Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 133: Khôi Phục Linh Khí**
**CHƯƠNG 133: KHÔI PHỤC LINH KHÍ**
Khói bụi mịt mù bao phủ lấy đống đổ nát của Thiên Môn, nơi từng được coi là ranh giới bất khả xâm phạm giữa thần và người, giữa kẻ cai trị và kẻ bị trị. Những mảnh vỡ của phù văn thiên đạo lấp lánh như những vì sao rụng, nhưng ánh sáng của chúng không còn mang theo sự uy nghiêm hù dọa, mà chỉ là sự tàn lụi của một vương triều đã mục nát tận xương tủy.
Bốn vị gia chủ của các đại thái cổ thế gia: Long gia, Dược gia, Khương gia và Vân gia đứng chôn chân tại chỗ. Huyết khí trong lồng ngực họ nhộn nhạo, mỗi người đều mang trọng thương sau cú chấn động vừa rồi. Nhìn về phía bóng lưng đơn độc nhưng hiên ngang của Diệp Thần, trong mắt họ lần đầu tiên xuất hiện một thứ cảm giác vốn chỉ dành cho những kẻ "kiến hôi" ở dưới kia: Sự sợ hãi tuyệt vọng.
"Hắn… hắn thật sự đã làm được." Gia chủ Long gia, Long Hám Thiên, giọng run rẩy. Nhục thân vốn tự hào là vô địch của hắn giờ đây đầy những vết rạn nứt như sứ nứt, máu rồng vàng óng chảy ròng ròng xuống mặt đất đá. "Thiên Môn sụp đổ, trật tự vạn năm… tan thành mây khói rồi."
Diệp Thần không quay đầu lại. Hắn chậm rãi hạ thanh Thương Thiên Kiếm gãy xuống. Lưỡi kiếm đen kịt vẫn còn run rẩy vì phấn khích, những giọt máu của thánh nhân chậm rãi nhỏ xuống, tạo thành những tiếng "tách, tách" khô khốc trong sự im lặng chết chóc của Thượng Tam Thiên.
"Lão Hắc, ngươi thấy chứ?" Diệp Thần truyền âm vào không gian bên trong thanh kiếm.
Một cái bóng đen nhàn nhạt, mang hình hài một con mèo đen kiêu kỳ hiện ra trên vai hắn. Lão Hắc híp mắt nhìn quanh, giọng nói mang theo chút bùi ngùi: "Phá hủy thì dễ, kiến thiết mới khó. Diệp Thần, Thiên Môn chỉ là cái vỏ. Ngươi có biết tại sao Thượng Tam Thiên này linh khí lại nồng đậm đến mức hóa sương, còn Hạ Tam Thiên lại khô cằn như sa mạc không?"
Ánh mắt Diệp Thần lạnh lùng: "Vì bọn chúng đã đóng đinh vào Long mạch của toàn thế giới."
"Đúng vậy." Lão Hắc nghiêm túc gật đầu, "Dưới chân Thiên Môn này, chính là 'Vạn Cổ Linh Nhãn'. Chư Gia đã dùng chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín thanh Trấn Linh Đinh để găm chặt linh mạch, cưỡng ép dẫn toàn bộ linh túy của Cửu Trọng Thiên về đây. Nếu ngươi không rút được những cái đinh đó ra, thế giới này vẫn chỉ là một cái bình lọc, Thượng tầng no nê, Hạ tầng chết đói."
Diệp Thần nhìn xuống mặt đất dưới chân mình. Qua lớp gạch ngọc thạch vỡ nát, hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ đang gầm thét, uất ức như một con rồng bị xiềng xích dưới vực sâu muôn trượng. Đó là sinh mệnh của thế giới, là linh khí mà đáng lẽ mỗi sinh linh đều có quyền hưởng thụ.
Hắn đột ngột cắm phập thanh Thương Thiên Kiếm xuống mặt đất.
"Diệp Thần! Ngươi định làm gì?" Gia chủ Vân gia, Vân Thiên Cơ, người vốn giỏi bói toán nhất, chợt cảm thấy da đầu tê dại. Hắn nhìn thấy một viễn cảnh khủng khiếp: Vận mệnh của Chư Gia không chỉ là sụp đổ, mà là bị tận diệt tận gốc rễ.
