Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 104: Tuyệt Vọng Của Chư Gia**
**CHƯƠNG 104: TUYỆT VỌNG CỦA CHƯ GIA**
Gió ở Tây Mạc mang theo vị mặn của máu và hơi nóng hầm cập của cát cháy, nhưng đêm nay, nó còn mang theo một thứ gì đó kinh khủng hơn thế: nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.
Tin tức Cố Gia – một trong những Thái Cổ thế gia trấn thủ Tây Mạc, vốn nổi danh với những tu sĩ có nhục thân mạnh mẽ như kim cương bất hoại – bị diệt môn trong vòng nửa ngày, đã biến thành một trận bão lửa quét qua khắp Trung Tam Thiên. Vạn Nhẫn Sơn, biểu tượng của sự kiên cố không thể lay chuyển, giờ đây bị xẻ làm đôi như một ổ bánh mì mềm nhũn dưới lưỡi kiếm của một kẻ tội đồ.
Khắp các thành trì lớn nhỏ, các quán trà đạo, cho đến những tông môn cổ xưa vốn tự cho mình là cao thượng, tất cả đều bao trùm bởi một bầu không khí ngưng trệ đến nghẹt thở.
…
Tại Trung Châu, trong cung điện nguy nga của Long Gia.
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc bàn bằng linh thạch vạn năm quý hiếm bị nát vụn dưới cái đập tay kinh thiên động địa của Long Gia chủ – Long Chấn Thiên. Khuôn mặt lão ta vốn luôn uy nghiêm, nay lại tràn ngập sự vặn vẹo, đồng tử co thắt lại như nhìn thấy một điều gì đó trái với lẽ thường của nhân gian.
“Diệt môn? Toàn bộ Cố Gia, từ trưởng lão Thánh Cảnh đến đệ tử ngoại môn, không một ai sống sót? Cố Thiên Hành đâu? Hắn ta sở hữu Bất Diệt Kim Thân, lẽ nào cũng không chịu nổi một kiếm của tên phế vật đó sao?”
Dưới đại điện, một tên mật thám quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy, thanh âm lạc đi vì kinh hoàng:
“Bẩm Gia chủ… Cố tiền bối… ngài ấy đã thi triển đến tầng thứ chín của Kim Thân Quyết, nhưng Diệp Thần chỉ dùng một tay. Hắn chỉ cần một tay cầm thanh kiếm gãy ấy, một đường kiếm nhẹ nhàng lướt qua, không chỉ Kim Thân vỡ nát, mà ngay cả… ngay cả đạo đài trong linh hồn ngài ấy cũng bị nghiền thành bụi cám. Trước khi chết, Cố tiền bối chỉ kịp để lại một câu: Hắn không phải người, hắn là Thiên Kiếp!”
Thiên Kiếp! Hai chữ này giống như một thanh chùy nặng nề nện thẳng vào ngực những kẻ có mặt trong đại điện.
Long Chấn Thiên lùi lại hai bước, ngồi phịch xuống long tọa. Hết thảy các trưởng lão Long Gia nhìn nhau, thấy được sự hoảng loạn tận sâu trong đáy mắt. Bọn họ từng khinh thường Diệp Thần, từng coi hắn chỉ là một con kiến may mắn tìm được tàn tích của quá khứ. Bọn họ từng tự phụ rằng chỉ cần phái đi vài gã chấp sự là có thể đoạt lấy Thương Thiên Kiếm.
Nhưng giờ đây, thực tế như một cái tát trời giáng khiến họ choáng váng. Kẻ mà họ coi là con kiến đang bò lên từ vũng bùn, từng bước một, cầm thanh kiếm gãy ấy gõ vang cánh cửa tử thần của từng gia tộc.
