Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 118: Gặp Lại Người Thân**
Ánh sáng trắng xóa từ cổng truyền tống không gian như một bầy bạch hổ hung hãn, vồ lấy thị giác của Diệp Thần. Cảm giác tròng trành, đảo lộn của hư không loạn lưu biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Tĩnh lặng đến mức Diệp Thần có thể nghe thấy cả tiếng dòng máu đang chảy râm ran trong huyết quản mình và nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ như tiếng trống trận.
Diệp Thần vô thức siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang nắm trong tay mình. Thế nhưng, xúc cảm mềm mại ấy đột ngột tan biến. Hắn giật mình nhìn sang bên cạnh.
Tô Lăng Nguyệt không còn ở đó.
Hư không mênh mông vạn trượng vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là một màn sương mù dày đặc bao phủ lấy tứ phía. Lớp sương này không giống linh khí, cũng chẳng giống uế khí của hư không thú, nó mang một mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây, của nắng mới và của… gia đình.
Diệp Thần nheo mắt, tay trái không tự chủ được mà nắm lấy chuôi thanh Thương Thiên Kiếm gãy. Kiếm khí trong đan điền hắn vốn đang sục sôi bỗng nhiên dịu lại một cách lạ lùng, như thể đứng trước một mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng.
"Ảo cảnh?" Diệp Thần trầm giọng lẩm bẩm.
Hắn khẽ bước về phía trước. Theo mỗi bước chân của hắn, sương mù dày đặc bắt đầu tản ra, nhường chỗ cho một khung cảnh mà dù có trải qua nghìn năm luân hồi, dù có đứng trên đỉnh cao của Vạn Cổ Kiếm Tôn, hắn cũng không bao giờ có thể quên được.
Phía trước là một thị trấn nhỏ yên bình nép mình bên sườn núi. Những mái nhà ngói đỏ rêu phong, những con đường lát đá xanh nhẵn bóng vì dấu chân người qua lại. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang lên từ đầu ngõ, mùi khói bếp nồng đượm len lỏi trong không trung.
Thanh Vân Trấn.
Nơi khởi đầu của kiếp sống này, nơi hắn từng bị coi là phế vật, là nỗi sỉ nhục của Diệp gia nhánh phụ. Nhưng đó cũng là nơi duy nhất trong ký ức của thân xác này có được những mảnh vụn của hơi ấm tình thân trước khi giông bão ập đến.
"Thần nhi? Là con đó sao?"
Một giọng nói thanh tao, dịu dàng như gió xuân lướt qua mặt hồ vang lên từ phía sau.
Toàn thân Diệp Thần run lên một cách dữ dội. Hắn đứng khựng lại, đôi bàn tay vốn có thể cầm kiếm trảm đứt cả bầu trời lúc này lại run rẩy không thôi. Hắn chậm rãi, chậm rãi quay người lại.
Dưới gốc cây đại thụ ở lối vào Thanh Vân Trấn, một người phụ nữ mặc y phục lụa giản dị đang đứng đó. Nàng có khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt hiền từ như chứa đựng cả vầng trăng khuyết, và nụ cười… cái nụ cười ấy như có thể chữa lành mọi vết thương trong linh hồn hắn. Bên cạnh nàng là một người đàn ông trung niên uy nghiêm, mặc trường bào màu lam, thanh kiếm giắt bên hông toát ra một hơi thở chính trực nhưng đầy ấm áp.
Tần Nhã. Diệp Nam Thiên.
Cha và mẹ của Diệp Thần tại hạ giới.
Những người mà trong trí nhớ của nguyên chủ, đã bị Diệp gia chính tông bức hại đến mức mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Những người là nỗi đau vĩnh viễn không thể chạm vào của hắn.
"Cha… Mẹ…" Diệp Thần mấp máy môi. Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy vẻ khó tin.
"Cái đứa nhỏ này, đi đâu mà để người ngợm lem luốc toàn máu thế này?" Tần Nhã bước tới, dáng vẻ xót xa hiện rõ trên khuôn mặt. Nàng lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ, ân cần lau đi vết máu còn khô trên mặt Diệp Thần.