Diệp Thần ngước mắt nhìn lên, giọng nói vang vọng như sấm sét: "Trả lại linh khí cho đất trời, trả lại đạo pháp cho chúng sinh!"
"Ngươi điên rồi!" Gia chủ Dược gia gào lên, khuôn mặt già nua vặn vẹo vì hoảng loạn. "Linh mạch Thượng Tam Thiên là nền móng của thế giới! Nếu ngươi khai mở nó, tu vi tích lũy vạn năm của các gia tộc sẽ tiêu tán! Ngươi sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ cường giả trên đỉnh cao này!"
"Cường giả?" Diệp Thần nhếch môi cười nhạt, nụ cười đầy sự mỉa mai. "Những kẻ ký sinh trên xương tủy nhân gian mà cũng dám tự xưng là cường giả? Nếu tu vi của các ngươi dựa trên việc bóp nghẹt tương lai của kẻ khác, vậy thì tu vi đó… đừng giữ lại nữa!"
"Ngăn hắn lại! Bằng mọi giá phải ngăn hắn lại!"
Bốn vị gia chủ điên cuồng lao lên. Đây không còn là trận chiến vì danh dự, mà là trận chiến sinh tồn. Long Hám Thiên hóa thân thành chân long vạn trượng, lân phiến rực lửa. Vân Thiên Cơ vung tay tung ra hàng ngàn lá bùa thiên mệnh. Dược gia gia chủ phun ra một ngụm tinh huyết, kích hoạt thánh bảo cuối cùng của gia tộc.
Diệp Thần đứng giữa vòng vây, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm cắm sâu dưới đất. Hắn không hề nhúc nhích, chỉ có kiếm ý trên người bùng phát theo hình xoáy ốc, đánh bật mọi công kích hướng về phía mình.
"Cút!"
Hắn quát lên một tiếng, chân nguyên từ chín tầng khí hải trong cơ thể tràn ra như đại dương cuộn sóng. Một đạo kiếm sóng vô hình đẩy lùi bốn vị cường giả Thánh cảnh lùi xa hàng trăm trượng.
Cùng lúc đó, Diệp Thần nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu cảm nhận nhịp đập của địa mạch. Hắn thấy được dưới lớp đất đá kia là chín chín tám mươi mốt đại long mạch đang bị khóa chặt bởi những xiềng xích đen ngòm. Đó chính là thủ đoạn của Thượng Quan Thánh và Chư Gia.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ sáu – Thiên Địa Đồng Bi, nhưng lần này… ta không muốn thế giới phải bi thương."
Diệp Thần thấp giọng lẩm bẩm. Hắn chuyển hóa kiếm ý. Nếu trước đó là sự hủy diệt, thì bây giờ là sự khai phá.
"Phá cho ta!"
Một luồng ánh sáng màu xám tro, cổ xưa và tang thương, từ chuôi kiếm lan tỏa xuống lòng đất. Những tiếng "rắc rắc" trầm đục bắt đầu vang lên từ sâu trong lòng đất. Toàn bộ Thượng Tam Thiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Đây không phải là động đất thông thường, mà là sự trăn trở của một đại lục đang chuẩn bị chuyển mình.
*Rầm!*
Cái Trấn Linh Đinh đầu tiên, dài hàng trăm mét, đúc từ hắc kim ngàn năm, đột ngột bị áp lực kinh khủng từ bên dưới bắn tung lên trời cao, sau đó bị kiếm ý của Diệp Thần chém thành phấn vụn.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếp theo là cái thứ hai, thứ ba… hàng ngàn thanh Trấn Linh Đinh liên tiếp bị đánh bật ra. Mỗi lần một thanh đinh văng ra, mặt đất lại phun lên một cột ánh sáng rực rỡ. Đó là linh khí thuần khiết nhất, bị nén lại vạn năm, giờ đây thoát ra như vỡ đê.
"Không! Cơ nghiệp của chúng ta!"
