợ hãi trước một vị quân vương thực sự.
“Đây là… Kiếm Ý?!” Lâm Thiết kinh hãi thốt lên, đồng tử co rút lại. “Không thể nào! Một tên Khí Hải Cảnh sao có thể ngộ ra Kiếm Ý? Ngay cả kiếm chủ của Vạn Kiếm Lâu cũng phải đạt tới Vương Cảnh mới…”
Diệp Thần không cho lão cơ hội để nói hết câu. Hắn khẽ vung Thương Thiên Kiếm gãy lên.
Một hành động cực kỳ nhẹ nhàng, giống như một họa sĩ đang vẽ một nét mực vào không trung. Nhưng nét mực này lại mang theo một sức mạnh hủy diệt không thể ngăn cản.
“Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!”
Không có kiếm quang rực rỡ, chỉ có một luồng áp lực xám xịt đột ngột bao trùm lấy tất cả.
*Xoẹt!*
Một đường cắt mỏng manh hiện ra trong không khí. Luồng đao mang khổng lồ của Lâm Thiết bị cắt làm đôi như một tờ giấy mỏng. Hai gã cao thủ Nguyên Phủ Cảnh bên cạnh thậm chí còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, thì cơ thể của họ đã bị chẻ dọc từ đỉnh đầu xuống chân một cách tàn nhẫn.
Kiếm ý đi qua, vạn vật tĩnh lặng.
Lâm Thiết đứng chôn chân tại chỗ. Thanh đại đao trên tay lão từ từ vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn rơi xuống đất. Trên trán lão, một vết máu đỏ thẫm hiện ra rồi kéo dài xuống ngực.
“Ngươi… đây là kiếm pháp gì…” Lâm Thiết thều thào, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi tột độ.
“Kiếm của kẻ sẽ đạp đổ các ngươi.” Diệp Thần lạnh lùng nói.
*Phập!*
Lâm Thiết đổ rạp xuống, máu tươi tràn ra mặt đường đá xanh. Mười mấy tên sát thủ còn lại chứng kiến cảnh này, linh hồn gần như vỡ vụn. Thủ lĩnh mạnh nhất của họ, một Nguyên Phủ Cảnh ngũ trọng, lại bị một kiếm của tên “phế vật” kia giết chết?
“Quỷ… hắn là ác quỷ! Chạy! Chạy mau!”
Bọn chúng kinh hoàng quay đầu bỏ chạy, nhưng Diệp Thần chỉ hừ lạnh một tiếng. Hắn cầm thanh kiếm gãy, vung nhẹ một vòng. Kiếm ý sơ thành vẫn còn vương vãi trong không gian, theo động tác của hắn hóa thành hàng chục sợi tơ đen kịt bay vút đi.
*Phập phập phập!*
Mỗi sợi tơ xuyên qua một lồng ngực. Mười mấy tên sát thủ Lâm gia đổ rạp như lúa gặp liềm. Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, con hẻm vốn tràn đầy sát cơ nay chỉ còn lại một mảnh rừng thi thể đẫm máu.
Diệp Thần đứng giữa vũng máu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn chống kiếm xuống đất, không kìm được mà nôn ra một ngụm máu lớn. Ép buộc thức tỉnh Kiếm Ý ở cảnh giới này khiến kinh mạch của hắn bị tổn thương không nhẹ. Cả người hắn giờ đây kiệt sức, mồ hôi đầm đìa hòa cùng vết máu của kẻ thù.
“Khặc khặc, giỏi lắm tiểu tử! Không ngờ ngươi lại ngộ ra được một tia Thương Thiên Kiếm Ý sớm như vậy. Mặc dù chỉ là sơ thành, nhưng ở thế giới cấp thấp này, cũng đủ để ngươi hoành hành dưới cảnh giới Vương Cảnh rồi.” Lão Hắc hiện hình trên vai Diệp Thần, con mèo đen khẽ liếm lông, ánh mắt nhìn những cái xác xung quanh đầy vẻ thèm thuồng.
Diệp Thần nuốt một viên thuốc trị thương, ánh mắt vẫn nhìn chăm chằm vào đống thi thể dưới đất. “Lâm gia… đây chỉ là món nợ đầu tiên. Lâm Hạo chắc chắn đang chờ tin vui, nhưng thứ hắn nhận được sẽ là thi thể của tất cả những tên này.”
Hắn liếc nhìn về phía bóng tối cách đó không xa, nhàn nhạt lên tiếng: “Xem đủ chưa? Ra đi.”
Từ góc khuất của một ngôi nhà cổ, một bóng người thanh mảnh bước ra. Dưới ánh trăng mờ nhạt, dung nhan băng thanh ngọc khiết của Tô Lăng Nguyệt hiện rõ. Nàng nhìn khung cảnh đầy máu xung quanh với ánh mắt đầy chấn động, rồi ánh mắt đó chuyển thành sự lo lắng và xót xa khi thấy Diệp Thần đang bị thương.
“Diệp Thần… huynh thực sự là ai?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói hơi run rẩy nhưng không hề có sự sợ hãi. Nàng đã bí mật đi theo vì lo lắng cho hắn, nhưng cảnh tượng vừa rồi hoàn toàn nằm ngoài trí tưởng tượng của nàng.
Diệp Thần thu kiếm vào bao, ánh mắt tàn nhẫn vừa rồi bỗng dịu đi khi nhìn thấy nàng. Hắn cười nhẹ, dù gương mặt vẫn còn lấm lem máu: “Ta vẫn là Diệp Thần, vẫn là người đàn ông của nàng. Có điều từ hôm nay, sẽ không ai có thể làm hại chúng ta được nữa.”
Tô Lăng Nguyệt mím môi, bước nhanh tới bên cạnh, đưa tay đỡ lấy hắn. Cảm nhận được sự ấm áp và run rẩy từ đôi tay của nàng, Diệp Thần biết rằng con đường phía trước dù có đầy máu và xương trắng của các thế gia, nhưng ít nhất, hắn sẽ không cô độc.
Đêm nay, thành Thanh Vân rung chuyển. Kiếm Ý sơ thành của Diệp Thần không chỉ trảm sát sát thủ của Lâm gia, mà còn chém đứt sự thống trị hàng nghìn năm của những kẻ tự xưng là "thượng đẳng".
Vạn cổ duy nhất, con đường này… mới thực sự bắt đầu.