Cảm giác tiếp xúc chân thực vô cùng. Diệp Thần có thể ngửi thấy mùi hương nhài thanh khiết trên người mẫu thân, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nàng. Đây không giống ảo ảnh. Thần thức cấp bậc Kiếm Tôn của hắn quét qua, nhưng mọi thứ xung quanh đều hoàn hảo đến mức đáng sợ. Không có kẽ hở không gian, không có linh lực dao động bất thường.
"Thần nhi, đừng đứng đó nữa. Mau về nhà thôi, mẫu thân con hôm nay làm món sườn xào chua ngọt mà con thích nhất đấy." Diệp Nam Thiên cười ha hả, bước tới vỗ mạnh vào vai hắn. Cú vỗ ấy mang theo sức nặng và sự vững chãi của một người cha, một sự bảo bọc mà bấy lâu nay Diệp Thần phải tự mình gồng gánh.
Diệp Thần như bị mê hoặc. Hắn để mặc cho Tần Nhã dắt tay, bước vào trong trấn.
Trong trấn, mọi người đều mỉm cười chào đón hắn. Những vị trưởng bối từng khinh rẻ hắn nay lại hiện lên với vẻ mặt hiền từ. Không có sự tranh đấu của các gia tộc, không có sự truy sát của Lâm gia, không có những âm mưu tàn độc của Chư Gia. Ở đây, hắn không cần phải là Vạn Cổ Kiếm Tôn gánh vác thiên hạ, hắn chỉ là một thiếu niên tên Diệp Thần, là đứa con yêu quý của một gia đình nhỏ.
Trong gian phòng khách ấm cúng của Diệp gia, bữa cơm gia đình được bày ra. Khói trắng từ bát canh tỏa ra nghi ngút.
"Thần nhi, mẹ nghe nói con vừa luyện được tầng thứ nhất của kiếm pháp?" Tần Nhã vừa gắp thức ăn cho hắn, vừa dịu dàng hỏi. "Đừng vất vả quá. Cha mẹ chỉ mong con sống một đời bình an, không cần phải tranh bá thiên hạ, không cần phải đứng trên đỉnh cao làm gì cả. Thế giới ngoài kia tàn khốc lắm, chúng ta cứ ở lại Thanh Vân Trấn này, được không con?"
Câu nói ấy như một mũi kim châm thẳng vào kẽ hở trong Kiếm Tâm của Diệp Thần.
Bình an?
Đây chẳng phải là điều mà mỗi người tu hành đều khao khát sau khi đã trải qua quá nhiều phong ba bão táp sao? Chẳng phải mục đích cuối cùng của việc trở nên mạnh mẽ cũng chỉ để bảo vệ một khoảnh khắc yên bình như thế này thôi sao?
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Diệp Thần bắt đầu trở nên mê hoặc. Thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên bàn bỗng nhiên phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục, như thể muốn cảnh tỉnh chủ nhân, nhưng âm thanh ấy lại bị tiếng cười đùa ấm áp trong căn phòng át đi hoàn toàn.
"Đúng thế, con trai." Diệp Nam Thiên tiếp lời, giọng nói đầy sức lôi cuốn. "Buông kiếm xuống đi. Con đã quá mệt mỏi rồi. Thương Thiên Kiếm Pháp cái gì, Chư Gia cái gì… tất cả chỉ là một giấc mộng đau khổ. Ở đây, không ai có thể làm hại con. Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau."
Bàn tay của Diệp Thần từ từ buông rời chuôi kiếm. Hắn nhìn xuống bát cơm trắng tinh, nhìn vào khuôn mặt đầy tình thương của mẫu thân.
Một giọng nói nhỏ bé trong đầu hắn thì thầm: *Đúng thế, dừng lại đi. Ngươi đã mệt rồi. Thượng Quan Thánh quá mạnh, Thiên Đạo quá vô tình. Ngươi dù có mạnh đến đâu cũng chỉ có một mình. Hãy ở lại đây, đây mới là thiên đường của ngươi.*
Nhưng, ngay khi ngón tay hắn vừa rời khỏi thanh kiếm hoàn toàn, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Diệp Thần.
Hắn chợt nhớ tới hình ảnh Tô Lăng Nguyệt đứng một mình giữa hư không loạn lưu, ánh mắt đầy sự tin tưởng giao phó mạng sống cho hắn.