Đám tu sĩ Chư Gia gào khóc thảm thiết. Họ thấy nồng độ linh khí xung quanh mình đang giảm sút với tốc độ chóng mặt. Không phải linh khí biến mất, mà là nó không còn bị giữ lại ở Thượng Tam Thiên nữa. Nó bắt đầu chảy ngược xuống.
Theo những vết nứt khổng lồ mà Diệp Thần đã chém ra, linh khí như những thác nước đổ ngược, chảy thẳng xuống Trung Tam Thiên và Hạ Tam Thiên.
Tại Hạ Tam Thiên, nơi những tu sĩ bình thường vốn phải chắt chiu từng viên linh thạch tạp chất, nơi những cánh đồng khô héo vì thiếu linh khí dưỡng dục…
Lão nông dân đang cuốc đất bỗng sững sờ khi thấy đất dưới chân mình chợt mềm mại và tỏa ra hơi ấm. Một hài đồng đang ốm yếu bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái. Những vị tu sĩ già cả đã kẹt ở cảnh giới Thối Thể hàng chục năm bỗng cảm thấy xiềng xích trong người vụn vỡ.
"Trời ơi… mưa linh khí! Là mưa linh khí!"
Cả một vùng đại lục bao la rúng động. Cơn mưa màu vàng nhạt bắt đầu rơi xuống từ tầng mây thứ chín. Những gốc cây khô héo ngàn năm đâm chồi nảy lộc chỉ trong vài hơi thở. Những dòng sông cạn kiệt lại đầy ắp linh thủy.
Trở lại Thượng Tam Thiên, Diệp Thần vẫn giữ nguyên tư thế. Khuôn mặt hắn trở nên trắng bệch, mồ hôi thấm đẫm áo bào. Việc cưỡng ép mở ra toàn bộ linh mạch thế giới tiêu tốn sức mạnh kinh hồn. Nếu không phải hắn sở hữu tu vi của Kiếm Tôn kiếp trước và sức mạnh của Thương Thiên Kiếm, nhục thân của hắn đã nổ tung từ lâu.
"Tiểu tử, cố lên! Chỉ còn mười cái đinh cuối cùng!" Lão Hắc gào lên, linh hồn của lão cũng đang hỗ trợ Diệp Thần trấn áp bạo loạn linh khí.
Mười cái Trấn Linh Đinh cuối cùng chính là "Đinh Thiên Chuy", thứ quan trọng nhất trấn giữ vận khí của Bát Đại Thế Gia. Khi mười cái đinh này lung lay, sâu trong cung điện xa hoa nhất của Thượng Quan gia, một tiếng gầm thét xé rách không gian vang lên.
"Diệp Thần! Ngươi dám phá hỏng đại kế của ta!"
Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi quy luật của Thiên Đạo, từ trong hư không vỗ xuống. Sức mạnh này vượt xa Thánh cảnh, mang theo hơi thở của một vị Chuẩn Đế. Thượng Quan Thánh cuối cùng cũng đã không thể ngồi yên.
Diệp Thần ngước mắt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhưng đầy kiên định. Hắn không rút kiếm lên để đỡ, vì nếu hắn rút kiếm, quá trình khôi phục linh mạch sẽ đứt đoạn, thế giới sẽ phải chịu sự phản phệ kinh khủng.
"Bàn tay bẩn thỉu của ngươi, không xứng chạm vào thế giới này!"
Diệp Thần hét lớn, hắn dùng chính vai của mình để gánh lấy bàn tay khổng lồ đó.
*Phốc!*
Xương vai Diệp Thần vỡ nát, máu tươi bắn tung tóe. Nhưng hắn vẫn đứng vững như một tòa đại sơn. Tay phải của hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn lại, vỗ mạnh vào chuôi kiếm.
"Mở cho ta!"
*Bùm!!!*
Mười đạo hào quang khổng lồ xuyên thủng chín tầng mây, bắn thẳng vào khoảng không vô tận.