“Nhanh! Lập tức phong tỏa sơn môn! Kích hoạt Vạn Long Phục Ma Trận!” Long Chấn Thiên gầm lên, giọng nói đã không còn chút bình tĩnh nào của một kẻ bề trên. “Gửi truyền tin cho Thượng Tam Thiên! Nói với Thượng Quan Đại Nhân, nếu không ra tay ngay bây giờ, Trung Tam Thiên sẽ trở thành bãi tha ma của Chư Gia!”
…
Trong lúc Trung Châu đang náo loạn, tại Dược Gia – gia tộc nắm giữ mạch máu đan dược của thế giới – một khung cảnh còn thê thảm hơn đang diễn ra.
Dược lão tổ, một vị Thánh Cảnh lão quái vật đã sống hơn ba nghìn năm, lúc này đang đứng trước linh đường, nơi đặt hàng nghìn khối hồn bài của các cao thủ đi chinh phạt Tây Mạc cùng Diệp Thần.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng hồn bài vỡ vụn liên miên không dứt như một bản nhạc chiêu hồn. Cứ mỗi một giây trôi qua, lại có một vị cường giả mà Dược Gia dày công nuôi dưỡng tan thành mây khói.
Dược Thiên Tôn – đương nhiệm Gia chủ, run rẩy nhìn về phía những linh quang đang tắt ngấm: “Lão tổ… chúng ta nên làm gì? Diệp Thần đang tiến về phía Đông Hải, đó là lãnh địa của Lâm Gia, nhưng sau Lâm Gia… chính là vùng đất của chúng ta. Chúng ta đã tham gia vây sát hắn ở Thiên Ngoại Thiên kiếp trước, nợ máu này, hắn tuyệt đối không bỏ qua.”
Dược lão tổ thở dài một tiếng đầy rệu rã. Ánh mắt ông ta mờ đục nhìn về hướng Tây:
“Hối hận… đã quá muộn rồi. Chúng ta vẫn luôn tưởng mình là kẻ thao túng ván cờ, xem chúng sinh là quân cờ. Nhưng chúng ta đã quên mất một điều, khi một quân cờ đủ mạnh để chém đứt bàn cờ, thì quy tắc không còn tồn tại nữa. Thanh kiếm của Diệp Thần không phải là kiếm, mà là báo ứng của vạn cổ linh khí bị chúng ta rút cạn.”
Sự tuyệt vọng bắt đầu lan tỏa như một loại dịch bệnh. Không chỉ ở cấp lãnh đạo, mà ngay cả những đệ tử thiên kiêu từng tự đắc với huyết mạch của mình, giờ đây cũng không dám bước chân ra khỏi khu vực gia tộc. Bọn họ sợ nghe thấy tiếng kiếm reo, sợ nhìn thấy bóng dáng đơn độc của một thiếu niên mặc áo bào rách nát, tay cầm thanh kiếm gãy không có ánh quang.
Bởi vì kẻ đó không cần rồng bay phượng múa, không cần thiên binh vạn mã. Hắn chỉ cần vung kiếm, là một thế giới sụp đổ.
…
Cùng lúc đó, tại tầng trời thứ tám – Thượng Tam Thiên.
Nơi này vốn là chốn tiên cảnh, mây mù bao phủ, cung điện lơ lửng giữa hư không, ánh hào quang từ những cây ngô đồng nghìn năm rạng rỡ cả một vùng. Nhưng hôm nay, những đám mây tàn bạo mang sắc tím của sấm sét đã bao phủ lấy cung điện của Thượng Quan Thánh.
Phía trên ngai vàng cao cao tại thượng, một nam tử trung niên với phong thái như thần linh, mỗi hơi thở đều khiến quy tắc không gian xung quanh rung động, đang nhắm chặt mắt. Đó chính là Thượng Quan Thánh – kẻ từng là huynh đệ trung thành nhất của Diệp Thần ở kiếp trước, cũng là kẻ đã đâm nhát kiếm đầu tiên vào lưng hắn tại Thiên Ngoại Thiên.