Hắn nhớ tới Lão Hắc, linh hồn đã vì hắn mà hy sinh vô số lần.
Hắn nhớ tới những oan hồn của hàng triệu sinh linh dưới Hạ Tam Thiên đã bị Chư Gia nghiền nát như rơm rác.
Và quan trọng nhất… hắn nhớ lại cái ngày mà phụ thân và mẫu thân thật sự của hắn đã đẩy hắn vào mật đạo, dùng thân mình chắn lấy đao kiếm của đám sát thủ chính tông, hét lên một câu cuối cùng: "Thần nhi, sống tiếp, và hãy… đòi lại công bằng!"
Đôi mắt Diệp Thần đột ngột bừng sáng, một tia kiếm quang màu vàng kim từ sâu trong đồng tử bắn ra, xuyên thủng màn sương ấm áp của ảo cảnh.
"Cha mẹ tôi… chưa bao giờ bảo tôi buông kiếm."
Thanh âm của hắn bình thản nhưng lại lạnh lẽo như băng giá của vạn năm.
Tần Nhã và Diệp Nam Thiên sững sờ, khuôn mặt họ bắt đầu trở nên vặn vẹo. "Thần nhi, con nói gì vậy? Chẳng lẽ con không cần chúng ta nữa sao?"
Diệp Thần đứng dậy, nắm chặt lấy thanh Thương Thiên Kiếm gãy. Một luồng kiếm ý cuồng bạo, tràn đầy sát lục và sự thức tỉnh bắt đầu từ tâm niệm hắn bùng phát, quét sạch mọi bụi bặm trong căn phòng.
"Người thân của Diệp Thần này, vĩnh viễn sống trong tim ta, là động lực để ta rút kiếm, chứ không phải là sợi dây xích để ta hèn nhát lùi bước!"
Hắn nhìn thẳng vào "Tần Nhã", ánh mắt không còn sự mê hoặc, chỉ còn lại sự thương xót dành cho chính quá khứ của mình.
"Các ngươi có thể giả dạng hình dáng của họ, mô phỏng mùi hương của họ, thậm chí mô phỏng cả hơi ấm của họ. Nhưng các ngươi không thể mô phỏng được cái 'Kiếm Chí' mà họ đã truyền thụ cho ta."
Diệp Thần chỉ kiếm về phía trước, một vòng tròn kiếm vực lấy hắn làm trung tâm đột nhiên nở rộ, chém nát chiếc bàn gỗ, chém nát gian nhà tranh.
"Cha tôi dạy tôi: Kiếm của người đàn ông Diệp gia, gãy cũng không được uốn cong! Mẹ tôi dạy tôi: Nếu trời đất bất công, hãy dùng đôi tay của mình để tạo ra chân lý!"
"Kẻ hèn mọn núp sau ảo cảnh kia, cút ra cho ta!"
Một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên, giống như tiếng gương vỡ.
Khuôn mặt hiền từ của Tần Nhã và Diệp Nam Thiên đột nhiên nứt toác, để lộ ra những gương mặt trắng bệch, đôi mắt đen ngòm không có nhãn cầu. Chúng hú lên những tiếng chói tai, hóa thành những luồng khói đen kịt lao về phía Diệp Thần.
"Chết đi! Tất cả đều là giả dối! Chỉ có cái chết là thật!" Những bóng ma gào thét.
Diệp Thần không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của vạn vật.
"Vạn cổ trôi qua, phù hoa như mộng. Duy chỉ có một kiếm này, là thực."
Hắn vung kiếm. Không phải Thương Thiên Kiếm Quyết, chỉ là một nhát chém ngang đơn giản, nhưng mang theo sự cô đọng của toàn bộ Kiếm Tâm sau khi đã được tôi luyện qua tâm ma.
*Xuy!*
Một đường kiếm quang dài trăm trượng xé toác bầu trời của Thanh Vân Trấn giả tạo. Toàn bộ thị trấn, những bóng ma, khói bếp và sương mù đều bị kiếm khí nghiền nát thành bụi cám.