Linh khí tích tụ vạn năm tại Thượng Tam Thiên hoàn toàn bùng nổ. Một làn sóng xung kích linh năng hình vòng tròn quét qua toàn bộ Cửu Trọng Thiên. Mọi xiềng xích huyết mạch mà Chư Gia đặt lên dân chúng bấy lâu nay, dưới tác động của luồng linh khí nguyên thủy này, đều tan chảy như tuyết gặp nắng hạ.
"Nhìn kìa!" Thanh Loan đứng sau Diệp Thần, tay chỉ về phía xa, nước mắt giàn giụa.
Phía dưới Thiên Môn đổ nát, những đám mây mù âm u quanh năm che khuất tầm nhìn giữa các tầng trời đã tan biến hoàn toàn. Giờ đây, người ở Hạ Tam Thiên có thể ngước lên nhìn thấy sự lộng lẫy của Thượng tầng, và kẻ ở Thượng tầng cũng thấy được sự mênh mông của nhân gian. Sự ngăn cách địa lý vẫn còn, nhưng sự ngăn cách về vận mệnh đã bị xóa bỏ.
Lúc này, bàn tay của Thượng Quan Thánh khựng lại giữa không trung. Một tiếng thở dài đầy hận thù và cả sự kinh ngạc vang lên: "Ngươi phá vỡ quy luật, khiến thế giới mất kiểm soát. Diệp Thần, ngươi sẽ phải trả giá bằng cả linh hồn mình."
Diệp Thần chậm rãi rút thanh kiếm gãy lên. Mặt đất dưới chân hắn đã trở nên bình ổn, nhưng linh khí thoát ra vẫn bao quanh hắn như một cái kén ánh sáng. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tràn trề trong huyết quản của hàng triệu triệu sinh linh dưới kia.
Hắn cười, nụ cười của một kẻ vừa thực hiện được một điều điên rồ nhất thế gian.
"Cái giá phải trả?" Diệp Thần chỉ kiếm hướng về phía tiếng nói trong hư không. "Nếu cái giá để thế giới này được tự do là linh hồn của ta, thì Diệp Thần ta sẵn lòng. Nhưng Thượng Quan Thánh, kẻ phải trả giá tiếp theo… là ngươi."
Xung quanh Diệp Thần, những tu sĩ đi theo hắn, cả vạn người lúc này bỗng nhiên cảm thấy tu vi của mình đột phá ào ạt. Linh khí quá dồi dào, họ như những con cá khô được thả về biển lớn.
Yến Thanh Thừa bước tới bên cạnh Diệp Thần, thanh kiếm trong tay hắn cũng đang rung động. "Diệp huynh, linh khí đã khôi phục. Giờ là lúc chúng ta san phẳng những thứ rác rưởi còn sót lại của Chư Gia chứ?"
Diệp Thần nhìn về phía bốn vị gia chủ đang suy sụp. Không còn sự che chở của linh mạch và Thiên Môn, họ trông già nua và yếu ớt lạ thường. Hào quang của các Thái Cổ Thế Gia đã lụi tàn.
"Diệt hết đi." Diệp Thần lạnh lùng ra lệnh. "Chư Gia nắm giữ Thiên mệnh đã quá lâu. Từ nay về sau, Thiên mệnh nằm trong tay mỗi người tự mình nắm lấy."
Tiếng hò reo vang dội từ tầng trời thứ nhất lên tới tầng thứ chín. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà linh khí thuộc về vạn vật, và kiếm của Diệp Thần chính là thanh thước đo công lý duy nhất.
Trận chiến tại Thiên Môn kết thúc, nhưng hành trình hoành tảo vạn cổ của Diệp Thần chỉ mới bước sang một trang mới, huy hoàng và tàn khốc hơn bao giờ hết. Hắn biết, Thượng Quan Thánh và những thực thể bí ẩn ở Thượng Tam Thiên sẽ không để yên, nhưng với một thế giới đã thức tỉnh, hắn không còn chiến đấu đơn độc nữa.
Dưới ánh hoàng hôn của Thượng Tam Thiên, bóng dáng vị thiếu niên cầm kiếm gãy in dài trên đống đổ nát, vạn cổ duy nhất, một kiếm định giang sơn.