Bên cạnh hắn, Yêu Cơ Hoàng Tuyền đang lo lắng đi tới đi lui. Nàng ta quyến rũ, mỗi bước đi đều rung động lòng người, nhưng khuôn mặt lúc này lại xám ngoét.
“Thánh huynh, Cố Gia đã mất. Thiên Bảng cũng vừa bị xóa tên Cố Thiên Hành. Diệp Thần đã đạt đến Kiếm Vực cảnh rồi sao? Tại sao tu vi của hắn có thể khôi phục nhanh như vậy dù không có tài nguyên của Chư Gia?”
Thượng Quan Thánh từ từ mở mắt. Trong đôi mắt ấy, dường như có cả một bầu trời đầy sao đang vận chuyển, nhưng sâu bên trong đó là một sự lạnh lẽo cực độ.
“Không phải hắn khôi phục tu vi, mà là hắn đang thôn phệ vận mệnh của chúng ta.” Giọng của Thượng Quan Thánh vang lên trầm mặc, mỗi lời nói như định ra luật lệ. “Thương Thiên Kiếm là do ý chí thế giới tạo ra để cân bằng. Chúng ta rút cạn linh khí của cửu tầng trời để bất tử, điều đó trái với đạo trời. Diệp Thần… hắn chính là hiện thân của sự thanh trừng mà Thiên Đạo vốn đã đánh mất kiểm soát.”
“Vậy phải làm sao? Lệnh Thiên Sát Chân Ngôn đã ban xuống, nhưng có vẻ các gia tộc cấp dưới đã sợ đến vỡ mật rồi!” Yêu Cơ Hoàng Tuyền thốt lên đầy cay nghiệt.
Thượng Quan Thánh đứng dậy, tà áo bào lướt qua mặt đất, phát ra những tiếng nổ nhỏ của quy tắc va chạm. Hắn nhìn xuống qua các tầng mây, như xuyên qua vạn dặm để thấy bóng hình của Diệp Thần ở hạ giới.
“Sợ hãi là đúng. Bởi vì bọn họ biết, nợ của vạn năm trước, đã đến lúc phải trả.”
Thượng Quan Thánh đưa tay lên, một đạo kim quang mang theo sức mạnh kinh hoàng tụ tập lại thành một sắc chỉ rực rỡ.
“Truyền lệnh của ta. Huy động Bát Đại Thủ Hộ giả ở tầng thứ bảy. Không cần truy sát nữa, bảo bọn họ hội quân tại Thiên Hà Thác Nước. Ta sẽ biến dòng sông chảy ngược ấy thành nơi chôn thâu thanh kiếm cuối cùng của Diệp Thần. Nếu hắn muốn hoành tảo Chư Gia, vậy ta cho hắn cơ hội đối đầu với cả thế giới.”
Ngừng một chút, Thượng Quan Thánh cười nhạt, một nụ cười không có chút hơi ấm:
“Hắn nghĩ mình là cứu thế chủ? Không, ta sẽ biến hắn thành kẻ đồ sát chúng sinh. Để xem, khi cả thế giới oán hận hắn, thanh kiếm ấy có còn sắc bén hay không?”
…
Trong lúc Chư Gia đang chìm trong lo âu và những mưu mô đen tối, tại một khe núi hẻo lánh cách Vạn Nhẫn Sơn không xa.
Diệp Thần đang ngồi xếp bằng bên một đống lửa nhỏ. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh lùng như giếng cổ của hắn.
Thương Thiên Kiếm gãy đặt nằm ngang trên đùi hắn. Một lớp sương mù đen sẫm đang từ lưỡi kiếm lan ra, bao phủ lấy những vết nứt, dường như đang cố gắng gắn kết lại những gì đã mất.
“Lão Hắc, ngươi thấy không? Bọn chúng đang run sợ.” Diệp Thần đột nhiên lên tiếng, giọng nói không có chút hân hoan của người chiến thắng, chỉ có sự bình thản đáng sợ.