Không gian rung chuyển dữ dội. Khi Diệp Thần mở mắt ra lần nữa, hắn đang đứng trên một con đường mòn cheo leo trên vách núi. Gió từ vực thẳm thổi lên lạnh buốt, nhưng sảng khoái đến tận cùng.
Phía trước hắn vài trượng, Tô Lăng Nguyệt đang đứng đó, trán nàng lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vừa mở ra tràn đầy vẻ hoảng hốt nhưng cũng nhanh chóng lấy lại sự kiên định. Thấy Diệp Thần, nàng thở phào nhẹ nhõm, lao tới nắm chặt lấy tay hắn.
"Diệp Thần… em vừa thấy… thấy cha mẹ em…"
Diệp Thần khẽ ôm lấy vai nàng, giọng trầm xuống: "Đó là 'Ảo Ảnh Quan' – cửa ải đầu tiên khi tiến vào lãnh thổ của Thượng Tam Thiên. Chư Gia đã dùng vận mệnh của Thiên Đạo để kiến tạo nên vùng đệm này, nhằm bẻ gãy ý chí của bất kỳ kẻ ngoại lai nào muốn xâm nhập."
Lúc này, từ trong thanh kiếm gãy, tiếng của Lão Hắc vang lên, có chút uể oải nhưng đầy tán thưởng: "Khá khen cho tiểu tử ngươi. Kiếm Tâm vốn đã cứng như thần sắt, nay qua huyễn cảnh này lại càng thêm trong suốt như lưu ly. Suýt chút nữa lão phu đã phải liều mạng đánh thức ngươi rồi."
Diệp Thần nhìn về phía cuối con đường mòn. Màn sương thực sự đã tản đi, lộ ra một khung cảnh hùng vĩ đến ngạt thở.
Trên bầu trời, thay vì một vầng mặt trời, lại có tới tám vòng xoáy năng lượng khổng lồ với các màu sắc khác nhau, đại diện cho tám thế lực tối cao đang thao túng thế giới này. Phía dưới là những ngọn núi bay lơ lửng, những thác nước linh khí khổng lồ đổ xuống từ chín tầng mây.
Đặc biệt, ngay tại ranh giới giữa tầng trời thứ tám và thứ chín, một cung điện khổng lồ màu vàng ròng đang ngự trị, tỏa ra áp lực khiến ngay cả vạn vật xung quanh cũng phải cúi đầu.
"Thượng Tam Thiên…" Diệp Thần lạnh lùng thốt lên.
Dưới chân vách núi, một tấm bia đá cổ xưa khổng lồ đứng sừng sững, trên đó khắc bốn chữ đỏ rực như máu, mang theo sự ngạo mạn cực độ của kẻ thống trị:
**"CHƯ GIA CHI ĐỊA – PHÀM NHÂN CẤM BƯỚC"**
Diệp Thần nhếch mép cười, một nụ cười ngông cuồng và khinh bạc. Hắn bước tới trước tấm bia, giơ tay vung ngang một kiếm.
*Oanh!*
Tấm bia đá cứng nhất thế giới bị chém làm đôi. Diệp Thần dùng mũi kiếm, ngay bên dưới dòng chữ ấy, khắc thêm một dòng mới, hào khí xung thiên:
**"KIẾM CHỈ THƯƠNG THIÊN – TRẢ LẠI NỢ MÁU"**
"Lăng Nguyệt, chúng ta đi."
Diệp Thần nắm tay nàng, sải bước tiến về phía những đỉnh núi đang trôi nổi kia.
Chương mới của cuộc đời hắn, cuộc chiến hoành tảo Chư Gia, thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc này. Tâm ma đã trôi qua, Kiếm Tâm nay là vô địch. Bất kể là ai, là thế gia nào, hễ cản đường kiếm của hắn, đều sẽ phải tan thành mây khói dưới ánh sáng của Thương Thiên Kiếm.
Phía xa, một tiếng chuông cổ vang vọng khắp không gian, như báo hiệu sự trở về của vị chủ nhân thực sự của vạn cổ.
Chương 118 kết thúc trong sự tĩnh lặng trước cơn bão, khi bóng lưng của Diệp Thần hòa vào ánh hoàng hôn nhuốm màu máu của Thượng Tam Thiên.