Trên vai hắn, một bóng mèo đen hư ảo hiện ra, ngáp một cái thật dài, đôi mắt vàng rực nhìn thanh kiếm: “Bọn chúng sợ không phải vì sức mạnh của ngươi, mà vì bọn chúng nhận ra cái trật tự bất biến mà bọn chúng dày công xây dựng đang xuất hiện những vết nứt không thể vá víu. Tiểu tử, ngươi đã giết quá nhiều, ma tính trong kiếm đang ngấm vào cốt tủy ngươi.”
Diệp Thần cúi đầu, nhìn lòng bàn tay mình. Những đường chỉ tay dường như đã bị kiếm khí bào mòn, chỉ còn lại những vết chai sần của một kẻ cầm kiếm suốt hai đời người.
“Ma thì sao? Thần thì sao?” Diệp Thần cầm lấy chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền vào tim. “Khi bọn chúng nhân danh Thần linh để áp bức vạn dân, ta nguyện hóa thân thành Ma để dọn sạch càn khôn này.”
Hắn nhìn vào thanh kiếm. Sau khi chém nát nhục thân của cường giả Cố Gia, Thương Thiên Kiếm đã hút cạn khí huyết tinh túy của họ. Bây giờ, phần thân kiếm vốn dĩ đen kịt đã lộ ra những vân sáng đỏ thẫm như huyết mạch, đập nhẹ theo nhịp tim của Diệp Thần.
Một cảm giác liên kết kì lạ giữa người và kiếm khiến hắn cảm nhận được mọi rung động của không gian xung quanh trong vòng trăm dặm. Hắn có thể nghe thấy tiếng khóc than của những oan hồn bị các gia tộc hành hạ, nghe thấy tiếng rên rỉ của mặt đất bị rút cạn linh khí. Và trên hết, hắn nghe thấy tiếng đập tay đầy lo âu của các Gia chủ tại Trung Châu.
“Tiếp theo là nơi nào?” Lão Hắc hỏi.
Diệp Thần đứng dậy, vung nhẹ kiếm. Một tia kiếm khí vô hình bắn ra, cắt ngang ngọn lửa bập bùng, khiến đám cháy tức khắc bị dập tắt, nhưng kỳ lạ thay, ngay cả khói cũng không kịp bay lên.
Đó là sự tuyệt đối. Sự tiêu biến hoàn toàn.
“Đông Hải, Lâm Gia.” Diệp Thần nói, đôi mắt nhìn về phía xa xăm. “Nơi đó có nợ máu của kiếp này với Tô gia, cũng là nơi cất giấu 'Định Hải Châu' – thứ có thể giúp Thương Thiên Kiếm khôi phục lại phần sống kiếm. Ta muốn xem, Lâm gia có trận pháp nào đủ mạnh để ngăn được ý chí của Vạn Cổ Kiếm Tôn này.”
Bóng dáng hắn mờ dần, rồi biến mất vào không gian hẹp giữa các tầng mây.
Tại Trung Tam Thiên, màn đêm vẫn kéo dài. Một nỗi tuyệt vọng đặc quánh như chì đang đè nặng lên ngực từng thành viên của các thế gia. Bọn họ từng là kẻ ban phát cái chết, giờ đây bọn họ đang đếm từng nhịp tim để chờ cái chết đến tìm mình.
Họ gọi hắn là Kiếm Ma. Họ gọi hắn là Tai Tinh.
Nhưng họ không hiểu rằng, khi bầu trời đã quá thối nát, thì tia sét dữ dội nhất chính là thứ duy nhất có thể mang lại bình minh.
Diệp Thần đi đến đâu, ở đó chỉ còn lại sự im lặng. Đó không phải là sự yên bình của sự sống, mà là sự im lặng tuyệt đối của những kẻ đã mất đi quyền lực vốn không thuộc về mình.
Mùa đông của Chư Gia thực sự đã đến rồi.